Trò Chơi Tử Vong (Game Of Death)

Chương 90




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trò Chơi Tử Vong - Chap 90

Nam què chân nói, làm các người chơi khác sau lưng chợt lạnh.

Không chỉ có một con quỷ? Vậy rốt cuộc còn ai là quỷ? Có phải tất cả các giám sát khác đều đã chết?

Dư Tô cúi đầu trầm tư.

Một lát sau, Vinh Huy chậm rãi đề nghị:

“Xóm tàn tật...là xóm…Manh mối...khả năng...không dừng lại...nội trong khu nhà này. Buổi chiều ngày mai……có thể ra ngoài...tìm xem.”

Tựa như chiều nay, cổng chính sẽ mở, bọn họ có thể ra ngoài đi lại, thừa dịp này, có lẽ sẽ tìm được manh mối khác không chừng. Hiện tại cứ ngồi bàn luận cũng không ra được kết quả gì, huống hồ thời gian đích xác không còn sớm. Các người chơi suy nghĩ trong chốc lát, đều gật đầu đồng ý.

Lúc này hẳn đã tới khoảng 4 giờ sáng, Dư Tô nhìn tấm chiếu rách dưới thân, chịu đựng mùi hôi khó chịu khiến người ta muốn buồn nôn, nghiêng người nằm xuống.

Thiếu cánh tay trái, ngay cả nằm nghiêng cũng cảm giác không thoải mái.

Thời gian trôi qua, Dư Tô lần lượt nghe thấy những người khác trong phòng phát ra tiếng hít thở đều đều, lại trở mình vài lần, rốt cuộc mới ngủ.

Cũng không biết qua bao lâu, còn chưa kịp đánh một giấc mộng, Dư Tô bỗng nhiên bị một bàn tay bắt lấy bả vai lay tỉnh.

Dư Tô mơ màng mở mắt. Còn chưa tới hừng đông, trong phòng vẫn như cũ tối om. Lý Vân đang ngồi xổm bên cạnh, tay phải đặt trên vai trái nàng.

Thấy Dư Tô tỉnh dậy, Lý Vân thu hồi tay, hai hàng lông mày nhíu lại, dùng con mắt còn sót lại nhìn chằm chằm Dư Tô, nặng nề đặt câu hỏi:

“Sao cô lại đi ngủ?”

Dư Tô ngây ngốc đáp: “Mọi người không phải nhất trí ngày mai lại……”

“Tôi kêu cô quay về gọi thêm người, sao cô lại đi ngủ?” Lý Vân cắt lời Dư Tô, thần sắc bực bội đứng lên. Ánh mắt quét qua những người khác đang ngủ trong phòng, lại trở xuống trên người Dư Tô.

Dư Tô nháy mắt thanh tỉnh. Trạng thái mơ màng vừa rồi đột nhiên biết mất tăm, trong lòng lập tức vang lên chuông cảnh báo ——

Là sao? Lời này của Lý Vân là có ý gì? Cái gì mà: “Tôi kêu cô quay về gọi thêm người, sao cô lại đi ngủ”?

Đùa gì vậy……?!

Mồ hôi trên trán Dư Tô tầng tầng toát ra. Nàng gian nan nuốt nước miếng, rũ xuống mi mắt, ánh mắt chuẩn xác mà dừng trên đôi giày dưới chân Lý Vân——

Bùn đất……có bùn đất ẩm dính đầy đế giày, còn có một ít dính trên bề mặt, thậm chí ngay cả ống quần cũng bị bùn làm dơ.

“Một mình tôi đào quá chậm, nên mới về đây xem mọi người có chuyện gì?” Đỉnh đầu Dư Tô lại truyền đến thanh âm của Lý Vân. Ngữ khí bình đạm, mang theo một chút khó chịu.

Dĩ nhiên, rõ ràng nói sẽ đi gọi người, kết quả lại chạy về ngủ, mặc cho ai nhìn thấy đều khó chịu.

Nhưng mà……tại sao lại như vậy?

Rốt cuộc đoạn thời gian nào là thật? Lý Vân hiện đang đứng trước mặt nàng là thật, hay Lý Vân trước đó cùng nàng dùng cuốc công kích Lý Nhị mới là thật?

Bây giờ nàng đang nằm mơ? Hay đoạn ký ức vừa rồi mới là mơ?

Hay hoặc là……tất cả đều là mơ?

Dư Tô cứng đờ vươn tay phải, dùng sức nhéo vào trên đùi mình.

Đau, có đau! Nhưng cảm giác đau này là một loại ảo giác trong mộng, hay là nàng đích thực cảm giác được đau?

Dư Tô nhất thời không dám xác định. Nàng quay đầu, nhìn qua chỗ Lý Vân ngủ.

Nơi đó trống không, chỉ có một đống chăn lộn xộn. Mà những người chơi khác lúc này đều ngủ say.

Đúng rồi, đánh thức bọn họ! Bọn họ liền biết là chuyện thế nào. Nếu hết thảy vừa rồi là giả, như vậy tất cả bọn họ đều sẽ không nhớ.

Nhưng nếu……chính bản thân bọn họ cũng là giả?

"Trước sợ sói, sau sợ hổ" như vậy không phải biện pháp. Dư Tô dùng sức cắn môi, hạ quyết định, đứng lên nói với Lý Vân:

“Xin lỗi, có thể là do tôi quá mệt, không ngờ vừa trở về liền buồn ngủ. Chúng ta mau đi kêu những người khác dậy, qua bên kia tìm tiếp.”

Ánh mắt Lý Vân dừng trên mặt Dư Tô vài giây. Trong con mắt đen nhánh tựa hồ có chút hoài nghi, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, chỉ yên lặng gật đầu.

Dư Tô thở dài nhẹ nhõm một hơi, xoay người đánh thức nam què chân cách nàng gần nhất.

Có lẽ bởi vì bọn họ phát ra động tĩnh, thực mau, Đường Sam cùng Vinh Huy cũng bị đánh thức. Dư Tô lại đi kêu Ngô Nhĩ cùng Trương Tam.

Thời điểm Trương Tam tỉnh dậy, mơ hồ trong vài giây, ngay sau đó cả kinh hô:

“Thôi xong, tôi ngủ bao lâu rồi?!”

Trong lòng Dư Tô hơi trầm xuống, im lặng nhìn hắn.

Trương Tam ngẩng đầu nhìn cửa sổ nhỏ phía trên, vẻ mặt hồ hởi nói với Dư Tô:

“May là cô đánh thức tôi, bằng không một giấc ngủ đến hừng đông, liền bỏ lỡ cơ hội tìm manh mối đêm đầu tiên!”

Không sai……hắn nói ra lời nói này, hiển nhiên là hoàn toàn không nhớ những sự tình xảy ra trước đó.

Tâm tình Dư Tô có chút phức tạp. Nàng đã phân không rõ hiện tại là thật hay giả, cũng phân không rõ những người trước mắt rốt cuộc còn là “người” hay không. Nàng thậm chí có một loại xúc động muốn trực tiếp nằm xuống ngủ đến sáng, không theo Lý Vân ra ngoài, lại sợ bỏ lỡ manh mối.

●○○●

Cuối cùng, Dư Tô vẫn cùng những người khác đi qua.

Trên bầu trời giắt ngang một vầng trăng non. Ánh trăng thực nhạt, cũng không có nhiều sao. Xung quanh phi thường an tĩnh, chỉ nghe hai tiếng ngáy từ trong phòng chính truyền đến, hết đợt này đến đợt khác giao thoa vào nhau.

Vẫn là chòi gà đơn sơ kia. Bước chân của Dư Tô cực chậm, cơ hồ đi sau tất cả người chơi khác. Thấy bọn họ theo Lý Vân đẩy cửa vào, nàng mới chậm rãi tới gần cửa, dò đầu nhìn vào bên trong ——

Trong chòi gà trống không, chỉ có hai cái cuốc cùng xẻng gác ở góc tường, hoàn toàn bất đồng với chòi gà chất đầy đồ đạc mấy giờ trước.

Mặt đất đã bị Lý Vân đào ra một cái huyệt sâu ước chừng nửa thước, bên cạnh là đống bùn đất ướt bị đào lên, trong huyệt chưa xuất hiện bất cứ thứ gì.

Dư Tô sửng sốt. Đối mặt với tình huống trước mắt, đầu óc nàng tựa như một cuộn chỉ rối nùi, ngay cả đầu sợi cũng tìm không ra, càng đừng nghĩ đến việc phát hiện được bất luận manh mối nào.

“Nơi này có chôn thứ gì sao?” Ngô Nhĩ tiến lên, nhìn cái huyệt kia hỏi.

Trương Tam chống gậy cà thọt đi tới nhìn thoáng qua, quay đầu hỏi Lý Vân cùng Dư Tô:

“Đây là hai người phát hiện?”

Lý Vân không nói gì. Dư Tô không thể không bước vào trong vài bước, mở miệng nói:

“Mặt đất chỗ này có rất nhiều dấu chân hỗn loạn. Hơn nữa, mọi người hẳn cũng ngửi được trong không khí thoang thoảng một mùi thối rữa. Chúng tôi liền suy đoán dưới này có lẽ chôn thứ gì đó, mới kêu mọi người lại đây hỗ trợ, cùng nhau đào lên.”

Đường Sam nói: “Dù sao tới cũng đã tới, đào thử xem.” Dứt lời liền dẫn đầu đi đến góc tường, cầm lấy một cái cuốc tiến về phía miệng huyệt.

Trên miệng huyệt còn cắm một cái cuốc khác Lý Vân vừa sử dụng. Lúc này, Vinh Huy cũng đi qua rút nó lên, cùng Đường Sam đào. Lý Vân đổi sang dùng cái xẻng còn lại.

Ba người bọn họ 2 trên 1 dưới múa may, trong mắt Dư Tô lúc này rất có chút “quần ma loạn vũ”.

Tầm mắt của nàng rơi xuống cái huyệt càng lúc càng sâu, thầm nghĩ, lúc này, thứ đào ra được vẫn là thi thể của Lý Nhị sao? Đến khi đó, chẳng lẽ lại tái diễn lại hết thảy?

Bỗng nhiên, mu bàn tay của nàng bị chạm nhẹ một cái.

Dư Tô chuyển tầm mắt, liền thấy Ngô Nhĩ phía đối diện đưa mắt ra hiệu với nàng, đồng thời miệng hắn còn không tiếng động mà khép mở vài lần.

Hắn giống như đang hỏi gì đó, trong mắt tràn ngập nghi vấn. Tuy nhiên, chỉ há mồm không ra tiếng, Dư Tô thật sự nhìn không hiểu hắn nói gì.

Ngô Nhĩ hiển nhiên cũng từ ánh mắt mờ mịt của Dư Tô nhận ra được. Hắn quay đầu nhìn những người khác, sau đó thụt lùi vài bước, nhích đến sau lưng Dư Tô.

Vài giây sau, Dư Tô nghe hắn ở đằng sau dùng thanh âm cực nhỏ hỏi:

“Chuyện gì vậy? Vừa rồi không phải chúng ta đã thương lượng ngày mai ra ngoài tìm manh mối sao?”

Dư Tô sửng sốt, trong lòng tức khắc dâng lên một trận kích động.

Thì ra không chỉ có mình nàng nhớ rõ hết thảy vừa rồi?!

Nàng quay lại liếc mắt nhìn Ngô Nhĩ, nhẹ gật đầu, không dám nói lời nào.

Ngô Nhĩ cũng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, liền chuyển ra tầm mắt.

Ánh mắt Dư Tô lại rơi xuống những người khác —— Nếu Ngô Nhĩ còn nhớ rõ sự tình phát sinh vừa rồi, như vậy, người chơi khác thì sao?

Đầu tiên phải bài trừ Lý Vân, sau đó là Đường Sam cùng Vinh Huy mới đầu đã hăng hái ra tay hỗ trợ đào huyệt.

Hai người kia nếu nhớ rõ chuyện xảy ra trước đó, hiện sẽ không có khả năng không chút chần chờ mà đi qua đào đất.

Dư lại nam què chân cùng Trương Tam……Dư Tô nhìn chằm chằm bọn họ vài lần, chỉ thấy bọn họ đều nghiêm túc nhìn cái huyệt càng ngày càng sâu bên kia, tựa hồ đang chờ đợi thứ được đào ra.

Như vậy, bọn họ cũng không nhớ rõ? Cho nên trước mắt, ở chỗ này chỉ có Dư Tô cùng Ngô Nhĩ còn nhớ trước đó đã phát sinh chuyện gì.

Mặc kệ thế nào, thêm một người cũng tốt, vẫn đỡ hơn chiến đấu một mình.

Dư Tô nghĩ thầm, nếu vừa rồi nàng còn xem tất cả mọi người là quỷ, ít nhất hiện tại đã thiếu đi một con.

Lúc này, Ngô Nhĩ ho nhẹ một tiếng, lẳng lặng xoay người hướng ra ngoài cửa.

Dư Tô liếc nhìn hắn, thấy những người khác không chú ý, cũng đi theo.

Hai người đi một mạch tới cổng chính mới dừng lại. Ngô Nhĩ lập tức hỏi:

“Đây rốt cuộc là sao?”

Dư Tô chỉ có thể lắc đầu, suy nghĩ một chút, nói:

“Vì sao anh biết tôi không giống bọn họ?”

Ngô Nhĩ nhìn chằm chằm chòi gà bên kia, nhỏ giọng đáp:

“Chỗ tôi ngủ gần cửa. Lúc Lý Vân bước vào phòng, tôi liền tỉnh.

Trước kia cô nói phát hiện manh mối ở chòi gà, Lý Vân lưu lại đào đất, cô trở về gọi người……Thời điểm nói những điều đó, cô liền bị Lý Vân lập tức phủ nhận. Khi mọi người tới chòi gà, tình trạng chòi gà cũng đích xác không giống lời cô miêu tả.

Nhưng vừa rồi, cô cùng Lý Vân đối thoại giống như đúc những gì đã nói lúc trước. Cho nên, tôi cảm giác cô hẳn là còn nhớ tình huống trước đó thế nào, mới hỏi cô đầu tiên.”

Dư Tô ngẫm nghĩ, tức tốc nói:

“Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Hiện tại chúng ta chỉ có thể đi một bước xem một bước, không thể hành động thiếu suy nghĩ. Nếu lát nữa xuất hiện nguy hiểm, nhất định phải nhớ rõ điều nhiệm vụ nhắc nhở chúng ta —— Đồng tâm hiệp lực.”

Thấy Ngô Nhĩ gật đầu, Dư Tô nói tiếp:

“Nhanh trở về, đừng để bọn họ hoài nghi.”

Nàng nói xong, liền xoay người chạy về hướng chòi gà.

○●○○

Tiếng ngáy trong phòng chính như cũ không đình chỉ, nhóm người đào huyệt trong chòi gà cũng còn tiếp tục.

Trương Tam thấy Dư Tô từ ngoài cửa chạy vào, nhỏ giọng hỏi:

“Sao vậy?”

Dư Tô lắc đầu, nhìn thoáng qua Ngô Nhĩ vừa theo vào tới, không nói chuyện.

Nàng tiến lên trước vài bước, nhìn xuống huyệt, thấy chiều sâu của nó đã đạt tới gần nửa mét, vẫn không xuất hiện cái gì.

Đường Sam ngừng lại động tác, gác cái cuốc sang bên, lau mồ hôi trên trán, thở hổn hển nói:

“Không phải cái gì cũng không có đi? Chẳng lẽ hơn nửa đêm, chúng ta lại ở đây đào bùn chơi?”

Vinh Huy cũng ngừng lại, chỉ có Lý Vân vẫn không rên một tiếng tiếp tục khai quật.

Ngô Nhĩ nói: “Nếu không...như vậy đi, chúng ta phân ra hành động. Ai đào tiếp tục đào, những người còn lại đi chỗ khác tìm manh mối. Không thể để cơ hội đêm nay đều lãng phí tại chỗ này.”

Trương Tam liếc nhìn chân mình cùng chân của nam què chân bên cạnh, bĩu môi, mở miệng nói:

“Hai chúng tôi hiện tại là cái dạng này, thật có thể đi tìm manh mối?”

“……” Nam què chân bất đắc dĩ thở dài, nhìn về phía Dư Tô:

“Hay cô đi cùng Ngô Nhĩ?”

“Ok, hai chúng ta đi thôi.” Ngô Nhĩ nói với Dư Tô:

“Chúng ta ít nhất có thể tự do hành động, so với bọn họ tiện hơn nhiều.” Vừa nói, hắn vừa đưa mắt ra hiệu với Dư Tô.

Đây đúng là cơ hội tốt, có thể quang minh chính đại thoát khỏi những người này, rời xa nơi này, cũng có đủ thời gian đơn độc thảo luận kế hoạch tiếp theo.

Ánh mắt Dư Tô ở trên mặt mọi người dạo qua một vòng, lắc đầu:

“Không cần tìm nữa, tôi cùng Lý Vân trước đó đã tìm rồi. Hơn nữa là một trước một sau, luân phiên tìm. Cho nên, mỗi một chỗ đã tìm hai lần.”

Lý Vân nghe đến tên của mình, hơi nâng lên mí mắt, “Ừ” một tiếng.

“Nhưng chúng tôi còn chưa tìm, sao có thể hoàn toàn yên tâm?” Đường Sam nhíu mày, đưa cuốc cho Ngô Nhĩ:

“Làm gì một hai phải kéo người khác cùng đi? Anh tới đào đất, tôi đi một mình!”

Ngô Nhĩ sửng sốt, chỉ có thể duỗi tay tiếp nhận cái cuốc, có chút bất mãn mà liếc Dư Tô một cái, lại nói với Đường Sam:

“Vậy...tôi cũng đi, cái cuốc này……cô làm.”

Hắn đưa cuốc cho Dư Tô.

Thời điểm Dư Tô tiếp nhận, ánh mắt hơi do dự nhìn về phía Đường Sam. Có lời nói muốn nói, nhưng lại không xác định rốt cuộc nên nói hay không.

Ngay tại một khắc do dự này, Đường Sam đã dẫn đầu bước ra chòi gà, vừa đi vừa đấm bóp hai cánh tay tê mỏi.

Dư Tô đem lời nói trong cổ họng nuốt trở xuống, trơ mắt nhìn Ngô Nhĩ theo Đường Sam ra ngoài.

Hai người lập tức đi tới phòng bếp chất đầy tạp vật đối diện. Tình hình lúc sau  liền nhìn không thấy.

“Tới hỗ trợ đi.” Lý Vân nhìn Dư Tô, nói một câu.

Dư Tô thu hồi tầm mắt, cầm cuốc đi qua. Lý Vân đem cái xẻng trong tay đưa cho Dư Tô, còn mình đổi dùng cuốc.

Chỉ có một tay sử dụng cuốc phi thường khó khăn, xẻng liền nhẹ nhàng hơn nhiều. Dư Tô cười với Lý Vân một cái, cúi đầu dùng sức đào đất.

Mặc dù trong tay Dư Tô không ngừng lặp lại động tác đào xới, tâm tư lại bay tới phòng bếp bên kia ——

Ngay vừa rồi, nàng đã mạo hiểm làm ra một lựa chọn.

Nàng không tin Ngô Nhĩ, cũng không tin bất cứ ai đang đứng tại chỗ này. Nhưng nếu so sánh giữa Ngô Nhĩ với những người khác, nàng không tin nhất vẫn là Ngô Nhĩ.

Bởi vì trước đó, nàng đã tận mắt chứng kiến bộ dạng Ngô Nhĩ tử vong.

Lúc ấy, Lý Vân kêu nàng trở về gọi thêm người. Nàng vào phòng, người đầu tiên gọi chính là Ngô Nhĩ nằm gần cửa nhất. Khi đó, nàng liền phát hiện Ngô Nhĩ đã chết, mới lật đật chạy đi kêu Đường Sam bên cạnh.

Mà sau khi Đường Sam bị nàng đánh thức, Ngô Nhĩ lại êm đẹp ngồi kia…Như vậy, mặc kệ đoạn thời gian nào là thật, điểm bắt đầu của đoạn thời gian thứ hai chính là lúc Dư Tô nhìn thấy thi thể Ngô Nhĩ.

Điểm kết thúc đoạn thời gian thứ nhất là Ngô Nhĩ chết. Điểm bắt đầu đoạn thời gian thứ hai cũng là Ngô Nhĩ chết.

Nếu Ngô Nhĩ thật sự đã chết thì sao? Từ đoạn thời gian thứ nhất trải qua tiếp diễn tới hiện tại, giờ này khắc này, Ngô Nhĩ rốt cuộc là người hay quỷ?

Trừ bỏ nàng, hắn là người duy nhất trong 6 cá nhân nhớ rõ đoạn thời gian phát sinh trước đó, bởi vì chuyện này mà cùng Dư Tô kéo gần quan hệ. Sau đó, hắn lại ra hiệu cho nàng đơn độc ra ngoài nói chuyện.

Dư Tô mới đầu bởi vì có một người nữa còn nhớ mọi chuyện xảy ra mà cao hứng. Nhưng trong quá trình đi theo Ngô Nhĩ từ chòi gà ra đến cổng, nàng đã bình tĩnh lại, trong đầu lập tức nảy ra nghi vấn: Nếu Ngô Nhĩ thật sự đã chết, nguyên nhân hắn đơn độc kêu nàng ra ngoài là gì?

Nguyên nhân này hẳn có thể từ tin nhắn nhiệm vụ suy đoán ra, chính là một câu Dư Tô nói với Ngô Nhĩ lúc ở ngoài cổng:

“Nhất định phải nhớ rõ điều nhiệm vụ nhắc nhở chúng ta —— Đồng tâm hiệp lực.”

Có lẽ, điều kiện để ma quỷ trong nhiệm vụ này gϊếŧ người chính là, nó chỉ có thể gϊếŧ người nào "đơn độc". Khái niệm “đơn độc” này cũng có thể ám chỉ người không được bất kỳ người chơi khác nguyện ý ra tay hỗ trợ.

Cũng may thời gian hai người bọn họ ở bên ngoài rất ngắn. Sau khi Dư Tô nghiệm ra điều này, Ngô Nhĩ chỉ mới nói mấy câu, Dư Tô liền tức tốc đáp lại, sau đó chạy thật nhanh về chòi gà.

Nàng không xác định lúc ấy Ngô Nhĩ có ý định xuống tay với nàng hay không, thậm chí không xác định tình huống có thật giống như nàng suy đoán. Bất quá, sau khi trở lại chòi gà, Ngô Nhĩ lại tiếp tục đưa ra đề nghị, kêu mọi người chia lẻ ra hành động.

Đề nghị này dưới tình huống trước mắt mà nói phi thường thỏa đáng, hoàn toàn không có chỗ đáng nghi. Nhưng trong lòng Dư Tô vốn đã đề phòng hắn, liền không tự chủ tăng thêm nghi ngờ.

Nếu Ngô Nhĩ thật là người chơi duy nhất không có vấn đề trong 6 người, việc hắn muốn cùng Dư Tô cũng đồng dạng không có vấn đề đơn độc tới chỗ khác tìm manh mối, vẫn phi thường hợp lý.

Nhưng Dư Tô không dám tùy tiện đánh cuộc, cho nên lập tức từ chối.

Lại không nghĩ lúc này Đường Sam lại chủ động muốn một mình ra ngoài tìm manh mối.

Càng làm cho Dư Tô để ý chính là, Ngô Nhĩ thật sự đi theo Đường Sam.

Như đã nói, nếu Ngô Nhĩ không có vấn đề, thì việc hắn muốn cùng Dư Tô - người không có vấn đề thứ hai ở nơi này - ra ngoài còn tính bình thường. Nhưng ở đây, hắn lại dám một mình theo Đường Sam còn chưa rõ là người hay quỷ?

Tuy rằng cũng có khả năng hắn chính là gan lớn, nhưng điểm này vẫn khá đáng ngờ, làm cho hoài nghi của Dư Tô đối với hắn lập tức từ 50% tăng tới hơn 80%.

Bởi vậy, trước khi Đường Sam rời khỏi, Dư Tô liền do dự...do dự có nên gọi lại Đường Sam hay không?

Chẳng qua, thời điểm nàng do dự, Đường Sam đã đi ra ngoài.

Vì thế……trong lòng Dư Tô đã toát ra một ý niệm ích kỷ ——

Nếu Đường Sam đi rồi, vậy cứ để Đường Sam đi. Dù sao nàng cũng tìm không ra lý do giữ Đường Sam ở lại, hơn nữa vừa lúc có thể thử Ngô Nhĩ, xem hắn có phải thật sự có vấn đề hay không.

“A!” Vinh Huy đột nhiên phát ra một tiếng hét kinh hãi. Động tác trong tay khựng lại, duỗi tay chỉ một góc dưới huyệt.

Dư Tô thu hồi suy nghĩ, ngừng lại việc đào xới. Lý Vân cũng vậy.

Vinh Huy lấy qua cái xẻng từ trong tay  Dư Tô, thọc vào nơi đó thêm vài cái, hất ra bùn đất phía trên. Lúc này Dư Tô mới thấy rõ, từ dưới bùn đất lộ ra một bàn tay thô ráp to rộng, hẳn là tay của nam giới.

Trương Tam cùng nam què chân chống gậy đi tới, giống như những người khác thấy được bàn tay kia.

Dư Tô thầm nghĩ, dưới này nếu thật là Lý Nhị, bọn họ hiện tại thật đúng là uổng phí sức lực.

“Mau đào tiếp!” Nam què chân thúc giục.

Có lẽ bởi vì thật sự tìm được thứ gì, cho nên động tác của Vinh Huy cùng Lý Vân đều nhanh hơn. Mà Dư Tô lại hữu tâm vô lực, cuối cùng vẫn là Trương Tam lấy xẻng, một tay chống gậy, một tay đào, tốc độ không hề chậm hơn so với Dư Tô.

Ước chừng 3 phút sau, phần đầu của thi thể từ trong bùn đất lộ ra một chút.

Bọn họ dứt khoát không dùng công cụ nữa, cùng ngồi xổm xuống dùng tay đào bới.

Thực mau, khuôn mặt thi thể dần dần hiện ra trước mắt mọi người.

Mà trước khi gương mặt kia hoàn toàn lộ diện, Trương Tam liền chửi tục một câu:

“F*ck! Mau nhìn lỗ tai của cái xác!”

Trong chòi gà tối tăm, các người chơi bằng vào mức độ thị lực khác nhau sau khi cộng thêm điểm thuộc tính của từng người, thấy được ở phần đầu thi thể —— nơi vốn nên có lỗ tai...lại không có lỗ tai.

“Ngô……Nhĩ?” Vinh Huy chậm rãi thốt ra hai chữ.

Cơ hồ đồng thời, ngay khi câu nói của hắn vừa dứt, từ trong phòng bếp chất tạp vật phía đối diện truyền đến tiếng Đường Sam thét chói tai!

Dư Tô cả kinh, cùng lúc lại âm thầm thở dài nhẹ nhõm.

Nàng biết suy nghĩ như vậy có hơi quá đáng, nhưng……xác định chỉ một mình Ngô Nhĩ có vấn đề, vẫn so với những người khác đều có vấn đề tốt hơn nhiều.

Nàng lập tức đứng lên, cùng Lý Vân và Vinh Huy đuổi qua bên kia.

Phía sau, nam què chân cùng Trương Tam nhanh chóng gọi lại 3 người chạy trước:

“Ê! Đỡ chúng tôi theo với!”

Chờ 3 người đỡ theo 2 người hành tẩu không tiện đến phòng bếp, mới chú ý tiếng ngáy của hai giám sát trong phòng chính vẫn như cũ không đình chỉ.

Hai người kia giống như hoàn toàn bị ngăn cách với bên ngoài, thế mà không tỉnh dậy trong tiếng thét chói tai của Đường Sam.

○●○●

Phòng bếp cũng tối om giống như những phòng khác, hơn nữa còn chất đầy các loại đồ đạc lung tung rối loạn, gây trở ngại tầm mắt của các người chơi.

Bởi vậy, mặc dù bọn họ có được thị lực vượt hơn người thường, nhất thời vẫn không thể từ ngoài cửa nhìn ra cái gì.

Trương Tam ló đầu vào trong cửa kêu một tiếng:

“Đường Sam.”

Trong dự kiến, không ai đáp lại.

Lý Vân buông ra nam què chân, cầm theo cái cuốc lấy từ chòi gà, không nói một lời bước vào trong phòng bếp.

Những người khác thấy thế, liền cũng đi theo vào.

Lý Vân vào cửa, trước hết nhìn khắp nơi một vòng, sau đó tiến lên phía trước, ngừng lại bên cạnh một đống tạp vật, trầm giọng nói:

“Ở chỗ này.”

Dư Tô đỡ Trương Tam, Vinh Huy đỡ nam què chân cùng nhau tiến lên, nhìn thấy Đường Sam đã nằm trên mặt đất, chết không nhắm mắt.

Dư Tô còn chưa nhìn kỹ, một cảm giác choáng váng mãnh liệt bỗng nhiên đánh úp lại. Tiếp theo, nàng vô lực gục xuống ——

○●○●

Dư Tô đột nhiên mở bừng mắt.

Trời đã sáng, nàng còn nằm ở trên

chiếu.

Nàng nhanh chóng ngồi dậy, ánh mắt đảo qua khắp phòng, liền phát hiện trong phòng chỉ thiếu đúng một người...chính là Đường Sam.Trò Chơi Tử Vong - Chap 90