Trời Sinh Cốt Phú Quý

Chương 29: 29: Tâm Thật Bẩn





Biệt thự Lệ gia.
Chiếc Santana đen đậu ở cổng, Lệ Diễm xuống xe đi về phía biệt thự.
Phòng khách biệt thự.
Lệ Hoài Lễ ngồi ở ghế chính, vẻ mặt âm trầm
Có mấy tên vệ sĩ cao lớn đứng ở hai bên trái phải của hắn, một nam một nữ quỳ trước bàn cà phê, còn có Lệ thái thái cùng Lệ Quỳnh đi ra xem đùa.
Lệ Quỳnh đem chân mình chơi phế, sau đó bị Lệ Diễm kích thích nhiều lần, tinh thần cùng tâm tính vặn vẹo cho diện mạo của gã thay đổi rất lớn.
Ngồi trên xe lăn, gã ta nhìn Lệ Diễm bằng ánh mắt dữ tợn.
Sự xuất hiện của ga khiến Lệ Diễm nhớ lại kiếp trước.
U ám, vặn vẹo, lệ khí toàn thân là có thể hóa thành dao nhọn.
Chỉ khác là Lệ Quỳnh không có bản lĩnh, sẽ chỉ căm hận, vặn vẹo, phát cáu ở bên trong, triệt để biến thành phế vật.
Lệ Diễm cụp mắt xuống, đưa tay vuốt ve hạt Phật Loa Bồ Đề trên cổ tay, thầm niệm kinh Phật, từ từ xua tan đi bạo ngược lệ khí trong lòng.
Khi trời lạnh, Lệ Quỳnh dội một thùng nước lạnh lên giường, thấy hắn yếu đến mức không gượng dậy nổi, bộ dáng chật vật run lẩy bẩy, gã vỗ tay cười ha hả.
Điều gì đã xảy ra sau đó?
Lệ Diễm chậm rãi hồi tưởng lại, cuối cùng cũng nhớ ra——
Về sau Lệ Quỳnh chết cóng.
Khi Lệ thái thái và Lệ Quỳnh nhìn thấy Lệ Diễm thì lập tức lộ ra vẻ hận không thể nhào lên ăn tươi nuốt sống hắn, nhưng khi Lệ Diễm liếc nhìn đạm mạc mà mang theo máy tanh một chút thì bọn họ đột nhiên trở nên căng thẳng và hoảng sợ.
Nhìn thấy Lệ Diễm, Lệ Hoài Lễ sắc mặt dịu đi: "Tìm được danh y chưa?"
Lệ Diễm thản nhiên đáp lại, sau đó lấy một cái ghế gần đó ngồi xuống, nhắm mắt lại, lộ rõ ​​vẻ mệt mỏi.
Chuyến đi này gấp gáp, máy bay, ô tô thay đổi liên tục, cơ thể sắt đá sẽ còn cảm thấy mệt mỏi, huống chi hắn vốn cũng không khỏe mạnh.
Lệ Hoài Lễ: "Hương Cảng là nơi Tây y cực thịnh, nhưng Trung y không làm được, muốn nói đến Trung y vô địch quốc gia hay Ngọa hổ tàng long thì ở thủ đồ.

Cậu của ngươi biết chuyện, nguyện ý giúp đỡ, hắn mở miệng, tự nhiên có cả bó người giúp ngươi chữa bệnh, cần gì đến Hương Cảng tìm? "
Lệ Diễm không đáp lại câu này, vừa mở mắt ra liền thấy một khẩu súng trên bàn cà phê trước mặt, còn chưa lên đạn, hai ba viên đạn tản sang một bên.
"Khẩu súng này đến từ đâu?"
Đó là loại súng ngắn 9 mm mới chưa được lưu hành trên thị trường, điểm đáng chú ý là loại súng này là súng cầm tay của cảnh sát, do Nhà máy Công nghiệp nặng Quốc gia sản xuất, không nên xuất hiện ở đây.
Lệ Hoài Lễ liếc mắt nhìn Lệ Diễm, đột nhiên nói: "Mua, qua một vài con đường mới mua đến tay.

Ngươi cảm thấy thế nào?"
Lệ Diễm cầm súng trên bàn lên, nạp ba viên đạn, động tác điêu luyện mà thuần thục, phát ra tiếng cạch, họng súng nhắm thẳng vào đôi nam nữ đang quỳ trên mặt đất.
Nam nữ nhân càng hoảng sợ đến muốn tè ra quần, gần như không tự chủ được mà không ngừng van xin lòng thương xót.

Trái tim Lệ Thái thái thắt lại, bà ta đẩy xe lăn của con trai mình ra xa Lệ Diễm để tránh bị thương.
Lệ Diễm: "Tính năng không sai."
Lô súng ngắn của cảnh sát trong nước đầu tiên do chính họ đầu tư, thiết kế và sản xuất, đến năm 2006 mới sử dụng, tất nhiên là không tồi.
"Ngài muốn chạm?"
Hoa quốc những năm 1990 quá hỗn loạn, lúc đó súng tràn ra ngoài rất lớn, quản lý súng đạn cũng không chặt chẽ, thường xuyên xảy ra đổ máu, cho đến khi "Luật kiểm soát vũ khí " ra đời năm 1996 quy định rõ ràng là bất hợp pháp.

Người không đặc cấp cầm súng là phạm tội.

Lúc này mới chấm dứt tình trạng hỗn loạn do súng đạn tạo ra.
Vì vậy, lúc này, nếu có người muốn đụng vào súng ống, bí quá hoá liều cũng không phải không có.
Bất quá, đánh trúng chủ ý với vũ khí của cảnh sát, quả thực là gan cũng đủ lớn.
Lệ Hoài Lễ cẩn thận nhìn biểu hiện của Lệ Diễm, không thấy có gì khác thường.
Sau đó, hắn chỉ vào hai người đàn ông và phụ nữ đang quỳ gối trước mặt mình: "hắn ta đã lợi dụng các con đường nước ngoài của công ty để buôn lậu một số lô súng bị cấm.

Còn cô ta đã giả mạo tài khoản của công ty giúp người tình che đậy.

Nếu không phải cảnh sát tra được, e là ta cũng chẳng biết.

"
Buôn lậu loại súng mới của cảnh sát, tội danh này không biết khởi phạt như thế nào.
Nếu như Lệ Hoài Lễ không có phát hiện, chuyện này thật sự đã đến hồi kết cục, Lệ gia thật sự bị phá hoại.
Không chỉ Lệ gia, e rằng toàn bộ thành phố Trường Kinh sẽ phải hứng chịu một làn sóng rửa tội từ trên xuống dưới, quyền lực thay đổi, thậm chí có thể bị đổi người lần nữa.
Lệ Diễm: "Bọn họ đụng tới lô súng này? Ở đâu buôn lậu? Có lớn không?"
Lệ Hoài Lễ: "Quốc gia tự chế súng ngắn, bị trộm đi hai rương tổng có 516 cây súng đã bị đánh cắp trên đường quốc lộ dẫn vào thành phố Trường Kinh.

Chính phủ phẫn nộ, các cao tầng của thành phố Trường Kinh đều động, mưa gió nổi lên.

"
Nhất thời ai cũng gặp nguy hiểm, còn ai muốn nhúng tay vào chuyện này nữa, rủi ro bỏ mạng như chơi!
Làm sao mà ngờ tới nó lại xảy ra ngay dưới mắt mình, nếu là tra được trên đầu hắn, thì còn cái rắm gì!

Hắn mặt âm trầm bất ngờ vớ lấy cái gạt tàn thuốc đập mạnh tới, người đàn ông phía dưới không kịp thoát, đầu chảy đầy máu.
"Ai cho ngươi cái lá gan chạm vào thứ mà ngày cả ta không dám đụng?! Ta nói ngươi không được đụng vào ma túy, vậy ngươi dám buôn lậu súng ống? Còn đống đến cảnh sát, ai cho ngươi gan này hả?"
Người đàn ông vừa khóc vừa van xin: "Ông chủ, tôi biết tôi sai, ngài cứu tôi với, trước đây tôi bị ma ám, lần này có người khác lừa tôi, ông ta nói với tôi đó là súng rơi vãi trong đám người náo loạn hơn mười năm rồi, dù sao cũng sẽ bị tịch thu, nên tôi nghĩ bán cho Tam Giác Vàng thì tốt hơn, không biết đó là khẩu súng ngắn của công an..

Phải biết có cho tôi một lá gan tôi cũng không dám làm! Ông chủ, ngài cứu tôi với.

"
Lệ Hoài Lễ khịt mũi lạnh lùng: "Mày đã đến Hải Thị, bến cảng Hồng Kong mấy lần rồi, số tiền bán được cũng đủ để ngồi tù 20 năm rồi, bây giờ còn động tới củ khoai lang nóng hổi thế này.

Mày cho rằng vì cái gì cao tầng thành phố Trường Kinh không tiếc đại giới bằng mọi gia tấn công tiêu diệt sạch sẽ các Tổ chức bất hợp pháp? Đó là một lũ xã hội đen đã cướp súng tay này, chúng đang điều tra! "
Lệ Diễm gảy chuỗi hạt động tác lập tức dừng lại: " Bến cảng Hồng Kong?"
Lệ Hoài Lễ chăm chú nhìn anh: "Hương Cảng giáp Hải Thị, mà Hương Cảng có thể chở đến Tam Giác Vàng, nếu bán cho Tam Giác Vàng những khẩu súng này thì có khả năng dính đến các vấn đề quốc tế.

"
Một khi số hàng loại súng tay ngắn cho cảnh sát này xuất hiện ở Tam Giác Vàng, thì số súng còn lại phải bị tiêu diệt, nếu không một ngày nào đó nếu nó bị lộ ra ngoài thế giới thì sẽ làm tổn hại đến hình ảnh của đất nước trên quốc tế.
Hậu quả là đất nước bị tổn thất nặng nề, chính vì vậy mà Chính phủ mới nổi cơn tam bành.
Nghe vậy, nam nữ nhân quỳ tại chỗ đều sững sờ kinh hãi, trời đất như sụp đổ
Họ run rẩy muốn cầu xin tha thứ, lại chỉ có thể nghẹn ngào lên tiếng, rõ là đã khủng hoảng đến tột đỉnh
Lệ Hoài Lễ hỏi: "Lệ Diễm, ngươi ở Hương Cảng, có nghe được không?"
Lệ thái thái và Lệ Quỳnh đang vụng trộm nghe lén đều cười trên nỗi đau của người khác, cái này địa điểm buôn lậu chọn cũng thật là khéo!
Hương Cảng a, hắn Lệ Diễm chỗ nào không đi, trùng hợp đi Hương Cảng.
Lấy cớ là muốn tìm danh y, nhưng nhà cậu ở thủ đô, nước sâu trong thủ độ toàn là tàng long ngọa hổ, lại có nhiều danh thủ quốc gia Trung y.
Hắn ta không tìm mà lại tìm đến Hương Cảng, đó là lý do không ai có thể nghi ngờ.
Lệ Diễm: "Không có."
Lệ Hoài Lễ vẻ mặt trầm mặc hỏi: "Ngươi nghĩ ba nên xử lý chuyện này như thế nào?"
Lệ Diễm đeo lại chuỗi hạt vào cổ tay, "Gọi cảnh sát.

Để họ đầu hàng, tích cực hợp tác, chiếm được lòng tin của cảnh sát, giúp cảnh sát phá án vụ trộm này."
Nghe vậy, Lệ Hoài Lễ nhíu mày, nhìn Lệ Diễm, trong lòng có chút do dự.

Gọi cảnh sát, không vấn đề gì.
Đổi thành bất kỳ một đứa trẻ vị thành niên nào trả lời, đây đại khái là câu trả lời có lý trí nhất.
Nhưng đến từ Lệ Diễm, hắn không tin.
Vốn Phó gia thiết huyết thủ đoạn, trong xương tủy là cuồng vọng và cố chấp thông minh mà đáng sợ.
Lệ Diễm giống như người vợ đã chết của hắn, người phụ nữ mà hắn vô cùng kiêng kỵ, không thể kiểm soát, là người của Phó gia.
Bọn họ giống như những con thú dữ, vừa hung tàng, vừa có kỹ năng săn mồi tuyệt đỉnh, vừa đủ kiên nhẫn để giăng mồi thu lưới
Lệ Hoài Lễ nghi ngờ Lệ Diễm, ngay cả dáng vẻ ốm yếu bệnh tật mà hắn cũng cảm thấy đều là ngụy biện.
Đôi chân què quặt của Lệ Quỳnh là kết quả của một tai nạn dù cảnh sát có điều tra sâu như thế nào nữa.
Thằng đó thích đua xe, có thói quen chơi ở đường hầm xuyên núi nối khu Kim Cảng với khu của người dân núi, đường hầm này rất lâu, đã bị bỏ hoang hai năm, ngày thường ít xe cộ qua lại.
Lão đại Hồng Bang bổng nhiên đổi hướng chuyển đường, đi qua đường hầm, va chạm với xe của Lệ Quỳnh.
Ngoại trừ Lệ Quỳnh, không ai còn sống, không có chứng cứ.
Mãi sau mới biết Lão đại Hồng Bang đột nhiên chuyển hướng do trả lời một cuộc điện thoại, người gọi điện cũng đã nhảy lậu tự sát sau khi Lão đại Hồng Bang chết trong một vụ tai nạn xe hơi, sau khi điều tra kỹ hơn thì cũng chỉ tra được Lệ Diễm hai năm trước từng tại bệnh viện giúp đỡ qua người đã gọi điện thoại.
Chỉ lần này, lại không tiếp xúc.
Nhưng Lệ Hoài Lễ chắc chắn rằng đây là một âm mưu được Lệ Diễm lên kế hoạch cẩn thận, âm mưu bắt đầu từ hai năm trước, kiên nhẫn đợi suốt hai năm trời mới quyết định sa lưới.
Lệ Diễm là con của hắn, nếu tốt thì hắn cũng hài lòng.
Nhưng người chết là Lão đại Hồng Bang đã từng làm việc với Lệ gia!
Cảnh sát cũng vào cuộc, toàn bộ chuỗi lợi ích đen của thành phố Trường Kinh cũng bị ảnh hưởng.
Lệ Hoài Lễ tay không vất vả đến vị trí hiện tại, tự nhiên cũng không thể thu dọn, tuy rằng kịp thời chạy thoát, nhưng không có bảo đảm sẽ không xảy ra tai nạn.
Lúc này, Phó Chấn Sinh cũng xuất hiện ở thành phố Trường Kinh, cùng Lệ Diễm liên hệ, bây giờ có chuyện buôn lậu súng ngắn, Lệ Hoài Lễ không khỏi nghi ngờ Lệ Diễm.
Hắn bên kia ở Hương Cảng có cho người giám sát, tin tức truyền đến đều bình thường làm hắn càng thêm hoài nghi.
Thật sự không ngón tay của Lệ Diễm trong toàn bộ chuyện này sao?
Lệ thái thái trào phúng: "Câụ điên à, sau khi gọi cảnh sát, công ty có thể tiếp tục hoạt động không? Khi nó lan ra, mọi người đều cho rằng chúng ta đang làm chuyện phi pháp, còn ai hợp tác với công ty!"
Lệ Diễm nhẹ giọng nói: "Không phải đâu? Giết người, chôn xác rồi lấy luôn khoản buôn lậu, phạm tội giết người? Nếu không phạm pháp, chỉ cần hợp tác với cảnh sát điều tra là được.? "
Lệ thái thái nghẹn ngào nói, nàng đã làm việc trong công ty nhiều năm, cũng biết có một số việc sẽ không kiểm tra được.
Lệ Diễm: "Ngài khẩn trương gọi lại tôi về, chỉ là muốn hỏi tôi cái này sao?"
Lệ Hoài Lễ,hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Ngươi ở Hương Cảng lâu quá, cậu của ngươi thúc giục ngươi về.Ngươi không về nữa, ta cũng không tiện bàn giao."
Nghe vậy, Lệ Diễm im lặng một lúc rồi lên tiếng, giọng nói càng trầm hơn.
"Nếu không coa gì, tôi về phòng trước."
Lệ Hoài Lễ: "Đây không phải trò đùa, câụ ngươi đến thành phố Trường Kinh.

Nếu như có thể mời được hắn mở miệng nói một đôi lời ——-"
Ầm!
Lệ Diễm bất ngờ mở súng bắn.

Viên đạn rơi xuống chiếc gối bên cạnh, chiếc gối nổ tung, sợi bông tuôn ra đến dính vào bộ vest và đôi giày đắt tiền.

Lệ thái thái hét lên: "A - đồ điên!!"
Lệ Hoài Lễ cả người cứng đờ, trên trán chảy ra mồ hôi lạnh, nhìn chằm chằm khẩu súng hướng về phía mình, mở miệng: "Lệ Diễm - ngươi muốn giết cha ngươi sao?!"
Vệ sĩ hai bên hiển nhiên không ngờ tới cảnh này, trầm mặc hồi lâu, không dám manh động, không kích thích Lệ Diễm, vì sợ ông chủ một phát bị giết chết.
Lệ Diễm đặt súng về vị trí cũ, thuận đường tháo đạn.
“Xin lỗi, không để ý.” Hắn nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại nghe không ra một chút lo lắng cùng áy náy: “Cũng may là không trúng ai.”
Lệ Diễm ngẩng đầu, nhìn thẳng Lệ Hoài Lễ,con mắt hắc bạch phân minh, ánh mắt âm lãnh ngoan lệ, không có chút nào che giấu bản tính hung ác, hung lệ thú tính của mình.
Giọng điệu của hắn bình tĩnh không chút dao động: " Tôi lên nghỉ ngơi, lần sau có chuyện như thế này ngài cứ nói rõ qua điện thoại.Không phải, một chuyến tay không rất tốn thời gian."
Nói cho cùng, Lệ Diễm chính là sinh khí
Bởi vì địa điểm trùng hợp giống nhau, Lệ Hoài Lễ có tật giật mình cùng đối Phó gia kiêng kị sợ hãi, thế là đột nhiên nghi kỵ Lệ Diễm, không cho cự tuyệt đem hắn gọi trở về.
Kết quả chỉ vì thăm dò, bằng cái này để xóa tan mối nghi ngờ này.

Chuyện nhỏ này đã phá hỏng kế hoạch an dưỡng của Lệ Diễm.
Khó trách hắn sẽ tức giận.
Lệ Diễm cầm tràng hạt, thầm niệm kinh phật, cũng cảm thấy tính tình đã tốt hơn rất nhiều.
Đổi lại hắn ở kiếp trước, phát đó căn bản sẽ không đánh trật.
Quả nhiên kinh phật còn có ích lợi, ít nhất lần đầu tiên nổi giận, có thể kiềm chế lại, không thấy máu.
Trở lại phòng, Lệ Diễm cầm điện thoại, nghe nặc danh báo cáo, thuận tay gọi cho cảnh sát thay Lệ Hoài Lễ chấn kinh quá độ tạm chưa hoàn hồn.
Lệ Hoài Lễ có liên quan đến vụ buôn lậu súng mới của cảnh sát, e rằng buôn lậu sẽ không dễ dàng, nếu nhân viên công ty dám buôn lậu thì hắn sẽ chẳng đi đến đâu.
Hiện tại, y không đủ thời gian và tài chính để trả thù.

Chỉ cần tra một cái, một cái chuẩn.
Ra ngoài, bản tính làkẻ cướp đoạt Lệ Diễm bắt đầu suy nghĩ như thế nào vớt chỗ tốt.
Tiền thì thôi, thò một chân vào tương đương rơi vào trong bùn lầy, phiền phức lớn hơn lợi ích.

Tuy nhiên, trong kinh doanh, cái chính là phải có quan hệ tốt với các cơ quan ban ngành của chính phủ.

Ít nhất là trong mắt quốc gia, hắn phải là một thức thời, là thương nhân không có vết bẩn lớn.
Nếu sự tình phạm pháp mà không liên quan đến mình, thì giao nó cho cảnh sát là giải pháp tốt nhất.
Không những không phải tốn thời gian và công sức mà còn có thể bán hàng tốt trước một số bộ phận nhất định, và có được danh tiếng là một công ty hoạt động tốt và xuất sắc.
Đây đều là Lệ Diễm kiếp trước học được, cho nên hắn rất thuần thục dùng nặc danh báo cáo.
Cái này khác với Lạc Bạch, Lạc Bạch tin tưởng cảnh sát, thực sự trong sạch.
Hắn cử chỉ này, mười phần tất cả đều là tính toán.
Tâm thật bẩn..