Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

Chương 259: 259: Anh Xuyên Trụ!






"Nếu hôm nay không đưa, ông đây chặt đứt cánh tay của mày!"
Âu Dương Xuyên Trụ hét lên, hàng chục tên to con cầm mã tấu phía sau cũng đồng thời tiến lên một bước.

"Chà, chặt tay tôi đúng không".

Trình Văn Đống không hề tỏ ra bối rối, từ từ lấy ra một tấm thiệp mời màu đỏ trong ngực, lắc lắc trước mặt Âu Dương Xuyên Trụ, khiêu khích nói: "Được rồi, tay tôi đây, cậu chặt đi".

"Ông lấy cái món đồ chơi này ra lừa ai vậy!"
Âu Dương Xuyên Trụ cười cười, liếc nhìn tấm thiệp mời.

Nhìn qua thì chưa thấy gì, nhưng khi nhìn thấy nội dung trên thiệp mời, sắc mặt anh ta lập tức thay dổi, anh ta thốt lên: "Thiệp mời đại lễ sắc phong!"
"Cái gì? Thiệp mời đại lễ!"

Đám người phía sau cùng hít vào một hơi, gậy gộc trên tay lần lượt rơi xuống đất phát ra tiếng ‘leng keng’.

Đại lễ sắc phong hầu quân tướng hiện đang được ưu tiên hàng đầu ở Giang Bắc, từ người trăm tuổi đến trẻ ba tuổi đều biết đến đại lễ này.

Thiệp mời đại lễ sắc phong như thánh vật trong mắt họ, ai nhìn thấy cũng phải khiếp sợ.

"Xem ra cậu cũng khá biết điều đấy".

Trình Văn Đống cười lạnh: "Chặt à, tiếp tục chặt đi, nếu hôm nay không chặt, thì để lại cánh tay của mình đi!"
"Anh Xuyên Trụ, anh đừng để ý đến em, anh mau đi đi".

Cô gái kia cũng hoảng sợ, ngày thường Âu Dương Xuyên Trụ đối với họ rất tốt, cô ấy không muốn làm Âu Dương Xuyên Trụ bị liên lụy, cô ấy lảo đảo tiến lên hai bước, quỳ gối trước mặt Trình Văn Đống, cầu xin: "Đại ca, nếu tôi làm sai chuyện gì, anh phạt tôi là được rồi, không lên quan đến anh Xuyên Trụ".


"Mày là cái thá gì, tao làm việc cũng cần mày xía vào à?"
Trình Văn Đống đột nhiên hét lên, lấy một con dao rựa từ một vệ sĩ kề vào cổ cô gái, nhìn Âu Dương Xuyên Trụ chằm chằm và tức giận nói: "Không phải mày muốn giúp nó sao?"
"Bây giờ tao cho mày một cơ hội.

Hoặc là mày chém đứt tay mày, hoặc tao cắt đầu nó!"
Âu Dương Xuyên Trụ nghiến răng nghiến lợi, hai mắt như muốn bùng cháy.

"Mày ngẩn ra đó làm gì, tao đếm đến ba, mày chọn đi!"
Trình Văn Đống bắt đầu đếm ngược: "Ba, hai, một …"
"Chờ đã!"
Âu Dương Xuyên Trụ vội vàng lớn tiếng nói: "Thả cô ấy ra, nếu muốn cánh tay của tôi, tôi cho ông là được chứ gì!"
Vừa nói, anh ta vừa giơ một tay ra, tay kia giơ mã tấu lên, quyết tâm chém thẳng vào cánh tay mình.

"Anh Xuyên Trụ!"