Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 60




Tần Thiệu bên cạnh vỗ lưng trấn anh cậu:”Ấu Đường, Ấu Đường. Buông cái ly ra đi, nó cắt vào tay bây giờ.” Đoàn Tình nghe vậy kinh hoảng buông ly đang cầm trê tay ra, Tần Thiệu nhìn thoáng qua trên đài, Đoàn Huyên hình như cũng chưa hề nghĩ đến chuyện này, có chút ngây ngẩn cả người, Đoàn Tĩnh Viễn vẫn vô cùng cao hứng như trước, nói không ít mấy lời lời khách sáo.

Ai, Tần Thiệu thở dài, Đoàn Tĩnh Viễn vẫn xem Đoàn Tình là một đứa trẻ, không xem cậu là người lớn, luôn luôn dỗ ngọt cậu bằng mấy trò con nít, tặng quà, nhưng ông không hề biết thứ mà Đoàn Tình muốn không đơn giản là mấy món quà vặt.

Tần Thiệu lấy cái ly từ trong tay Đoàn Tình xuống nhìn cậu cười:”Đừng khổ sở a, em còn có anh mà, anh cho em Tần thị được không? Ân? Đúng rồi, em đã là cổ đông sỡ hữu nhiều nhất ở Tần thị rồi còn đâu.” Đoàn Tình dùng sức đẩy hắn ra, Tần Thiệu thật cẩn thận nắm lấy tay cậu, nơi này nhiều người như vậy, không thể để người ta chế giễu được, Tần Thiệu xoa xoa lòng bàn tay cậu cười ôn nhu:”Cười cái đi.”

Đoàn Tình bị hắn xoa nhột đến nở nụ cười, Tần Thiệu nhẹ nhàng thở ra:”Có cái gì thì đợi lát nữa rồi nói với ba em. Anh nghĩ Tần bá phụ làm vậy chắc là có ly do”

Đoàn Tình đã muốn tỉnh táo lại. Tần Thiệu nói hiện tại nơi này nhiều người như vậy, cậu không thể ở trong này nháo, không chỉ mất mặt, mà cũng gieo tiếng xấu cho Đoàn gia. Nhưng bây giờ cậu thật sự khó chịu, rất khó chịu! Tần Thiệu dùng sức nắm tay cậu trấn an:”Không có việc gì a, còn có anh mà, chúng ta trước tiên ăn một chút, chắc em cũng đói rồi.” Đoàn Tình một cách máy móc tiếp nhận chiếc đũa, thật sự cảm thấy đói bụng, còn thấy khó chịu nữa!

Đoàn Tĩnh Viễn nói xong mấy câu, địa ánh đèn chiếu xuống cùng tiếng vỗ tay thành một đoàn, Đoàn Tĩnh Viễn cũng không có đi xuống bàn ngồi, ông là tổng giám đốc nên phải đi xung quanh kính rượu, chào hỏi, đương nhiên Đoàn Huyên là giám đốc tương lai cũng sẽ theo cùng. Toàn bộ tiệc tối đến lúc này mới chính thức cao trào.

Đoàn Tình vẫn ngồi yên lặng như vậy, Đoàn Huyên có quay đầu nhìn cậu vài lần, cậu cũng không thèm phản ứng gì, không nháo, cũng không có tức giận, Tần Thiệu tại một bên cười, gắp đồ ăn liên tục vào bát vào cậu. Thoạt nhìn rất ổn cho nên Đoàn Huyên nhẹ nhàng thở ra. Y tuy rằng cũng biết chuyện đó, chỉ là không hề nghĩ đến ba y sẽ tuyên bố trong đêm nay, quả thật rất bất ngờ. Y cứ tưởng rằng Đoàn Tĩnh Viễn sẽ không giao phó nhanh như vậy, ít ra cũng sẽ đợi đến khi Ấu Đường tốt nghiệp. Không ngờ mọi chuyện lại diễn biến nhnh đến như thế.

Đoàn Tĩnh Viễn muốn cho Đoàn Huyên tiếp quản hắn sản nghiệp, cho nên khẩn cấp trong lúc nàyvì Đoàn Tình vẫn chưa tốt nghiệp cho nên phải giao trong lúc này, như vậy cho dù cậu có nháo cũng chỉ nháo trong một khoảng thời gian ngắn mà thôi, dỗ ngọt một chút là được rồi. Ông không muốn chứng kiến cảnh hai anh em tranh giành gia sản đến đầu rơi máu chảy..

Vị trí Hoàng đế cũng chỉ có một, Kim Tự Tháp cũng chỉ cho phép một người. Mà người này phải ôn bất hỏa xử sự thành thạo – Đoàn Huyên. Ông không phải không từng suy xét Đoàn Tình, nhưng Đoàn Tình còn quá nhỏ, xử sự không đủ thành thục, không đủ khơi mào đại nghiệp. Hai là, do Đoàn Tĩnh Viễn bất công, vốn chính là muốn cho Đoàn Huyên kế thừa. Nhiều năm như vậy, ông một mực yên lặng thừa nhận địa vị của Đoàn Huyên. Lần nữa chèn ép Đoàn Tình cũng là hôm nay.

Đoàn Tĩnh Viễn cố ý không đi xem Đoàn Tình, một khi đã quyết điịnh như vậy thì phải quyết tâm tới cùng. Tần Gia Lạc nhìn ông tuyệt quyết có chút bất đắc dĩ, thừa dịp ông đi toilet kéo lại:”Tĩnh Viễn.”

Đoàn Tĩnh Viễn giật tay, Tần Gia Lạc lập tức buông lỏng ra, nét cương nghị trên mặt có chút bất đắc dĩ:”Tĩnh Viễn,có phải cậu đã nói chuyện này cho Ấu Đường biết trước hay không.” Đoàn Tĩnh Viễn ho khan:”Đây là chuyện của gia đình tôi, không nhọc phiền Tần tổng.”

Tần Gia Lạc cười khổ:”Tĩnh Viễn, Ấu Đường nó, không chỉ là…” Đoàn Tĩnh Viễn lập tức cắt đứt lời ông nói:”Tần Gia Lạc!”

Tần Gia Lạc nhỏ giọng:”Hảo, tôi không nói. Ý của tôi là, Ấu Đường từ nhỏ đã ngạo mạn, chuyên này nên nói cho nó nghe. Đừng làm tổn thương nó.” Đoàn Tĩnh Viễn không muốn nghe tiếp:”Tôi tự mình biết.Con tôi không lẽ tôi không rõ bằng anh hay sao!” Tần Gia Lạc thở dài, chính là không rõ bằng tôi đâu a.

Đoàn Tĩnh Viễn không muốn tiếp tục cuộc tró chuyện này, thẳng đi ra ngoài, Tần Gia Lạc đợi một hồi mới đi ra. Đi ra ngoài không có thấy ông, cũng không có thấy Ấu Đường, ngay cả Tần Thiệu cũng không thấy, toàn bộ trong đại sảnh chỉ còn lại Đoàn Huyên.

Tần Gia Lạc tiến lên giúp y kính mọi người, có ông ở đó, Đoàn Huyên liền thoải mái hơn, Đoàn Huyên cảm kích nhìn ông cười cười:”Tần bá phụ.”

Tần Gia Lạc nhìn y cũng nở nụ cười:”Ấu Đường đâu? Như thế nào sao không thấy nó.” Đoàn Huyên suy nghĩ:”Vừa rồi theo ba con đi ra ngoài rồi. Con nghĩ bọn họ có chuyện nên không đi theo, hay là Tần bá phụ đi ra xem giúp con đi.”

Tần Gia Lạc nghĩ vừa rồi Đoàn Tĩnh Viễn cùng ông bài xích cười:”Không có việc gì,bọn họ nói chuyện với nhau cũng tốt.” Đoàn Huyên nhìn một cái hiểu được lời ông nói, đành phải gật đầu:”Được rồi.”

Tần Gia Lạc cùng y:”Ngữ Đườngba con rất xem trọng con, thân thể của con khỏe lên, đừng nên phụ lòng ông ấy, nhớ phải làm thật tốt!.” Đoàn Huyên có chút chần chờ:”Tần bá phụ, con trước vẫn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này,, con cứ nghĩ ba sẽ giao cho Ấu Đường.”

Tần Gia Lạc cười cười, vỗ vỗ bờ vai của y:”Ngữ Đường, đó là bởi vì lúc trước thân thể con không khỏe, ba con sợ con mệt mà thôi. Bây giờ thì sợ Ấu Đường mệt. Ha ha, lại nói, Ấu Đường còn phải đến trường, về sau có không gian rộng lớn tha hồ mà lang bạt. Nói như vậy, ba con đã ra quyết tâm đào tạo con rồi,cực khổ cho con hôm nay đã đến đây.”

Đoàn Huyên bị ông chọc, Tần Gia Lạc là một con người đầy sức thuyết phục, ông không giống với người khác, sẽ cho người ta một đáp án, hoàn cảnh khác.

Đoàn Huyên nói lời cảm tạ, không thể không thừa nhận, tuổi lịch lãm là một loại tài phú, đây là thời gian tích lũy mà có.

Hai người kiatưởng rằng nói chuyện sẽ ổn. Nhưng bọn họ không hề nghĩ đến hai người kia ngày càng đi xa vấn đề, một phát không thể vãn hồi!

Đoàn Tình vẫn đi, đi đến cuối khuôn viên, Đoàn Tĩnh Viễn mới kêu cậu:”Hảo Ấu Đường, có cái gì thì nói trong này đi.” Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng thực buồn bực, tuy rằngông không muốn mất mặt trước mọi người, nhưng cũng không cần phải ẩn nấp như vậy, cũng không phải không ai biết chuyện này đâu chứ!

Đoàn Tình bị ông kêu lại, một hồi mới quay đầu. Đoàn Tĩnh Viễn có một chút choáng váng đầu nhưng đi ra bị gió lạnh thổi nên thấy thanh tỉnh hơn, nhìn con của hắn ăn mặc kín dày cũng không đành lòng:”Có phải lạnh lắm không? Có cái gì chúng ta về nàh nói không được sao?”

Đoàn Tình lắc đầu:”Không được, con nhịn không được. Con nhất định phải nghe ba gỉai thích.” Đoàn Tĩnh Viễn khụ khụ:”Được rồi, con muốn hỏi cái gì?”

Đoàn Tình nhìn ông:”Ba, mấy lời tối nay ab nói đều là sự thật?” Đoàn Tĩnh Viễn muốn sờ đầu an ủi nhưng lại bị né tránh, đành phải thở dài:”Ấu Đường, con còn nhỏ. Hiện tại nhiệm vụ chính là phải học đến nơi đến chốn.”

Đoàn Tình lui về phía sau vài bước thanh âm rất lớn:”Con không còn nhỏ nữa! Ba, con không còn nhỏ nữa mà, con đã trưởng thành, có thể giúp ba quản lý vườn trà mà!”

Đoàn Tĩnh Viễn có chút không hiểu ý của cậu, hiện tại hài tử đến tuổi cậu ai cũng chie biết lo chơi, đâu ai muốn công tác a, như thế nào tại sao đứa con này không giống với mọi người, Đoàn Tĩnh Viễn thở dài,ông có một người chị, cho nên không có ai tranh gìanh gia sản, mọi thứ của Đoàn gia đều cho ông hết. Ông cũng không cò tâm trí mà đi tranh với chả đoạt. Cho nên ông không hiểu được Đoàn Tình giờ phút này nghĩ cái gì. Ông cũng chưa từng nghĩ đến mấy năm nay mình đối xử không công bằng với cậu, cách ông đối với Đoàn Huyên khiên cậu không có chút cảm giác an toàn nào hết, thứ gì đều phải chộp vào trong lòng bàn tay mới yên tâm!Vì vậy giờ đây ông phải ngăn cản cản tính cưỡng đoạt này của cậu:”Ấu Đường, chuyện này, vườn trà giao cho anh con tốt hơn. Con bây giờ còn nhỏ, chờ lớn lên rồi nói!”

Đoàn Tình quả nhiên tâm lạnh, Tần Thiệu dặn cậu mấy câu nào đều quên hết,một tràng lời liền nhanh chóng ào ra:”Đoàn Tĩnh Viễn, ba bất công! Ba là người không công bằng! Nếu con là con riêng của ba, ba cũng phải cho con một ít chứ! Vì cái gì mà lại thiên vị như vậy!”

Đoàn Tĩnh Viễn ngẩng đầu lên:”Con nói cái gì!” Đoàn Tình nhìn ông cười lạnh, nội tâm chua xót đến cực điểm, nụ cười ngược lại càng thêm kiêu ngạo:”Tôi đã sớm biết tôi là con riêng. Tôi là do ông cùng người khác sinh ra!” Đoàn Tĩnh Viễn sắc mặt cực kỳ khó coi, góc cạnh rõ ràng mặt âm u, Đoàn Tình trong lòng bản năng cảm giác không tốt, hài tử trong bụng cũng cùng không thành thật, đá đá đánh đánh, Đoàn Tình bụng có một chút đau, nhưng cậu cứ tưởng rằng mới ăn nên chỉ bị trướng đau nên cố chống đỡ, không muốn ngồi, vì thế Đoàn Tình cương trực đứng dùng sức nhìn Đoàn Tĩnh Viễn, Đoàn Tĩnh Viễn nhìn cậu, thanh âm thực trầm:”Ai nói cho con biết? Con biết từ lúc nào” Đoàn Tình lắc lắc đầu:”Cái này ba không cần hỏi, ba cũng đừng lừa con thêm lần nữa, con không phải đứa con nít. Đoàn phu nhân, bà ta có tốt với con hay không chính con là người biết rõ ràng nhất. Mấy năm nay. Trong mắt bà ta chỉ có Đoàn Huyên. A, con cũng có chuyện muốn hỏi ba”

Đoàn Tình cũng biết câu nói kế tiếp không phải lời hay, có chút gian nan cắn chặt răng:”Con muốn hỏi một chút, con có phải do ba sinh hay không! Vì cái gì phải dối con!” Có phải hay không do ông sinh! Những lời hỗn loạn phong tuyết này tựa như lưỡi dao sắt bén cứa vào lòng Đoàn Tĩnh Viễn, Đoàn Tĩnh Viễn theo bản năng cảm thấy đau đớn, lần đầu tiên cảm giác tiểu hài tử này lại nhìn mình với ánh mắt lợi hại như vậy, lời nói có lực sát thương!

Đoàn Tĩnh Viễn còn không rõ ràng mấy lời cậu hỏi có y gì, là hoài nghi ông cùng nữ nhân khác sinh hay là! Đoàn Tĩnh Viễn hận đến nghiến răng gắt gao nhìn cậu hận không thể đánh cậu một trận, rốt cuộc tên đáng chết nào nói cho cậu nghe!!

Đại khái là Đoàn Tĩnh Viễn ánh mắt rất lạnh lùng, Đoàn Tình theo bản năng bước đến cạnh Đoàn Tình Viễn, nhưng ong phòng bị lùi lại một bước, Đoàn Tình lập tức cứng lại rồi, run run hô câu:”Ba ba?” Đoàn Tĩnh Viễn có chút chật vật bỏ qua tai, ông không có cách nào gai3i thích với cậu, chuyện này không thể nói ra, ông cũng không muốn cho cậu biết, không muốn cho cậu xấu hổ!

Thái độ của ông khiến Đoàn Tình hiểu lầm, Đoàn Tình có chút không dám tin, cậu va ông có bộ dạng rất giống nhau rõ ràng mọi người đều nói, hài tử này lớn lên giống ba, cậu vẫn luôn vì điều đó mà thấy thực tự hào, cậu là con Đoàn Tĩnh Viễn đương nhiên phải giống, đây là bọn họ hai cha con chứng kiến, mặc dù là Đoàn Tĩnh Viễn sủng Đoàn Huyên nhiều một chút, nhưng chính mình cũng là con ông.

Nhưng giờ phút này thái độ Đoàn Tĩnh Viễn khiến trái tim cậu như đóng băng lại, cậu chẳng lẽ cũng không phải con riêngĐoàn Tĩnh Viễnvậy, cậu là ai? Tay Đoàn Tình xiết chặt trong túi áo, thanh âm có chút mơ hồ:”Ba, có phải ba là người sinh con ……”

PS chút: Việc Đoàn Tình xưng hô với ba cậu là tùy tình huống nha, có lúc sẽ là ba-con, lúc là ba-tôi. Khúc cuối tội cho anh Tần Thiệu dã man TvT Vẫn còn ngược dài dài nha các tình yêu.