Trong Ngoài Không Đồng Nhất Tùy Thời Lật Xe

Chương 41




Gần đây Cát Nhạc trừ ở nhà vẽ truyện tranh thì là ra ngoài tán ngẫu với Lê Kinh Chu. Hai người tiếp tục thảo luận việc liên quan đến hướng đi và cách xử sự của phe phản diện Mộ Lân.

Hai người nói về truyện tranh trước.

Bời vì quá nổi tiếng —— truyện tranh mới 《Nhập Sáo》 đã có người vừa ý, muốn chế tác thành phim hoạt hình cập nhật đồng bộ với truyện.

Sau lưng Cát Nhạc dựa vào nhà họ Cát, có công ty giải trí của mình đứng ra đàm phán, cậu ta không có lo âu về vấn đề bản quyền truyện tranh.

Vì thế, truyện tranh mới được cải biên thành phim hoạt hình rất nhanh đã được giải quyết.

Lê Kinh Chu tỏ ý chúc mừng.

Hai người lại nói đến tin tức người máy trí tuệ nhân tạo.

【 Tôi là người sao Hỏa: Kinh Chu, nghe nói cậu đang thành lập phòng thí nghiệm chuyên nghiên cứu người máy trí tuệ nhân tạo, tiến độ thế nào rồi?】

【Nhất Diệp Kinh Chu: Phòng thí nghiệm đã thành lập nhưng vẫn không có người. Bây giờ đang chiêu mộ nhân tài.】

【Tôi là người sao Hỏa: Các cậu dự định nghiên cứu loại hình người máy trí tuệ gì? Loại phục vụ quản lý gia đình? Loại cứu viện? Hay vẫn là loại người máy đấu tranh cầm gậy laser? He he he】

【Nhất Diệp Kinh Chu:...Đấy là kiếm laser, không phải gậy laser.]

【Tôi là người sao Hỏa: Ồ ồ, nghĩa cũng gần giống nhau, cậu hiểu là được, đẹp trai giơ ngón tay cái.jpg】

【Nhất Diệp Kinh Chu: Kiếm laser vẫn chưa được chế tạo, nguyên nhân chủ yếu là không cung cấp đủ năng lượng, hiện tại không có loại năng lượng nào duy trì kiếm laser.】

【Hướng nghiên cứu chính của phòng thí nghiệm là người máy phục vụ với người máy cứu hộ.】

【Tôi là người sao Hỏa: Vậy thì quá tuyệt! Kinh Chu, tôi rất mong anh thành công, đẹp trai đánh call.jpg.】

【Nhất Diệp Kinh Chu: Cảm ơn.】

Hai người nói xong chuyện liên quan đến người máy thông minh lại bắt đầu nói chuyện phiếm.

【Tôi là người sao Hỏa: Kinh Chu, mấy ngày nay anh có gặp chú Liễu không?】

【Hôm qua cậu tôi nói với tôi, chú Liễu không biết vì chuyện gì, rất tức giận buồn bực. Chú ấy đến tìm cậu tôi uống rượu nhưng chú ấy chỉ ngồi xuống không chịu mở miệng nói chuyện.】

Nói đơn giản, Hạ Giản Tầm rất mới mẻ bộ dáng buồn bực ấy.

——Từ trước đến nay, anh ta chưa từng thấy bộ dạng này của Liễu Bạc Hoài. Nếu như có người đắc tội Liễu Bạc Hoài sợ rằng tro cốt người kia đã bốc lên rồi.

Nhưng hiển nhiên việc này không phải đắc tội.

Nếu không phải đắc tội Liễu Bạc Hoài thì là cái gì?

Liễu Bạc Hoài không nói, Hạ Giản Tầm cũng không thể đoán được. Vì hiếu kỳ không thôi, anh ta về nhà thuận miệng nói với Cát Nhạc một câu.

Cát Nhạc cũng không tránh được hiếu kỳ cho nên mới hỏi Lê Kinh Chu có biết nguyên nhân không.

Lê Kinh Chu thấy thế nghi ngờ.

Cậu không cảm thấy tam gia có cái gì không đúng, liền trả lời: Có gặp mặt nhưng cậu cũng không biết nguyên nhân.

Cậu suy nghĩ một chút, đánh chữ: 【Gần đây công ty không có xảy ra chuyện gì.】

Dưới cái nhìn của cậu, tất cả đều bình thường.

Cát Nhạc cũng xoắn xuýt một hồi thì không tiếp tục để ý nữa, cậu ta với Lê Kinh Chu hàn huyên một lúc sau đó mới từng người logout.

...

Phòng làm việc kỳ lạ của Dữu Triết vẫn đang bận chuẩn bị việc tham gia thi đấu chính thức.

Lê Khinh Chu hàn huyên với anh ta mấy lần về người máy trí tuệ nhân tạo.

Dữu Triết phát hiện vị tổng giám đốc Lê này cũng rất nghiên cứu đến người máy trí tuệ nhân tạo, anh ta không khỏi cảm thấy vui sướng khi tìm thấy người bạn cùng chung trí hướng.

Hai người trò chuyện càng ăn ý, nói chuyện rất vui.

Dữu Triết thưởng thức Lê Khinh Chu, lúc này càng cảm thấy tổng giám đốc Lê nghiên cứu người máy trí tuệ với lý giải thấu đáo đúng chỗ.

Vì vậy, khi Lê Khinh Chu chân thành mời anh ta gia nhập phòng thí nghiệm, thái độ Dữu Triết không tránh khỏi có hơi thả lỏng....

Có điều, anh ta còn đang suy nghĩ do dự không quyết định, nhất thời không đồng ý.

Lê Khinh Chu cũng không vội.

Mà thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt đến ngày tựu trường của Lê Hàm Ngữ với Lê Húc Sanh.

Lê Hàm Ngữ thi đậu vào hệ quản lý kinh tế của đại học Yến Kinh.

Đại học Yến Kinh khai giảng, Lê Khinh Chu muốn đích thân đưa em gái đi báo danh.

Nhưng Lê Hạm Ngữ cân nhắc đến "nhân khí" của Lê Khinh Chu ở đại học Yến Kinh, cô sợ anh trai bị người vây chặn nên từ chối.

"Anh, em có thể tự mình đến trường báo danh, anh yên tâm." Lê Hạm Ngữ nói.

Cô cảm thấy không có vấn đề gì: "Nếu không yên tâm, anh có thể để trợ lý đi với em đến đại học Yến Kinh."

Lê Khinh Chu thấy thái độ em gái kiên định cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Lê Húc Sinh khai giảng muộn hơn mấy ngày.

——Trải qua bàn bạc, Lê Húc Sang dự định học nhảy lớp lên tiểu học năm ba vì thế trước khai giảng cậu còn một bài kiểm tra.

Khiến Lê Khinh Chu hơi bất ngờ chính là cậu không nghĩ Hạ Dịch Quân cũng muốn học tiểu học năm ba.

Lê Khinh Chu đưa theo em trai, Liễu Bạc Hoài mang theo cháu trai, bốn người chạm mặt nhau trong trường học.

Vừa thấy mặt, Hạ Dịch Quân rơm rớm nước mắt nói: "Sanh Sanh, tớ vì học chung lớp với cậu mà trả giá quá nhiều."

"Ồ... Cậu cũng không thể tưởng tượng, kỳ nghỉ hè tớ đã trải qua những gì, quá thống khổ."

——Học tập khiến cả người tiều tụy, Quân Quân rơi lệ.

Lê Húc Sanh nghe vậy ôm lấy cậu, tay nhỏ vỗ vỗ an ủi.

Dáng dấp hai người bạn nhỏ, hành vi chơi quá tốt. Tuy rằng trong lòng Hạ Dịch Quân chua xót nghẹn ngào nhưng Lê Khinh Chu nhìn rất muốn cười.

[Trẻ con thật dễ thương, ha ha.]

——Người tí hon trong bong bóng chê miệng cười, mắt to híp lại như ngôi sao sáng.

Vẻ mặt Lê Khinh Chu dịu dàng, mặt mày đẹp đẽ khiến động lòng người, không thể rời mắt sang chỗ khác được.

Bỗng nhiên Liễu Bạc Hoài mở miệng nói: "Gần đầy cậu có liên hệ đến phòng làm việc kỳ lạ sao?"

Lê Khinh Chu hoàn hồn, gật đầu: "Có, đúng là tôi có ý muốn cùng hợp tác với công ty Dữu Triết, có điều bây giờ đang chờ anh ta suy nghĩ kỹ càng."

[Thực lực phòng làm việc kỳ lạ rất tốt hơn nữa có một mối liên hệ Kiều Hoán Minh ở đấy. Nói vậy sự việc có thể thành công, hơn nữa Lữ Mi San...]

Cậu còn muốn tiếp xúc nhiều hơn, nhỡ vị cô nương này cùng tam gia có thể thành đôi.

Cậu thành công mai mối, chữa chân tàn tật không phải nắm trong tầm tay sao!

Nghĩ đến đây, trên mặt Lê Khinh Chu không khỏi lộ ra vẻ cao hứng.

Nhưng, xem trong mắt Liễu Bạc Hoài ——chính là trong lòng Lê Khinh Chu nghĩ đến Lữ Mi San, biểu cảm mới hơi biến đổi.

Phát hiện này khiến sắc mặt hắn trầm xuống.

"Khinh Chu..."

Giọng nói Liễu Bạc Hoài hơi trì hoãn nói: "Cậu có nghĩ sau này sẽ kiếm bạn gái như thế nào không?"

[Bạn gái? Đột nhiên tam gia lại hỏi vấn đề này?]

——Người tí hon trong bong bóng ngẩn ngơ, sửng sốt, lập tức bày ra một tư thế suy nghĩ.

Lê Khinh Chu: "Chuyện này chưa nghĩ tới."

Liễu Bạc Hoài: "Không bằng bây giờ suy nghĩ một chút... Có ai xung quanh khiến cậu rung động không?"

[Không có.]

——Người tí hon trong bong bóng vẫy vẫy tay, vẻ mặt cực kỳ tự nhiên.

Lê Khinh Chu lắc đầu: "Không có."

Tiếng tim đập nhất trí với lời nói.

Vẻ mặt Liễu Bạc Hoài không khỏi buông lỏng nhưng lập tức bắt đầu nghi ngờ.

——Nếu không có cảm giác rung động vậy vì sao cậu ấy lại chú ý đến dáng vẻ Lữ Mi San?

Liễu Bạc Hoài chuyển động phật châu trầm tư.

Vừa đúng lúc này, cuối cùng Hạ Dịch Quân cũng thoát ra khỏi tâm trạng bi thương.

Cậu bám vào quần áo chú họ, ngẩng đầu lên nói: "Cháu muốn mời Sanh Sanh đến nhà làm khách."

Thật ra nhà họ Hạ muốn mời Lê Húc Sanh.

Người nhà họ Hạ không nghĩ tới vì một đứa bé, Hạ Dịch Quân sẽ đồng ý học tập, học hết kỳ nghỉ hè không nói. (App TYT & Cơm Cháy editor)

Không chỉ không thiếu kiên nhân trái lại còn chủ động mới thầy giáo đến dạy kèm tại nhà.

Người nhà họ Hạ, đặc biệt là bố mẹ Hạ Dịch Quân không thể tin được đây là con trai của họ.

Ngày xưa nói đến Hạ Dịch Quân không ngoài nghịch ngợm gây sự, không nghe lời. Lúc này có thế được khen ngợi, liên tục học vượt hai cấp, học tiểu học năm ba.

Bố mẹ Hạ rất vui mừng.

Về tình về lý, bọn họ phải mời bạn của Hạ Dịch Quân với phụ huynh.

Hơn nữa vị phu huynh này còn biết bọn họ, là người hợp tác với Liễu Bạc Hoài.

Liễu Bạc Hoài xoa đầu nhỏ của Hạ Dịch Quân, hắn ngẩng đầu nhìn Lê Khinh Chu nói: "Việc này phải được anh Lê đồng ý mới được."

Hạ Dịch Quân lại chạy đến bên người Lê Khinh Chu làm nũng, ánh mắt Lê Húc Sanh cũng không khỏi mong chờ.

Lê Khinh Chu: "Đương nhiên là có thể."

"Anh thật tốt." Lê Húc Sanh với Hạ Dịch Quân đồng thời ôm Lê Khinh Chu.

[Hai tiểu đáng yêu, tôi cũng biết tôi rất khỏe.]

——Người tí hon trong bong bóng vươn tay xoa tim, đồng thời hôn nhẹ hai cái.

***

Đến nhà họ Hạ làm khách là buổi trưa.

Lê Hạm Ngữ đã nhập học đại học Yến Kinh, cô không có thời gian, cũng chỉ có Lê Khinh Chu đưa em trai đến.

Nhà họ Hạ tổng cộng có năm người.

Cậu Liễu Bạc Hoài cũng chính là mẹ hắn Hạ Uyển Thanh, em trai Hạ Tâm Kiến, hiện tại là tư lệnh quân khu.

Vợ Hạ Tân Kiến là Chung Lan, con hai người Hạ Sầm Trạch con dâu Từ San, bé nhất là cháu trai Hạ Dịch Quân.

Hạ Tân Kiến với Hạ Sầm Trách có tướng mạo giống nhau, tính cách cũng mười phần như mười, nghiêm túc thận trọng.

Nhưng đối với Lê Khinh Chu và Lê Húc Sanh cũng rất ôn hòa.

Chung Lan với con dâu Từ Lan lại càng nhiệt tình chu đáo.

Sau bữa cơm, Lê Húc Sanh được bạn đưa lên tầng chơi.

Lê Khinh Chu chờ người ngồi ở phòng khách nói chuyện.

Nhưng không lâu lắm, bảo mẫu nhà họ Hạ đi vào nói có người đến thăm là gia đình Liễu Cảnh Nguyên.

Vừa nói, ngoài trừ Lê Khinh Chu, những người khác ít nhiều cũng toát ra vẻ kinh ngạc.

Chung Lan nghi hoặc nhìn Liễu Bạc Hoài, hỏi: "Bạc Hoài, nhà anh hai từ nước M về bao giờ? Sao không nói trước một tiếng?"

Liễu Bạc Hoài thoáng nhíu mày: "Em cũng không biết nhà anh hai về nước."

Chung Lan nghe vậy liếc nhìn Hạ Tân Kiến, nói: "...Chắc anh hai muốn mọi người có niềm vui bất ngờ, trước tiên để nhà Cảnh Nguyên đi vào."

"Vâng, phu nhân." Bảo mẫu đi ra ngoài.

[Ký quái, cảm giác là lạ.... Lẽ nào quan hệ tam gia với anh hai hắn không tốt?]

——Người tí hon trong bong bóng gãi gãi đầu nhỏ.

Không lâu sau, một nhà Liễu Cảnh Nguyên đi vào.

Vợ Liễu Cảnh Nguyên là Lưu Kỷ Trân, con gái nhà họ Lưu Yến Kinh.

Năm đó cô kết hôn với Liễu Cảnh Nguyên coi như là hai nhà là nhà họ Liễu và nhà họ Lưu cường cường liên hợp. Hiện tại nhà họ Lưu không bằng trước nữa.

Hai người kết hôn sinh ra một trai một gái ——con trai Liễu Nhạc Thừa năm nay là sinh viên năm nhất, con gái Liễn Vân Phỉ năm nay lớp 11.

Lê Khinh Chu không khỏi sinh ra hiếu kỳ với người nhà Liễu Bạc Hoài, lúc bọn họ đi vào phòng khách thì cậu yên lặng đánh giá.

Tuy rằng bề ngoài Liễu Cảnh Nguyên anh tuấn nhưng xem ra anh ta không quá giống Liễu Bạc Hoài, đồng thời giữa hai hàng lông mày luôn có cảm giác ôm yếu nhìn không quá khỏe mạnh.

Mà vợ Liễu Cảnh Nguyên - Lưu Kỷ Trân cho dù khuôn mặt hay khí chất đều là một nữ nhân tuyệt vời.

Cho dù có tuổi nhưng lại thêm một phần thành thục nói chung là rất đẹp, nhìn qua cao quý tao nhã.

Liễu Nhạc Thừa với Liễu Vân Phỉ thừa hưởng vẻ đẹp của bố mẹ, một đẹp trai một xinh đẹp.

[Ây nha, tuy rằng cả gia đình đều không tệ nhưng vẫn là tam gia ưa nhìn nhất rồi!]

——Người tí hon trong bong bóng quan sát một nhà Liễu Cảnh Nguyên sau đó không do dự mà quay đầu, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Liễu Bạc Hoài.

Khóe miệng Liễu Bạc Hoài hơi giương lên, chuyển động một viên phật châu.

Một nhà Liễu Cảnh Nguyên hình như là do Lưu Kỷ Trân chủ đạo, vẫn là để cô ta nói chuyện.

Sau khi chào hỏi Hạ Tân Kiến, hiển nhiên bọn họ cũng không nghĩ Liễu Bạc Hoài ở đây hơn nữa còn có một người khách không quen.

Thấy thế, Lưu Kỷ Trân chủ động hỏi: "Vị này là..."

Chung Lan: "Xem tôi, suýt nữa quên giới thiệu với mọi người."

"Vị này chính là tổng giám đốc công ty khoa học kỹ thuật Khinh Chu, Lê Khinh Chu, cũng là bạn của Bạc Hoài."

"Khinh Chu, đây là...."

"Xin chào." Lê Khinh Chu lễ phép gật đầu.

Lưu Kỷ Trân cười đáp lại.

Sau đó Liễu Cảnh Nguyên mới nói: "Bạc Hoài, không nghĩ tới em đến nhà họ Hạ. Ban đầu là định báo cho em, bọn anh về nước nhưng Kỷ Trân sợ em bận."

"Không bằng về nhà sau đó nói cho em biết."

Liễu Bạc Hoài nhàn nhạt đáp một tiếng.

Liễu Nhạc Thừa thấy thế bĩu môi không dấu vết.

Liễu Vân Phỉ giống như hiếu kỳ hỏi: "Lê tiên sinh, xe điện trí tuệ chạy bằng điện là chú vì chân mình mà nghiên cứu ra sao?"

"Ngồi thế nào? Có thoải mái không? Có phải thường xuyên nạp điện hay không?"

Cô hỏi liên tiếp mấy vấn đề giống như rất hứng thú với xe đẩy bằng điện.

Nhưng luôn khiến trong lòng người khác không thoải mái...

Lê Khinh Chu liếc nhìn cô, cười nhưng không mang theo ý cười nói: "Chờ chân cháu tàn tật có thể biết."

Nụ cười trên mặt Liễu Vân Phỉ tắt đi nhưng lập tức khôi phục bình thường.

Liễu Nhạc Thừa tức giận nói: "Chú nói chuyện như thế nào đấy?"

Vẻ mặt Lê Khinh Chu lạnh lùng.

Cậu nói: "Liễu tiểu thư hỏi vấn đề bình thường, tôi trả lời bình thường, có chỗ nào không đúng sao?"

[Bé trai này, đang chơi cái gì ở đây, chê tôi ngốc sao.]

——Người tí hon trong bong bóng khinh thường cười cợt, trong tay cầm chùy nhỏ, muốn gõ người.

Liễu Bạc Hoài mở miệng nói: "Không có cái gì không đúng. Nếu hiếu kỳ không bằng tự mình trải nghiệm một lúc."

Hắn ngẩng đầu lên nhìn Liễu Cảnh Nguyên với Lưu Kỷ Trân: "Anh chi nói đúng không?"

Vẻ mặt Lưu Kỷ Trân bất biến, cô ta vẫn khéo léo cười như cũ.

Liêu Cảnh Nguyên nói: "Chuyện như vậy không cần phải trải nghiệm."

Liễu Bạc Hoài đứng lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn Liễu Vân Phỉ, nhìn cô cúi đầu, tùy tiện nói: "Nếu không cần trải nghiệm sao phải hỏi."

Bầu không khí bên trong phòng khách nhất thời hơi ngưng tụ.

Lê Khinh Chu không khỏi liếc nhìn Lê Cảnh Nguyên, thầm nghĩ bề ngoài anh ta nhìn có khí chân văn nhân nhưng hiện giờ càng nhìn càng thấy quái gở...

[Một nhà này giống như không phải người tốt gì.]

Cuối cùng "A" được chọn.

——Người tí hon trong bong bóng khép hai chân, một tay chống nạnh, một tay giơ cao lên, ngón trỏ cùng ngón giữa khép lại, chỉ chỉ trỏ trỏ một nhà Liễu Cảnh Nguyên.

Môi Liễu Bạc Hoài giật giật, suýt chút nữa hít một hơn.