Trọng Sinh Chi Á Lai

Chương 92




Garlock biết, về chuyện của Barret, thân là phi thú nhân Á Lai hiểu rõ chuyện về Julian là một phi thú nhân hơn.

Á Lai nói: ―Không thì nên tạm dừng chậm lại, hình như Julian bị dọa rồi.‖

Ngoài cửa sổ, mái đầu nâu rối mù chậm rãi đến gần, chui đầu vào trong nói với hai người: ―Còn chờ nữa à, mỗi ngày chờ đợi tôi dễ qua lắm sao?‖

Garlock nói: ―Cho nên cậu đã sốt ruột đến mức nghe trộm anh với Á Lai nói chuyện?‖

Barret đặt Lục thế đại nhân lên cửa sổ, sau đó bản thân cũng vào, ủy khuất nói: ―Hai ngươi giờ thì êm đẹp rồi, em không thể đến học hỏi kinh nghiệm sao.‖ Lục thế đại nhân gật đầu đồng ý, học tập là tốt, tuy rằng không biết tên to con ngồi xổm dưới chân tường nghe lén là muốn học cái gì.

Garlock và Á Lai: ……

Bây giờ Á Lai một thân hai người, nhưng y không có bất cứ phản ứng đặc biệt nào, cũng chỉ là thích ăn, yêu ngủ, cộng thêm buổi tối đúng giờ là đi tiểu đêm, ―Anh cứ nhìn như vậy, em tiểu không được‖ Y đi tiểu ban đêm nên đại quý tộc không an tâm.

Garlock cố gắng dặn lòng rời đi, nhưng lại nhanh chóng canh ngoài phòng vệ sinh, cẩn thận lén nghe từng động tĩnh.

Á Lai có loại cảm giác mình ở trong này giải quyết vấn đề sinh lí, trung khuyển ở ngoài canh gác, là một loại cảm xúc khó tả thành lời.

Garlock nghe bên trong chậm chạp không động tĩnh, có chút lo lắng, vì thế chậm rãi quyệt miệng thổi tạo tiếng xi tiểu.

Á Lai tâm muốn khóc cũng có rồi, nhưng mà hành động đó lại có hiệu quả.

Nằm lại giường, Á Lai hỏi: ―Tạm thời chúng ta chưa về lại Eden bảo phải không?‖

Garlock nói: ―Bây giờ em không thích hợp đi đường dài, nhớ nhà à?‖

Nhà? Á Lai có chút mờ mịt, đúng vậy, bất tri bất giác đã xem Eden bảo là nhà rồi, chưa đến một năm nhưng thực sự đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Garlock nói: ―Hơn nữa trước khi thành chủ hạ lệnh mới, anh với Barret phải trấn thủ ở đây một thời gian.‖

Á Lai hỏi: ―Thật sự còn phải chiến tranh sao?‖

Garlock hôn lên trán y một cái, hồi đáp: ―Sẽ không, chỉ là phối hợp với thành chủ trung tâm tạo cho ai kia một chút áp lực thôi.‖

Á Lai lại nói: ―Chuyện của Barret thật là không cần chúng ta giúp sao?‖

Garlock nói: ―Tạ m thời cứ để tên đó tự ngược đi, nếu nó hỏi em, em cho nó vài lời khuyên là được.‖ Tên Barret thúi này ngay cả hành động nghe lén anh trai còn dám làm thì nên để cậu ta bình tĩnh lại chút đã.

Nhưng mà, tục ngữ nói, kế không cần lo lỗi thời, dùng được là được.

Barret ngay hôm đó đặ t một vạn đóa hoa hồng ghép lại thành hình trái tim, thật sự xa hoa vô cùng, nhiều đến khi đưa đến tay Julian thì cả trấn đều biết, vì thế có cả đống người đến nhiều chuyện để xem thử cuối cùng ra cái kết quả gì.

Barret một tay đỡ thằng nhóc trên vai, một tay gãi đầu, nhìn Julian cười ngây ngô hai tiếng cứ như tranh công.

Lục thế đại nhân cũng hì hì cười.

Nhưng mà không quả n những phi thú nhân khác cảm động ra sao, Julian chỉ nhíu mày bình tĩnh nói xin lỗi, phong cách khoe khoang như vậy anh chẳng thích chút nào.

Anh uy ển chuyển cự tuyệt khiến mọi người xung quanh vạn phần đồng tình với Barret, nhưng mọi người cũng đã sớm quen với Julian, đương nhiên sẽ không nói rằng phi thú nhân này không biết tốt xấu, hơn nữa rất nhiều người ủng hộ Julian thận trọng với việc chung thân đại sự như vậy.

Ngoài ban công, Á Lai nói với Garlock: ‖Kẻ có tiền sướng thật, một đồngmười bông, một vạn bông là một ngàn tiền bạc, tương đương mười tiền vàng, anh nói xem nửa tháng sinh hoạt phí của một người thường có nhiều vậy không?‖

Lục thế đại nhân nhìn khắp bốn phía, cái gì vậy ta, mình cũng chưa làm gì mà?

Barret buồn lòng vì Julian cự tuyệt, giờ còn bị Á Lai phê bình là phô trương lãng phí.

Á Lai thấ y hội trưởng địa nhân ủ rủ đi phía dưới lầu, khó hiểu hỏi Garlock: ―Em đang giải thích giúp cậuấy rằng cậu ấy tiêu tiền vì người thương, sao cậu ấy lại buồn vậy?‖

Garlock cảm thấy Á Lai của mình thật đáng yêu, hôn một cái.

Vốn là muốn gọi người tùy tiện xử lý số hoa này Julian có chút phát sầu, bởi anh cũng nghe được Á Lai nói đây là phí sinh hoạt nửa tháng của người thường đó.

Barret c ảm thấy mình tuy bại mà vinh, bởi vì hành động hôm nay chính là một lời cảnh cáo gởi đến những thú nhân khác, Julian là phi thú nhân mà hội trưởng barret đang theo đuổi, những tên có ý với Julian nên thành thật đi!

Cái gì gọi là cố gắng phấn đấu dũng cảm?

Barret rất nhanh nghĩ ra cách khác, mua một chậu hoa giá trị xa xỉ, vừa rồi vì quá lớn nên Julian không thích, vậy thì đổi lại thức khác nhỏ hơn thôi.

Julian vẫn cự tuyệt.

Barret n ản lòng, nhưng vẫn nói: ―Tôi biết trong lòng chú có nhiều băn khoăn, nhưng cũng đừng vội vã cự tuyệt tôi, nếu tôi vẫn cố theo đuổi chú một thời gian mà chú vẫn chướng mắt tôi, thì tôi sẽ chết tâm, cam đoan sau này tuyệt sẽ không làm phiền chú.‖ Sau đó theo đuổi một lần nữa là được, lúc trước Garlock cũng là mặt dày đeo bám mới cưới được Á Lai đó thôi.

L ời từ chối trong miệng Julian bị lời này của gã làm nghẹn lại, không biết phải nói gì tiếp theo, chuyện này vốn không phải là đúng hay sai, nếu Barret coi trọng một phi thú nhân khác hơi lớn tuổi một chút cũng được, thì người chú đây sẽ ủng hộ Barret, nhưng nay đổi lại mà mình thì lại chèn ép tấm lòng của Barret, dường như có hơi không công bằng. . . .

―Chú không nói thì tôi xem như chú đã đồng ý rồi đó.‖ Barret thừ a dịp Julian do dự vội vã chuyển hướng, nói: ―Như vậy, trước tiên tôi có thể hỏi chú ba vấn đề được chứ?‖

Julian gật gật đầu.

Barret cực kỳ thành thật nói: ―Vấn đều đầu tiên, với hai vấn đề kế tiếp chú có thể chọn đáp án ‗đúng‘ hoặc ‗không‘ để đáp lại không?‖

Julian nói: ―Có thể.‖

Barret che d ấu kích động trong lòng, hỏi: ―Nếu vấn đề thứ ba của tôi là hỏi chú có thích tôi không, thì câu trả lời hai vấn đề 2 và ba không thống nhất rồi phải không?‖ (Tớ ko hiểu chỗ này.‖)

Julian ngốc hai giây, sau đó suy nghĩ kĩ, phản ứng lại cuối cùng cúi đầu không nói.

Barret đề u phải vội muốn chết, trong sách viết, nếu đối phương đáp ―đúng‖, thì vạn sự giải quyết. Nếu đáp ―Không‖, như vậy vấn đề hai, ba đáp án không nhất trí, cái thứ hai là ―Không‖, cái thứ ba lại là ―đúng‖, tóm lại đối phương đều là đồng ý, nhưng không nói lời nào cũng không đạt được hiệu quả?

Julian nói: ―Tôi là chú của cậu.‖ Bảo trì phong độ rời đi.

Lục thế đại nhân gặp to con lại suy sút, từ góc khuất nghe lén xong đi ra vỗ vỗ vai an ủi, nhìn tên to xác này thất bại còn vui hơn cả chơi với Á Lai đó.

Barret nói: ―Lục thế đại nhân, không bằng ngài muốn gì tôi cho ngài thứ đó rồi ngày mệnh lệnh cho Julian làm bạn lữ của tôi được không?‖

Lục thế đại nhân lấy nĩa ăn nhỏ đâm, anh nghĩ ta là người không có nguyên tắc như vậy sao, Julian là phi thú nhân của Ngư tộc nhá!

Barret b ồng Lục thế đại nhân đặt lên đầu vai, nói: ―Cũng không biết ngài có thậtlà con nít không nữa, lúc nên ngây thơ thì không chịu ngây thơ, người lớn như tôi phải gạt sao đây?‖

Lục thế đại nhân giận cắn lỗ tai gã to con.

Lại là một ngày qua, Á Lai vốn mệt mỏi vô cùng cộng thêm giờ Lục thế đại nhân cũng không đến làm phiền nữanên ylên giường ngủ sớm.

Garlock vì tận lực bồi bên người Á Lai, cố ý bố trí một thư phòng gần sát để xử lý một số công vụ.

Cho nên khi hai người nghe thấy thanh âm a a kêu to thì vội vã lần lượt ló đầu qua cửa sổ, chỉ thấy gấu ngựa đuôi bị cháy chạy loạn khắp sân.

Lục thế đại nhân tốt bụng đưa tới dòng nước hỗ trợ dập tắt lửa.

G ấu ngựa ướt mèm ngồi bệt xuống đất, xung quanh là những ngọn nến nhỏ xiêu vẹo, chắc là trước đó gã định xếp nếp thành hình trái tim cho Julian nhưng không cẩn thận để cháy mông.

Julian đương nhiên cũng nghe thấy tiếng vang đúng lúc chạy lại, anh vội vã lấy khăn trải bản giúp Barret che khuất chỗ bị cháy lộ ra cảnh xuân.

Vốn muốn bố trí một khung cảnh lãng mạng nên lúc thấy Julian làm cho Barret càng thêm xấu hổ.

Qu ản gia đại nhân ra lệnh một tiếng, người hầu đã qua huấn luyện mặt không cảm xúc đi ra thu dọn, kỳ thật trong lòng cười đến không chịu nổi rồi, hội trưởng đại nhân này quá khôi hài!

Julian không biết Barret có bị bỏng không, vội vã tìm bác sĩ đến, sau đó ôm Lục thế đại nhân đi ra ngoài chờ.

Kỳ thật Barret đã tự nhìn mình trong gương, mình vốn không bị gì, nhưng lúc này mạnh mẽ uy hiếp bác sĩ nói: ―Ngài nên nói là tôi cần bôi thuốc.‖

Bác sĩ cân nhắ c thật lâu, nhưng biết hội trưởng đại nhân không thể trêu vào, vì thế khi ra ngoài nói vài câu với quản gia, tóm lại giúp hội trưởng đại nhân đạt được mục đích.

Garlock và Á Lai thấy Barret lén Julian nháy mắ t với bọn họ thì biết gã không sao rồi, vì thế quay lại công việc của mình, thuận tiện có lòng tốt bế Lục thế đại nhân theo luôn.

Lập tức chỉ còn lại hai người trong phòng.

Barret đau đến rên rỉ, ―Là do tôi ngượng không muốn để người khác nhìn, dù sao hồi trước chú cũng nhìn hết người tôi rồi, nên phiền chút bôi thuốc cho tôi được không?‖

Julian đỏ mặt, giờ đã không cách nào xem người này là một đứa nhỏ như ngày xưa nữa rồi, đứng ở góc độ của một quản gia nói: ―Hội trưởng đại nhân, chuyện này không phù hợp với quy củ, hơn nữa, tôi tin rằng ngài cũng không bị thương.‖

Barret hối hận muốn thúi ruột, sớm biết vậy đã bảo bác sĩ nói mình bán thân bất toại là được rồi.

Julian thấy gã ngồi xuống cũng biết được gã không sao rồi, nhưng trong mắt vẫn có chút phê bình nói: ―Không chính chắn gì cả, nghỉ ngơi đi, giờ thì đi ngủ đi.‖

Barret có chút cam chịu nói: ―Nghỉ ngơi thì có ích gì, ngủ không được lại sẽ nghĩ đến chuyện làm sao để chú động tâm, lại nhớ đến chú mà thôi.‖

Julian nghe gã nói mà xấu hổ, ―Chuyện này coi như xong đi, phi thú nhân cùng lứa với cậu có rất nhiều người đáng để coi trọng mà.‖

―Bọ n họ sao tốt bằng chú được!‖ Barret nằm lại giường lấy chăn che người, giờ gã đã cao lớn như vậy đâu còn có thể làm nũng như con nít được, vì dùng sức quá lớn để che đầu nên lộ ra hai chân.

B ất quá Julian lại cười không nổi, bởi vì anh nhớ hai mươi năm trước gấu nhỏ luôn cố trốn tránh không cho bôi thuốc, khí đó Barret con lúc nào cũng phải chờ anh giả vờ rời đi mới chịu ló đầu ra khỏi chăn, kết quả lúc nào cũng bị mình bắt lại, đúng vậy, hai mươi năm trước, cậu ấy với mình mà nói vẫn là một đứa nhỏ.

Bi ết Julian đi rồi, Barret mới đẩy chăn ra, thật ra bôi thuốc không đau chút nào, Julian rất dịu dàng, nhưng chỉ cần gã có chút không phối hợp thì Julian sẽ dùng giọng nói ấm áp dỗ dành gã, trước kia không ai nói với gã như vậy, cho nên khiến bản thân gã vui vẻ đến mức nói không nên lời. . . . .

Gã đột nhiên cười ngây ngô, hồ i giờ mỗi lần gặp Julian mình đều căng thẳng hóa ra không phải loại căng thẳng do sợ hãi, mình cũng thật trì độn đến giờ mới nhận ra.

Julian, cưng chờ đó, Barret này thề chết cũng phải bắt được cưng!