Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 24




Hàn Dũ nhìn mặt ngày càng đen lại của cậu thì phì cười:”Ngươi Cậu cũng không cần coi thường tộc người này, cũng không phải ai cũng có thể, chỉ có hoàng thất huyết thống thôi.”

Đoàn Tình hừ một tiếng, Hàn Dũ tiếp tục nói:”Thật sự, cậu cũng biết, lúc trước có mẫu hệ thị tộc. Mẫu hệ thị tộc thì tôi tin cậu hiểu, nữ nhân thống trị thiên hạ, vì một nguyên nhân chính là các nàng vừa có thể sinh sản, vừa thống trị toàn bộ cả gia tộc!”

Hàn Dũ nhìn cậu tiếp tục cười:”Cậu không cần coi thường mẫu hệ thị tộc, chúng ta nam nhân chỉ cần ngồi ăn cơm mà thôi, ha ha.” Đoàn Tình không cười, mặt lạnh như băng, Hàn Dũ cười khan vài tiếng:”Tôi giảng cho cậu nghe mấy cái này chính la muốn cho cậu hiểu, cậu không phải quái dị, chỉ là huyết thống kỳ lạ, có lẽ có viên tộc hoàng thất huyết thống.”

Đoàn Tình lạnh lùng nói:”Tôi họ Đoàn! Ba tôi là Đoàn Tĩnh Viễn! Tôi là người Trung Quốc!”

Hàn Dũ xì vui vẻ:”Chưa ai nói cậu là người ngoại quốc hết.” Hàn Dũ nhìn Đoàn Tình, nghe kỹ lời nói, ngũ quan Đoàn Tình rất giống Đoàn Tĩnh Viễn, lập thể mà sinh động, trừ bỏ khuôn mặt hơi hiển tính trẻ con mượt mà không giống Đoàn Tĩnh Viễn, các bộ phận khác đều rất giống, ngũ quan thực hoàn mỹ, mũi thẳng, khóe miệng góc cạnh rõ ràng, nếu không phải là một đôi mắt phượng, thực sự có chút cảm giác. Hàn Dũ càng đánh giá cậu càng cảm thấy phỏng đoán của mình là đúng, lịch sử này ghi lại có lẽ là đúng. Đoàn gia luôn khiêm tốn và cường thế, hai cái từ này nhìn như có vẻ mâu thuẫn nhưng là dùng để hình dung Đoàn gia vô cùng phù hợp.

Đoàn gia khiêm tốn ở huyết mạch, một đời so với một đời, Đoàn gia đời trước cũng chỉ có Đoàn Tĩnh Viễn là một nam nhân, còn mấy chị em đã sớm ra nước ngoài..

Mà Đoàn gia hiện giờ ngược lại là có hai nam nhân. Đáng tiếc, lão đại thân thể không tốt. Nói cách khác Đoàn gia không có nhiều con cháu, như vậy một gia tộc hẳn là dễ dàng bị người khác đè ép, nhưng nhiều năm thế này vẫn sừng sững ở thành Hàng Châu, Hàn Dũ biết khi ở tại Tần gia mấy năm nay, Đoàn gia vẫn là gió êm sóng lặng. Vườn trà Đoàn gia vẫn là tứ đại phẩm bài ở lũng đoạn thành Hàng Châu. Này không chỉ có ở chỗ Đoàn Tĩnh Viễn kinh doanh giỏi, lá trà chúng ta người bình thường đều biết, đây không phải ngành lời nhiều, không thể một đêm làm giàu. Nhưng là cạnh tranh cũng không nhỏ, trà thương lớn nhỏ với mấy người buôn trà độc lập, đây đều là vấn đề nhỏ. Doanh thu bán trà cũng không cao, càng thêm tàn khốc, nhưng là, Đoàn gia vẫn là không lỗ! Hàn Dũ nói Đoàn lão gia tử lợi hại chính là chỗ này, không cầu tiến bộ, nhưng cầu vĩnh hằng! Đoàn gia vườn trà trong tay Đoàn Tĩnh Viễn phát dương quang đại đã là rất lợi hại, thương trường như chiến trường! Loại này không khói thuốc súng chiến tranh, Hàn Dũ cảm giác càng tàn khốc, bao nhiêu vườn trà suy bại! Không thể không nói ở nơi này như trong chiến tranh, nhưng Đoàn gia dường như là ngoại lệ, thương nhân đối Đoàn gia giống như phá lệ khoan dung. Bên trong không chỉ có Đoàn phu nhân là lực lượng Trần gia, còn có những điều khác, Trần gia cùng Đoàn gia đều là những người làm ăn đứng đắn, hơn nữa Trần gia mấy năm nay cũng không thể duy trì nòi giống, Trần lão gia liền sinh hai đứa con gái, một trong hai gả cho ông, gia nghiệp cũng tùy theo xuống dốc, cho nên có thể khiến Đoàn Tĩnh Viễn tại Hàng Châu như vậy có thế lực nhất định còn có những người khác ở sau lưng chống đỡ. Người kia, cũng rất khiêm tốn. Cáp.

Hàn Dũ nhìn Đoàn Tình ngẩn người, thế gia lá trà a! Những năm gần đây vẫn một mực coi chừng vườn trà, vô luận vườn trà cỡ đình trệ, bọn họ như trước không có buông tha cho. Đây mới là thế gia chân chân chính chính lá trà a! trà, thân mình chính là một thực cổ lão thực truyền thống gì đó. Liền cùng Đoàn gia này gia tộc giống nhau, truyền thống mà trân quý. Hàn Dũ không dám tưởng Đoàn Tĩnh Viễn, Đoàn Tĩnh Viễn có thể có loại này huyết thống hay không? Này thật không dám tưởng, sẽ giết y mất!

Đoàn Tình nhìn Hàn Dũ lấy trợn to mắt liền ho khan, Hàn Dũ phục hồi tinh thần xấu hổ cười cười, y tự biên ra kịch bản quá kinh dị rồi, cái gì đều có thể nghĩ đến, cáp a cáp. Chính y ngẫm lại mà thôi, ngẫm lại mà thôi, kia dù sao cũng là thực xa xôi, theo xã hội tiến bộ, cái tộc nhân kia cũng dần dần dung nhập đại xã hội, dung nhập âm dương kết hợp, quy luật tự nhiên, cái huyết mạch truyền thống kia có lẽ cũng không còn.

Đoàn Tình một chút đều không muốn nghe y nói bừa, sắc mặt như trước rất khó xem, vô luận sự việc như vậy không ai tiếp thụ được, cậu có một yêu cầu rất đơn giản, chỉ là có một gai đình bình thường, có ba mẹ, không muốn có đặc thù huyết thống, cậu một chút đều không muốn! Cậu muốn làm người bình thường!

Hàn Dũ nhẹ nhàng ho khan:”Đoàn thiếu gia?”

Đoàn Tình nhìn y rồi lại một lần nữa hỏi:”Bác sĩ Hàn, thực sự không thể phá sao?”?”

Hàn Dũ ôn hòa nhìn cậu:”Đoàn thiếu gia, tôi không cần phải lừa cậu. Tần Thiệu cũng không có muốn lừa cậu đúng không, vì cả hai đều không muốn hài tử này sinh ra. Nếu có thể đem đi tiêu trừ, có thể cho cậu một sinh hoạt bình thường,thì tên kia đã làm rất lâu rồi ”

Đoàn Tình kinh ngạc hỏi y:”Vậy phải sinh nó ra? Bao lâu!”

Hàn Dũ nở nụ cười:”Không lâu, hài tử đã hai tháng, sau 7 tháng nữa có thể sinh”

Đoàn Tình cắn chặt răng:”7 tháng!!!! Sao lâu vậy!” Hàn Dũ cười:”Hài tử là tâm huyết m của cha mẹ, mang thai mười tháng, trong đó vất vả không cần nói cũng biết. Mỗi người sinh ra đều sẽ trải qua thời gian lâu như vậy. Ngay cả cậu cũng như thế, cũng là tâm huyết cha mẹ. Cho nên sinh mệnh phải biết trân trọng.”

Đoàn Tình nhìn y:”Vậy về sau bụng tôi cũng to lên phải không?” Câu hỏi thật khả ái, đáng buồn. Hàn Dũ chần chờ gật gật đầu. Đoàn Tình cắn răng đứng lên, muốn đi ra cửa, Hàn Dũ vội vàng nói:”Không phải tự nhiên to ra, àm là từ từ nên sẽ ít người nhận ra. Còn nữa, vài tháng nữa trời sẽ lạnh, mặc nhiều quần áo chút sẽ che mất. Nếu vẫn là không được, tôi sẽ nghĩ biện pháp khác cho bụng nhỏ xuống một chút.” Đoàn Tình quay đầu nhìn, Hàn Dũ khuyên nhủ:”Ráng đợi 7 tháng. Gần được 5 tháng rồi ráng nhịn 5 tháng nữa.” Đoàn Tình không có nói cái gì đi ra ngoài. Hàn Dũ nhẹ nhàng thở dài.

Đoàn Tình không biết là bị y thuyết phục hay chính mình nghĩ thông suốt, cảm xúc dần dần tốt. Hàn Dũ mang đến rất nhiều sách thuốc, chăm sóc thai nhi, người mang thái rất nhiều, y bình thường đều giấu ở trong phòng, nhưngcó đôi khi quên liền đặt sách ở sô pha, Đoàn Tình sẽ cầm lấy xem, sắc mặt tuy rằng khó coi, nhưng dù sao cũng tiếp nhận, Hàn Dũ ngẩng đầu nhìn nhìn cậu, trong lòng có chút nhu hòa, Đoàn Tình không hề khó chịu như y nghĩ, trừ bỏ tính lạnh lùng, ở chung rất tốt. Trừ bỏ đối với Tần Thiệu không hề giấu giếm, đối với người khác thái độ đều thực hờ hững, kể cả Đoàn Huyên đến đây vài lần, đều bị cậu lạnh lùng đuổi đi, dần dần không đến nữa.

Đoàn Tình mấy ngày nay rất ít đi ra ngoài, còn không có khai giảng, cậu bắt đầu vẽ tranh, như trước là đứng, cái tư thế kia Hàn Dũ nhìn đều biết rất mệt, nhưng cậu vẫn không thay đổi, tính tình cố chấp. Hàn Dũ biết cậu trong lòng khó chịu nên không có đi thối húc, chỉ là tận lực gọi cậu xuống lầu ăn trái cây xem TV, cùng cậu ra ngoài đi một chút.

Tần Thiệu mỗi ngày đều đến, thật sự thành người chuyên môn nấu cơm, một ngày ba bữa, làm xong liền đi. Đoàn Tình cũng không lưu hắn lại ăn cơm, Tần Thiệu cũng không có cưỡng cầu, vì hắn nói, lúc thì mình bề bộn nhiều việc, lúc có yến hội, lu1v về nhà 8an cơm.

Hàn Dũ có điểm ngượng ngùng, vì thế không có vạch trần mấy lý do. Hôm nay Tần Thiệu làm xong cơm chiều, rừa tay xong đi ra hỏi Hàn Dũ:”Anh kêu cậu ta ra ăn cơm đi. Tôi về.” Hàn Dũ ý tứ không được tốt:”Cậu at đang tắm, hôm nay tôi đi mua sách, cậu đi kêu đi.” Tần Thiệu ậm ừ:”lát nữa rồi đi.” Hắn đi lên kêu? Đoàn Tình chắc chắn sẽ giết hắn!

Hàn Dũ nhìn thời gian:”Nửa giờ, thời gian hơi lâu.” Hàn Dũ nói xong đứng lên:”Tôi đi đây, cậu lên đi, đừng có mà bại lý do nữa.” Tần Thiệu chần chờ:”Được.” Hàn Dũ chán nản:”Cậu nhìn như vậy àm lại sợ cậu ta!” Tần Thiệu lắc đầu:”Tôi không phải sợ cậu ta, là không biết nên gặp nhau như tếh nào.” Hàn Dũ đẩy hắn một phen:”Đi thôi. Cậu chẳng lẽ về sau đều cái dạng này sao? Tương kính như băng một đời sao!”

Tần Thiệu chần chờ lên lầu, gõ cửa đều không có ai đáp lại, Tần Thiệu đẩy cửa ra, trong phòng tắm đèn sáng, Tần Thiệu cách cửa sổ hô to:”Ấu Đường, ăn cơm.” Không có thanh âm trả lời. Tần Thiệu nắm chốt cửa đợi một hồi, lại gõ cửa vài lần đều không có phản ứng, Tần Thiệu có chút sốt ruột, lập tức đem cửa đẩy ra:”Ấu Đường!”

Trong phòng tắm hiện ra tình cảnh làm Tần Thiệu hoàn toàn đứng hình, gương mặt trong làn hơi nước nhiễm lên một tầng đỏ thắm, thản nhiên *** nhu hòa khó nhịn, lông mi thanh tú cau lại cùng nhau, ánh mắt nhắm, thân thể thon dài ngâm mình ở bồn tắm lớn, chân tách ra, tay đặt ở trong nước, Tần Thiệu không cần nhìn kỹ cũng biết cậu giờ phút này đang làm cái gì, là một nam hài tử, tự an ủi là chuyện rất đỗi bình thường, chính hắn cũng sẽ, chỉ là chưa từng có nghĩ tới sẽ là rung động như vậy. Hắn rung động! Tần Thiệu trong lúc nhất thời giật mình đứng ở cửa. Đoàn Tình không thấy hắn tiến vào, Tần Thiệu kiệt lực khống chế được hai mắt của mình nhìn cậu, trách không được không có nghe thấy chính mình kêu hắn, tiểu thí hài tắm rửa đều nghe nhạc, lỗ tai đang đeo tai nghe!

Đoàn Tình động tai tay nhanh dần, Tần Thiệu gian nan chuyển qua thân, muốn mang cậu ra ngoàii, nhưng chỉ cần chỉ cần không té xỉu ở trong nước là được! Hắn xoay người trong nháy mắt, nghe thanh âm phía sau hừ hừ mấy tiếng, sau đó chính là thanh lý nhí, Tần Thiệu nghe thấy Đoàn Tình cường liệt ho khan. Không nhịn được mãnh quay đầu, liền thấy Đoàn Tình luống cuống tay chân hướng lên trên đi, quả nhiên là cậu chìm trong nước. Tần Thiệu dở khóc dở cười, đi lại, cầm một cái khăn lớn bọc cậu lại rồi đứng lên

Đoàn Tình không biết bị hắn dọa sợ, chính mình bị sặc, tay vòng qua cổ ôm hắn, chỉ cúi đầu. Tần Thiệu có chút luống cuống, thế nhưng Đoàn Tình ngoan ngoãn cho chính mình ôm đứng lên.