Trò Chơi Tử Vong (Game Of Death)

Chương 66




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trò Chơi Tử Vong - Chương 66

Nghe xong Phong Đình nói, từng người đều ở trên túi quần áo tìm được một ít đồ vật, có ví tiền, thẻ học sinh linh tinh, còn có di động.

Từ mấy thứ này, bọn họ đã xác định được thân phận cùng thông tin của mình, biết được ký túc xá của mình ở nơi nào, mỗi người là sinh viên năm mấy, theo học chuyên ngành gì.

Bất quá này đó đều không quá quan trọng. Bọn họ cũng không phải tính toán tới đây học tập.

Vương Đại Long bỏ điện thoại vào túi quần, nói:

"Hiện tại quan trọng nhất là tìm được những người chơi khác, bằng không đến buổi tối chơi Bút Tiên liền phiền toái."

Tuy nói bốn người đã đủ để chơi, nhưng nhiệm vụ nói rất rõ ràng muốn tất cả người chơi cùng nhau chơi. Hơn nữa, cho dù tính như không có yêu cầu này, bọn họ cũng không có khả năng bốn người đơn độc chơi. Đây chính là trò chơi sẽ có người chết.

Phong Đình nói:

"Chúng ta tách ra đi, làm bộ như không quen biết nhau, đừng để người chơi khác biết chúng ta là đồng đội."

Nếu người khác đơn độc tiến vào, nhìn thấy bên này bọn họ có bốn người là tổ đội, khẳng định sẽ cảm thấy căng thẳng sợ hãi, lo lắng bốn người sẽ hợp tác đối phó mình trước. Như vậy từ lúc bắt đầu, người khác liền cảnh giác, sinh ra đề phòng cùng địch ý với bọn họ, làm cho độ khó nhiệm vụ gia tăng.

Bốn người hẹn nhau đến 7 giờ chiều, bất luận tìm được người chơi khác hay không, đều hội hợp dưới khu dạy học vừa mới có người chết kia.

Sau đó, bọn họ lập tức tách ra, đi tới các phương hướng bất đồng.

○●○TK○○●

Thật ra, ở nơi mà nhân số rất nhiều như trường học, muốn tìm người quen còn không dễ, càng đừng nói là đi tìm một người xa lạ chưa từng gặp mặt.

Bất quá còn may, ở thời điểm bọn họ tìm người, người chơi khác cũng đang tìm bọn họ. Hơn nữa, tuy rằng người chơi sắm vai một cá nhân trong trường, tuổi tác lại không nhất định đều giống như sinh viên. Mà điểm này chỉ có các người chơi lẫn nhau mới nhìn thấy.

Dư Tô lang thang trong chốc lát, liền thấy một nam nhân trung niên vừa đi vừa nhìn khắp nơi, giống như đang tìm cái gì.

Nàng ngẫm nghĩ, tiến lại gần hắn hỏi:

"Xin chào, anh muốn chơi Bút Tiên không?"

Nam nhân trung niên lập tức lộ ra biểu tình thả lỏng:

"Cô là người chơi?"

Thấy Dư Tô gật đầu, hắn nhẹ nhàng thở ra:

"Thật tốt quá, cuối cùng cũng tìm được một người. Tôi đang lo đến tối vẫn không tìm thấy ai."

Dư Tô cười cười:

"Không biết còn bao nhiêu người. Nhân lúc trời chưa tối, chúng ta nên nhanh chóng tìm ra tất cả những người khác."

Nam nhân trung niên gật đầu:

"Cô từ phía đối diện lại đây, vậy chúng ta sang bên trái tìm trước."

Hai người vừa đi vừa tự giới thiệu bản thân. Nam nhân báo tên là Chung Liêm. Bề ngoài không có gì đặc biệt, nhìn như nam giới trung niên bình thường có thể dễ dàng bắt gặp ngoài phố, còn có một cái bụng bia to tướng. Mà nhân vật hắn sắm vai lại mới năm nhất, còn thấp hơn Dư Tô một khóa.

Hai người men theo đường mòn, vừa đi vừa cẩn thận quan sát người chung quanh. Lúc sắp tới phía dưới khu nhà dạy học, xa xa thấy được bên kia có một nữ hài buộc tóc đuôi ngựa, trong tay giơ cao một tờ giấy A4, hướng về phía bên này đi tới.

Có một nữ sinh nhìn chằm chằm trang giấy trong tay nữ hài nọ, vòng ra phía trước nói gì đó. Nữ hài đáp lại một câu, nữ sinh lại nói chuyện. Nhưng sau đó nữ hài liền lộ biểu tình xin lỗi lắc đầu.

Dư Tô cùng Chung Liêm liếc mắt nhìn nhau, tăng nhanh bước chân đi qua.

Ở khoảng cách còn có mấy chục mét, Dư Tô nhờ vào thị lực đã vượt xa người thường thấy rõ nội dung trên tờ giấy kia.

Trên đó viết: "Tìm người thích hợp cùng chơi Bút Tiên."

Hai bên dần tiếp cận nhau. Dư Tô tiến lên nói với nữ hài:

"Bạn học, 12 giờ đêm cùng chơi Bút Tiên không?"

Nữ hài nhìn Chung Liêm bên cạnh Dư Tô, không sai biệt lắm đã có thể xác định, nhưng vẫn hỏi:

"Đổi ám hiệu khác?"

Dư Tô ngẫm nghĩ, đáp:

"APP."

Nữ hài gật đầu, thở phào một hơi, cười nói:

"Xem như tìm được người. Cái nhiệm vụ chết tiệt này thật phiền! Xin chào, tôi kêu Mã Duy Duy."

Từng người báo tên họ xong, ba người đồng hành xuất phát. Mã Duy Duy đưa tờ giấy trong tay cho Chung Liêm - người có vóc dáng cao nhất trong bọn họ, kêu hắn giơ cao chút, tiếp tục tiến đến các phương hướng chưa đi qua tìm kiếm. Tuy rằng khuôn viên trường đại học rất lớn, nhưng người chơi khác vẫn cần thiết mau chóng tìm được nhau, cho nên tuyệt đối sẽ không trốn ở trong phòng không ra ngoài. Bởi vậy, bọn họ chỉ cần đi tới chỗ nào nhiều người là được.

Trên đường, Mã Duy Duy cũng nhắc tới giáo viên nam vừa nhảy lầu kia. Tuy không ở hiện trường, nhưng từ trong miệng những người khác, Mã Duy Duy cũng đã hiểu sơ được câu chuyện. Còn Chung Liêm lúc ấy liền ở trong đám người vây xem. Chẳng qua vào thời điểm đám người tản ra, hắn bị "bạn học" lôi kéo đi rồi, bởi vậy lúc ấy không có cơ hội chú ý tới nhóm người của Dư Tô cũng ở trong đám học sinh kia.

Ba người vừa đi vừa nói, trên đường quẹo trái rẽ phải, vòng tới vòng lui, trong chốc lát lại nghênh diện Bạch Thiên tình cờ đi tới.

Dư Tô làm bộ cùng Bạch Thiên không quen biết. Bạch Thiên nhìn cũng không nhìn Dư Tô một cái. Chờ hai bên đến gần, hắn mới liếc tờ giấy kia, nói ra hai chữ:

"Người chơi."

Suốt mấy giờ đồng hồ kế tiếp, bọn họ bên này vẫn không tìm được người nào khác.

Đến 7:00 giờ, sắc trời đã tối sầm xuống. Khuôn viên trường vốn náo nhiệt chậm rãi trở nên an tĩnh. Dư Tô xem xét thời gian, đề nghị mọi người cùng nhau đi đến phía dưới khu dạy học một chuyến, bởi vì cảm giác vị giáo viên nhảy lầu kia sẽ cùng nhiệm vụ có quan hệ, nói không chừng còn có người chơi khác ở bên đó.

Lý do này còn tính hợp lý, Mã Duy Duy cùng Chung Liêm không chút hoài nghi. Hơn nữa đã một hồi lâu không tìm được người chơi khác, trong lòng hai người cũng có chút sốt ruột, cho nên lập tức đáp ứng.

○●○TK●●●

Xung quanh khu dạy học này trống rỗng, lại tương đối an tĩnh, giống như cả một tòa nhà đều không có một bóng người. Mặt đất phía dưới vẫn còn một đống vết máu chưa rửa sạch.

Cạnh cầu thang có ba người đang ngồi. Trừ bỏ Phong Đình cùng Vương Đại Long, còn có một nữ hài xa lạ.

Dư Tô cùng bọn họ đều làm bộ không quen biết nhau. Từng người ở trước mặt những người khác làm bộ tự giới thiệu. Vóc dáng nữ hài bên nhóm của Phong Đình phi thường nhỏ xinh, thân hình có điểm đơn bạc, sắc mặt tiều tụy, nhìn như không còn chút máu, liếc mắt nhìn qua liền biết là bị bệnh.

Nữ hài tên gọi Ngô Băng, thời điểm tự giới thiệu ngay cả thanh âm đều nhỏ xíu, cộng thêm dung mạo xinh đẹp mang chút bệnh trạng, phi thường dễ dàng làm người ta sinh ra ý muốn bảo hộ. Ngay cả Dư Tô nhìn cũng có loại cảm giác rất muốn bảo hộ nàng.

"Nhân số tổng cộng là......bảy người?" Vương Đại Long nói:

"Nhiều người như vậy, hình như cũng không người mới, chỉ sợ đây là nhiệm vụ khó."

Kỳ thật, trong lòng nhóm người của Dư Tô đều rõ ràng. Bọn họ bên này bốn người chỉ chiếm dụng một cái danh ngạch. Nếu thật sự không còn người chơi khác, vậy tràng nhiệm vụ này tổng cộng chỉ có bốn người.

Để đảm bảo an toàn, các người chơi không lập tức rời khỏi nơi này, mà tính toán trước chờ đến 11:00 giờ, xác định không có người chơi khác, mới dùng một tiếng đồng hồ dư lại đi chuẩn bị dụng cụ cho trò chơi Bút Tiên.

Cũng may bọn họ đợi ở tại chỗ, bởi vì đến hơn 10:00 giờ, lại có một người chơi xuất hiện.

Thời điểm hắn xuất hiện, mồ hôi đầy đầu, trong miệng thở hồng hộc, vừa thấy bảy người bên này liền hô:

"Tôi là người chơi. Mọi người khẳng định cũng vậy đi? Mẹ nó, thân phận của tôi thế mà lại là sinh viên thuê nhà bên ngoài, không biết xui xẻo sao hôm nay còn xin nghỉ về quê, thiếu chút nữa vừa vào nhiệm vụ liền xong đời!"

Hắn mặc một bộ hoodie, tuổi tác hẳn là không lớn, thoạt nhìn như nam sinh cấp ba, tên gọi Vệ Nghị.

Chờ đến 11:00 giờ, đều không xuất hiện người chơi khác, tám người lúc này mới chuẩn bị rời đi. Trong lúc đó, bọn họ còn thành lập một nhóm chat để tiện liên lạc.

Bọn họ thương lượng qua, lần này người chơi nam nữ đều có, nếu muốn vào ký túc xá chơi Bút Tiên khẳng định không thể thực hiện được, chỉ có thể tìm nơi khác, mà ở khu dạy học này hôm nay mới vừa có người tự tử, ở chỗ này chơi Bút Tiên quả thực là tìm đường chết, tạm thời vẫn là đi chỗ khác cho thỏa đáng.

Vì thế, nhóm người liền đi tới một khu dạy học cách đó không xa.

Không biết trường học này vốn là như thế, hay là vì chiếu cố yêu cầu của các người chơi, mặc dù đã tới giờ khuya, cửa chính của khu dạy học vẫn không khóa.

Bọn họ thuận lợi tiến vào, vì đảm bảo an toàn, liền trực tiếp chọn một phòng học ở lầu một, gần cửa chính nhất.

Cơ hồ mỗi người đều biết trò Bút Tiên này, khả năng không có nhiều người thật sự chơi qua, nhưng không sai biệt lắm đều nghe nói qua.

Mà phương pháp chơi mặc dù được lưu truyền rộng rãi,  nhưng cũng không đồng nhất. Cho nên bắt đầu từ Mã Duy Duy nói các quy tắc cơ bản một lần, những người khác nghe, có chỗ nào xuất hiện mâu thuẫn thì nhắc lại để thương lượng.

Sau khi thống nhất quy tắc, bọn họ liền lấy ra giấy bút, trên giấy vẽ cửa khẩu, hai chữ đơn giản Đúng - Sai, cùng với bảng chữ cái.

Các người chơi kỳ thật trước nay chưa từng nghe qua có trò Bút Tiên nào tới tám người chơi, nhất thời cũng không biết ý của nhiệm vụ là tám người cùng nhau chơi, hay là có thể dưới tình huống những người chơi đều ở đây luân phiên chơi.

Cuối cùng trải qua thương lượng, bọn họ quyết định cùng nhau chơi. Ai bảo nhiệm vụ không miêu tả rõ ràng, cho dù lý giải sai rồi, cũng không phải lỗi ở phía bọn họ.

Thời gian từng chút một nhích đến 11:50, tám người liền vây quanh một cái bàn nhỏ, chen chúc ngồi xuống. Trong phòng học đã sớm tắt đèn, hiện tại thứ dùng để chiếu sáng chính là di động của các người chơi. Đến lúc đồng hồ trên màn hình diện thoại đồng loạt đi đến phút 59, mỗi người đều vươn một bàn tay, dùng hai ngón tay trong đó nhẹ nhàng kẹp lấy cán bút.

Mã Duy Duy biểu tình nghiêm túc, trầm giọng nói:

"Nhất định phải nhớ kỹ, trong lúc chơi tuyệt đối không được buông tay."

Vương Đại Long nhăn mày:

"Nhắc nhở cũng vô dụng, cho dù toàn bộ quá trình đều hoàn mỹ vô khuyết, vẫn như cũ sẽ có người chết."

Mã Duy Duy suy nghĩ thấy cũng đúng, cười cười nói:

"Vậy ít nhất, Bút Tiên hẳn sẽ gϊếŧ người làm sai trước?"

Cái này sao? Ai biết được.

Thời gian lại nhảy một chút, biến thành bốn số 00:00.

Các người chơi thần sắc nghiêm túc, đồng loạt trầm mặc.

Mã Duy Duy nhìn chằm chằm cây bút bị tay người cơ hồ che kín kia, chậm rãi mở miệng:

"Bút Tiên Bút Tiên, ngươi là kiếp trước của ta, ta là kiếp này của ngươi. Nếu muốn cùng ta tục duyên, xin ở trên giấy vẽ vòng tròn."

Nàng đọc xong, bút vẫn không có phản ứng. Sau đó thuận theo chiều kim đồng hồ, đến Chung Liêm đọc một lần, lại đến Vệ Nghị, Vương Đại Long, Bạch Thiên, Phong Đình, Dư Tô, Ngô Băng.

Bởi vì cánh tay cần thiết phải nắm bút trong suốt quá trình, nghe bọn họ đọc đến một nửa, Dư Tô liền cảm thấy cánh tay có hơi tê mỏi.

Mãi cho đến khi đủ tám người đều đọc một lần câu nói kia, cây bút trong tay bọn họ mới bỗng nhiên động đậy.

Ánh mắt mọi người đều theo ngòi bút trên giấy di động, nhìn nó chậm rãi vẽ ra một vòng tròn xiêu xiêu vẹo vẹo.

Liền ở thời điểm vòng tròn kia sắp vẽ xong, một tiếng thét chói tai từ trong miệng Ngô Băng  truyền đến, làm Dư Tô trong lòng nhảy dựng, thiếu chút nữa theo bản năng buông tay nắm bút.Trò Chơi Tử Vong - Chương 66