Trở Về Tuổi Mười Bảy

Chương 23




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tai Cố Cảnh Ngôn nóng rực, làm bộ không nghe thấy.

Lâm Hành được đà lấn tới, “Quần lót của em thường là màu gì? Em mặc màu nhạt chắc chắn rất đẹp.”

Cố Cảnh Ngôn chỉ hận mình đang trong lớp không thể đi ra, tùy ý để Lâm Hành điên cuồng tuyên truyền những hình ảnh không lành mạnh vào đầu cậu.

Lưu Vũ không thể nhịn được nữa, quát, “Lâm Hành, em có thể cách bạn Cố Cảnh Ngôn xa một chút không? Bạn ấy bị em đẩy ra ngoài luôn rồi kìa.”

Lâm Hành liền ngồi trở lại, cầm vở viết lên: “Lòng đố kị của cẩu FA.”

Bên cạnh anh vẽ thêm một chú chó con rất dễ thương, đẩy sang trước mặt Cố Cảnh Ngôn, Lâm Hành thấp giọng nói, “Là một người đàn ông đang yêu, anh tha thứ cho sự đố kị của thầy.”

Cố Cảnh Ngôn đầu váng mắt hoa, Lâm tổng anh còn nhớ linh hồn của anh là ba mươi tuổi không hả?

May mà Lâm Hành không làm gì nữa, Cố Cảnh Ngôn thở ra một hơi.

Hết giờ tự học, Lâm Hành đẩy xe đạp ra, Cố Cảnh Ngôn ôm cặp đứng trước cổng trường đợi. Một chiếc xe đạp chạy nhanh đến, thắng gấp dừng trước mặt Cố Cảnh Ngôn, Bạch Kỳ Kỳ hất cằm lên cố gắng nhìn khinh thường Cố Cảnh Ngôn, phát hiện chiều cao quá thấp không có hiệu quả, chỉ có thể giương cằm lúng túng nói, “Cậu và Lâm Hành là quan hệ như thế nào?”

Cố Cảnh Ngôn một tay đút túi, nhíu mày. Vào buổi tối có nụ hồn đầu trước khi trọng sinh, cậu nhận được tin nhắn của Bạch Kỳ Kỳ, Bạch Kỳ Kỳ dùng những từ ngữ cực kỳ tàn nhẫn để nhục mạ cậu. Sau đó nói cho cậu biết, cô và Lâm Hành đang hẹn hò.

Lúc đó cậu nghĩ là do anh uống say tưởng cậu là con gái, anh em sao? Cả đời làm anh em.

Ánh mắt Cố Cảnh Ngôn lạnh xuống, như ngâm trong băng đá, đằng đằng sát khí.

Bạch Kỳ Kỳ hơi kinh sợ, thế nhưng vừa nghĩ tới hình ảnh buổi chiều, cô kiên trì muốn nghe đáp án, “Chiều nay có phải cậu với Lâm Hành làm chuyện kia không?” Bạch Kỳ Kỳ và nhỏ bạn thân tám hết hai tiết tự học, nụ hôn kia trải qua quá trình “gia công” ảo tưởng, trở nên cực kỳ phức tạp.

Bạch Kỳ Kỳ cau mày, ngữ khí sắc bén, “Cậu có phải là kiểu —— biến thái đó không?”

“Mẹ cậu không dạy cậu hai chữ đạo đức viết thế nào sao?”

Một giọng nói lạnh lẽo chen vào từ phía sau, Bạch Kỳ Kỳ đột nhiên quay đầu lại, Lâm Hành chống một tay lên xe đạp. Trong mắt viết rõ hai chữ chán ghét, anh liếc Bạch Kỳ Kỳ, nói: “Tôi không đánh con gái, tha cho cậu một mạng chó.”

Quay đầu ra hiệu Cố Cảnh Ngôn, “Lại đây, về nhà.”

Trái tim Cố Cảnh Ngôn bình tĩnh lại, đi tới ngồi trên yên sau, Lâm Hành cầm cặp, “Đừng đi xa anh quá, đâu đâu cũng có chó điên.”

Đầu óc Bạch Kỳ Kỳ trống rỗng, Lâm Hành không có đi ngay, cũng không lảng tránh, anh nhìn thẳng Bạch Kỳ Kỳ, “Tôn trọng người khác là đạo đức làm người cơ bản.” echkidieu2029.wordpress.com

Lâm Hành rất khó chịu, nếu như Bạch Kỳ Kỳ không phải con gái thì anh đã choảng cho rồi. Mấy đứa chó mèo này mà cũng dám đi bắt nạt? Không muốn sống nữa à. Cố Cảnh Ngôn cũng không phải là người gì đáng xấu hổ, tiểu thiếu gia tự phụ bị người ta mắng biến thái, khó chịu cỡ nào chứ?

Đến chỗ đèn đỏ, Lâm Hành quay đầu lại nhìn Cố Cảnh Ngôn. Dưới ánh đèn, gương mặt tuấn mỹ của Cố Cảnh Ngôn rất lạnh lùng, “Tiểu Cảnh.”

Cố Cảnh Ngôn ngẩng đầu, Lâm Hành mỉm cười, vươn tay xoa xoa tóc Cố Cảnh Ngôn, “Bọn họ không hiểu.”

Bọn họ không hiểu anh thích em nhiều đến mức nào, bọn họ không hiểu em quan trọng với anh ra sao. Bọn họ chẳng hiểu cái đếch gì cả, có tư cách gì phê phán chúng ta? Một đám rác rưởi.

Hàng lông mi dày của Cố Cảnh Ngôn hơi run lên, giương mắt, “Em biết mà.”

“Đừng có nói chuyện với mấy đứa ngu ngốc đó nữa.”

Cố Cảnh Ngôn nhếch miệng lên, giơ tay đặt bên hông Lâm Hành, cúi đầu tránh ánh mắt Lâm Hành, lộ ra vành tai đỏ chót. Lâm Hành vui vẻ, cười nói, “Anh che chở cho em.”

Lâm Hành rộng lượng, qua một lúc đã quên hết.

Vào cửa, Cố Cảnh Ngôn trước tiên bỏ đồng phục vào máy giặt, đến phòng khách đột nhiên không kịp chuẩn bị nhìn thấy Lâm Hành đang mặc quần cộc áo sát nách. Hiện ra cánh tay cơ bắp và đôi chân dài thẳng tắp, lớp vải mỏng manh phác hoạ hình dáng cơ ngực và cơ bụng.

Cố Cảnh Ngôn mím môi, thấy hơi khô nóng, cậu cũng từng mộng xuân về Lâm Hành. Trong mộng hỗn loạn, cuối cùng chỉ còn lại giọng nói và cơ thể gợi cảm của Lâm Hành.

“Đêm nay anh ngủ phòng em nhé?” Cố Cảnh Ngôn ma xui quỷ khiến mở miệng.

Lâm Hành vừa dùng máy vi tính của Cố Cảnh Ngôn xem thị trường chứng khoán vừa làm bài tập, nghe vậy đột nhiên ngẩng đầu. Lập tức đuôi mắt giương lên, ý tứ sâu xa nhìn chăm chú vào Cố Cảnh Ngôn, “Bạn học Tiểu Cố.”

Cố Cảnh Ngôn dời tầm mắt, hoảng loạn giải thích, “Cái giường kia là để ba mẹ em ngủ, em định thay nệm nhưng hôm nay chưa đưa tới.”

Lâm Hành cười càng sâu, “Không cần giải thích, anh hiểu mà.”

Cố Cảnh Ngôn: “…”

Con ngươi đen láy của Lâm Hành nhìn chăm chú vào Cố Cảnh Ngôn, “Thật ra anh cũng rất chờ mong.”

Cố Cảnh Ngôn: “…”

Lâm Hành rốt cuộc đang suy nghĩ tới thứ gì vậy?

Điện thoại vang lên, Lâm Hành mới thu hồi dáng vẻ lưu manh, cầm lên bắt máy, “Alo?”

“Hành Hành, có phải con đã đắc tội ai không?” Trong điện thoại là giọng của chủ nhà trọ. “Có một đám người nhìn như xã hội đen tìm tới nhà con này, hay là tối nay con ngủ ở nhà bạn đi nhé?”

Lâm Hành sa sầm mắt, đã biết là ai, Vương Uy.

“Con biết rồi.” Lâm Hành nói, “Cảm ơn cô.”

“Con ở bên ngoài đừng đánh nhau, ba mẹ con cũng không ở đây, nếu con xảy ra chuyện gì cô làm sao ăn nói với ba mẹ con chứ?”

“Con không đánh nhau, chắc là có hiểu nhầm thôi, cô đừng lo lắng, đừng nói cho ba mẹ con. Bọn họ chạy đường dài ở bên ngoài lại còn phải lo lắng con không an toàn nữa, con sẽ xử lý.”

“Không được thì báo cảnh sát nhé.”

“Vâng.”

Cúp máy, Lâm Hành ném máy nhắn tin lên bàn, ánh mắt từ từ âm trầm.

“Làm sao vậy?” Cố Cảnh Ngôn hỏi.

“Không sao.” Lâm Hành cười cười, tiếp tục xem thị trường chứng khoán, trong lòng lại có gì đó rất rõ ràng, “Em có DV (*) không?”

(*) DV: digital video, máy quay, nhưng mà chữ này còn được viết tắt bởi nhiều cụm từ khác nữa, nên mình chưa chắc lắm, sau này thấy sai thì sửa còn không thì vẫn là máy quay nhé

“Có.”

“Cho anh mượn.”

“Em đi lấy, ở trong thư phòng.” Cố Cảnh Ngôn rất nhanh liền đi ra đặt DV trước mặt Lâm Hành, Lâm Hành nhận lấy xem thử công năng, “Anh mượn hai ngày.”

Cố Cảnh Ngôn không hỏi anh muốn làm gì, Lâm Hành có suy nghĩ của riêng mình. Cố Cảnh Ngôn cầm một quyển sách ngồi xuống ở đối diện, nhìn bài tập vật lý trước mặt Lâm Hành, “Ở chỗ em có bài tập hoàn chỉnh đây, anh muốn xem không?”

“Xem chứ.” Lâm Hành cất DV vào cặp sách, “Em bổ túc cho anh à?”

“Anh muốn em bổ túc cho anh không?”

Ánh mắt sáng quắc của Lâm Hành nhìn kỹ Cố Cảnh Ngôn, chậm rãi nói, “Muốn.”

Sau năm phút, Cố Cảnh Ngôn đỏ mặt nhảy dựng lên, căng thẳng đến nỗi giọng nói cũng run rẩy, “Anh còn muốn học không?” Có thể đừng có táy máy tay chân nữa không?

“Học chứ, em tiếp tục đi.”

Cố Cảnh Ngôn: “…”

Cậu sắp bị Lâm Hành kéo ngồi lên chân rồi, tay anh chẳng hề thành thật, Cố Cảnh Ngôn ngồi xuống đối diện, quên mất mình muốn nói cái gì, đầu óc hoảng loạn trống rỗng, “Em đi tắm, anh làm bài đi.”

Lâm Hành ý cười càng sâu, quay đầu lại huýt sáo, “Cùng nhau tắm không?”

Lập tức cửa phòng tắm bị sập đóng lại, tiếng vang cực lớn, giọng Cố Cảnh Ngôn từ bên trong truyền ra, “Không muốn.”

Ai u, bạn học Tiểu Cố còn biết từ chối nữa, hiếm có.

Lâm Hành cấp tốc làm xong bài tập, Cố Cảnh Ngôn đã tắm xong đổi sang áo thun trắng và quần ngắn chạy vào phòng ngủ. Lâm Hành dọn dẹp sách vở tiến vào phòng tắm, tắm xong cảm thấy chưa đủ thơm, lại dùng sữa tắm của Cố Cảnh Ngôn tắm lần nữa. Sữa tắm luôn có ảo giác tắm không sạch sẽ, Lâm Hành nhìn gương soi nửa ngày, vén tóc tai —— chẳng thể nào có được hiệu quả như anh Phát (*).

(*) anh Phát: Châu Nhuận Phát, ý Lâm Hành là ví mình không có được kiểu khí chất như Châu Nhuận Phát

u39306793633462831135fm26gp0

Cố Cảnh Ngôn đã có lời mời ngủ cùng giường, nếu không làm chút gì anh thực sự là không bằng cầm thú.

Vào phòng, Cố Cảnh Ngôn nằm nghiêng ở bên kia giường, dường như sắp ngủ. Lâm Hành ho nhẹ, Cố Cảnh Ngôn không phản ứng. Lâm Hành nhấc chân lên giường, giường của Cố Cảnh Ngôn chất lượng không chỉ tốt thôi đâu, mềm mềm xốp xốp rất thư thái. Cố Cảnh Ngôn cấp tốc quay người, mái tóc đen ẩm ướt cùng đôi mắt xinh đẹp nhìn chăm chú vào Lâm Hành.

Lâm Hành căng thẳng, bầu không khí quá tốt rồi, anh vươn tay tắt đèn trần, chỉ chừa lại chiếc đèn ngủ màu quýt đầu giường.

Đã rất nhiều năm anh không ngủ chung với Cố Cảnh Ngôn rồi, năm mười bảy tuổi chân chính được chung giường, nhưng lại chỉ là ngủ thuần khiết. Lâm Hành duỗi tay tới đặt trên đầu Cố Cảnh Ngôn, tóc cậu còn ẩm ướt, “Sấy tóc không?” Lâm Hành lên tiếng trầm thấp khàn khàn, trong đêm khuya yên tĩnh cực kỳ gợi cảm.

“Không muốn sấy.” Cố Cảnh Ngôn nói nhỏ.

“Không sấy sẽ đau đầu đó.” Lâm Hành nhìn bờ môi mỏng của Cố Cảnh Ngôn, cơ thể có chút phản ứng, tầm mắt của anh dời xuống, liền nhìn thấy cái cổ mảnh mai thanh tú của Cố Cảnh Ngôn, đi xuống nữa, cổ áo thun hơi rộng, xương quai xanh cũng lộ ra, giọng Lâm Hành khàn khàn. “Anh sấy cho em nhé?”

Cố Cảnh Ngôn im lặng, đôi môi mím lại thành đường chỉ

Lâm Hành cấp tốc đứng dậy, “Nhà em có máy sấy tóc không?”

“… Không có.” Cố Cảnh Ngôn im lặng vài giây, rồi nói: “Anh chỉ muốn sấy tóc thôi à?”

Bước chân Lâm Hành dừng lại, quay đầu nhìn, Cố Cảnh Ngôn rũ lông mi. “Anh không muốn hôn em sao?”

Đệt!

Lúc Lâm Hành lấy lại tinh thần thì đã đè Cố Cảnh Ngôn trên giường, anh nuốt nước bọt, tiếng cười trầm thấp rất mê hoặc, “Em đang quyến rũ anh đó hả? Bạn học Tiểu Cố?”

Tay Cố Cảnh Ngôn siết chặt quần áo Lâm Hành, nói: “Em hơi căng thẳng.”

Lâm Hành hôn lên trán cậu, cố gắng đè xuống tâm tình kích động, cúi đầu nhìn, “Đừng sợ, anh không làm em bị thương đâu.”

Lông mi Cố Cảnh Ngôn run rẩy, Lâm Hành đan ngón tay vào tay cậu, cảm nhận được căng thẳng của Cố Cảnh Ngôn, anh động viên nói, “Đừng sợ, giao cho anh, nhắm mắt lại đi.”

Môi Cố Cảnh Ngôn mềm mại lạnh lẽo, có vị thơm ngọt của bạc hà. Sữa tắm của Cố Cảnh Ngôn là hương hoa mùa xuân. Lâm Hành hôn từ từ, liếm khóe miệng Cố Cảnh Ngôn, “Đừng lo lắng, hé miệng ra.”

Cố Cảnh Ngôn đột nhiên nắm lấy eo Lâm Hành, mở mắt ra.

Lâm Hành không ngừng lại, Cố Cảnh Ngôn mới vừa định nói chuyện, liền bị Lâm Hành thừa lúc yên tĩnh đi vào. Cậu lại một lần nữa cảm nhận được nụ hôn điên cuồng làm người nghẹt thở, môi lưỡi Lâm Hành trắng trợn xâm chiếm không kiêng dè. Cố Cảnh Ngôn thở hổn hển, sắp không thở nổi nữa. Cậu căng thẳng sắp điên rồi, lập tức mắt bị che khuất, cậu rơi vào trong bóng tối. Lâm Hành hơi tách ra, giọng khàn khàn ẩn chứa tình cảm, “Chuyên tâm hôn anh thôi, đừng nghĩ gì khác.”

Cố Cảnh Ngôn ôm lấy Lâm Hành, một năm trước cậu đã trở về. Cậu thích Lâm Hành là chuyện của lớp 11, tròn mười bốn năm, toàn bộ trái tim cậu đều đặt trên người anh.

“Dùng mũi mà thở, ngốc thế?” Cố Cảnh Ngôn hoảng hốt nghe thấy giọng Lâm Hành, lúc này mới phản ứng được mình còn đang ngạt thở, thở hổn hển, đôi mắt đỏ lên ẩm ướt, “Lâm Hành?”

Lâm Hành có thể xác nhận Cố Cảnh Ngôn không phải người thẹn thùng, cũng không phải giả vờ dục cự hoàn nghênh gì cả, là do cậu căng thẳng quá độ. Cố Cảnh Ngôn mới mười bảy tuổi, chưa trải qua những chuyện này, cũng có thể hiểu được. Lâm Hành mười bảy tuổi hôn môi Cố Cảnh Ngôn, hôn xong đầu óc trống rỗng, giống như vừa uống rượu vậy.

Lâm Hành sờ trán Cố Cảnh Ngôn, rồi ôm Cố Cảnh Ngôn vào trong lòng. Vẫn nên từ từ thôi, nhận một nụ hôn như vậy rồi, tiến thêm một bước nữa Cố Cảnh Ngôn chắc sẽ hỏng mất? Lâm Hành kìm chết dục vọng, mắt thâm sâu cười, “Hôn có thích không? Hửm?”

Cố Cảnh Ngôn như vừa tan ra, ngơ ngác nhìn Lâm Hành, Lâm Hành dịu dàng xoa tóc cậu, đè thấp giọng tới gần lỗ tai, “Có muốn thêm lần nữa không?”