Tróc Yêu Không Thành Lại Bị Áp

Chương 4: Thức Tỉnh ( 2 )




"Này, sao cô còn chưa tắm?" - Mã Tiểu Linh đợi rất lâu, cũng không thấy phòng tắm phát ra tiếng nước, không vui đập cửa. Cửa không khóa, từ từ mở ra, Mã Tiểu Linh thấy cô gái bẩn thỉu kia nét mặt như gặp kẻ thù.

"Có ma." - Vương Quý Nhân căng thẳng nuốt nước miếng, cũng không dám nhìn Mã Tiểu Linh, chỉ nhìn chằm chằm vào vật trước mặt. Sợ chỉ cần nhúc nhích, thì con ma kia sẽ lao đến.

Ma? Mã Tiểu Linh vội vàng chạy vào phòng khách, mở thùng đạo cụ, mang mắt kính đặc chế, cầm gậy Phục Ma, núp một chỗ cẩn thận đi tới.

Đến phòng ngủ, lướt mắt một chút, đừng nói ma ngay cả chướng khí cũng không có. Với lại, mỗi ngày đều cung ứng cho bà cô, nếu có ma nào lọt tròng chạy vào nhà nàng, chắc đã sớm bị bà cô thu rồi. Đều do cô gái này, làm nàng giật mình.

Mã Tiểu Linh tức giận lấy kính xuống, nhìn Vương Quý Nhân nói: "Ma ở đâu?"

Vương Quý Nhân run run chỉ tay vào cái thứ gắn trên tường, ánh mắt đầy căn thẳng.

"Cô nói, cô thấy quỷ ở đây?" - Mã Tiểu Linh có chút kì lạ nhìn Vương Quý Nhân, nín cười đến run cả người. Nhìn Vương Quý Nhân gật đầu, nàng cười ha hả.

"Ha ha, thực...thực sự phục cô rồi, đây là gương Ok? Ôi, cô làm ơn đừng là một kẻ ngốc, nếu không tôi lỗ nặng rồi." - Mã Tiểu Linh bất đắc dĩ kéo Vương Quý Nhân đến gần cái gương, nhìn Vương Quý Nhân cứ tránh né cái bóng, không khỏi mở to mắt, nói: "Cô sợ cái gì? Tôi là người bắt ma, nếu cô ta dám nhào ra, tôi sẽ thu cô ta."

Ánh mắt Vương Quý Nhân lóe lên tia hiểu biết, gương? Chẳng lẽ là gương đồng? Theo Mã Tiểu Linh đi tới trước gương, ló đầu vào nhìn, một cái mặt đen thùi lùi xuất hiện trong gương. Vương Quý Nhân nhếch miệng cười, cái mặt đen thui kia cũng nhếch miệng cười theo.

Nhất thời Vương Quý Nhân không cười nữa, chỉ vào trong gương nói: "Tại sao lại như vậy, tại sao tôi lại như thế? Tại sao tôi đen thui? Không thể....nhất định có vấn đề....nhất định có vấn đề."

Mã Tiểu Linh trợn tròn mắt không kiêng nhẫn, đúng là ngốc mà. Hít một hơi, hay là trước tiên chuyện tắm rửa này giao cho chế đi.

Nghĩ vậy, Mã Tiểu Linh quyết định động thủ. Nếu không, ai biết cô gái điên điên này còn ồn ào đến mức nào? Kết quả, đóng cửa phòng tắm, không thể ý Vương Quý Nhân vẫn còn đang mất khống chế, mở vòi sen.

Ào ào ào, tiếng nước làm Vương Quý Nhân lại điên cuồng.

Mã Tiểu Linh sững sờ nhìn Vương Quý Nhân, thở dài: "Mau mau tắm đi, đầu tiên cởi đồ ra."

Vương Quý Nhân có chút nhăn nhó, Mã Tiểu Linh thầm vui trong lòng. Dù mặt bẩn thỉu, không nhìn ra màu sắc, nhưng Mã Tiểu Linh cảm giác được, bên dưới cái lớp đen thui kia đang ửng hồng.

"Nhanh cởi ra, tiền nước rất mắc đó!" - Mã Tiểu Linh trơ mắt nhìn nước nóng chảy gần một phút, nhịn không được nắm lấy quần áo cô ấy. Vẫn chưa dùng sức, mà quần áo liền rách ra, rơi xuống đất.

Mã Tiểu Linh để cô gái đứng dưới vòi sen, mặc cho nước xối lên người cô ấy. Còn nàng thì nhặt khăn tắm và quần áo, bỏ vào thùng rác.

Nếu nói cô gái này xuyên không đến, chính nàng cũng không tin. Tốt xấu gì nàng cũng kím cơm từ cõi âm, linh hồn đâu có sức mạnh đến mức đó. Nếu thật sự xuyên qua được, không lẽ người Địa Phủ không đến xử lý, chắc người đó sớm bị bãi chức rồi.

Chỉ sợ là nàng đánh người ta đến mất trí nhớ, rồi cô ấy trở nên điên điên khùng khùng. Nghĩ đến đây, Mã Tiểu Linh cảm thấy việc khá nghiêm trọng, dù sao cũng tại nàng mà ra. Quên đi, không nghĩ nữa, đến đâu hay đến đó.

Khi Vương Quý Nhân khỏa thân xuất hiện trước mặt nàng, Mã Tiểu Linh ngẩn người. Mặc dù cơ thể vẫn còn hơi bẩn, nhưng trước ngực...cả một...đồi núi nhấp nhô.

Mã Tiểu Linh khòm lưng, che giấu ngực của mình, mặt lạnh tanh nhìn Vương Quý Nhân nói: "Đứng vào nước đi."

Nhìn Vương Quý Nhân ngoan ngoãn đứng dưới vòi sen, Mã Tiểu Linh hài lòng gật đầu. Nhìn dòng nước bẩn chảy dưới sàn, lông mày nàng hơi nhìu lại. Dơ bẩn thế này, mà không có tý mùi hôi nào, đúng là hiếm thấy.

Có điều, xem người khác tắm thật sự không tốt, Mã Tiểu Linh mặt ửng hồng, chỉ vào mấy cái chai kế bên: "Đây là sữa tắm, cái này là dầu gội, cái kia là sữa rửa mặt. Ngoài những thứ này ra, tất cả đều không được xài, biết chưa?"

Nhìn Vương Quý Nhân ngoan ngoãn gật đầu, Mã Tiểu Linh hài lòng ra khỏi phòng tắm, chút nữa sẽ lại xem. Nghĩ lại, sao thức ăn nàng gọi vẫn còn chưa tới, có lẽ nên điện thoại hối mới được. Những người này, làm ăn kém quá.

Vương Quý Nhân nhìn cửa phòng tắm chậm rãi đóng lại, ánh mắt có vẻ hiểu biết. Đi đến gương, phát hiện cái mặt đen thui đã nhạt đi, làn da trắng nõn nà từ từ hiện ra.

Vương Quý Nhân hài lòng gật đầu, xem ra chỉ là bị dơ chút xíu thôi. Đang muốn dùng phép để tẩy sạch, tự nhiên khuôn mặt lạnh lùng của Mã Tiểu Linh chợt hiện lên trong đầu. Vương Quý Nhân cụp mắt, che giấu đôi mắt đỏ của mình, nhếch khóe miệng, đưa tay lấy một ít sữa tắm, để lên người.

Cái cảm giác trơn láng làm Vương Quý Nhân thấy hài lòng, da thịt vẫn mịn màng như xưa, không tồi không tồi. Cô gái bên ngoài không biết tên gì, nhưng nếu như có người bên cạnh hầu hạ mình, nghĩ đến cũng thấy thích.

Vương Quý Nhân tự nhiên cười thành tiếng. Lúc trước nàng biểu hiện không tốt, nghĩ lại cũng vì chưa tiếp thu được chuyện bản thân đã ngủ quá lâu. Thế giới này, đã thay đổi rồi.

Cô ấy tính tình nóng nảy, quật cường giống như Cửu Vĩ vậy. Nhưng đều là miệng cứng lòng mềm.

Nghĩ đến Cửu Vĩ, nét mặt Vương Quý Nhân buồn bã, rồi tự cười, nói không chừng lúc này Cửu Vĩ và Lữ Thượng đang phong lưu khoái hoạt, nàng cần gì phải bận tâm.

Cũng ổn thôi, Liên Nhi và Hương Nhi cũng không quay lại, còn lại nàng một mình. Lại còn đến một nơi xa lạ, chi bằng ở lại đây. Nếu như có thể, giữ lại người này bên cạnh để hầu hạ mình cũng tốt.

Quyết định xong Vương Quý Nhân càng cười sâu hơn, khẽ hát, nhìn cơ thể trắng nõn của mình, càng vui hơn.

Mã Tiểu Linh đem thức ăn vừa gọi để lên bàn, bận rộn lâu vậy, cũng thấy đói.

Ngồi xuống trước bàn, mở hộp đồ ăn, mì sủi cảo và súp bò viên. Aiz.....nhìn thôi cũng đã thèm, làm sao đây?

Mã Tiểu Linh nghiêng đầu suy nghĩ, đột nhiên giật mình. Tại sao lại phải chừa phần cho cô ấy kia chứ? Đây là đồ ăn nàng mua, muốn ăn thì ăn thôi.

Ừ, Mã Tiểu Linh không khỏi tự khen mình, không chút khách khí kéo mì sủi cảo đến trước chân, kéo luôn tô súp bò viên, chia đều. Khi gấp viên bò lên, do dự một chút. Ngực cô ấy to vậy còn cần ăn nhiều vậy sao? Đúng là phí phạm.

Không chút khách khí, đem tất cả mì sủi cảo và bò viên đổ vào tô của mình, vừa định ăn, thì mặt lạnh, chia đồ ăn ra một cái chén. Đừng nói tôi ngược đãi cô nha?

Mã Tiểu Linh yên tâm thoải mái ăn mì, vừa ăn được vài miếng, thì giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Tôi tắm xong rồi."

Mã Tiểu Linh nuốt xuống sợi mì, quay người lại. Nhất thời chết đứng tại chỗ, Vương Quý Nhân vừa tắm xong, khuôn mặt vẫn ửng hồng, mái tóc ướt dính vào một bên gò má, đôi mắt sóng sáng nước, thật mê người.

Chiếc váy ngắn màu xanh biếc tôn lên làn da trắng nõn của Vương Quý Nhân, cặp chân thon dài lộ ra ngoài. Bởi vì chiều cao, nên chiếc váy ngắn không giấu được cảnh "xuân".

"Cô....." - Mã Tiểu Linh đột nhiên đứng dậy. Đây là cái váy ngủ mà nàng đã quẹt thẻ, mất 8000 mới mua được đó. Chính nàng còn không nỡ mặt, tại sao nó lại ở trên người cô ấy!

Mã Tiểu Linh như phát điên, chạy đến gần Vương Quý Nhân, hét: "Mau cởi ra cho tôi."

Vương Quý Nhân không ngờ cô gái trước mặt lại bạo đến vậy, đôi môi đỏ nhếch lên hơi kinh ngạc. Chợt mí mắt buông xuống, khẽ cười nói: "Mới đó mà đã không chờ được rồi sao? Nhưng chúng ta mới quen thôi mà đã......như vậy có ổn không?"

"Cái gì ổn hay không ổn, tôi nói cô cởi........" - Mã Tiểu Linh tự nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của Vương Quý Nhân, cả người như sụp đổ. Trong đầu cô ấy nghĩ cái gì vậy, cả hai đều là nữ đó. Hai người con gái thì có thể làm được cái gì? Lại còn bày ra cái bộ mặt thẹn thùng đó, sao, muốn quậy à?

Mặt Mã Tiểu Linh như muốn chảy ra, nhìn chằm chằm Vương Quý Nhân: "Ai cho phép cô lấy quần áo của tôi."

"Nhưng cô không đưa tôi quần áo." - Vương Quý Nhân vô tội nhìn Mã Tiểu Linh. Lúc này, không nên chọc giận cô ấy.

"Cởi cái này ra, tôi lấy cái khác cho cô." - Mã Tiểu Linh cắn răng nhìn cô gái trước mặt, càng nhìn càng đáng ghét, hận không thể đánh cô ấy một trận. Hận đến mức, cái răng bạc sắp bị nghiến nát.

"Nhưng ngoài cái này ra, không có cái nào dễ chịu."

Giọng nói nhẹ nhàng của Vương Quý Nhân càng chọc giận Mã Tiểu Linh, nói: "Cô còn dám nói sao, có biết tôi mua nó bao nhiêu không? 8000, là 8000 tệ đó, chính tôi còn không nỡ mặc. Cô bây giờ không có gì, tôi chỉ giúp đỡ cô, cho cô một bộ đồ xem như là tốt lắm rồi. Cô còn dám ghét bỏ, được, cô đòi mặc phải không, 1 vạn, đưa đây."

Vương Quý Nhân vô tội nhìn Mã Tiểu Linh, nàng có thể đoán ra thứ cô ấy cần là ngân lượng. Trong tay nàng vẫn còn một chiếc nhẫn vàng, là do hoàng đề ban tặng, không biết thế giời này có nhận không. Có điều, nếu lấy ra trước mặt cô bé, có làm cô bé sợ đến ngất đi không?