Trọn Kiếp Yêu

Chương 59: Chưa từng rời xa




Vài ngày sau, chuyện của Cố Lâm lan truyền khắp Lan Phường, có người nói cô ta đã rời khỏi nơi này, Hoa tiên sinh không trừng phạt cô ta. Tuy nhiên, cũng có nhiều người không tin, Cố Lâm dám làm trái ý chủ nhân, sao có thể bảo toàn mạng sống?

Sau khi Cố Lâm rời đi, Hải Đường Các ngày càng vắng người. Thuộc hạ canh gác ở ngoài cũng đều là những gương mặt xa lạ.

Bùi Hoan định tìm Trần Phong hỏi chuyện, vừa vặn gặp Trần Dữ ở bên ngoài. Trần Dữ tỏ ra thần bí, giải thích với cô: “Phu nhân, Đại đường chủ vừa bị xử lý, chúng tôi không yên tâm về người của cô ta nên đổi một loạt”.

“Đây là ý của Hoa tiên sinh?”

Trần Dữ im lặng vài giây, cúi đầu đáp: “Vâng”.

Bùi Hoan không hỏi nhiều. Chuyện của Cố Lâm cũng chẳng ai muốn nhắc tới. Cô ta thật sự thất thế. Với tính cách của Hoa Thiệu Đình, chắc chắn anh cũng không bao giờ giữ cô ta ở lại.

Tùy Viễn vẫn như bình thường, chỉ là ít nói hẳn. Hằng ngày, anh vẫn đến Hải Đường Các khám bệnh và thay thuốc cho Hoa Thiệu Đình, còn nhắc đối phương nên sớm đưa con gái đến bệnh viện. Sênh Sênh sắp phải tiến hành phẫu thuật.

Biết trong lòng anh có khúc mắc, Bùi Hoan hẹn buổi tối đi dạo, nhưng Tùy Viễn từ chối: “Tôi phải đến bệnh viện chuẩn bị. Tôi không sao đâu, cô cứ yên tâm, tôi sẽ không đem bệnh của con bé ra làm trò đùa”.

“Ý tôi không phải vậy. Tùy Viễn, bao nhiêu năm qua, người tôi tin tưởng nhất chính là anh.” Bùi Hoan vừa đưa mắt về phía phòng của Hoa Thiệu Đình vừa nói: “Anh ấy ở vị trí chủ nhân quen rồi, có những lời không thể nói thẳng. Tôi hy vọng anh có thể hiểu, anh ấy đối với Cố Lâm…”.

“Được rồi phu nhân, chuyện của Cố Lâm coi như kết thúc, cô không cần nhắc tới. Khi nào rảnh, tôi sẽ đi thăm cô ấy, chúng tôi không sao đâu.” Tùy Viễn cười cười: “Khó khăn lắm cô mới trở về, khi nào Sênh Sênh khỏi bệnh, mọi người cũng có thể yên tâm”.

Nghe anh nói vậy, Bùi Hoan đành từ bỏ ý định khuyên nhủ.

Buổi đêm, Bùi Hoan trằn trọc khó ngủ. Cô quay sang ôm Hoa Thiệu Đình, anh cười: “Em đừng lo, bệnh của Sênh Sênh không quá phức tạp, Tùy Viễn mổ chắc chắn không sao”.

Bùi Hoan hơi gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy khó diễn tả. Tựa vào ngực anh một lúc, Bùi Hoan đột nhiên hỏi: “Anh định tha cho Cố Lâm thật sao? Em thấy anh đã rút hết người của con bé”.

Hoa Thiệu Đình không trả lời. Anh vừa vuốt ve sống lưng cô vừa nói: “Anh biết trong lòng em khó chịu, nhưng anh đã hứa với Tùy Viễn”.

“Không phải, em đã nghĩ thông suốt rồi.” Bùi Hoan thở dài. “Thật ra, em hiểu tâm trạng của Cố Lâm, nhưng bất luận nó làm gì, em cũng không rời xa anh”.

Cô ôm thắt lưng Hoa Thiệu Đình: “Em thông cảm cho Cố Lâm, nhưng chỉ là thông cảm mà thôi”.

Hoa Thiệu Đình mỉm cười: “Em ghen đấy à?”.

Bùi Hoan buồn bực, cọ đầu vào ngực anh.

Anh cúi xuống hôn lên má cô: “Ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đưa Sênh Sênh vào phòng mổ”.

Bùi Hoan nằm một lúc vẫn không thể chợp mắt. Hoa Thiệu Đình rất thính ngủ, cô xoay đi xoay lại làm anh tỉnh giấc. Một lúc sau, chợt nhớ tới một chuyện, anh thò tay vào trong áo ngủ của cô.

Bùi Hoan nhồn nhột, liền túm tay anh: “Được rồi, muộn như vậy anh còn muốn làm gì? Mau ngủ đi”.

Hoa Thiệu Đình sờ bụng cô: “Đừng động đậy, để anh xem vết sẹo…”. Anh tìm đúng vị trí, nhẹ nhàng vuốt ve. Vị trí đó rất nhạy cảm, Bùi Hoan rùng mình, kéo tay anh, cất giọng thản nhiên: “Tất cả đã trở thành quá khứ rồi”.

Hoa Thiệu Đình im lặng. Anh có thể tưởng tượng ra, những năm qua, cô đã phải chịu biết bao khổ sở. Lúc cô cần anh nhất, anh lại không ở bên cạnh. Hiểu rõ tâm trạng của anh, Bùi Hoan an ủi: “Cũng chẳng có gì. Lúc mổ đẻ, bác sĩ tiêm thuốc tê nên em không cảm thấy đau”.diễn♡đàn♡lê♡quý♡đôn

Hoa Thiệu Đình ôm chặt cô: “Tên của Sênh Sênh là do trại trẻ mồ côi đặt hay em đặt?”.

“Là bác sĩ đỡ đẻ đặt giúp. Lúc nhờ người mang con bé đến Huệ Sinh, em đã thêu tên nó lên áo.” Bùi Hoan từ từ hồi tưởng lại. Khoảng thời gian cô một mình trốn ở bệnh viện sinh con là giai đoạn khó quên nhất trong cuộc đời. Hoa Thiệu Đình muốn biết mọi chuyện về con gái. Dù sao cũng không ngủ được, Bùi Hoan liền kể chi tiết cho anh nghe.

Lúc cô khó đẻ, đau đến mức gần mất đi ý thức, bác sĩ muốn cô phân tán sự chú ý nên tùy tiện hỏi: “Bố đứa nhỏ họ gì? Cô đã nghĩ đặt tên con là gì chưa?”.

Bùi Hoan cảm thấy bản thân chỉ còn lại hơi thở cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, sau đó thốt ra một từ: “Hoa”.

Bác sĩ cười: “Lần trước siêu âm ra con gái, vậy thì gọi là Sênh Sênh đi. Tên Hoa Sênh viết chữ rất đẹp”.

Chớp mắt đã mấy năm trôi qua, bây giờ hồi tưởng lại mới thấy, tất cả đều có ý nghĩa. May mà cô đã làm đúng.

Bùi Hoan tựa vào lòng Hoa Thiệu Đình, nói nhỏ: “Đáng lẽ phải tìm một cái tên hay hơn nhưng lúc đó không kịp. Sau này, em cảm thấy tên Sênh đặt cạnh họ của em cũng hay nên cứ giữ nguyên như vậy”.

Anh yên lặng nghe cô nói, một lúc lâu sau mới vuốt ve mặt cô, đồng thời lên tiếng: “Bùi Bùi, anh rất cảm ơn em”.

Anh cảm ơn cô dù xảy ra nhiều chuyện cũng không oán không hờn, cảm ơn cô đã vượt qua muôn vàn khó khăn vất vả để bảo vệ con gái của hai người, cảm ơn cô vì chưa bao giờ từ bỏ tình yêu đối với anh.

Hoa Thiệu Đình rất hiếm khi nói những lời như vậy, nỗi chua xót tích tụ bao năm trong lòng Bùi Hoan lập tức tan biến. Cô im lặng áp mặt vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp đập trái tim anh.

Cảm giác anh định tiếp tục mở miệng, cô ngẩng đầu chủ động hôn anh, không cho anh lên tiếng. Cô thì thầm: “Con đường này là do em chọn, anh chẳng làm gì có lỗi với em cả”.

Hoa Thiệu Đình bế cô nằm lên người anh. Bùi Hoan cười khẽ, vỗ má anh: “Nếu cảm thấy áy náy, sau này anh hãy đối xử tốt với Sênh Sênh, hãy yêu con bé giống như yêu em”.

Hoa Thiệu Đình thở dài, kéo đầu Bùi Hoan, hôn lên trán cô. Anh nửa thật nửa đùa: “Vậy thì hết cách, cả cuộc đời này anh chỉ yêu một mình em, không còn sức lực và tinh thần dành cho người khác”.

Bùi Hoan đấm vào vai anh. Tuy anh nói vậy nhưng cô biết anh rất yêu con gái. Ban ngày, Sênh Sênh vừa bảo thích căn phòng nhỏ màu cam, Hoa Thiệu Đình lập tức sai người sơn phòng của con bé thành màu cam. Bùi Hoan không cho, anh liền nhắc cô chuyện hồi xưa cô đòi một vườn hoa hồng vào dịp sinh nhật.

Bùi Hoan nghiến răng, trừng mắt với anh. Hoa Thiệu Đình mỉm cười: “Anh còn chưa lo cho em xong, bây giờ lại thêm một người”. Cả hai đều là “tai họa” mà anh không thể trốn tránh.

Bùi Hoan lại nằm xuống giường: “Sênh Sênh vừa quay về, anh liền chiều nó lên tận mây xanh, khiến em thành mẹ kế. Chỉ anh mới biết dỗ con, có là tai họa cũng đáng đời anh”.

Hoa Thiệu Đình mỉm cười: “Em cũng biết điều đó à? Trước đây, tại anh nuông chiều em quá nên em mới hình thành tính cách bướng bỉnh, bây giờ lại quay sang trách anh rồi”.

Bùi Hoan trùm chăn kín đầu, mặc kệ anh: “Mau ngủ đi thôi”.

Hoa Thiệu Đình quả nhiên nhắm mắt đi ngủ. Bùi Hoan nằm thẳng một lúc, lại xoay người rúc vào lòng anh. Trong lòng cô tồn tại nhiều nỗi lo lắng và bất an, nhưng có anh ở đây, cô không còn cảm thấy sợ hãi.diễn¤đàn¤lê¤quý¤đôn

Thế sự vô thường, cô từng yêu, cũng từng đánh mất. Trên con đường đời, cô đã qua nhiều ngã rẽ, trong khi anh vẫn ở chỗ cũ đợi cô, chưa từng rời xa.

Ca mổ của Sênh Sênh diễn ra rất thuận lợi.

Thân phận của Hoa Thiệu Đình không tiện ở lại bệnh viện nên chỉ có Bùi Hoan ở bên con bé từ đầu đến cuối. Tùy Viễn làm việc khác không đáng tin cậy, nhưng ít ra anh cũng là thiên tài y học, ca phẫu thuật tim bình thường này không làm khó được anh.

“Cần quan sát một thời gian. Tình trạng khuyết tật thông liên thất của con bé đỡ hơn Hoa tiên sinh rất nhiều, khả năng tái phát tương đối thấp. Tuy nhiên, vẫn có một số điều cần lưu ý trong cuộc sống thường ngày, ví dụ tránh vận động mạnh…”

Bùi Hoan cảm ơn anh, Tùy Viễn chỉ gật đầu. Cô còn muốn mở miệng nhưng anh không có tâm trạng, khuyên cô đi nghỉ ngơi.

Bùi Hoan tiếp tục ở lại bệnh viện một thời gian. Cho đến khi Sênh Sênh cắt chỉ, kết quả kiểm tra không có vấn đề, hai mẹ con cô mới chuẩn bị về nhà.

Hôm Sênh Sênh xuất viện, Lan Phường chỉ cử một xe ô tô đến đón. Thấy chỉ có mình Tùy Viễn, Bùi Hoan lập tức phát hiện ra điều bất thường. Cô không lên xe, hỏi anh: “Hôm nay, Lan Phường có chuyện gì hay sao? Đám Trần Phong đâu rồi?”.

Bình thường đều là Trần Phong cử người, hơn nữa, chiếc xe này rõ ràng là xe của Tùy Viễn.

Tùy Viễn ngó nghiêng xung quanh rồi nói với cô: “Cố Lâm xảy ra chuyện, người của cô ấy cũng không thể dùng. Để tôi đưa mẹ con cô về trước”.

Bùi Hoan còn đang do dự, Tùy Viễn tỏ ra vô cùng sốt ruột: “Cô mau lên xe đi. Nếu tôi có ý đồ khác thì đã không mổ cho con bé”.

Cô vội vàng bế Sênh Sênh ngồi vào ghế sau. Tùy Viễn nhanh chóng nổ máy. Đi một đoạn, Bùi Hoan nhìn ra ngoài cửa sổ, giật mình: “Đây không phải đường về Lan Phường”.

Tùy Viễn lặng thinh.