Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 20




Đoàn Tình cúi đầu nhìn này xuyến phật châu khẽ cười, Đoàn Huyên ngồi kế bên cũng lén nhìn cậu một cái, em mình đêm nay cũng chưa thấy động đũa, trừ ăn chút rau trộn cũng không ăn gì khác, Đoàn Huyên vì thế cho hắn gắp một miếng sườn:”Em ăn chút này đi, ăn rau không sao àm no?”

Đoàn Tình phục hồi tinh thần nhìn chính miếng thịt, không dễ dàng áp chế cảm giác ghê tởm một lần nữa trào lên, dùng ánh mắt thực u oán nhìn Đoàn Huyên, anh tự nhìn lại mình đi, đồ ăn trong chén sao không ăn đi, quả cậu, tưởng cậu với không tới nên không ăn hay sao, nếu với không tới, cậu cũng sẽ đứng lên gắp a! Đoàn Huyên sờ đầu cậu:”Làm sao, thịt không muốn ăn, cá thì sao?”

Đoàn Tình kéo lại:”Được rồi, được rồi, em ăn.” Thoát khỏi con cá kia, cậu tự nghĩ thầm nếu mình ăn nó chắc chắn sẽ nôn mửa ra nguyên bàn! Đến lúc đó đừng có mà hối hận!

Đoàn Tình cắn răng ăn, Đoàn Huyên nở nụ cười:”Nào ở đây còn có dưa chua. Em cũng nếm thử đi.” Đoàn Tình biểu tình chịu đựng, cầm chiếc đùa gắp lên vội ăn như con mãnh thú, Tần Thiệu theo bản năng nhìn cậu. Xem ra là đang rối rắm. Ai biết Đoàn Tình ăn xong gật gật đầu:”Ngon quá. Cái này xem ra cũng không tệ.” Đoàn Huyên nở nụ cười:”Vậy nếm thử đi.” Đoàn Tình không biết anh cậu hôm nay bị cái gì, như thế nào sẽ ân cần như vậy, hơn nữa, sao anh không đem sự ân cần đó mà đi cho Diệp Hoa đi?!!!

Đoàn Tình niết chiếc đũa nuốt tất cả xuống, uống một ly nước đầy, rốt cục toàn bộ nuốt xuống đi, Đoàn Tình không thể nhịn được nữa đứng lên:”Em uống hơi nhiều, phải đi vệ sinh.” Đoàn Huyên cũng không phản ứng gì.

Đoàn Tình đi ra đóng cửa lại sau lưng bước mới nóng nảy, tùy tiện kéo người phục vụ lại hỏi:”Xin hỏi, toilet ở đâu!” Phục vụ có một chút kinh ngạc:”Trong phòng có a.” Đoàn Tình nghiến răng nghiến lợi:”Tôi hỏi bên ngoài!” Cậu tất nhiên biết bên trong phòng có!

Phục vụ sinh nhìn sắc mặt của cậu nên liên tục gật đầu:”Bên kia, quẹo tay phải.”Phục vụ còn chưa nói xong thì cậu đã chạy đi mất, phục vụ nhíu hạ mi, người này thật là. Vừa định nói thì thấy thêm một người nữa, y lắc đầu:”Thật là kỳ quái!”

Tần Thiệu nhìn Đoàn Tình đang nôn mửa kịch liệt, Đoàn Tình trong gương nhìn thoáng qua không có phản ứng gì, cậu ăn một bụng đầy cơm, giờ phun ra sạch. Thật lãng phí! Tần Thiệu tựa vào cửa nhìn cậu nôn, cậu lúc này nhìn vô cùng thống khổ, lúc đầu cậu thấy dễ chịu, nhưng càng về sau thì vô cùng khó chịu, nôn ra toàn nước. Tần Thiệu cứng ngắc đi đi lên, vô lưng cho cậu

Đoàn Tình ngã cũng không hất tay hắn ra, cũng không quản hắn, ngồi xuống dựa vào tường, nôn mửa này thật sự không phải chuyện đáng vui vẻ gì, tuy rằng không tổn thương thân thể, nhưng rất khó chịu, cổ họng đều cảm giác khô khốc, nước mắt cũng ứa ra, hình tượng cũng không còn, a, cậu cũng không còn quan tâm tới hình tượng! Lúc này cần hình tượng làm gì! Đoàn Tình hai tay che mặt ngồi dưới đất. Tần Thiệu ngồi xổm xuống ôm bả vai muốn dìu cậu dậy, nhưng cũng không được. Đành phải cùng cậu ngồi xuống. Đoàn Tình bụm mặt hô lớn:”Đi ra ngoài!” Tần Thiệu cúi đầu nói:”Thực xin lỗi.” Đoàn Tình lại tiếp tục hét:”Biến!” Tần Thiệu ngồi không có động, Đoàn Tình lấy tay ra nhìn hắn:”Anh đến chính là xem tôi khổ sở mà, giờ xong rồi thì mời đi cho!” Tần Thiệu nhìn cậu, hốc mắt cậu có điểm hồng, Tần Thiệu không biết nghĩ như thế nào, lập tức đem cậu ôm vào lòng, Đoàn Tình phản ứng rất nhanh, lập tức đem hắn đẩy ra:”Biến!” Dùng hết sức, hai người ngồi dưới đất, Tần Thiệu tay chống xuống nhìn cậu, hốc mắt cũng có chút hồng.

Đoàn Tình không có nhìn hắn, thất tha thất thểu đỡ tường đứng lên, lau mặt, thân thể có chút khỏe liên đi ra ngoài, đi vào phòng vừa lúc đang náo nhiệt, Đoàn Huyên ngoắc cậu lại:”Sao đi lâu vậy?” Đoàn Tình ngồi xuống, Tần Diệp Hoa nhìn cậu cũng cười:”Cậu có nhìn thấy anh tớ không. Anh hai cũng ra ngoài được một lúc rồi.” Đoàn Tình lắc lắc đầu:”Không có.” Hai người còn lại nghi hoặc muốn hỏi gì đó, Đoàn Tình cúi đầu uống nước. Tần Thiệu một lát sau liền vào tới, Tần Diệp Hoa nhìn hắn một cái:”Anh đi đâu vậy?” Tần Thiệu nở nụ cười:”Em muốn quản anh hai hay sao? Anh ra ngoài hiếu điếu thuốc không được sao” Đoàn Huyên hừ một tiếng:”Hút thuốc ly chúng ta ra xa một chút a.” Tần Thiệu cười:”Yên tâm, tớ sẽ cách ly cậu một chút!”

Tần mẫu kéo con mình ngồi xuống quát lớn hắn:”Tiểu hài tử hút cái gì, con hút lại sao!” Tần Thiệu thực oan uổng, hắn cơ hồ không hút thuốc, nhất là lúc cạnh Đoàn Huyên, hai là, hắn cũng không thích, không phải trường hợp đặc biệt hắn cũng không hút thuốc a. Quả nhiên vẫn là Đoàn phu nhân giúp hắn:”Tôi thấy Diệp Lâm cũng đâu có hút quá đà, chắc là xã giao thôi.” Tần Thiệu theo hắn pha trò:”Dì nói đúng a.”

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn hắn trở về cũng hỏi một ít việc đi làm:”Ân. Đi làm là tốt, đầu tiên là làm từ chức vụ thấp, sau vài năm quen thuộc, ba con có thể bỏ bớt gánh nặng rồi.” Tần Thiệu nhìn hắn cười, bởi vì tỷ muội Đoàn phu nhân ngồi ở cùng nhau, cho nên Đoàn Tĩnh Viễn hôm nay buổi tối cùng ba hắn ngồi cùng nhau, hai người cũng không nói với nhau mấy câu, đối với thương trường thì nói chuyện hợp sẽ tạo ra được nhiều cơ hội nhưng đây là rất khó đối với Tần Gia Lạc, làm khó ngay cả Tần Thiệu cũng kinh ngạc! Đoàn Tĩnh Viễn so với ông tốt hơn nhiều, ít nhất sẽ hỏi một chút, đây cũng chính là chủ đề đêm tiệc này, không phải vì chúc mừng hắn đi làm mới cố ý đến cảm tạ Đoàn gia sao, kết quả thỉnh người đến, hắn ngược lại là một câu đều không nói!

Tần Thiệu nhìn Đoàn Tĩnh Viễn cười, hắn chân tâm cảm giác hắn thà rằng thích Đoàn Tĩnh Viễn đều không thích Tần Gia Lạc:Lão gia yên tâm, con sẽ cố gắng làm thật tốt.” Đoàn Tĩnh Viễn cười cười:”Vậy là tốt rồi. Tần gia về sau vẫn là trông cậy vào con.” Ông nói có vẻ khách khí, Tần Gia Lạc trong mắt cũng vui vẻ:”Hôm nay đa tạ ông, nếu không phải ông khuyên nó, nó cũng không chịu tới đi làm.”

Đoàn Tĩnh Viễn cười cười không nói chuyện, cũng không có nhìn ông, Tần Gia Lạc cũng không có nhìn, nói chuyện ánh mắt phải nhìn thẳng, giống như nhìn mấy đứa nhỏ, nhưng ngữ khí vẫn là thực ôn hòa xhe đi sự xấu hổ:” Ngữ Đường, Ấu Đường đều giúp ông chia sẻ sự vụ, con ta mỗi ngày đều bên ngoài hồ nháo. Ta Nếu ta có hai đứa như vậy chắc chắc là rất có phúc.” Nói xong nhìn hai anh em một cái

Đoàn Tĩnh Viễn không đáp lại, ngược lại Đoàn Huyên hợp thời cười:”Bác trai quá khen.” Đoàn Tình không có phản ứng, cầm chiếc đũa đâm tới đâm lui dưa chua. Đoàn Tĩnh Viễn ho khan ra hiệu cũng không thèm nhìn, Đoàn Huyên nhẹ nhàng huých cậu một cái:”Ấu Đường?” Đoàn Tình có chút ngẩn ra nhìn y:”A?” Đoàn Huyên có chút lo lắng:”Ấu Đường, em làm sao vậy? Đêm nay không có ăn cái gì? Em muốn ăn cái gì, hay anh kêu họ làm bát mì cho em?” Đoàn Tình kinh ngạc lắc lắc đầu, Đoàn Tĩnh Viễn hừ một tiếng:”Hồ nháo! Đông người như vậy, còn tỏ ra hồ nháo, bây giờ còn muốn bày trò tuyệt thực phải không?”

Đoàn Tình không dám trước mặt người khác trả lời, nhưng lại dám trước mặt ba cậu, Đoàn Tình nhìn thoáng qua Đoàn Tĩnh Viễn, hừ một tiếng xoay mặt đi. Đoàn Huyên nhìn vẻ mặt của cậu cúi đầu cười, Đoàn Tĩnh Viễn mặt đen lại:”Vô liêm sỉ! Có phải vài ngày không đánh nên ngứa ngáy rồi phải không?”

Xem ra ông muốn động thủ, Tần Gia Lạc bận rộn cười cười:”Ấu Đường, đây là làm sao?” Tần lão gia cũng không dễ dàng gọi ra tên này, cũng không thường xuyên tới nàh thăm cậu. Cho nên Đoàn Tình cũng sửng sốt nhìn ông một cái không đáp lại, cả hai người vốn không quen! Cậu cùng Đoàn Tĩnh Viễn đều có mâu thuẫn, hơn nửa ông ta là ba của tên vương bát đản kia! cho nên Đoàn Tình không có hảo cảm. Không gọi ông ta là bác trai cũng không gọi là dượng! Khi thấy cậu như vậy, Tần phu nhân ôn hòa hỏi hỏi:”Đúng vậy, Ấu Đường con làm sao?” Đoàn Tình nhấp mím môi không đáp lại, Đoàn Tĩnh Viễn rốt cục không nhịn xuống vỗ cậu một cái, nhìn Tần phu nhân giải thích:”Tiểu tử này hôm trước nháo ta cả buổi tốt, nói muốn đi trường học tự túc, ta không để nó đi, nó bắt đầu cáu kỉnh, hình như hôm qua cũng không có ăn cơm, không phải vậy là vô liêm sỉ sao, cái gì tốt không học, một khóc hai nháo ba thắt cổ gì đó ngược lại là học mau!” Đoàn Tình lắc lắc mặt không nói lời nào. Tần Gia Lạc nở nụ cười:”Nó còn nhỏ, ông cũng đừng như nghiêm khắc như vậy, nó thi đậu đại học, muốn độc lập, ông phải cho nó cơ hội chứ”

Tần Gia Lạc nhìn Đoàn Tĩnh Viễn nhẹ nhàng nói. Đoàn Tĩnh Viễn lúc này mới nghiêng đầu nhìn ông, Tần Gia Lạc ánh mắt thực bình tĩnh, bình tĩnh đến ẩn nhẫn! Đoàn Tĩnh Viễn chỉ là nhìn ông kiểu con ta không cần ông quản, con của Đoàn Tĩnh Viễn phải do chính ông định đoạt! Tần Gia Lạc nhìn ông như vậy không có nói cái gì nữa. Đoàn Tĩnh Viễn quay đầu liền thấy tiểu hài tử nhà mình khuôn mặt nhỏ nhắn lãnh trương! hắc, còn dám trưng mặt đó ra sao! Đoàn Tĩnh Viễn cảm thấy giận! nNhư thế nào có thể cho cậu trọ ở trường, vừa nghĩ đến trường học ký túc 6 nam nhân chung một phòng, Đoàn Tĩnh Viễn tâm liền chịu không nổi. Đoàn Tình không chỉ là con mình a! Đoàn Tĩnh Viễn nhìn Đoàn Tình hận không thể đem cậu bỏ vô trong bụng lại! Tần Gia Lạc nhìn ông một cái ho khan:”Tĩnh Viễn a, con cũng đã trưởng thành, bọn nó có cuộc sống riêng của chính mình, chúng ta làm cha mẹ không thể một đời ở bên a. Bọn nó lựa chọn cái gì cũng là quyền tự do của nó.” Đoàn Tĩnh Viễn lần này ngược lại là cười cười:”Đúng vậy.” Thực bình thản, bình thản đến xa cách!

Tần Thiệu ngồi ở một bên bất động đánh giá hai người, hai người kia thoại lý hữu thoại (câu nói mang hàm ý khác)! Đoàn Tĩnh Viễn biểu tình nhìn là biết có vấn đề a! Ba của mình ngược lại là không có gì khác thường, vẫn là như vậy bộ dáng chết không sống. Tần Thiệu lại nhìn thoáng qua Đoàn phu nhân cùng mẹ hắn, hai người tại bên kia nói chuyện, nhỏ giọng nói, không quấy nhiễu mọi người.

Nhìn đến Đoàn Tĩnh Viễn do dự, Tần Thiệu bỗng nhiên sáp qua nói:”Bác trai, Ấu Đường muốn trọ ở trường sao?”

Đoàn Tĩnh Viễn sắc mặt đen lại gật đầu, Tần Thiệu cũng nhíu mày:”Ký túc xá dù sao cũng không tốt, có nhiều người, phải chen chúc khó chịu.” Đoàn Tĩnh Viễn gật đầu:”Đúng vậy, nhiều người như vậy, một tiểu thiếu gia như nó sao quen, chẳng lẽ còn phải dắt theo người hầu hạ sao?”

Đoàn Tình hừ một tiếng tỏ vẻ không vui, Đoàn Tĩnh Viễn vỗ cậu:”Ngồi xuống đàng hoàng.” Tần Thiệu nở nụ cười:”Ân, Ấu Đường cậu vì sao muốn trọ ở trường?” Đoàn Tình liếc một cái không thèm để ý, Đoàn Tĩnh Viễn lại muốn đánh cậu, Tần Thiệu vội vàng cười:”Khóa học rất nhiều? Vào hội học sinh? Thi khảo Tiếng Anh?” Đoàn Tình hờ hững, Tần Thiệu nghiến răng, tiểu thí hài, cậu mà không phụ họa với tôi, tôi làm sao diễn cho ra kịch bản hoàn hảo!