Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

Chương 1145




Chương 1145

Trần Tiểu Tuý luôn cảm thấy vô cùng thoải mái khi ở trước mặt Diệp Vĩnh Khang, bởi vì chỉ cần có người đàn ông này ở bên cạnh thì cô ấy có thể không cần dùng não, không cần phải suy nghĩ, cũng chẳng phải đắn đo.

Người đàn ông này luôn thay cô ấy sắp xếp mọi chuyện đâu ra đó, dù là chuyện vô cùng hoang đường vô cùng khó khăn thậm chí căn bản không thể hoàn thành ở trong mắt tất cả mọi người thì người đàn ông này vẫn luôn bình thản tạo ra kỳ tích hết lần này tới lần khác.

Thật ra dùng hai từ kỳ tích để biểu đạt cũng không chuẩn xác lắm, đối với người khác mà nói chắc chắn là kỳ tích, thế nhưng đối với người đàn ông này mà nói, những thứ gọi là “kỳ tích” chẳng qua chỉ bình thường như cơm bữa mà thôi.

Reng reng….

Thế nhưng đúng vào lúc này, chuông điện thoại của Diệp Vĩnh Khang đột nhiên vang lên.

Là một số điện thoại lạ, tuy nhiên không khó để nhận ra từ bốn con số được mã hoá rằng đây là số điện thoại riêng phòng làm việc của thủ lĩnh cao nhất chiến khu tập đoàn Cục tác chiến Long Hạ.

“Lại là ai đây?”

Diệp Vĩnh Khang cảm thấy hoài nghi, người có thể dùng số điện thoại thuộc cấp bậc này, hiện giờ ở Long Hạ, Diệp Vĩnh Khang cũng chỉ quen Lôi Ngàn Tuyệt, Lục Phong Thần và Trịnh Thiên Khải.

Có điều lúc ba người này liên lạc với anh đều dùng số điện thoại cá nhân, trước giờ chưa từng dùng máy bàn của chiến khu phòng làm việc để liên hệ.

“Ai?”

Diệp Vĩnh Khang nhận điện thoại.

Đầu dây bên kia truyền tới một giọng nói đàn ông vừa vang dội có lực lại vừa hùng hồn: “Thưa quân hầu, tôi là Nhậm Thiên Nguyên – chỉ huy cao nhất của chiến khu Thiên Hải, ba mươi nghìn thiết vệ Thiên Hải tinh nhuệ đã được tập kết xong, xin quân hầu ra chỉ thị!”

“Chiến khu Thiên Hải?”

Diệp Vĩnh Khang hoài nghi nói: “Chúng ta thân quen lắm à?”

Đầu dây bên kia đáp lời: “Thưa quân hầu, chiến khu Thiên Hải thuộc vào phân khu của quân hầu, thuộc quản lý trực tiếp của quân hầu”.

“Theo lệnh của ông Trịnh Thiên Khải, được biết quân hầu đã đến vùng đất phong nên bảo tôi lập tức tập kết ba mươi nghìn thiết vệ Thiên Hải tinh nhuệ, xin quân hầu kiểm duyệt!”

“Mẹ kiếp, đây là vùng đất phong của tôi á?”

Diệp Vĩnh Khang cảm thấy quá bất ngờ, đúng vào lúc này, Trịnh Thiên Khải cũng vừa hay gọi điện thoại tới.

“Ông đợi một lát, tôi nhận điện thoại trước đã”.

Diệp Vĩnh Khang chuyển sang nghe điện thoại của Trịnh Thiên Khải, vừa mới nhấc máy đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ của lão già Trịnh Thiên Khải: “Ha ha ha, thế nào quân hầu Diệp, không khí bên phía Thiên Hải cũng tốt phết nhỉ”.

“Tốt cái rắm!”

Diệp Vĩnh Khang nghiến răng: “Hôm nay ông mà không nói rõ với tôi thì ông không xong đâu!”

“Trước đó, lúc ông bảo tôi đồng ý chấp nhận việc phong hầu tôi đã nói thế nào?”

“Chỉ đeo hàm cấp, không có chức vụ và phiên hiệu cụ thể, cũng không có chức trách công việc cụ thể, ngược lại chỉ là hư danh”.

“Thế nhưng hiện giờ, ông giải thích rõ ràng cho tôi nghe xem cái gì gọi là đất phong của tôi?”