Trời Sinh Cốt Phú Quý

Chương 62: Mặt dày




Edit A Quýt dntltk

Truyện còn đang trong quá trình beta vẫn còn nhiều thiếu sót xin thông cảm.

62

Chương 62:

    Kim Chính Thành không thể tin được, sau khi đọc tài liệu phát hành không biết bao nhiêu lần vẫn không thấy tên của Bình Nghiêu.

     làm thế nào mà có thể được?

    Không thể! Dương Tây, Cốc Ninh, Võ Hữu ... Tất cả đều nằm trong khu quy hoạch đường, nhưng Bình Nghiêu lại bị bỏ qua - điều này là không thể.

    Kim Chính Thành: "Có ... bị lộn không?"

    Thuộc hạ khó khăn đáp: "Văn kiện quan trọng như vậy, nói chung là không bỏ sót quận nào ... Có người dò hỏi, nghe nói là do Bình Nghiêu núi quá nhiều nên khó mở , vì vậy nó được tạm dừng trong thời gian này. "

    Kim Chính Thành gầm lên: "Khó khăn phát triển? Có thể trì hoãn phát triển sao? Bình Nghiêu huyện có bao nhiêu núi? Nếu có quá nhiều núi, cứ thế bỏ rơi?!!"


    Thuộc hạ: "... đó cũng là quyết định của Hoa quốc ."

    Kim Chính Thành: " Tôi cần cậu nhắc?!"

    Hắn sốt rột , nhìn chằm chằm vào tài liệu, đôi mắt đỏ hoe, nỗi ân hận trong lòng như đập xuống, nếu biết sớm hơn thì hắn sẽ không thèm muốn anh đào của Bình Nghiêu, biết sớm hơn hắn thà đưa 8 triệu. đến Dương Tây !

   

Hối hận, lúc này là thật hối hận đến xanh ruột

    Chỉ có tám triệu, làm sao có thể so sánh với Dương Tây  hiện đã nằm trong diện quy hoạch làm đường?

    Bình Nghiêu tuy trị giá 40 triệu, nhưng chỉ cần phát triển giao thông thành công thì Dương Tây  có thể nhân lên gấp mấy lần, thậm chí cao tới 60 triệu. Nhưng những thứ này không quan trọng, quan trọng là giá trị nó tạo ra trong 10 năm tới .

    Mười năm, kiếm đủ 600 triệu không chừng!

    Mặt khác, Bình Nghiêu, đừng để mất tiền đã là may phước rồi.


.

    Kim Chính Thành nắm lấy thủ hạ, mắt đỏ hoe hỏi: "Nếu bây giờ ta đi tìm Lạc Bạch, hắn còn nguyện ý đổi  sao?"

    Thủ hạ mặt đầy xấu hổ: "Cái này... Ai có chút đầu óc đều sẽ không đồng ý."

    Kim Chính Thành không tin, thỏi vàng từng lấp lánh đặt ở trước mặt hắn, nhưng bởi vì kiêu ngạo và do dự, nó lại bay đi khỏi tầm mắt hắn luôn rồi.

    Tuy nhiên, có lẽ thỏi vàng quá nặng nên bay chậm nên phải đuổi kịp phải không?

    Kim Chính Thành hai tay xoa xoa: "Đi, đi tìm Lạc Bạch."

   

Hắn có tinh thần cao, nhưng cấp dưới của hắn lại có một khuôn mặt cay đắng, lẽ nào hội trưởng bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ quá nhiều nên não vấn đề?

    Lạc Bạch  trong phòng đọc tài liệu do hợp tác xã giao cho trước khi lập kế hoạch giao thông đường bộ, thảo luận một loạt biện pháp như mở rộng và cải tạo nhà máy Xương Thịnh, liên lạc với Thí nghiệm trọng điểm Trường Kinh và Cơ sở Chăn nuôi ;  Nhà máy Máy nông nghiệp Tân Kinh trên con đường nâng cao ý thức tồn tại của chính mình.


    Đái Thành Tài biết được Bình Nghiêu không nằm trong diện quy hoạch làm đường, trước kia Kim Chính Thành muốn nhường  cho Lạc Bạch, không chịu đưa 8 triệu, sau đó liền gọi điện chế giễu. , Kết quả hiện tại là hung hăng vả mặt, cười đến ngưỡng trước mặt.

    “Thần Tài thực sự là may mắn!” Đái Thành Tài giơ ngón tay cái khen ngợi Lạc Bạch, chân thành , không có một chút giả dối.

    Chuyện  tà môn này, Kim Chính Thành làm người rất có thủ đoạn, mấu chốt là mọi thứ suy xét chu toàn, giọt nước không lọt, không chỗ nào hố được hắn.

    Kim Chính Thành đã hố nhiều đại lý hoa quả ở Trung Quốc , thua lỗ một cách thảm hại, thậm chí hôm đó anh còn bị thua lỗ tại địa điểm đấu giá. Tưởng rằng không ai có thể diệt được con bê teo tóp này, nhưng  vạn vạn không ngờ tới chính hắn liên tiếp rơi hố.
    Cái này liên tiếp, đáng tiếc phải đến năm ngoái Đại Thành Tài mới cảm giác được không bằng.

     Nghĩ lại Kim Chính Thành xui xẻo, chẳng phải là khi gặp Lục Bạch sao?

    Đái Thành Tài: "Tôi và đồng đội đã gặp Kim Chính Thành mấy lần ở dưới lầu trong khách sạn. Ước chừng hắn muốn gặp cậu, đến bây giờ còn chưa hết hi vọng. Cái này nhân tâm quá bất chính, luôn muốn hố người khác để cho mình hưởng lợi, nào có nhiều như vậy chuyện tốt như vậy? Giờ đến phiên hắn thất bại!"

    Lạc Bạch: "Dưới lầu trong khách sạn?"

   Mấy ngày nay đều không có xuống dưới, không gặp được Kim Chính Thành, hiện tại này sẽ đoán chừng gấp đến bốc hỏa.

    Lạc Bạch vươn vai đi về phía cửa: "Tôi đi gặp hắn."

    Đái Thành Tài: "Sao lại đi gặp hắn? Thật xui xẻo."
    Lạc Bạch: "Sắp khai giảng,  phải gặp hắn."

    Cậu có thể xin nghỉ tối đa hai hoặc ba ngày cho khai giảng năm học, nhưng tốt hơn hết nên giải quyết mọi việc ở tỉnh Bình Hán trước đã.

    Nghe vậy, Đái Thành Tài mới nhận ra Lạc Bạch đang là học sinh năm nhất cấp ba, thành phố Trường Kinh đã hoãn khai giảng năm nay ba ngày, Lạc Bạch và Lệ Diễm ước chừng sẽ phải quay lại , anh còn phải ở lại tỉnh Bình Hán và những người buôn bán trái cây khác đi phân phối táo Cốc Ninh..

    Đái Thành Tài tha thiết căn dặn: "Vậy được, nhưng tuyệt đối đừng đem người kích động đến điên, mỉa mai hai câu vui vẻ là được."

    Lạc Bạch vẫy vẫy tay về phía sau đi xuống lầu.

    Vừa tới quầy lễ tân của khách sạn, liền bị Kim Chính Thành ngăn lại: " Lạc thiếu, tôi cuối cùng có thể nhìn thấy ngài."
    Lạc Bạch: " Trái cây ở Bình Nghiêu? , ông tới tìm tôi?"

    Kim Chính Thành lại gật đầu một cái: "Lạc thiếu, lần trước tôi nghĩ đến điều kiện mà ngài đề cập, tôi nghĩ khả thi. Ngài muốn Bình Nghiêu, tôi cũng không có vốn lưu động, vậy chúng ta có thể cùng nhau hợp tác."

    Nghe xong, Lạc Bạch cười chế nhạo: " Ngài Kim, tôi còn trẻ thích đốt tiền, nhưng tôi vẫn có chút chỉ số IQ. Ông nói ra lời này là không thành ý."

    Thành ý?

    Đôi mắt Kim Chính Thành lập tức sáng lên, vì thành ý nghĩa là buông tay, hợp tác có thể tiếp tục, miễn là đủ thành ý.

    Hắn ta lập tức đề nghị: "Sao chúng ta không lên  lầu hai, nói chi tiết đi?"

    Lạc Bạch tùy ý đáp: "Ừ."

    Kim Chính Thành dẫn đầu, giữ nguyên bầu không khí, toàn bộ hành trình bưng lấy Lạc Bạch, như thể hoàn toàn quên mất lời châm chọc từ cuộc điện thoại trước, mặt dày hơn kẻ nào.
    Vào trong phòng, Lạc Bạch ngồi xuống, Kim Chính Thành mở chai rượu rót vào ly trước mặt.

    Lạc Bạch vươn tay ngăn lại hắn: "Còn vị thành niên, không uống."

    Kim Chính Thành đặt chai rượu xuống, nói với người phục vụ: "Một ly sữa, nước cam——"

    Lạc Bạch ngắt lời hắn: "Không cần, nói thẳng đi, ngài Kim."

    Kim Chính Thành xua đuổi những người không liên quan khác đi,  còn đang do dự không biết có nên cầm Lạc Bạch vào yến tiệc trước, làm rối tinh rối mù rồi dễ dàng hạ gục .

    Nhưng thấy Lạc Bạch không động, thậm chí có chút nóng nảy, trong lòng run lên, hắn nói thẳng: "Lần trước ngài nói bù chênh lệch 10 triệu, đổi Dương Tây lấy Bình Nghiêu, bây giờ  công ty đồng ý, không biết Lạc thiếu có còn ý định hợp tác không? "

    Lạc Bạch ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Kim Chính Thành, treo trên mặt cười như không cười , không hề ngốc nghếch như những đứa trẻ khác.
    Ánh mắt Kim Chính Thành vô thức xẹt qua, trán lấm tấm mồ hôi, lắp bắp nói: "Dương Tây tuy nằm trong khu quy hoạch đường nhưng ít nhất cũng phải mất một hai năm để phát triển đường. Việc phát triển đường ở các thành phố trọng điểm là đầu tiên. . Cho đến khi phát triển xong con đường, ít nhất phải năm năm. Trong vòng năm năm, giá trị của Dương Tây Nguyên Thương lên tới 30 triệu, chúng tôi đã tiến hành đánh giá. "

    Lạc Bạch: "Theo như lời ông nói, phải mất ít nhất năm năm để phát triển giao thông Dương Tây mới hoàn thành, sau đó năm năm giá trị của nó ít nhất sẽ là 60 triệu. Trong năm năm, tôi sẽ không mất tiền, Và trong năm năm nữa, tôi sẽ có thể phát tài. Vậy tại sao Chủ tịch Tấn lại nghĩ rằng tôi sẽ đổi một Dương Tây  đầy hứa hẹn lấy Bình Nghiêu là hố sâu vạn trượng  không nằm trong khu vực làm đường quy hoạch? "
    Kim Chính Thành cố hết sức bình tĩnh: "Dương Tây không thể đáng giá 60 triệu!"

    Lạc Bạch: "Như vậy bốn mươi triệu? Năm mươi triệu? Tôi không thiếu tiền, cũng không thiếu kiên nhẫn, tôi có thể chờ được."

.

    Cậu lắc đầu, có chút nhàm chán đứng lên: "Xem ra ông không có thành ý nói chuyện với tôi,  về trước đi. Nếu ông cần thời gian chuẩn bị thành tâm, cứ tự nhiên. Nhưng ngày mốt tôi sẽ trở về thành Trường Kinh, có thể nói đối trái cây ở tỉnh Bình Hán không có hứng thú. "

    Kim Chính Thành đột ngột đứng lên, ngăn lại: "Chờ đã!"

    Lạc Bạch quay đầu lại: "Nghĩ đến?"

    Kim Chính Thành trong lòng đang suy nghĩ, bất quá, cho dù bây giờ thua, mất đi 10 đến 20 triệu cũng tốt hơn chiếm hết đống hỗn độn của Bình Nghiêu!

    Giá trị tương lai của Dương Tây  ít nhất phải cao hơn Bình Nghiêu, hiện tại ngoại trừ Lạc Bạch, sẽ không có ai mua Bình Nghiêu.
    Kim Chính Thành nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Lạc thiếu cảm thấy cái dạng gì thành ý mới có thể để cho ngài hài lòng?"

    Lạc Bạch suy nghĩ một chút: "Làm như vậy không bắt nạt người, dù sao tôi cũng không thiếu tiền, nhưng không thể để người ta lợi dụng, tôi không thích người ta bắt nạt mình."

    "Kiếm chênh lệch, tám triệu."

    Kim Chính Thành nở nụ cười trên mặt, tốt hơn hắn tưởng rất nhiều.

    Vốn dĩ số tiền chênh lệch 10 triệu tệ là do tài liệu quy hoạch khu vực làm đường chưa được ban hành, hắn cảm thấy lỗ quá.

    Bây giờ thì ngược lại, giữa 8 triệu và 10 triệu cũng không chênh lệch nhiều nên mừng lắm.

    Nhìn Lạc Bạch lúc này, thật là vừa mắt, khắp nơi đều toát ra hào quang của Thần Tài!

    Kim Chính Thành lập tức gật đầu, đáp ứng: "Không sao!"
    Lạc Bạch cười nhếch miệng: "Tôi nghĩ ngài Kim đây có thể đã hiểu lầm, tám triệu

    Sự khác biệt không phải là tôi bù cho ông, mà là ông bù cho tôi ”.

    Kim Chính Thành nụ cười trên mặt đông cứng lại, nhìn chằm chằm Lạc Bạch suýt chút nữa thất thanh: "Tôi bù tiền?!"

     điên à!

    Hắn mua Bình Nghiêu Nguyên Thương 40 triệu đổi lấy với Lạc Bạch, Dương Tây Nguyên Thương mà cậu chỉ mua 22 triệu đã là lỗ rồi, lại còn yêu cầu hắn bù cho Lạc Bạch 8 triệu chênh lệch ?!

    Tên ngốc nào sẽ làm điều này? Kẻ ngu ngốc nào sẽ chịu bị gϊếŧ như thế này?

    Không cần phải nói, người đàn ông này là Kim Chính Thành.

    Không thể nào, chính là cho trước, chỉ trong vài ngày, Dương Tây Nguyên Thương giá trị hơn nhiều so với Bình Nghiêu Nguyên Thương.

    Do dự và trì hoãn, giá trị của Dương Tây  tiếp tục tăng vọt, trong khi Bình Nghiêu tiếp tục tụt dốc, tổn thất sẽ lên đến vô lượng.
    Các thuộc hạ thuyết phục Kim Chính Thành: " Hội trưởng, nếu chúng tôi không thể đảm bảo rằng có thể tạo ra giá trị để bù đắp số tiền bị mất từ sai lầm này, thì trụ sở chính có thể phải chịu trách nhiệm trực tiếp hỏi trách."

    Kim Chính Thành cả người căng thẳng, bị ép buộc không làm gì được, thậm chí không thể nặn ra một nụ cười.

    Lại nhìn Lạc Bạch, sao  vẫn là một tên cặn bã đốt quá nhiều tiền?Rõ ràng là tên tiểu nhân thừa cơ cố tình nâng giá hết lần này tới lần khác vận khí tốt đến để người đố kỵ!

    Lạc Bạch: "Ngài Kim, ông có đồng ý không?"

    Kim Chính Thành khó khăn gật đầu: "Cùng ... đồng ý."

    Lạc Bạch: "Vậy thì hi vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ. Về phần hợp đồng chuyển giao quyền cung ứng của Nguyên Thương, chúng ta sẽ ký vào ngày mai."
    Kim Chính Thành lo lắng sẽ nói lại lời của mình: "Đánh nắng còn hơn chọn ngày khác, hiện tại tốt hơn."

    Lạc Bạch từ chối: "Quên đi, ấn ký chính thức còn chưa chuẩn bị xong, ngày mai mười giờ gặp mặt."

    Nói xong, cậu ta gật đầu với Kim Chính Thành rồi rời đi.

    Phía sau, Kim Chính Thành ngồi phịch xuống ghế, cầm lấy cái chai uống một hơi cạn sạch, một lúc sau mới cười lớn: "Vừa rồi làm sao vậy?"

    Thuộc hạ giơ ngón tay cái lên: "Diễn sống! Bộ dạng tuyệt vọng, gượng gạo kia, ngay cả tôi cũng tin."

    Kim Chính Thành giễu cợt: "Cũng may hắn là thiếu gia nhà giàu không có đầu óc, bằng không thật sự không thể thoát khỏi Bình Nghiêu Nguyên Thương, đổi lấy Dương Tây Nguyên Thương lại càng không thể."

    Từ lâu, hắn đã ước tính giá trị của Dương Tây Nguyên Thương có thể lên tới 60 triệu trong 5 năm, trong 5 năm nữa, một khi quy hoạch đường hoàn thành, giá trị sẽ tăng vọt lên hơn 100 triệu.
    Giờ chỉ với 8 triệu đổi lại Bình Nghiêu đã thực sự kiếm được.

    Nhưng làm ra vẻ thua thiệt trước mặt Lạc Bạch khiến cậu cảm thấy mình chỉ đang kiếm nhiều tiền mà thôi.

    Kim Chính Thành: "Hừ.Chỉ cần dỗ dành một thiếu gia nhà giàu không biết thiên hạ. Chỉ cần hắn ta có tiền, tôi có thể coi như ba của mình. ."

    Mười giờ sáng hôm sau, Lạc Bạch và Kim Chính Thành ký hợp đồng hoàn thành việc chuyển giao quyền cung cho hai vị Nguyên Thương Bình Nghiêu và Dương Tây.

    Đồng thời, Lạc Bạch có thêm tám triệu trong tài khoản.

    Nói cách khác, chiếc Bình Nghiêu Nguyên Thương mà Lạc Bạch mua ban đầu có giá 40 triệu, đi loanh quanh rất nhiều, cuối cùng mua lại với 14 triệu.

    30 triệu vay từ Hoa Kinh lúc đầu còn chưa đụng tới, cộng với 18 triệu lúc trước, hiện tại vẫn còn dư 4 triệu.
    Giám đốc Trịnh đã hoàn toàn bị thuyết phục, và chủ tịch của Hoa Kinh nghe nói về điều đó, vì vậy không hiểu tại sao.

    Ông nhíu mày khi biết Lạc Bạch đã bỏ rơi Dương Tây, mua lại Bình Nghiêu.

    Một vị giám đốc bộ phận không biết Lạc Bạch ở bên cạnh lắc đầu thở dài: "Rõ ràng là Dương Tây có tương lai tươi sáng hơn Bình Nghiêu, nhưng Lạc Bạch này chỉ có thể nhìn thấy một khoản lãi nho nhỏ mà thôi, cũng như nhặt được vừng ném dưa hấu, nhưng đó là vì còn trẻ và kiến ​​thức của còn ít. "

    "Tuy nhiên, đối với tuổi của cậu ấy, có thể đạt được tình hình hiện tại cũng đã rất mạnh rồi. Chỉ là khoản vay như 30 triệu NDT trước đây có vẻ không thích hợp để vội vàng đồng ý  như vậy."

    "Vẫn còn quá trẻ, có thể có mối quan hệ tốt với cậu ấy, và nếu có nhiều kinh nghiệm hơn, tôi e rằng cậu ấy sẽ đạt được nhiều thành tích hơn ."
    Hoa chủ tịch nhìn giám đốc Trịnh: "Lạc Bạch ông rất quen thuộc, ông cho rằng cậu ta thật sự không nhìn ra giá trị của Dương Tây Nguyên Thương sao?"

    Giám đốc Trịnh: "Đây là chỗ tôi khó hiểu. Từ những gì tôi biết về Lạc Bạch, cậu ấy sẽ không bao giờ để người khác hố mình, và  sẽ không bao giờ làm bất cứ điều gì thua lỗ."

    Chỉ có Lạc Bạch lừa người khác, người khác làm sao có cơ hội lừa cậu ta à?

    Mỗi lần tiếp xúc, giám đốc Trịnh không khỏi quay đầu nhìn lại xem có người đang đào hố sau lưng mình hay không, điều này đã gây ra một bóng đen tâm lý lớn như vậy đối với anh ta rồi, làm sao có thể nghĩ rằng anh ta sẽ tin rằng Lạc Bạch bị đào hố? Thằng nào trâu bò vậy?

    Hoa chủ tịch không khỏi cười một tiếng: "Bình Nghiêu Nguyên Thương... Không nhất định phải thua Dương Tây Nguyên Thương."
    Nghe vậy, giám đốc Trịnh nhướng mày,  không biết Hoa chủ tịch có biết chuyện gì không?

    Việc Lạc Bạch đổi Dương Tây Nguyên Thương lấy Bình Nghiêu Nguyên Thương nhanh chóng lan truyền ở Quả Hành, tỉnh Bình Hán, thậm chí còn đi một vòng vì tài liệu quy hoạch đường xá.

    Những người buôn bán trái cây ở Quả Hành biết chuyện đều rất tiếc, nếu biết sớm hơn thì họ đã ăn món Dương Tây Nguyên Thương này rồi.

    Một mặt họ cảm thấy Lạc Bạch quá ngốc nghếch và ngây thơ,  dùng 8 triệu vứt đi miếng bánh để đổi lấy một chậu nước cằn cỗi, mặt khác lại cảm thấy Kim Chính Thành quá xấu, thậm chí lừa lộc đứa trẻ .

    Nhưng dù  có tiếc nuối và thở dài bao nhiêu đi chăng nữa thì điều đó cũng không thể thay đổi được sự thật.

    Đối với những nhà kinh doanh ngoài vòng tròn, họ biết rõ thắng thua. Ai quan tâm đến quá trình của bạn, họ chỉ nhìn vào kết quả.
    Kết quả là Kim Chính Thành đã có một quyết định sáng suốt, hắn ta có được Tụ Bảo Bồn một cách quyết đoán và nhanh chóng.

    Sau khi biết được Bình Nghiêu Nguyên Thương là một cái hố, trong chốc lát liền dẹp được, liền dùng hỗn độn này treo lại Tụ Bảo Bồn, biểu hiện ra tài nghệ của mình.

    Mặt khác, Lạc Bạch, nghe nói  là một công tử con nhà giàu, quyền thế, đến từ thành phố Trường Kinh.

Nhưng thành phố Trường Kinh có một vị đại gia họ Lạc ẩn giấu?

    Nhưng có một chút, cái này người là cái oan đại đầu không có chạy.

    Khi Đái Thành Tài biết được chuyện này, anh ta rất bức xúc và cảm thấy tất cả là lỗi của mình, anh ta không nói cho cậu ta biết Kim Chính Thành đáng khinh như thế nào, cũng không nói cho biết về sự phát triển trong tương lai của Dương Tây Nguyên Thương. .
    Vừa hối hận vừa áy náy, nhìn thấy Lạc Bạch, Đái Thành Tài do dự, lắc đầu thở dài.

    Lạc Bạch: "... Tôi thật sự có lý,  không có mất tiền."

    Đái Thành Tài đắc tội: "Đúng vậy, cậu không mất tiền, kiếm thêm được tám triệu ... à không có hai mươi sáu triệu đúng không? Chúng tôi biết, chúng tôi đều biết, cậu thật tuyệt vời."

    Nói đến đây, Đái Thành Tài đã nghẹn ngào.

    Chuyện này thật đáng buồn, anh làm sao có thể quên mất Thần Tài chính là một vị thành niên?

    Một đứa trẻ dù tài sản lớn đến đâu cũng không sánh được với tính toán của lòng người, đã đến mức này rồi, đứa trẻ ngây thơ này cho rằng mình đã kiếm ra tiền.

    Họ thực sự không thể chịu được khi nói sự thật với cậu vì sợ làm tổn thương trái tim ngây thơ này.

    Lạc Bạch: "..."
    Không quen, một chút cũng không quen.

    Từng bị gọi là tặc đi đâu người ta cũng đề phòng vì sợ bị lừa, lần đầu tiên gặp những con người đáng yêu này, cảm thấy tội lỗi và buồn vì 'bị lừa dối, bị lừa gạt'.

    Bảo ca suýt nói thật.

    Lúc này, Lạc Bạch và Lệ Diễm chuẩn bị lên máy bay trở về thành phố Trường Kinh, Đái Thành Tài cùng đồng đội đến sân bay đầy tội lỗi để tiễn bọn họ.

    Trước khi lên máy bay, Lạc Bạch vỗ ngực nói với bọn họ: "Thật, các ngươi tin tưởng Bảo ca, Bảo ca phúc vận thiên thành, vừa đào ra tuyệt bức lóe mù hai mắt các ngươi . Hiện tại là sợ hù dọa các ngươi, chờ thêm  mười ngày nửa tháng, các ngươi liền biết Bảo ca là kiếm được lợi."

    Đái Thành Tài lại gật gật đầu, tràn đầy yêu thương: "Đái thúc hiểu được, khi nào về thì gọi điện thoại cho chú. Chú nhất định sẽ giúp đỡ cũng sẽ thay cậu cùng người trong nhà giải thích."
    Thật là một Bảo ca ngây thơ, không phải là cậu ta có lỗi, mà là Kim Chính Thành, một kẻ ác độc mu mô!

    Lạc Bạch: "Ok, cám ơn Đái thúc."

    Sắp lên máy bay, Lạc Bạch gọi Chu Vĩnh Lợi sang một bên và nói: "Ít nhất hai ba năm sau khi hoàn thành phát triển đường sắt, vấn đề đường bộ ở huyện Bình Nghiêu vẫn còn. Xe tải đông lạnh quy mô lớn không thể đi qua, và hậu cần dây chuyền lạnh cũng vậy. Hoàn hảo, vì vậy không thể tiết kiệm chi phí vận chuyển. "

    Chu Vĩnh Lợi: " Chú hiểu được."

    Lạc Bạch nói tiếp: "Nói với Lại tổng rằng trái cây của Bình Nghiêu chuyển đi bán trực tiếp phải chọn trái đẹp nhất, to nhất, ngọt nhất. Phải là tiêu chuẩn như vậy không phải loại ngon nhất, nhưng tất cả đều  được xác định là thứ phẩm. Nó bị lỗi. Quả bị lỗi, tất cả đều trải qua quá trình xử lý thứ cấp. "
    "Yêu cầu này phải được thực hiện theo quy định của cháu, và tuyệt đối không được vi phạm!"

    Vào nhà máy đồ hộp Xương Thịnh, Lạc Bạch đầu tư tổng cộng 2 triệu, chiếm 40% cổ phần.

    Và ở huyện Bình Nghiêu, trước khi xây dựng xong tuyến đường sắt, vấn đề đường sá sẽ luôn tồn tại, cách giải quyết duy nhất là mở rộng quy mô sơ chế trái cây và đi theo con đường cửa hàng bán trái cây trực tiếp.