Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 26




Tần Thiệu sờ soạng một hồi, mắt Đoàn Tình nửa mở nửa khép, thủy khí sương mù. Tần Thiệu cúi đầu hôn cậu một cái, đứng lên cầm lấy khăn lông lau người cho cậu. Lần này may mắn là không có bị thương gì, Tần Thiệu tìm đồ ngủ giúp rồi giúp cậu thay.

Đoàn Tình rốt cục lúc này mới chịu nhìn hắn, Tần Thiệu nở nụ cười:“Cơm nguội hết rồi.” Tiểu hài tử phản ứng một hồi rốt cục nghe rõ, khôi phục nguyên dạng, hung tợn nhìn hắn, Tần Thiệu vẫn cười:“Tôi đem đi hâm đồ ăn, lát nữa rồi xuống.”

Tần Thiệu chạy trối chết chừa lại không gian cho cậu. Không thể không thừa nhận, bọn họ hai người không có chuyện gì để nói, thời điểm làm một câu đều không có, làm xong phát hiện càng không có chuyện gì để nói. Giải thích không đúng, nói lời yêu cũng sai,, quá gấp gáp, vội vàng bận rộn bách bức, giống như cuộc hôn nhân này không có bà mối, cũng không chính thức. Hai người cảm tình theo không kịp đuổi theo tiết tấu như vậy, có phải hay không cả hai đều chỉ là tình một đêm của nhau? Tần Thiệu trở lại phòng mình thay quần áo, nhìn áo sơ mi bị mất mấy cái nút nở nụ cười, đối tượng tình một đêm này là tiểu miêu, còn là lão hổ chưa trưởng thành, nhưng lơ đãng giơ cái móng vuốt nhỏ, không thể chọc giận. Tần Thiệu thay quần áo xong đi xuống lầu.

Hàn Dũ thực hàm súc, nhìn hắn một cái:“Tôi đi ăn, để lại cho hai người một phần. Hâm lại rồi ăn, tuy rằng là mùa hè, nhưng thức ăn vẫn phải nóng.” Tần Thiệu gật gật đầu:“Được.” Hàn Dũ đi đến thang lầu quay lại hỏi:“Vậy đêm nay tôi có cần ở lại không?” Tần Thiệu khụ:“Ở lại đi.” Hàn Dũ gật đầu, hắn cũng tính lưu lại, cũng có thể sang phòng Đoàn Tình. Hàn Dũ vô thanh cười cười, hai người như vậy quan hệ thoạt nhìn có điểm tiến triển. “Ân, như vậy cũng được.”

Tần Thiệu trong lòng có chút không yên, đem đồ ăn một lần nữa bưng lên, Đoàn Tình cũng xuống dưới, ngồi ở trước bàn cơm, cầm chiếc đũa ăn cơm, hết sức chuyên chú ăn, toàn tâm toàn ý ăn, người nào đều nhìn không thấy, Tần Thiệu gắp cho cậu miếng cá, cậu cũng không nói gì đem nó nuốt xuống. Tần Thiệu vì thế cũng không có nói chuyện, hai người trầm mặc mà ăn. Ăn xong cơm, Tần Thiệu rửa chén xong, ngồi xuống bên cạnh cậu, Đoàn Tình cầm điều khiển từ xa, lại là cái tật xấu kia, đổi đài tới lui, không biết xem kênh nào. Tần Thiệu có chút nhìn không được từ phía sau luồn tay qua eo nắm lấy tay cậu, Đoàn Tình lập tức giật bắn người:“Anh làm gì!” Phản ứng quá mãnh liệt, cơ hồ đem Tần Thiệu từ sô pha đất xuống đất, hai người đều có chút sửng sốt. Tần Thiệu nhìn cậu, Đoàn Tình giật giật miệng, một câu cũng không có nói ra.

Tần Thiệu đứng lên ngồi xuống phía bên kia. Hắn cũng không biết vì cái gì lại nhích tới gần cậu, thực tự nhiên cho nên quên kiêng dè, có phải hay không từng có đụng chạm da thịt nên mấy chuyện này là hết thảy đương nhiên? Nhưng về Đoàn Tình? Đoàn Tình trầm mặc ngồi xuống, không có đổi đài, hình ti vi chiếu chương trình thế giới động vật, là về gấu Bắc Cực, mang theo hai bảo bảo khả ái trên băng tuyết tìm kiếm thức ăn, hai bảo bảo đánh nhau lăn một thân tuyết, bổn bổn trên mặt đất truy nháo. Tần Thiệu nhìn thoáng qua Đoàn Tình, Đoàn Tình đại khái thích chương trình TV này, khóe miệng cũng dần dần cong lên. Sắc mặt nhu hòa, Tần Thiệu muốn lấy lòng cậu, vì thế khụ một tiếng:“Ngày mai là khai giảng. Bài tập hè cậu làm xong chưa?”

Đoàn Tình quay đầu nhìn hắn một cái gật gật đầu, hai người này xem như hòa hảo rồi sao? Tần Thiệu lại cảm giác chính mình không còn lời nào để nói, Đoàn Tình cũng vậy, hai người khô khốc ngồi trên sô pha. Hàn Dũ đại khái là nhịn không được đi ra kêu hai người bọn họ:“Đoàn thiếu gia, đi ngủ sớm một chút. Ngày mai khai giảng bề bộn nhiều việc.” Đoàn Tình đáp ứng đứng lên, đi lên lầu, Tần Thiệu đứng ở tại chỗ. Đoàn Tình không có đuổi hắn đi, phải chăng muốn lưu hắn lại, như vậy cũng là chuyện tốt, vì thế Tần Thiệu liền ở lại. Đương nhiên nằm ở bên cạnh cậu rồi.

Tháng 9 buổi tối đã bắt đầu trở lạnh, Đoàn Tình đáp trên người một cái chăn vô cùng mỏng manh cùng điều hòa, ngủ ở bên cạnh, một chút động tĩnh đều không có, như là không thèm để ý hắn nằm ở bên cạnh, xem như chỉ có mình cậu nằm, dĩ nhiên tiểu tử này nằm ở giữa cái giường, một chút không có ý tứ dịch vào trong, cũng may giường Tần Thiệu rất lớn, có thể năm được hai người. Chỉ là, Tần Thiệu sờ sờ mép giường, giật chăn trên người Đoàn Tình ra, Đoàn Tình bị hắn làm cho hoảng sợ:“Anh làm gì!” Tôi làm gì, tôi có khả năng làm được cái gì! Tần Thiệu một cánh tay ôm lấy eo Đoàn Tình, Đoàn Tình phản xạ tính phản kháng, Tần Thiệu dùng sức ôm lấy, rồi đắp chăn lên cả hai. Đoàn Tình quả nhiên không nói hai lời một bàn tay định đánh hắn thì bị hắn bắt được đem đặt ngay ngắn trên giường..

Đoàn Tình tức giận, ánh mắt tia ra lửa:“Vương bát đản! buông ra!” Tần Thiệu cúi đầu hôn cậu, Đoàn Tình quay đầu, nụ hôn dừng lại ở trên cổ. Tần Thiệu cũng không có để ý, dọc theo da thịt non mịn lưu luyến, Đoàn Tình bị hắn làm như vậy cả người phát run:“Cầm thú!” Tần Thiệu ngẩng đầu:“Ấu Đường, chúng ta đã là là vợ chồng.” Đoàn Tình há mồm liền muốn mắng chửi người, bị Tần Thiệu chặn, gắn bó giao hòa, tư thế thân mật, thân thể tướng khấu.

Đoàn Tình chỉ là phản kháng lúc đầu rồi dần dần cũng bỏ mặc, Tần Thiệu dần dần hoãn khẩu khí, tính tình hắn chính là như vậy, càng phản kháng hắn lại càng muốn cưỡng chế, Đoàn Tình bắt đầu mềm mại, Tần Thiệu ngược lại nhu hòa. Buông Đoàn Tình ra, Đoàn Tình thở hồng hộc, Tần Thiệu xoa xoa khóe môi đang chảy nước của cậu, thời gian dài như vậy giao triền, khiến cậu hô hấp không nổi Đoàn Tình thân thể tinh tế phát run. Tần Thiệu từ phía trên người cậu xuống, ôm cậu vào lòng, xoa đầu cậu như hài tử, là sợ cậu sinh khí, làm tổn thương cơ thể. Tần Thiệu dùng thanh âm nhẹ nhàng như muốn dụ dỗ mấy đứa trẻ:“Đừng tức giận, từ bỏ, cậu ngày mai phải lên lớp.” Kỳ thật vốn liền không muốn, chỉ là nhìn Đoàn Tình trải qua cơn hoan ái với hắn sẽ tỏ rõ thái độ, hắn cảm giác chịu không nổi, rõ ràng có quan hệ thân thiết như vậy, cậu vẫn lạnh lùng như vậy.. Đoàn Tình phản ứng có gì đó không đúng, Tần Thiệu nhất thời không nghĩ ra không đúng chỗ nào, giống như có thứ gì cứ thoát ly suy nghĩ của mình, loại cảm giác này thực không thoải mái.

Đoàn Tình không biết bị hắn xoa đầu, cậu cũng không biết mình giận hay là nghĩ thông suốt, tránh khỏi ngực hắn, dùng sức cuộn mình vào chăn lăn vào góc giường, Tần Thiệu nhìn cậu tựa như mấy con kén tằm dở khóc dở cười,lấy tay mở chăn ra nhưng thất bại. Vì thế cũng liền buông lỏng tay. Chờ thời điểm cậu ngủ, Tần Thiệu từng chút một gỡ cái chăn ra, không có kinh động cậu, nhẹ nhàng chui vào cùng, cũng không dám dựa vào gần quá, hắn ngủ tướng rất xấu, vạn nhất đè nặng cậu là không nên. Chính mình ngay cả khi làm đều cố gắng không đè nặng bụng cậu, cho nên lúc ngủ không tểh tùy tiện gác chân lên cậu được, thất bại trong gang tấc a!

Tần Thiệu nằm ngủ không được, bên ngoài tối như mực, chính hắn trợn tròn mắt ngủ không được, hắn mấy ngày nay rất ít nhìn Đoàn Huyên, vì bề bộn nhiều việc, ban ngày đi làm, Tần Gia Lạc đem hắn điều đến tầng dưới chót,, hắn cùng một nhân viên phổ thông công không có gì khác biệt. Mỗi ngày đi công trường, mang theo nón bảo hộ màu vàng,, kiểm tra công trình an toàn công trường, ghi lại tiến độ.. Ha ha, kỳ thật như vậy cũng hảo, không cần cả ngày thấy Tần Gia Lạc, cũng rất tốt. Hắn không cần mỗi ngày giả bộ bình tĩnh nhìn ba hắn, không cần mỗi ngày ứng phó Âu Dương Tuyết tươi cười đầy mặt quan tâm, hắn thật sự không biết chính mình nên lấy tâm tình thế cư xữ với cô nữ thư kí này. Năm đó lúc hắn còn nhỏ, đã đánh nàng một bàn tay. Ha ha, đã qua 10 năm,10 năm, cái gì đều không có thay đổi, vô luận năm đó nháo đến khó coi, Âu Dương Tuyết thủy chung bên cạnh Tần Gia Lạc. Nàng không phải mĩ nhân, thậm chí chỉ hơi thanh tú, nhưng đã bên cạnh ba 15 năm.15 năm, cơ hồ thành một vị trí cố định, củng cố địa vị một lần nữa.

Tần Thiệu kỳ thật biết không thể oán Âu Dương Tuyết, nếu oán phải oán Tần Gia Lạc. Ai khiến Tần Gia Lạc hoa tâm đâu, Âu Dương Tuyết thậm chí không phải mẹ Diệp Hoa, vậy mẹ Diệp Hoa là ai? Đại khái trừ ba hắn thì không có ai biết.

Tần Thiệu khẽ thở dài một cái, nghiêng người nhìn Đoàn Tình, Đoàn Tình thật sự ngủ, Hàn Dũ nói người mang thai dễ ngủ. Hài tử hai tháng chính là thời điểm buồn ngủ, tình hình chung sẽ không dễ dàng tỉnh, Tần Thiệu có chút cẩn thận đem cậu ôm vào lòng, sợ cậu tỉnh dậy. Hắn đã không thể phân rõ ràng đối với Đoàn Tình là cảm tình gì. Hắn không phảilà dạng xem đối tượng là tình một đêm, đó là con của hắn,, hắn tất yếu phải gánh vác trách nhiệm. Mặc kệ hai bên có nguyện ý hay không, đây đều là tất yếu phải gánh vác. Khoảnh khắc hài tử này lưu lại, hắn không biết cảm giác mình là gì. Trốn tránh, buông tha, lại không thể nề hà tiếp nhận. Nếu tiếp nhận cũng chỉ có thể đi tiếp. Cho nên, một đời này, hắn đều không thể thích Đoàn Huyên. Không có tư cách cũng không thể.

Tần Thiệu ôm Đoàn Tình trong lòng khó chịu, lo lắng khó chịu, thân thể dùng sức bao vây, tay nắm chặt cậu, sau đó dần dần bình tĩnh trở lại, Đoàn Tình trong lòng an an ổn ổn ngủ, một chút đều không có ảnh hưởng đến. Tần Thiệu nằm một hồi, mới chậm rãi ngủ.

Buổi sáng, đồng hồ báo thức tiếng Tần Thiệu vang âm ỉ, Đoàn Tình nghe, nhắm mắt lại lấy gối của Tần Thiệu ụp lên mặt ngủ tiếp, gối đầu Tần Thiệu bị lấy đi nên ngồi dậy, nhanh chóng đứng lên tắt đồng hồ, ngoài cửa sổ có một tia ánh sáng, mông mông lung lung. Hiện tái mới 5h, Tần Thiệu lại tiếp tục nằm! hôm nay buổi sáng không cần đi làm sớm! hắn hiện tại nằm trên giường Đoàn Tình?! Tần Thiệu nghiêng người qua nhìn Đoàn Tình, Đoàn Tình bị đồng hồ báo thức đánh thức, không kiên nhẫn cau mày, miệng mân thành hình thoi, bộ dáng rối rắm, hình như đang sinh khí. Tần Thiệu nhìn cười ra tiếng, Đoàn Tình nghe thanh âm còn đánh, trực tiếp dùng lực đánh một cái, Tần Thiệu che nửa bên mặt nghiến răng nghiến lợi! Tên hỗn đản này! Lúc ngủ còn kém hơn cả hắn! Tay chân dang rộng, quần áo xộc xệch, nút thắt, khụ, nút áo rốt cuộc là ai cởi bỏ, chỉ còn một viên, trước ngực này, mấy dấu hôn đêm qua hiện lên,áo ngủ vén đến nửa người, lộ ra eo! Cậu chỉ mặc quần con màu đen, lộ ra một đôi chân dài thẳng tắp! Cậu quả thật không chịu để ý mình đang ngủ cạnh một thằng đàn ông hay sao =))))))))

Tần Thiệu gian nan dời đi ánh mắt, nhìn ra bên ngoài, sắc trờibên ngoài rọi vào đến khó chịu muốn mắng người! Là ai nguyện ý sáng sớm dậy làm điểm tâm cho cậu! Tần Thiệu rốt cuộc ngủ không được nữa, Đoàn Tình đánh xong lăn vào chăn, vùi đầu vào gối ra giữa nằm, chiếm cả cái giường lớn! Tần Thiệu sờ mặt xuống giường, quyết định đi sô pha ngủ! hắn không thể cùng cậu cướp chăn!