Trong Ngoài Không Đồng Nhất Tùy Thời Lật Xe

Chương 10






Đại học Yến Kinh là trường có danh tiếng đứng đầu cả nước, ngôi trường không chỉ có đội ngũ giáo viên chất lượng mà còn có hệ thống các thiết bị giảng dạy và thí nghiệm vô cùng tốt.
Đặc biệt, để phục vụ cho các nghiên cứu cần sử dụng đến những trang thiết bị này, giáo sư còn có thể được đặc cách yêu cầu phê duyệt sử dụng.
Ví dụ, hiện nay ở đại học Yến Kinh rất coi trọng việc nghiên cứu và phát triển trí tuệ nhân tạo – phương diện thử nghiệm trong lĩnh vực này cũng sẽ được ưu tiên.
Giáo sư Nghiêm dẫn theo đám người Lê Khinh Chu đến một căn phòng được trang bị đầy đủ các thiết bị mô phỏng điều khiển xe ô tô.
Căn phòng không hề nhỏ, nhưng chỉ có hai thiết bị trong đó.
Một cái được cố định trên mặt đất, cùng với ba màn hình hiển thị được dựng lên trước mặt, dùng để mô phỏng hình ảnh một cách chân thực.
Thiết bị còn lại được lắp đặt trên đường đua nhỏ, phía trước bố trí thêm các chướng ngại vật hoặc sườn dốc, tất cả đều phù hợp với các điều kiện phổ thông của đường xá hiện nay.
Hơn nữa, thông qua sự điều khiển của máy tính, hệ thống máy móc được lắp đặt giữa thiết bị mô phỏng lái xe ô tô với đường đua sẽ giúp ích cho việc lái ô tô khi gặp bùn lầy, va chạm, xóc nảy,....
Giáo sư Nghiêm bật công tắc tổng để điều khiển các thiết bị thí nghiệm, nói: "Thấy sao, thiết bị mô phỏng điều khiển xe ô tô ở đây có vẻ cập nhật mới, tiến bộ hơn ở đại học B phải không?"
Kiều Hoán Minh bước vào, gật đầu: "Đúng vậy, thiết bị của đại học B đã bị trục trặc đến vài lần, sau khi sửa xong một thiết bị còn để lại rất nhiều vấn đề đáng lo ngại.”
Đúng ra là nên thay thiết bị mới, nhưng tiếc là không có đủ kinh phí.
Ngoại trừ Lê Khinh Chu, Kiều Hoán Minh và những người khác.
Tất cả các sinh viên đều theo vào bên trong phòng thí nghiệm - họ muốn nhìn xem Lê Khinh Chu có thể nghiên cứu ra loại thành quả gì.
Giáo sư Nghiêm nói: "Ô tô sử dụng trí tuệ nhân tạo không phải là lĩnh vực chính trong nghiên cứu của ta ở phòng thí nghiệm."
“Kể từ khi Khinh Chu rơi đại học Yến Kinh, các thiết bị ở đây hiếm khi được sử dụng ...!Nhưng vẫn được kiểm tra thường xuyên, chúng vẫn thực hiện hoạt động mô phỏng bình thường.”
Máy tính kết nối với hai thiết bị mô phỏng điều khiển xe ô tô đang khởi động, trong phòng vang lên tiếng vù vù nho nhỏ đặc trưng của máy móc khi hoạt động.
Giáo sư Nghiêm nhìn các học trò cũ và nói: “Khinh Chu, hay hiện tại trò nói luôn về kết quả nghiên cứu của mình đi.”

Lê Khinh Chu: “Giáo sư, thầy cũng biết phương hướng nghiên cứu về ô tô thông minh hiện nay chủ yếu nằm ở hệ thống điều khiển giọng nói - thông qua nhận dạng giọng nói để gửi đi mệnh lệnh xe chạy.


Giáo sư Nghiêm gật đầu.
Giọng Lê Khinh Chu đều đều, cậu tiếp tục nói: “Nghiên cứu của quốc gia chúng ta về khía cạnh này đang ở giai đoạn đầu.”
“Nhưng quốc gia M đã có thể giới thiệu các chức năng mới như màn hình cảm ứng thông minh và chuyển tiếp các cuộc điện thoại vào hệ thống điều khiển xe ô tô ...!"
“Đây chắc chắn là một bước nhảy vọt lớn - trung tâm điều khiển xe đã thay đổi từ sử dụng các nút ấn thông thường sang việc sử dụng chế độ màn hình cảm ứng.”
“Từ đó cho thấy tổng thể về mặt công nghệ và chất lượng đã được cải thiện, yếu tố an toàn cũng đã gia tăng.”
“Đây hoàn toàn là nhờ sự hỗ trợ của màn hình cảm ứng.

Ở chế độ màn hình, bảng điều khiển trung tâm của xe cũng có thể kết nối với điện thoại di động và truy cập vào điện thoại, trong suốt quá trình chỉ cần một lần chạm."
“Theo khảo sát của quốc gia - xác suất xảy ra tai nạn khi trả lời điện thoại trong lúc đang lái xe cao hơn nhiều lần so với lúc lái xe thông thường, chạy quá tốc độ, va chạm từ phía sau và các lý do khác.”
Chu Nam vô thức gật đầu:" Trong nghiên cứu về ô tô sử dụng trí tuệ nhân tạo thì tính tiện lợi, thời thượng và tốc độ là một trong các khía cạnh.”
“Nhưng điều quan trọng nhất là sự xuất hiện của hệ thống thông minh có thể đảm bảo sự an toàn cho người lái xe, giảm thiểu rủi ro khi tham gia giao thông.”
Những người còn lại cũng tỏ ý tán thành.
Lê Khinh Chu nói: "Hiện tại, thị trường trong nước vẫn chưa thể tự sản xuất bảng điều khiển trung tâm sử dụng hoàn toàn màn hình cảm ứng cho ô tô được, hơn nữa cần phải nhập khẩu linh kiện và cấu hình.”
“Điều này cũng khiến những chiếc ô tô có bảng điều khiển trung tâm sử dụng hoàn toàn là màn hình cảm ứng sẽ vô cùng đắt tiền, không được ưa chuộng.”
“Thành quả nghiên cứu của Kiều Hoán Minh về việc sử dụng giọng nói để điều khiển đều dựa trên bảng điều khiển trung tâm bằng màn hình cảm ứng, thêm giọng nói để khởi động xe, khóa xe, nhập bản đồ, lập kế hoạch, định tuyến chương trình bằng giọng nói, tự động lái xe trong suốt quá trình.”

Điều quan trọng nhất chính là - bổ sung hệ thống cảnh báo tránh va chạm vào bảng điều khiển trung tâm.
Đừng bao giờ đánh giá thấp hệ thống cảnh báo này.
Bởi vì hệ thống này đã có mức độ chọn lọc thông minh rất cao.
——Không chỉ áp dụng các thuật toán phức tạp, chip chạy chương trình, thu thập hình ảnh xung quanh rồi đưa ra yêu cầu để đạt được cảnh báo sớm từ đó tránh xảy ra va chạm.
Ta cũng cần phán đoán mức độ tổn thương trong hàng nghìn khả năng gặp phải tai nạn ô tô, để đưa ra phương pháp tránh né kịp thời cho người điều khiển phương tiện.
Tuy nhiên, những chức năng này dựa trên cơ sở phát minh, thực tiễn mới có thể được phát triển, nhưng hiện nay chúng chỉ là những lý luận.

Đây cũng là lý do khiến Kiều Hoán Minh muốn đi tìm nhà đầu tư.

——Không có tiền, không thể nghiên cứu, phát triển và sản xuất.

Anh ta đã chuẩn bị các tài liệu và video liên quan đến việc sản xuất mô phỏng AI, nhưng Tưởng Đại Khôn đã ném hết chúng ra ngoài trước khi anh ta kịp trình bày về ý tưởng cảnh báo trước nguy hiểm và tránh va trạm chủa xe ô tô.
Lúc còn chưa đến đại học Yến Kinh.

Kiều Hoán Minh luôn suy nghĩ cách thuyết trình nghiên cứu của mình về việc mô phỏng một chiếc xe được điều khiển bằng giọng nói trong video, để từ đó thu hút Lê Khinh Chu đầu tư.

Nhưng sau khi đến đại học Yến Kinh ...!cậu ta đã chuyển từ một người kêu gọi đầu tư thành một vị khán giả trực tiếp tại hiện trường.
Có người hỏi: “Cũng đã nói mất nửa ngày, vậy kết quả nghiên cứu của cậu là gì?”
Lê Khinh Chu: “Điều khiển bằng giọng nói, khởi động xe từ xa, dùng AI rà quét.”
Những người còn lại nhìn nhau.
Lê Khinh Chu nói: “Mọi người có thể tự mình trải nghiệm.”
Cậu chỉnh xe lăn đến bàn điều khiển nơi đặt máy tính, và ra hiệu cho Phương Tây Ngạn đặt chiếc máy tính xách tay của cậu mang theo lên một chiếc bàn sạch sẽ, mở nó ra.
Cùng lúc đó.
Lê Khinh Chu lấy từ trong túi ra một chiếc vòng tay được làm đơn giản và thô sơ, các bộ phận điện tử bị lộ ra ngoài một cách trần trụi.
Bằng chiều rộng của ngón tay.

……Do hạn chế về thời gian và kỹ thuật nên chiếc vòng trước mắt không thể đạt được vẻ ngoài tinh tế và hoàn mỹ được.
Tuy nhiên, điều đó không ảnh hưởng đến việc sử dụng.
Lê Khinh Chu nói: "Tôi cần khởi động chiếc máy tính mà tôi mang theo ..."
Máy tính điều khiển chính kết nối với hai thiết bị mô phỏng lái xe ô tô thông qua hai dây cáp nối trực tiếp, sao chép và phân tích các dữ liệu một cách chính xác.
Hiện tại, việc cần phải làm là kết nối hai cáp điều khiển với máy tính của Lê Khinh Chu.
Giáo sư Nghiêm yêu cầu hai sinh viên đến để giúp đỡ.
Thấy vậy, Kiều Hoán Minh có chút nghi hoặc: “Cậu Lê, cậu muốn cho thấy hiệu quả của việc thực hiện ý tưởng qua việc mô phỏng điều khiển xe ô tô sao?”
Làm điều này như thế nào?!
Lê Khinh chu lắc đầu, chỉ lắc lắc vòng tay nói: “Ai muốn thử ?”
Tuy nhiên không đợi người khác mở miệng nói.
Cậu nhìn lướt qua, chỉ thẳng vào một người sinh viên nói rằng: “Cậu đến đây đi, tôi nhớ cậu tên Trịnh Giang.”
Trịnh Giang hít một hơi rồi bước lên phía trước: “.....Tôi nên làm gì?”
Lê Khinh Chu nói: “Đeo chiếc vòng tay lên, ấn dấu vân tay, sau đó nói mấy câu với chiếc vòng ......!Đứng yên ở đây, trước tiên đừng lái xe ô tô giả lập.”
Sau đó, đôi tay cậu nhanh chóng thao tác trên máy tính xách tay.
Phương Tây Ngạn cầm ra một cái máy lấy dấu vân tay rồi kết nối với máy tính: “Đưa ngón tay lên, lăn liên tiếp ba lần.”
Trịnh Giang làm theo yêu cầu của Lê Khinh Chu và Phương Tây Ngạn rồi nói: “Xong rồi.”
Lê Khinh Chu thao tác xong trên máy tính, dựa lưng vào xe lăn nói: “Xét cho cùng, mô phỏng chiếc xe tự lái cũng không thể giống một chiếc xe thực sự.”
“Kết quả nghiên cứu của tôi cần phải được thể hiện qua xe thật.”
“Vì vậy, trong một lúc có thể có một số hiển thị không được toàn diện.”
“Tôi sẽ giải thích một cách chi tiết ngay bây giờ, mọi người cũng sẽ được kiểm tra tính thực thi trong thời gian tới.”
Cậu dừng lại và nói: “Nếu một chiếc xe có hệ thống điều khiển nhận dạng AI thông minh, nó không cần tới vô-lăng và bảng điều khiển trung tâm cơ học.”
“Chiếc ô tô cần sự hợp tác giữa các cấu hình khác trong xe.”
“Như tôi vừa nói —— kiểm soát bằng giọng nói là để cải thiện hiệu suất an toàn của xe và giảm thiểu khả năng xảy ra tai nạn.”
“ Kết quả nghiên cứu của tôi hướng đến việc điều khiển hoàn toàn bằng giọng nói và thao tác chính xác trên toàn bộ thân xe, bao gồm điều khiển hệ thống phanh, chống bó cứng phanh, hệ thống chống trượt khi tăng tốc,…”
“Có thể nhắc nhở bảo dưỡng, theo dõi áp suất lốp ......!thông qua cuộc trò chuyện giữa người chủ xe và chiếc xe.”
“Ví dụ, đối mặt với tình huống khẩn cấp.”
“Trong trường hợp có thể xảy ra tình huống tai nạn, AI sẽ điều khiển xe chuyển hướng, phanh xe ...!để nhanh chóng né tránh, dừng xe,….”
“Hoặc khi tay chân của một người bị kẹt và cửa bị khóa sau một vụ tai nạn xe hơi, người đó có thể sử dụng lời nói để ra lệnh tháo dây an toàn, đập vỡ kính xe và mở cửa đã khóa.

Tận dụng thời gian chờ đội cứu hộ đến.”
“Khởi động xe từ xa thông qua tín hiệu kết nối giữa xe và vòng đeo tay.

Do đó, xe có thể được khởi động và khởi động trước khi ra khỏi nhà hoặc cách xa 100 mét.”
“Giám sát thời gian thực tế để đưa ra các hướng dẫn đơn giản - khóa cửa xe, xi nhan, bấm còi ...!"
“Thông qua việc rà quét AI se nhanh chóng phát hiện các tình trạng bất thường như nhịp tim, nét mặt, cử động mắt của người lái xe ...!thông qua sự phối hợp của thiết bị đeo tay và camera trên xe.


"
Dựa trên kết quả đo lường này, có thể xác định được liệu người lái xe có đang lái xe trong tình trạng say rượu, uống chất chứa cồn hoặc có đang mệt mỏi hay không.”
“Một khi, AI thông minh thông báo mà người lái xe không phản hồi, hệ thống AI sẽ chủ động lái xe, giảm tốc độ và dần dần đỗ vào nơi an toàn.”
“Hiện tại, tôi mới chỉ nghiên cứu những tính năng này.”
Lê Khinh Chu nói xong, trong phòng im lặng.
Một lúc lâu sau, có người lẩm bẩm nói: “Cái này ...!cái này sao có thể ...”
Nếu chúng ta nói rằng kết quả nghiên cứu do Kiều Hoán Minh mang đến là để thêm một bước tiến vào giai đoạn công nghệ ô tô hiện nay, và đạt được một bước nhảy vọt.
Vậy kết quả nghiên cứu của Lê Khinh Chu chính là trực tiếp nhảy sang giai đoạn thứ hai hoặc thứ ba ...
Đây không còn là bước nhảy vọt nữa.
Mà hiện nay cơ bản không có khả năng đạt tới trình độ này - chỉ riêng thuật toán của chương trình này cũng đã khiến việc tìm ra manh mối trở nên khó khăn.
Nhưng bây giờ Lê Khinh Chu nói ...!xong rồi ?!
“Không thể ...!Cái này có khi chỉ là mô phỏng ý tưởng? Có thể hay không ...”
Có người không khỏi liếc mắt nhìn vòng đeo tay thông minh trên cổ tay Trịnh Giang cùng hai bộ mô phỏng điều khiển xe ô tô kết nối với máy tính xách tay ...
—— Đó có phải là một bài kiểm tra tính thực tiễn không ?!
Lê Khinh Chu đưa tay ra: “Chú ý, bây giờ có thể khởi động xe từ xa ...”
......................
Thí nghiệm được tiến hành từ sáng đến chiều, trong lúc đó cửa phòng khóa chặt, không có ai ra ngoài.
Trong bữa trưa, một sinh viên của khoa khác đến khu nhà thí nghiệm để tìm một người bạn nhưng không thấy.
Gõ cửa hồi lâu rồi lại gọi điện thoại.
Người bạn của sinh viên đó cuối cùng cũng mở được cửa, qua một khe hở nhỏ, thì thầm nói: “Mày đang làm gì vậy …”
“Đến bữa trưa rồi, đi ăn cơm không.”
Cậu sinh viên buồn bực nói: “Ngày thường đến giờ này, không phải mày là người nhanh chóng đi ăn cơm nhất sao ?!”
Không ngờ tới, cậu bạn lại đáp lại ngắn gọn - “Tao có việc phải làm, không đi.”
Trước khi giọng nói biến mất, cánh cửa đã bị đóng lại trong tích tắc.
Cậu sinh viên gãi đầu tỏ vẻ khó hiểu.
Cậu ta cảm thấy người anh bạn của mình trông rất hoảng hốt, như thể tinh thần của cậu ấy đã bị ảnh hưởng rất nhiều ...
Có lẽ là nhìn lầm đi?.