Trọng Sinh Chi Cường Thế Trở Về

Chương 146: Trần trụi khoe ân ái!




Lại một đêm này, cái tên Hạ Thiên Tịch lại một lần nữa thâm nhập nhân tâm.

Lúc này, Hạ Thiên Tịch không còn là phế vật trong lời đồn, y là một ngôi sao sáng chói, cả người toát ra quang mang vạn trượng, hấp dẫn tầm mắt của mọi người.

Tác phong của Hạ Thiên Tịch lúc này, hung hăng cho mấy đệ tử quân nhân một cái bạt tai.

Kỳ thực, Hạ Thiên Tịch là cố ý, bằng không y cũng sẽ không cao điệu hành sự như vậy.

Y biết thanh danh của mình không tốt, cũng biết muốn trợ giúp phụ thân, như vậy y đầu tiên phải thắng được tâm của đám đệ tử quân nhân này, nếu mình ở trong lòng họ tồn tại như một phế vật như cũ, y trước sau không thể giúp được phụ thân, thậm chí còn liên lụy tới phụ thân.

Đừng thấy đám đệ tử quân nhân này chức quan không lớn, nhưng khi bọn hắn tụ thành một sợi dây thường, đó cũng là một cỗ lực lượng không thể khinh thường. Mà quân đội, đúng là phải dựa vào những nhân tài trụ cột này mới có thể hình thành lực lượng cường đại, người làm bọn họ nổi giận, cho dù là nguyên soái, cũng sẽ chịu thiệt thòi lớn.

Hạ Thiên Tịch lúc này cao điệu ra tay, kinh sợ mọi người, đừng thấy y là một mỹ thiếu niên gầy yếu, nhưng qua đêm nay, không còn có người dám can đảm khinh thường vị mỹ thiếu niên này.

Hơn nữa, Hạ Thiên Tịch cũng là một người phi thường muốn lung lạc nhân tâm.

Trừ bỏ Vương Nghĩa bị nâng đi, còn lại năm người đối chiến với Hạ Thiên Tịch tuy rằng bị bại bởi Hạ Thiên Tịch cảm thấy mình không còn mặt mũi, nhưng Hạ Thiên Tịch cũng thập phần khách khí cho bọn họ mặt mũi.

Một đám người trở lại đại sảnh, Hạ Thiên Tịch đầu tiên là rót cho mình một ly rượu lịch sự bồi tội với năm người: "Vừa rồi đắc tội, ta ở đây bồi tội với mọi người." Nói xong, y ngẩng đầu uống hết một ly rượu đầy.

Tình nghĩa thiếu niên, vốn chính là dùng rượu tạo ra, không có ai sẽ vì một chuyện nhỏ mà tính toán chi ly, huống chi Hạ Thiên Tịch cũng phi thường lễ phép bồi tội trước với mấy người, ngôn ngữ không có một chút khiêu khích, càng là không có sự kiêu ngạo như vừa rồi, một mỹ thiếu niên môi hồng răng trắng như vậy thực dễ dàng cho người ta hảo cảm.

Hạ Thiên Tịch vừa nói như vậy, năm người này lập tức sôi nổi nhấc lên ly rượu ha ha cười nói: "Hạ thiếu quả thực quá khách khí, bồi tội gì chứ? Phải bồi tội cũng nên là chúng ta bồi tội với Hạ thiếu mới đúng!"

"Được, các ngươi cũng không nên bồi tội, tất cả mọi người đều uống hết rượu, về sau chính là huynh đệ."

"Đúng vậy, là huynh đệ, uống!"

"......"

Mọi người sôi nổi uống hết rượu, hiện tại trong lòng bọn họ, đúng là không còn chút chán ghét nào với, tính cách của quân nhân là gì? Thẳng thắn, sảng khoái! Bọn họ lúc đầu khinh thường Hạ Thiên Tịch, đó là vì Hạ Thiên Tịch là phế vật, còn vọng tưởng dùng thân phận chèn ép bọn họ, tất cả mọi người đều là thế hệ quân nhân tiếp theo, về sau đều phải làm việc với nhau, không ai thích một tên phế vật còn vọng tưởng dùng thân phận ức hiếp bọn họ. Nhưng hiện tại thì khác, Hạ Thiên Tịch trực tiếp dùng vũ lực trực tiếp làm bọn họ kinh sợ.

Thân là quân nhân, cũng rất phục tùng quản giáo, chỉ cần ngươi vũ lực so với hắn cao hơn, bọn họ liền phục ngươi!

Đây là đạo lý bất biến từ xưa tới nay.

Lăng Thần đứng bên cạnh Hạ Thiên Tịch, nhìn Hạ Thiên Tịch một ly tiếp một ly uống, mày nhíu lại, nhưng cũng không dám nói điều gì. Hắn biết suy nghĩ trong lòng Hạ Thiên Tịch, tuy Hạ nguyên soái hiện tại là nguyên soái Liên bang, nhưng những quân nhân trụ cột vững vàng đi theo anh cũng không nhiều, so với Lăng nguyên soái ở Liên bang lệnh hiệu triệu của anh cũng không bằng, Hạ Thiên Tịch làm như vậy, không chỉ tự lót đường cho y mà càng là lót đường cho Hạ nguyên soái.

Một đứa con trai của nguyên soái là phế vật hay là thiên tài, điều này có trọng lượng rất nặng trong lòng của mọi người.

Cho nên, biết mục đích của Hạ Thiên Tịch cùng những người này tạo tình cảm, hắn cũng thực đau lòng, chờ mọi người đều kính không sai biệt lắm, khi mọi người lại tiếp tục kính rượu,Hạ Thiên Tịch cũng uống có chút hơi say, đôi mắt cong cong như trăng non sáng lên như cũ lung lay giơ chén rượu trong tay, chén rượu này lại bị Lăng Thần ngăn lại.

Lăng Thần nhận lấy ly rượu trong tay Hạ Thiên Tịch, Hạ Thiên Tịch mở đôi mắt đang say mơ màng nhìn Lăng Thần, Lăng Thần mặt không đổi sắc đối với người kính rượu trước mắt nói: "Ly rượu này, ta uống thay y."

"Nga...nga!" Người này bị lời nói của Lăng Thần khiến cho sửng sốt một chút, ngay sau đó phản ứng lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn Hạ Thiên Tịch lại nhìn nhìn Lăng Thần, Hạ Thiên Tịch gợi lên khóe môi, mi mắt cong cong say khướt nhìn Lăng Thần cười, Lăng Thần ánh mắt ôn nhu nhìn y một cái, ngay sau đó uống hết ly rượu.

Người kính rượu sờ sờ cái đầu trọc lốc như hòa thượng của mình, ánh mắt tuần tra qua lại giữa hai người, tựa hồ không suy nghĩ được hắn vì sao cảm thấy không khí giữa hai người lại ái muội như vậy!

"Như vậy sao được?" Một người cười ha ha đứng ra giơ ly rượu nói: "Lăng thiếu là Lăng thiếu, Hạ thiếu là Hạ thiếu, ta còn chưa kính rượu Hạ thiếu đâu, sao có thể để Lăng thiếu thay thế được?"

"Đúng vậy, chờ chúng ta kính xong rượu Hạ thiếu, liền kính Lăng thiếu."

"......"

Mấy người vừa thấy Lăng Thần cư nhiên thay Hạ Thiên Tịch uống rượu, sôi nổi cảm thấy hiếm lạ, Lăng Thần lạnh lẽo kia chính là mọi người rõ như ban ngày, tuy hắn thường ngày uống rượu cũng rất hào sảng, nhưng đều chưa từng thấy hắn uống rượu thay người khác. Lúc này cư nhiên vì Hạ Thiên Tịch cản rượu, tuyệt đối không bình thường.

Lăng Thần nhìn ánh mắt hài hước của mọi người, hắn dừng một chút, đôi mắt màu bạc không chút để ý mà nhìn mọi người một cái, làm đầu óc nóng lên của mọi người không lý do rùng mình một cái.

Mấy vị ở đây, có lẽ cũng chỉ có Diệp Tích và Diệp Hạo biết nguyên nhân, vì hai người bọn họ tận mắt thấy được hình ảnh hai người hôn môi mà!

"Sao không thể thay ta?" Hạ Thiên Tịch tuy rằng nói là hơi say, nhưng là chút men say này y vẫn là chống đỡ được, vừa thấy mọi người khó xử Lăng Thần lập tức liền không muốn, nhướng mày giơ lên khóe môi nói không chút ngượng ngùng: "Hai người chúng ta chính là quan hệ tình lữ, hắn sao không thay ta cản rượu được chứ?"

Nói xong, Hạ Thiên Tịch bỗng nhiên nhón mũi chân hôn Lăng Thần.

Nháy mắt ――

Lăng Thần choáng váng!

Mọi người cũng choáng váng!

Lăng Thần không nghĩ tới Hạ Thiên Tịch cư nhiên không chút để ý đem quan hệ của hai người công khai ra, phải biết đây chính là giữa yến hội nha, cho dù bọn họ chỉ là một đám tiểu tử choai choai, tin tức hai người màu hồng phấn này ngày mai như cũ còn đăng lên đầu đề các tạp chí lớn ở Liên bang.

Liên Băng nghe đồn hai đại nguyên soái không hợp nhau cư nhiên liên hôn, tin tức này chắc chắn sẽ oanh động liên bang.

Mà Lăng Thần kỳ thực cũng muốn đem quan hệ của hai người công bố ra ngoài, nhưng không được sự đồng ý của Hạ Thiên Tịch, hắn cũng không nghĩ nhiều, mà Hạ Thiên Tịch cư nhiên công bố quan hệ của hai người, lại còn ở trước mặt nhiều người như vậy, này đủ để cho thấy Hạ Thiên Tịch yêu mình.

Nếu y không yêu mình, y sẽ không làm như vậy, tuyên bố trước mặt mọi người, khắc sâu ôn nhu nhìn chủ quyền của Hạ Thiên Tịch.

Nội tâm Lăng Thần giờ phút này đang ngọt ngào so với ăn mật còn ngọt hơn, bá đạo đáp lại nụ hôn của y, hắn cũng cần phải trước nhiều người như vậy tuyên bố chủ quyền của mình, đem Tịch Tịch mang dấu ấn của hắn, xem ai về sau còn dám rình coi người của hắn.

Mọi người ngây ngốc nhìn một màn này, nửa ngày còn chưa phản ứng lại, có người bưng ly rượu, tay trượt một cái, rớt xuống đất, ly rượu rơi vỡ, thậm chí có người vừa uống một ngụm rượu còn chưa kịp nuốt xuống, nhìn hai người cư nhiên ôm hôn, ngây ngốc mở lớn đôi mắt, miệng há hốc, rượu trong miệng thực không có hình tượng mà chảy ra đầy cằm....

Sau một lúc lâu ――

Rốt cuộc có người hoàn hồn.

"Đệch! Các ngươi đủ rồi a!"

Có người nhịn không được ồn ào, tất cả mọi người đều là một đám tiểu tử choai choai, đều là lứa tuổi nhiệt huyết phương cương, nhìn hai người không e dè hôn môi trước mặt mọi người, ai có thể không có chút phản ứng chứ?

"Đúng vậy, nhìn các ngươi, lão tử hiện tại cũng muốn tìm một người."

"Còn để cho đám đàn ông độc thân chúng ta sống nữa không!"

"Lăng thiếu, ngươi đây không phải là trần trụi làm cho chúng ta hâm mộ ghen tị hận sao?"

"Các ngươi còn không tách ra, lão tử không khách khí nữa đâu!"

Thanh âm trêu đùa của mọi người từng câu từng câu vang lên, hai người rốt cuộc tách ra, khuôn mặt tinh xảo tuyệt luân của Hạ Thiên Tịch ửng đỏ, nhìn còn kiều nộn hơn cả hoa, một đôi mắt hoa đào câu nhân mị hoặc, cánh môi đỏ thắm no đủ, kiều diễm ướt át, nhìn thật khiến người dục vọng mười phần.

Nhìn Hạ Thiên Tịch như vậy, đã có người không tự giác nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng âm thầm chửi một tiếng, mịa nó, nam nhân cũng có thể đẹp đến yêu nghiệt như vậy sao? Quả thực so với mỹ nhân còn câu nhân vạn phần.

Nhìn ánh mắt không thích hợp của mọi người nhìn Hạ Thiên Tịch, sắc mặt lạnh lùng hừ một tiếng, ánh mắt như băng sương lạnh lùng liếc mọi người một cái, cường đại hơi thở lạnh băng khiến mọi người lập tức hoàn hồn, xấu hổ ngại ngùng sờ sờ cái mũi, kỳ thực cũng không thể trách bọn họ nha, ai bảo Hạ Thiên Tịch yêu nghiệt như vậy chứ?

Hạ Thiên Tịch cong cong khóe môi, cười vô tâm vô phế, ánh mắt nhìn mọi người nói: "Hiện tại, Lăng Thần có thể thay ta cản rượu không!"

"Đệch! Hạ thiếu, ngươi này không phải là thuần túy đả kích chúng ta sao?" Có người nhịn không được phun nước đắng: "Chúng ta đều là một đám đàn ông đại lão gia độc thân nha, các ngươi không cần khoe ân ái trước mặt chúng ta được không? Sẽ chói mù mắt chó của chúng ta!"

"Đúng vậy, về sau Hạ thiếu cùng Lăng thiếu xuất nhập liền có đôi có cặp, vậy không phải khiến chúng ta hâm mộ chết sao!"

Hạ Thiên Tịch gợi lên khóe môi cười cười, đôi mắt sáng lấp lánh nói: "Vậy các ngươi liền tìm một người đi!"

"Chúng ta đều là một đám đại lão gia cao lớn thô kệch ở nơi nào tìm người như Hạ thiếu ngươi?"

"Ha hả...." Hạ Thiên Tịch cười nhìn Lăng Thần nói: "Ngươi xem, ngươi có thể tìm được ta như vậy, làm bọn họ hâm mộ hỏng rồi, ngươi về sau nhất định phải đối tốt với ta!"

Hạ Thiên Tịch không chút nào thèm để ý ánh mắt của mọi người, ở trước mặt mọi người khoe ân ái.

Kỳ thực, Hạ Thiên Tịch cũng là một người thích lên sân khấu đi!

Nguyên bản y cũng không muốn nhanh như vậy liền công bố quan hệ của hai người, nhưng y phát hiện trong yến hội ánh mắt một ít nữ nhân nhìn Lăng Thần không phù hợp, vì thế Hạ Thiên Tịch lòng dạ hẹp hòi phát tác, nghĩ thầm trước đem Lăng Thần đặt dưới mí mắt của mình.

"Ta sẽ đối tốt với ngươi!" Lăng Thần ánh mắt ôn nhu nhìn Hạ Thiên Tịch trịnh trọng hứa hẹn, hắn chắc chắn sẽ đối tốt với Hạ Thiên Tịch, sẽ đối tốt với y cả đời.

Hạ Thiên Tịch khóe môi cong cong.

"Đệch! Lão tử không chịu nổi..."

"Ta cũng vậy, lão tử hiện tại cũng muốn tìm một người yêu đương"

"Hạ thiếu và Lăng thiếu một đôi, buổi tối hôm nay mọi người chúng ta phải hung hăng rót rượu cho bọn họ!"

"Đúng đúng, chuốc rượu..."

Mọi người ồn ào nhốn nháo....

..........