Trời Ơi Nguyệt Lão Thực Lú Lẫn

Chương 26: Ngươi là ai?




Hoài Niệm dốc hết bình sứ, đổ thuốc vào lòng bàn tay. Nàng vận Xích Quỷ thần công khiến hai bàn tay nóng rực lên, làm thứ thuốc đặc sệt kia tan thảy ra thấm đều vào tay mình. Hoài Niệm bắt đầu nhấn vào các huyệt vị trên chân Thừa Chí.

Đã từng chẩn qua nhiều lần, bên trong đầu gối phải toàn là một mớ hỗn độn xương khớp gãy vụn. Lúc mới bị thương, không mổ ra sắp xếp lại nên bây giờ nơi đây trở thành đống hổ lốn, lành thì không lành, bị thương lại không bị thương như thế này. Mỗi lần cử động sẽ đều mang lại cơn đau đớn xuyên thấu.

Nàng áp tay vào da thịt hắn, phần ngón tay móc sau vào dưới lớp da, cố moi móc, sắp xếp những phần vỡ vụn trở về vị trí cũ. Tuy phương pháp này hơi kỳ công mất thời gian, nhưng vẫn hơn dùng dao kéo mổ banh chân hắn ra lần nữa.

Bàn tay nàng nóng như nước sôi, ép chất thuốc thấm vào vết thương của Thừa Chí. Nơi thì tháo phần mảnh vỡ bị ghim không đúng chỗ, nơi thì cố định lại những thứ nứt gãy chưa ổn định. Lúc cần nhiệt độ cao, khi cần nhiệt đột thấp. Thứ thuốc đó tuỳ nghi biến đổi theo luồng nội công mà nàng sử đụng, lúc ấm áp chảy lỏng ra thành nước, lúc lạnh hàn đông cứng lại như đá.

Đột nhiên Thừa Chí mở miệng hét lên một tiếng vang trời. Hoài Niệm giật mình ngó lên, vừa lúc bốn mắt giao nhau đầy nét hỗn loạn.

- Huynh ... huynh đã tỉnh. - Nàng sợ hãi lắp bắp.

- Ta chưa từng ngất đi. - Hắn mỉm cười méo xệch, trên trán lấm tấm mồ hôi do phải chịu đựng nãy giờ. - Hôm nào ta cũng phát hiện mình ngủ gục tại chỗ vô cùng kỳ lạ, chắc chắn là do bị người ta bỏ mê hương rồi. Hôm nay ta đã thay cây đèn khác để thắp, cây đèn nàng chuẩn bị nằm ở dưới gầm bàn kìa.Hắn nhìn thấy vẻ nghi ngờ trong đôi mắt nàng, nên lên tiếng giải thích. Tự nhiên ngất đi, bị người ta làm gì trong giấc ngủ cũng không biết. Hắn cũng có tự chủ chứ. Hôm nay Thừa Chí giả vờ hôn mê để dẫn dụ tội phạm đến. Không ngờ nàng lại xuất hiện, cũng không ngờ nàng đang ra tay chữa trị cho mình.

Hoài Niệm ngó xuống gầm bàn, quả nhiên là có một cây đèn khác đang bị giấu ở đó. Nàng nhíu mày nhìn hắn không đồng tình, nếu không có thuốc mê, thì làm sao vượt qua cơn đau lúc sắp xếp lại xương cốt đây.

- Không thể ngưng. - Nàng lẩm bẩm.

- Ờ ... cứ tự nhiên tiếp tục đi. - Hắn tự động đoán được ý định của Hoài Niệm từ những câu ngắn ngủn, không đầu không đuôi kia.Nàng móc ra chiếc khăn tay, nhét vào miệng Thừa Chí. Hắn ngoan ngoãn hợp tác, ngậm chặt khăn không nói tiếng nào. Hắn thở một tiếng tự trấn an, sau đó gật đầu ra hiệu nàng cứ tiếp tục. Hoài Niệm vận công, ngón tay lại tiếp tục móc sâu vào bên trong khớp gối của hắn. Thừa Chí gồng cứng người, tiếng hét bị nén trong cổ họng, không dám phát ra ngoài. Hắn thà trúng phải mê hương còn tốt hơn tự thân trải nghiệm quá trình điều trị đầy đau đớn như thế này.

Không hiểu tại sao Thừa Chí lại chấp nhận thiện chí của Hoài Niệm, để mặc nàng động tay động chân trên cơ thể mình. Khi nàng bắt đầu kéo ống quần hắn lên, kiểm tra vết thương cũ, hắn cũng không phản đối. Khi nàng dốc thuốc, vận công, gương mặt lộ ra vẻ ác sát, băng lãnh, hắn cũng không phải đối. Khi mảnh vỡ đầu tiên bị di dời, nỗi đau thấu cốt bộc phá, hắn cũng không dám phản đối. Là một loại tín nhiệm vô lý không biết phát sinh từ đâu. Nhưng Thừa Chí muốn được tin tưởng kẻ khác.

Hoài Niệm xoa xoa đầu ngón tay, cảm thấy khô ráo, là do toàn bộ thuốc ngày hôm nay đã sử dụng xong hết rồi. Nàng thu liễm nội tức, hạ nhiệt xuống, hoàn thành công việc của mình. Thừa Chí ngồi chết trân tại chỗ, cả người đều ướt đẫm mồ hôi. Hoài Niệm vỗ vỗ mặt cho hắn tỉnh lại, rút khăn ra khỏi miệng hắn. Trên khăn có lưu lại một vết đỏ, là do Thừa Chí đau quá cắn chặt răng đến ứa máu. Nàng nhíu mày, giọng nghiêm khắc buông ra.

- Lần sau ngoan ... ngoan ngoãn ... dùng ... dùng thuốc.Hắn gật đầu, hoàn toàn đồng tình với nàng. Nỗi đau vừa rồi, hắn không muốn trải qua lần nữa.

- Nàng nói lần sau, tức là quá trình này còn phải lập lại nhiều lần? - Hắn bắt đầu chất vấn. - Niệm nhi, nàng là ai? Còn biết cả y thuật nữa. Tại sao lại chữa trị cho ta? Nàng có ý đồ gì?Hoài Niệm đâu thèm trả lời hắn. Nàng lôi ra bình trà khác, chế thứ nước đen ngòm, sóng sánh ra chén.

- Uống. - Nàng lạnh nhạt giao vào tay hắn.Thừa Chí đưa chén nước đáng ngờ lên mũi ngửi. Hắn nhăn mặt, nhận ra thứ mà mình mới vừa mang đi đổ cách đây không lâu.

- Thì ra mọi việc là do nàng. - Hắn thở dài. - Cái gì đây? Ít nhất ta cũng có quyền biết mình uống vào là thứ gì chứ.

- Trị thương. - Nàng đưa ngón tay nhỏ xinh chỉ thẳng vào giữa ngực Thừa Chí, nơi vết sẹo khủng khiếp bị che dấu bên dưới lớp y phục.Hắn chớp mắt một cái, toàn bộ thuốc đều uống ực xuống, không chừa lại thứ gì.

- Thật sự có thể chữa được sao? - Hắn tròn mắt nhìn nàng.Hoài Niệm gật đầu xác nhận.

- Chưa có đại phu nào ngạo mạn như nàng. - Thừa Chí phì cười. - Tất cả mọi người đều nói ta không sống nổi.Nàng giơ một ngón tay lên đặt trước ngực mình ra dấu.

- Đệ nhất thần y. - Hắn kinh ngạc kêu lên. - Danh xưng này cũng quá lớn?

- Có thể tin ta. - Nàng trả lời.Hắn bỗng nhiên cúi gằm mặt xuống, tay bóp trán, che đi ánh mắt của mình. Tìm kiếm suốt hai năm qua, nào ngờ xa tận chân trời, lại gần ngay trước mắt. Thừa Chí đột nhiên cảm thấy xúc động tột độ, nhưng không dám lộ ra vẻ thất thố trước mặt nàng. Hoài Niệm nhìn ra vẻ kỳ lạ của hắn, nàng đến gần vỗ vỗ đầu hắn an ủi.

- Niệm bà bà. - Hắn thì thầm gọi.

- Hử? - Nàng hỏi lại.Thừa Chí ngẩn mặt lên, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào nàng, trên môi nở rộ nụ cười đắc ý.

- Quả nhiên đúng là nàng cải trang. Ta đã cảm thấy rất kỳ lạ. Một bà già sao lại có ánh mắt trong veo linh động như thế được. - Hắn đột nhiên nắm lấy cổ tay nàng, bóp mạnh. - Nói mau, nàng cải trang đến nha môn có mục đích gì?Nàng giật mình, muốn lấy tay ra, nhưng hắn đã nắm chặt như gọng thép không sao gỡ được. Hoài Niệm nhìn vẻ tối tăm trên mặt Thừa Chí, không thể tin nổi vào mắt mình. Cứ như ai đó vừa mới nhập vào, thay thế hoàn toàn người trước mặt. Nét hung ác, tàn nhẫn trong đôi mắt hắn vô cùng xa lạ với Hoài Niệm. Chính bản thân nàng mới phải hỏi, thật ra hắn là ai.

Hoài Niệm vận lực xuất chiêu muốn gạt tay hắn ra. Nào ngờ Thừa Chí còn nhanh hơn nàng, đỡ được chiêu thức đó. Lần trước gạt chân làm nàng té ngã, thật sự không phải là ăn may. Hắn chẳng những từng có võ công, mà lại càng cao minh hơn nàng một bậc. Bàn tay kia đã nhanh chóng bấu chặt vào cổ họng Hoài Niệm, Thừa Chí gằn giọng, lặp lại câu hỏi của mình một cách đe doạ.

- Nàng cải trang đến nha môn có mục đích gì? - Từng chữ phát ra đều âm lãnh hung ác.Đến lúc này, cảm nhận sinh mạng đã bị đe doạ, nàng không thể nương tay được nữa. Hoài Niệm vận lực, Bộc Phá Lưu xuất ra toàn thân, tạo thành lớp phong giáp đánh bạt mọi đòn công kích nhắm vào người. Bàn tay của Thừa Chí bị đẩy lui rời khỏi cổ nàng. Hoài Niệm vội vàng tung chưởng, hướng thẳng ngực Thừa Chí mà giáng xuống.

Hắn cùng chiếc ghế bị chấn trượt về phía sau, đập mạnh vào vách tường. Thừa Chí ôm ngực, phun ra một ngụm máu. Hắn nhanh chóng lấy ống tay quẹt đi ngay, đôi mắt vẫn sáng quắc lên nhìn nàng như nhìn một con mồi. Hoài Niệm nghe tim mình đập mạnh liên hồi, cảm giác bị đe doạ, áp đảo, lần đầu tiên nàng mới trải nghiệm. Hoài Niệm liền xoay người ly khai ngay khỏi chỗ nguy hiểm này.

- Đứng lại. Thừa Chí hét lên, lao vội theo nàng truy đuổi, nhưng chưa được hai bước, hắn liền sụp té xuống sàn. Đã quên mất nàng lúc trị thương sẽ tháo hết nẹp chân của hắn ra sao. Hoài Niệm lo lắng nhìn lại. Nhưng bắt gặp ánh mắt bất phục cuả hắn, nàng lại giận dỗi, tiếp tục bỏ đi ngay.

“Đúng là không biết tốt xấu. Làm ơn mắc oán.”

^_^

Hoài Niệm ngồi thẩn thờ, nhìn bàn tay mình không chớp mắt. Nàng thật không ngờ Thừa Chí đã từng có võ công. Chỉ là ‘đã từng’ thôi. Hắn đã bị phế hết kỳ kinh bát mạch, trên người chẳng còn chút nội lực nào cả. Tuy vẫn có thể vận chiêu thức, nhưng đâu đủ sức gây thương tích cho ai. Vậy mà nàng đã vận Băng Tâm quyết dụng chưởng lên người hắn. Nàng là đại phu mà, sao lại đánh bệnh nhân của mình thổ huyết thế kia.

“Ai bảo hắn quá đáng làm chi!” Nàng bực bội đập tay xuống bàn.

Ánh mắt đó làm người ta cảm thấy bị đe doạ tính mạng. Khí thế của hắn đủ gây cho một cao thủ như Hoài Niệm sự e dè, hoảng sợ. Trong giây phút sinh tử, nàng đã không kềm được mà dùng hết sức. Nàng có nhớ được đâu, bây giờ Thừa Chí chỉ là con hổ giấy, doạ được người chứ chẳng thể cắn ai.

Hiện nay Hoài Niệm đang trốn ở Thính Phong các, không cần phải ở hậu viện nha môn nữa. Cậu họ và đại ca của nàng rốt cuộc cũng đã chạy tới tiếp ứng rồi. Một người trí tuệ bất phàm, một người võ công cái thế. Không phải nàng tự mãn, nhưng Hoài Niệm có cảm giác sẽ chẳng việc gì mà hai người bọn họ không giải quyết được cả.

Mật sứ của Thính Phong đã lên đường truy tìm tung tích của Nhã Muội. Thì ra ông cậu Kỳ Hưng của nàng từng gặp qua Nhã Muội, cũng có bỏ trên người nàng một chút Bách Lý hương.

Bách Lý hương là bí phương gia truyền của họ Thành, chuyên dùng trong việc theo dõi, dò tìm tung tích. Bách Lý hương không màu không mùi, không tăm không hơi, nhưng chỉ cần uống một loại dược vào, sẽ ngửi được mùi của Bách Lý hương từ xa ngàn dặm. Tuy đã quá một tháng, mùi Bách Lý hương sẽ nhạt đi không ít, nhưng sử dụng động vật có khứu giác cao như chó săn, chim ưng thì vẫn có hy vọng tìm ra.

Có tiếng gõ cửa nhẹ nhẹ bên ngoài. Hoài Niệm chán nản cất tiếng trả lời.

- Vào đi.Lương Anh Tân khẽ đẩy cửa, trước khi bước vào phòng cũng có chấp tay hành lễ. Từ khi bị Hoài Niệm đe doạ ở hậu viện, hắn bắt đầu tỏ ra kính trọng, nể nang nàng nhiều phần.

- Thành tiểu thư, ty chức có vật cần giao.

- Là vật gì? - Nàng hỏi lại.

- Là một bức thư mà Nghiêm sư gia bỏ vào phòng của Niệm bà bà. Không biết là thư gì, nhưng ty chức nghĩ rằng nên đưa cho tiểu thư xem qua.Hoài Niệm ngạc nhiên, ngay lập tức thoát khỏi vẻ lờ đờ nhàm chán. Ai mà từng nghĩ nàng trời sinh lãnh đạm, thờ ơ thì lúc này nên thay đổi ý kiến đi. Hoài Niệm rõ ràng đã bị bức thư đó thu hút sự chú ý. Nàng đắn đo cân nhắc, không biết có nên nhận hay không. Đang giận hắn, không muốn gặp hắn, nhưng lại tò mò muốn biết hắn viết gì cho mình. Hoài Niệm cắn cắn môi, đấu tranh tư tưởng dữ dội.

- Ty chức để lại thư nơi đây. Tiểu thư có thể tuỳ nghi xử lý.Anh Tân nhìn ra được vẻ quẫn bách của nàng. Hắn không chờ đợi nữa, mà đặt lá thư lên bàn, rồi cáo biệt rời đi. Thật ra nhiệm vụ của Nội xưởng là đi moi móc thông tin bí mật khắp nơi, sự liên hệ giữa Nghiêm sư gia và Niệm bà bà không khỏi tránh được sự dòm ngó của họ. Lá thư đã được bóc ra, đọc trước, rồi niêm lại kỹ càng. Nội dung trong thư đúng là kinh hãi thế tục, nhưng không ai dám nói ra lời nào.

Hoài Niệm nhìn lá thư chằm chằm, như con sói đói ngồi trước món mồi ngon. Tuy biết là bẫy, nhưng lại không thể ngăn mình lại được. Nàng cầm thư lên, muốn xé tan thành muôn ngàn mảnh. Rồi cuối cùng lại bóc thư ra, nhìn từng hàng chữ thẳng tắp ngay ngắn kia.