Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 15: 15: Phải Tìm Con Trở Về





Lúc đó Đản Tử đã khóc lóc rất đau lòng.

Thế nhưng mẹ vẫn bán các anh đi.Cậu bé biết nếu mình không nghe lời thì bản thân cũng sẽ bị bán đi như thế.Khương Chi yên lặng, trong lòng vô cùng căm hận Khương Chi Tử.Khương Chi Tử kia một mình thực hiện hành vi “bán con đổi lương thực”, không biết có người trong thôn nào biết chuyện này không? Đáng tiếc Khương Chi không có trí nhớ trước đó, nếu không cô cũng không phải khó chịu thế này.Cô nhìn Đản Tử khóc, trong lòng cũng đau: “Đản Tử đừng khóc, mẹ nhất định sẽ tìm các anh con trở về.”Đản Tử ngừng khóc nhưng vẫn còn tiếng nấc, giọng cậu bé đứt quãng nói: “Thật, thật sao?”Khương Chi trịnh trọng nói: “Mẹ cam đoan với con!”Bây giờ cô đã sử dụng cơ thể này thì những đứa bé kia cũng là con của cô, nếu ngay cả con của mình cũng không tìm về được thì đừng nói là người bên ngoài đánh giá cô thế nào, bản thân cô cũng không thể chịu đựng được, hành vi của Khương Chi Tử rõ ràng đã khiêu chiến phòng tuyến đạo đức cuối cùng của cô.Đản Tử nín khóc, cười, chân thành nói: “Con tin tưởng mẹ!”Rốt cuộc thì đây cũng chỉ là một đứa bé bốn tuổi, cậu bé không truy hỏi hành vi mẹ mình bán các anh đổi lấy lương thực.“Đản Tử, con có biết mẹ cất tiền ở đâu không?”Khương Chi xoa đầu, nhìn Đản Tử, nhỏ giọng hỏi.Cô không có ký ức của Khương Chi Tử, cô phải từ từ tìm hiểu tất cả những vấn đề ở nơi này.Trước tiên cô muốn xem trong nhà có còn tiền bạc hay phiếu lương thực gì không để tạm thời giải quyết được khó khăn trước mắt nhưng cô vẫn chưa biết tình hình cụ thể thế nào nên không dám ôm hy vọng quá lớn.“Tiền sao?”Đản Tử chớp mắt, cái miệng nhỏ nhắn mím lại như đang suy nghĩ.Khương Chi nhìn Đản Tử, trong mắt như chứa niềm vui, cô nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé.


Tuy Đản Tử gầy ốm đến xanh xao vàng vọt nhưng từ đường nét trên gương mặt cũng có thể nhìn ra đây là một bé trai cực kỳ xinh xắn.Khương Chi không khỏi nghĩ đến cha của đứa nhỏ.

Ừm, có lẽ đứa nhỏ giống cha mình.Nghĩ đến đây, Khương Chi lại lắc đầu, cô lập tức vứt bỏ suy nghĩ này ra khỏi đầu.


Cô mặc kệ cha đứa nhỏ là ai, bây giờ cô là người chịu trách nhiệm với đứa nhỏ này, Đản Tử cũng chỉ có thể là con của một mình cô mà không hề có bất kỳ quan hệ gì với người nào khác.“Đản Tử không biết tiền ở đâu nhưng trước kia mẹ thường giấu lương thực ở phía sau cái rương kia.”Vừa nói, Đản Tử vừa chỉ vào một cái rương sơn màu đỏ đã bay màu hết một nửa đặt một góc trên giường, giọng nói Đản Tử hơi lúng túng, tuy cậu bé còn nhỏ nhưng cậu bé có thể hiểu được trước kia Khương Chi Tử giấu lương thực đi chỉ vì đề phòng cậu bé.“Ồ?”Tròng mắt Khương Chi hơi nhúc nhích, cô lập tức mở chiếc rương trên giường ra.Cái rương này không nhỏ, chỉ là đã quá cũ kỹ, bên trong này bày một số vật dụng vụn vặt và một số vải vụn, quần áo rách rưới.Khương Chi nhanh chóng chuyển chiếc rương sang một bên, cô liếc mắt thấy ở góc tường có một cục đá nhét lỏng lẻo vào hốc tường.

Khương Chi nhẹ nhàng lấy cục đá ra, thò tay vào tìm kiếm, quả nhiên bàn tay đã mò trúng một túi vải..