Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 114: Phiên ngoại: Về nhà mừng năm mới (2)




Thời điểm Đoàn Tình bận rộn không ở nhà Đoàn Tĩnh Viễn biểu hiện tvô cùng bình thường, nhưng chỉ cần cậu về nhà là ông không thể không nhìn đến. Buổi tối cũng không để cho Đoàn Tình và Tần Thiệu ngủ chung một chỗ, Tần Thiệu đối với kết quả này dở khóc dở cười, nhưng cũng không lên tiếng, vô cùng lễ phép, tôn kính ông, mỗi ngày không cùng ông chơi cờ, thì sẽ cùng ông xem TV. Đoàn Tình chịu không được bản tính trầm ổn của ba mình, mấy thứ quy củ này nuốt không nổi, cũng là do mấy năm nay được Tần Thiệu chiều hư. Lúc ở trên đài đoan đoan chính chính, nhưng khi về nhà, Đoàn Tình theo thói quen cở bỏ lớp vỏ nghiêm túc, làm những thứ mình thích, cậu đã sớm quên đi mấy quy củ, ngồi cũng phải ngồi như tương, ây da, phiền chết người!

Buổi tối hôm nay Đoàn Tình không có tiết mục, người một nhà ngồi nói chuyện phiếm, lão Đoàn nói đến cậu, Đoàn Tình náo loạn nhìn Đoàn Tĩnh Viễn nói:“Ba, có phải ba không vừa mắt Tần Thiệu hay không.”

Lão Đoàn nhất thời sửng sốt, Đoàn Tình được lí:“Mấy ngày nay anh ấy biểu hiện không tốt? Tại sao ba cứ bất đồng với anh ấy vậy. Con hiểu, ba là không muốn bọn con cùng một chỗ, nếu đã vậy, cứ trực tiếp nói ra, không cần viện lý do đâu!”

Đoàn Tình còn muốn nói, Tần Thiệu kéo cậu lại:“Ấu Đường, anh không sao, Đoàn bá phụ em ấy,” Đoàn Tình quay đầu:“Tần Thiệu, anh không cần giải thích thay cho ba em, ông ấy vốn không đồng ý, ngoài miệng nói dễ nghe, nhưng trong đầu không hề nghĩ vậy!”

Đoàn Tình nhìn chằm chằm vào Đoàn Tĩnh Viễn:“Ba, con biết ba vẫn không đồng ý cho chúng con cùng chung một chỗ, vẫn muốn đem bọn con tách ra, nhưng đây là người con chọn, một khi đã chọn thì phải phụ trách! Có tốt hay không tự con biết được!”

Đoàn Tĩnh Viễn bị cậu làm nghẹn không nói được gì, Đoàn Tình nói xong sau cũng có chút hối hận, cậu có chút nóng vội, chỉ muốn nói một chút, không ngờ vượt quá giới hạn như vậy, khiến cậu không dám nhìn biểu tình Đoàn Tĩnh Viễn. Đoàn Tĩnh Viễn trầm mặc một hồi mới nói một câu:“Ta không muốn chia rẽ hai đứa, ta cũng không có nói Diệp Lâm không tốt, Diệp Lâm rất tốt, so với ai cũng tốt hơn hết”

Đoàn Tình nhìn ông, ánh mắt Đoàn Tĩnh Viễn có chút đỏ, thanh âm rất thấp:“Chỉ là, trên đời này, ta không tìm được ai có thể xứng đôi với con.” Đoàn Tĩnh Viễn nói xong những lời này thở dài lên lầu.

Đoàn Tình nghe ông nói xong ngây ngẩn cả người. bóng dáng Đoàn Tĩnh Viễn lên lầu thong thả, phóng đại trong mắt cậu đến mơ hồ. Tần Thiệu bên cạnh dùng sức trụ cậu đứng vững:“Ấu Đường, be em thực không có ý đó, ông ấy đối với anh rất tốt. Ban ngày lúc cùng ông chơi cờ, ông ấy thường hay kể mấy chuyện hồi nhỏ của em cho anh nghe, còn mang anh cùng Tiểu Kiều đi thăm vườn trà, giảng cho anh nghe loại trà mới, hương vị rất thơm, nhìn thấy Tiểu Kiều thích ăn lá trà, ông mới nói con giống em, có làm gì cũng không bỏ được cái tật ấy.”

Đoàn Tình nhìn hắn:“Em vừa rồi nói sai đúng không?” Tần Thiệu cười cười:“Không có, đều không có sai, tại em và ông là người thân mới có thể nói với nhau như vậy, giống như lúc em nói với anh, cái gì bận tâm cứ nói ra, không cần giấu trong lòng”

Đoàn Tình miệng phiết phiết:“Em thường xuyên rống lên với anh?” Tần Thiệu cười cười vỗ vỗ:“Anh không sao, trước em đi nhìn xem Đoàn bá phụ đi.” Đoàn Tình vẫn là nhìn hắn, Tần Thiệu cười cười:“Đi thôi.”

Đoàn Tình ôm chăn mở cửa, lão Đoàn ngồi ở trên giường nhìn cậu, Đoàn Tình ho khan:“Con muốn ngủ với ba.” Lão Đoàn nở nụ cười xốc chăn lên:“Vào đi.”

Đoàn Tìnhchui vào trong ổ chăn, nhìn thấy quyển sách [ Nam Hoài Cẩn toàn tập ] nói về Phật giáo, Đoàn Tình xem không vào, Đoàn Tĩnh Viễn vậy, cho nên cả hai buông sách nằm xuống, hai người hai ổ chăn, Đoàn Tình ấp úng mở miệng:“Con xin lỗi, vừa nãy al2 con quá đáng.”

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn cậu:“Không sao.” Lão Đoàn nói phong khinh vân đạm, Đoàn Tình yên tâm, sau đó cả hai thấy có chút ngượng ngùng, vì thế cùng lão Đoàn nói chuyện, hai người một khi mở máy hát kia ra liền có nhiều chuyện rất muốn, nhiều năm thế này hai người đã ấp ủ ra được tiếng nói chung, cho nên Đoàn Tình nói một hồi liền ngủ.

Đoàn Tĩnh Viễn mở đèn bàn ra, nương theo ánh đèn nhìn gương mặt của đứa con mình, đôi lông mi, cái mũi vẫn đẹp như vậy, so với trên TV nhu hòa hơn rất nhiều. Đoàn Tĩnh Viễn nhẹ tay chạm một cái, tuy rất nhẹ nhưng vẫn làm Đoàn Tình ngứa, hừ một tiếng, Đoàn Tĩnh Viễn ngừng lại rồi hô hấp! Chân tay co cóng, cũng may Đoàn Tình chỉ là hừ một tiếng không tỉnh, Đoàn Tĩnh Viễn yên tâm, có lẽ cậu đã ngủ say rồi, trò chuyện khuya như vậy cũng đã mệt, hẳn là sẽ không tỉnh. Đoàn Tĩnh Viễn lúc này đây lấy bàn tay ấm áp đặt lên bụng mình, cảm giác không sai biệt lắm mới đi sờ sờ mặt Đoàn Tình, ông trong mộng từng mơ sờ qua nhiều lần, chỉ là lúc này đây tương đối chân thật. Đoàn Tìnhvẫn ngủ say, Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng có chút kích động.

Đoàn Tĩnh Viễn muốn nhìn một chút người cậu, đem chăn cùng áo ngủ cũng xốc lên, rốt cục thấy được bụng của cậu, may mắn trên bụng chỉ có một vết sẹo nhỏ, tại ngọn đèn cơ hồ nhìn không ra, điều này làm cho lòng Đoàn Tĩnh Viễn dễ chịu, ông dùng tay vỗ vẹ vết sẹo đó một hồi lâu.

Đoàn Tĩnh Viễn ngày hôm sau tỉnh lại không cảm nhận đuộc cánh tay của mình nữa, Đoàn Tình hai tay hai chân bám trên người ông, thật là nặng! Đoàn Tĩnh Viễn nhìn gương mặt phấn nộn đang ngủ trong lòng cao hứng, đôi mắt đã có chút sưng lên, đã 26 năm mới có thể được ôm cậu như thế này, Đoàn Tĩnh Viễn hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cậu. Đoàn Tình không có tỉnh, khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ hô hô, bám chặt trên người không cách nào đứng lên được. Ngoài cửa nghe thấy tiếng con nít vui cười, là tiếng cười đặc trưng của Tiểu Kiều, nghe như tiếng chuông, càng lúc càng xa, hẳn là chạy ra ngoài chơi.

Đoàn Tĩnh Viễn cẩn thận gỡ Đoàn Tình ra, hình như chiều nay cậu mới có việc, cho nên có thể ngủ nướng, Đoàn Tĩnh Viễn lại ngủ không được, mấy năm nay đều thức sớm, mãi thành thói quen.

Đoàn Tĩnh Viễn đi ra thời điểm vừa lúc cũng thấy Tần Thiệu rời giường, Tần Thiệu kêu ông Đoàn bá phụ.” Đoàn Tĩnh Viễn ho khan, có chút ngượng ngùng, Tần Thiệu cùng ông cười nói:“Ấu Đường chưa dậy, Đoàn bà phụ, hay con cùng người đánh Thái Cực.” Đoàn Tĩnh Viễn nở nụ cười t:“Ừ, sẵn tiện nhìn Tiểu Kiều.” Thời điểm trên đường có nói có cười, thực tự nhiên, phảng phất đêm qua hai người câu thông là nằm mơ giống nhau.

Tối hôm qua bọn họ hai người lấy tư thế ngủ của Đoàn Tình làm chủ đề trò chuyện. Đoàn Tình ngủ thực không thành thật, Đoàn Tĩnh Viễn cùng cậu ngủ một buổi tối đau nhức khắp mình. Tối hôm qua Đoàn Tĩnh Viễn quan sát con mình hơn nửa đêm mới chịu đi ngủ, muốn cùng cậu một ổ chăn, vừa tiến vào, Đoàn Tình liền thói quen bám dính trên người ông, Đoàn Tĩnh Viễn lấy tay ôm cậu, Đoàn Tình liền bắt đầu sai ông:“Vuốt phẳng……” Đoàn Tĩnh Viễn không hiểu mấy từ này, chỉ có thể thay cậu vỗ vô lưng, hệt như dỗ mấy đứa trẻ, Đoàn Tình liền không vui, ghé vào người ông, bày ra thái độ không phải như vậy! Lão Đoạn tay chân bị ép, khiến ông ngủ không ngon, Đoàn Tĩnh Viễn dỗ cũng đã dỗ, xoa cũng đã xoa, Đoàn Tình còn không nguyện ý, nhắm mắt cứ kêu:“Vuốt phẳng, vuốt phẳng!!!!”

Đoàn Tĩnh Viễn bất đắc dĩ, nghiến răng nghiến lợi, vuốt? Cọ xát? Đứa trẻ này sao al5i nhiều chuyện như vậy?

Nhìn thấy Đoàn Tình nóng lòng như bò trên chảo kiến, lão Đoàn bất đắc dĩ nhắn tin cho con rể:“Cái gì là vuốt phẳng? Cọ xát?”

Tần Thiệu cũng không có ngủ, không biết cha con hai người họ bên kia ra sao, nhìn đến này tin nhắn này lập tức nhẹ nhàng thở ra, cười ra tiếng đến, nghĩ đến việc như vậy không tôn trọng cha vợ cho nên ngồi thẳng thóm lại trả lời tin nhắn:“Đoàn bá phụ, vuốt phẳng chính là người lấy tay sờ sờ lưng của em ấy một chút, sờ qua sờ lại, lực đạo từ nhẹ đến mạnh, sờ vài cái thì em ấy sẽ ngủ thôi.” Đoàn Tĩnh Viễn nhìn này tin nhắn nghiến răng nghiến lợi, con mình quả là bị Tần Thiệu chiếm hết tiện nghi! Đoàn Tĩnh Viễn tuy rằng mắng Tần Thiệu, nhưng vẫn dựa theo lời hắn nói làm cho Đoàn Tình, Đoàn Tình quả nhiên thành thật, vỗ đến khi ngủ. Đoàn Tĩnh Viễn nhìn con mình ngủ say, nhìn al5i tin nhắn chỉ biết thở dài.

Tần Thiệu cùng Đoàn Tĩnh Viễn, Đoàn Huyên, Tiểu Kiều, Đồng Đồng, Thần Thần làm một bộ Thái Cực, lần này đội ngũ lớn mạnh,6 cá nhân ngay ngắn chỉnh tề. Có già có trẻ chơi rất vui. Luyện xong Đoàn Tĩnh Viễn một mình đem Tần Thiệu gọi đến trúc viên, Trần quản gia pha trà cho hai người, Tần Thiệu mời ông một lý:“Đoàn bá phụ xin mời người.”

Đoàn Tĩnh Viễn ho khan:“Được rồi, còn gọi Đoàn bá phụ, gọi ba giống Ấu Đường đi” Tần Thiệu mi nhãn đều cười cong lên:“Cám ơn ba, mới ba uống trà.” Đây là kính trà cha mẹ chồng đi, Đoàn Tĩnh Viễn tiếp nhận uống một ngụm, gật gật đầu:“Trần quản gia, lấy thứ kai đem lại đây”

Trần quản gia cười cười:“Vâng, lão gia.”

Trần quản gia lấy đến hai thứ,thứ nhất là hồng bao. Cái thứ hai là con dấu, đại ấn vườn trà Đoàn gia.

Đoàn Tĩnh Viễn tự tay giao cho Tần Thiệu:“Cầm. Tôi đem con tôi giao cho cậu. Từ nay về sau, đối xử với n1o thật tốt.” Tần Thiệu lúc này đây không có thoái thác, nhận lấy, trịnh trọng gật gật đầu:“Cám ơn ba.”

Đoàn Tĩnh Viễn vỗ vỗ bờ vai của hắn:“Dù gì cũng đã trưởng thành, phải biết hiếu kính cha mẹ. Tuổi tác của cha mẹ cậu cũng đã lớn, trọng trách của cậu là phải tiếp tục kế thừa phòng điền sản của Tần gia. Đây là tâm huyết cả đời của ông ấy.” Tần Thiệu nhìn Đoàn Tĩnh Viễn gật đầu, Đoàn Tĩnh Viễn lúc trước dạy qua hắn, nhưng hắn cứ nghĩ đây là khách khí, sau này biết chuyện hai người, tần thiệu mới hiểu rá ý nghĩa sâu sắc bên trong, ông vẫn còn hận Tần Gia Lạc?

Tần Thiệu nhìn Đoàn Tĩnh Viễn giờ phút này bình thản nói không nên lời, Đoàn Tĩnh Viễn vẫn còn thích ba mình đi, dù sao năm đó yêu nhau đậm sâu như vậy.Tần Thiệu lần đầu tiên nhìn thấy Đoàn Tĩnh Viễn khó chịu, gã cùng Đoàn Tĩnh Viễn quan hệ xấu hổ, Tần Thiệu lúc trước vô cùng oán hận mấy tiêu tam của ba mình, nhưng là trước mắt Đoàn Tĩnh Viễn khiến hắn không thể hận, hắn nhớ rõ Đoàn Tĩnh Viễn đối với hắn rất tốt, lúc Tần Gia Lạc mặc kệ đều là Đoàn Tình Viễn quản mình, nhiều năm như vậy Tần Thiệu đi Đoàn gia nhiều gấp mấy lần Tần gia. Sự thật như vậy khiến Tần Thiệu nhìn Đoàn Tĩnh Viễn nói không ra lời.

Hắn đã không thể nói rõ, đoạn tình cảm này, rốt cuộc ai mới chính là tiểu tam, ai đúng ai sai?

Đoàn Tĩnh Viễn như là nhìn thấu ý nghĩ của hắn vô vỗ vai:“Chúng ta đều già nhìn hai đứa hạnh phúc, người như bọn ta cũng hạnh phúc. Con cháu nhiều rất tốt. Cho nên cậu không cần cảm thấy có gánh nặng.” Đoàn Tĩnh Viễn nói có ý gì Tần Thiệu đều hiểu được, có nghĩa là, sẽ không cùng Tần Gia Lạc cùng một chỗ. Nhìn ông nói phong khinh vân đạm như vậy, Tần Thiệu trong lòng không có chút tư vị:“Con biết. Cám ơn ba.”

Đoàn Tĩnh Viễn cười cười đi ra ngoài sân, trong hao viên Tiểu Kiều cùng Thần thần, Đồng Đồng nháo chạy quanh, hoa viên Đoàn gia đã sửa lại rất nhiều, không còn là đẹp như tranh nữa, mà biến thành khu trò chơi, chỉ cần Tiểu Kiều thích, Đoàn Tĩnh Viễn đều sẽ làm, trách không được Tiểu Kiều cùng Đồng Đồng nguyện ý tới nơi này, Đoàn Tĩnh Viễn rất sủng nịch bọn trẻ,còn cưng chiều hơn cả hắn.

Tần Thiệu đứng ở bên ngoài nhìn bọn trẻ cười cười, ánh mắt có điểm ướt át, con cháu đầy nhà chính là hạnh phúc lớn nhất hay sao —