Trọng Sinh Chi Đế Quốc Sủng Phi

Chương 81




Khư ô thang đa số là ở lúc tước quý vỡ lòng dùng để giảm thiểu độ dày của tin tức tố, giảm bớt thống khổ của thân thể.

Nếu như bình thường dùng thuốc, sẽ khép kín khí quan phân bố cùng tiếp thu tin tức tố, ẩn dấu khí tức của bản thân khiến đối phương không cách nào bằng vào tiếp thu tin tức tố để phán đoán là quân hay tước.

Quân quý trêи đường hòa thân vì an nguy của bản thân sẽ dùng thuốc ẩn dấu tin tức tố cũng không hiếm thấy, sau khi đến nước bang giao, thân thể của mỹ nhân trong ngắn hạn bị vây trong trạng thái khép kín, cũng không khiến kẻ khác khả nghi.

Phiên thuộc quốc tiến cống mỹ nhân cho Hạ Triều phần nhiều đến từ Tây Vực, huyết thống hỗn tạp, đường nét thâm thúy như cửu hoàng nữ, đồng sắc cùng huyết thống tinh khiết cũng không số ít, cho nên nếu Hạ Triều ban cho Phù Tang quốc một vị mỹ nhân dị tộc cũng không có gì không thích hợp.

Cho nên, phương án này xác thực khả thi.

Kỳ Hữu Đế lại phủ quyết kiến nghị của cửu hoàng nữ.

Hắn đã sắp đánh mất tính mệnh của một nữ nhi, làm sao có thể để nữ nhi nhỏ tuổi nhất một mình thiệp hiểm?

Huống hồ, đây còn là hài tử hắn rất sủng ái, hắn thà rằng hi sinh bát hoàng nữ, cũng không muốn để cửu hoàng nữ mạo hiểm phiêu lưu.

Kế sách này mới vừa nói ra, Giang Hàm cảm thấy có thể thực hiện, cho dù A Cửu cứu không được người, muốn toàn thân trở ra cũng không trắc trở.

Cho dù thân là nhất phẩm hoàng tước như Giang Hàm, xuất nhập thiên quân vạn mã cũng có thể như vào chỗ không người, muốn tự bảo vệ mình tuyệt đối không khó.

Chỉ là Giang Hàm ngoại hình có cảm giác cương nghị đặc trưng của tước quý, cho dù ngụy trang thành quân quý cũng khó khiến tước quý ái mộ, mà A Cửu lại không giống nàng.

Dung nhan tuyệt sắc mặc dù trời sinh mang theo tính nguy hiểm, lại có thể gọi thế nhân khó có thể chống lại mị hoặc, Phù Tang vương vì bề ngoài này mà buông lỏng phòng bị là có khả năng rất lớn, là một kế sách đáng để thử.

Mà khi Giang Hàm muốn bước ra chuẩn bị tán thành đề nghị của cửu hoàng nữ, Kỳ Hữu Đế lại kiên quyết phủ quyết, ngữ khí cùng thần sắc hiển nhiên là không có bất luận cơ hội thương thảo nào.

Cửu hoàng nữ vốn dĩ còn muốn kiên trì nhưng mới vừa lên tiếng, đã bị phụ hoàng nghiêm khắc quát lớn.

Kỳ Hữu Đế còn có tư tâm, khó tránh khỏi mọi người hợp lực khuyên giải, nên vội vàng nâng tay cho mọi người lui xuống, hạ lệnh việc này ngày khác thương nghị tiếp.

Cửu Điện Hạ lần đầu bị phụ hoàng trách mắng, nhất thời có chút phát mộng, bị ngũ hoàng tử đẩy ra khỏi Càn Thanh cung.

Mấy hoàng tước ra cửa, rất có ăn ý không tản đi.

Ngay cả đại hoàng tử cũng khó có được cùng Giang Hàm tụ hợp, hắn dùng tay áo lau mồ hôi, vác cái bụng mập nghiêm túc nói: “Biện pháp này không sai, ta phải thuyết phục các đại thần, hợp lực dâng sớ, thay lão Cửu thỉnh mệnh cứu Bát muội về.”

Giang Hàm trầm mặc một lúc lâu, nhàn nhạt trả lời: “Sợ là trắc trở, phụ hoàng đâu nở để A Cửu mạo hiểm, so với bức bách phụ hoàng, không bằng bắt đầu tìm một người có thể thay A Cửu hoàn thành nhiệm vụ.”

“Mạo hiểm?” Giang Trầm Nguyệt nghiêng đầu nhíu mày nhìn nhị tỷ, phản bác: “Phù Tang là nơi chật hẹp nhỏ bé, mà ngay cả vương tử Phù Tang năm trước đến tiến cống tư chất cũng chỉ thường thôi, dù cho hắn huy động chiến lực cả nước, thì có thể làm gì được ta? Ta ở trong mắt phụ hoàng, lẽ nào chính là không chịu nổi một kϊƈɦ như thế?”

Giang Hàm liếc nhìn Giang Trầm Nguyệt một cái, ném cho hoàng muội một ánh mắt “đúng vậy”.

Cửu Điện Hạ xiết nắm tay, quay đầu nhìn những hoàng huynh khác tìm kiếm an ủi, nhưng thu được điều là ánh mắt có ý “Không có cách nào, phụ hoàng đời này sợ là đều sẽ cảm thấy ngươi không chịu nổi một kϊƈɦ”.

Cửu Điện Hạ rất thất vọng, cúi đầu quay về Từ Ninh Cung.

Hi phi lúc này đang ở chính điện tìm Vưu Quý Phi tố khổ, nghe Cửu Điện Hạ giá lâm, lập tức kϊƈɦ động vươn cổ nhìn ra ngoài cửa.

Vưu Quý Phi nhìn thấy tiểu hoàng tước nhà mình dáng vẻ chán nản, trong lòng đã đoán được Bát Công Chúa sợ là không cách nào cứu được, chỉ đành trước một bước mở miệng chuyển đề tài, để tránh Hi phi bi thương.

Nhưng lúc này Hi phi làm sao lại lo lắng sát ngôn quan sắc, khẩn cấp mở miệng hỏi quyết định của bệ hạ.

Giang Trầm Nguyệt không dám nhìn thẳng vào ánh mắt chờ đợi của Hi phi, vô thức đem ghế kéo sang bên cạnh mẫu phi, hận không thể trốn phía sau Vưu Quý Phi.

Vưu Quý Phi nhìn thấy Hi phi gần như điên dại , liên tưởng đến nếu như nữ nhi của mình gặp nạn, nhất thời cảm thấy trong lòng đau như dao cắt, không tránh khỏi cũng nghẹn ngào theo Hi phi.

Vưu Quý Phi không muốn rơi lệ trước mặt Cửu Điện Hạ, liền mượn cớ ra trắc điện, đến hoa viên bình phục tâm tình.

Cửu Điện Hạ không nghĩ tới, thời gian này mà mẫu phi cư nhiên bỏ lại nàng, quay đầu lại nhìn Hi phi đang khóc như hoa đào tàn úa đôi mắt như quả đào, nhất thời cảm thấy gánh nặng nghìn cân đè lên trêи vai, vội vàng nhấc chân thoát ra, muốn bồi mẫu phi giải sầu lại bị mẫu phi cưỡng ép lưu lại, lệnh cho nàng khuyên giải Hi phi.

Vưu Quý Phi đi ra cửa, trong trắc điện liền chỉ còn lại hai người cùng thị tỳ.

Cửu Điện Hạ quay người lại, Hi phi đang dùng khăn lau lệ, nhìn thấy siêu phẩm hoàng tước đứng đó, nàng vội vàng cung kính đứng lên.

Cửu Điện Hạ nâng tay ý bảo nàng không cần đa lễ, thẳng đi đến đối diện ngồi xuống, nét mặt đã không có tính trẻ con như lúc mẫu phi có mặt, nhất phái uy nghiêm.

Bát giác cung đăng thẳng tắp từ đỉnh đầu chiếu theo, Hi phi hai mắt đẫm lệ nhìn về phía đối diện, nức nở nói: “Điện hạ, cứu San Nhi đi! Ngài còn nhớ rõ, Bát Công Chúa lúc nhỏ thường giấu đồ ăn vặt của mình, âm thầm chạy tới Từ Ninh Cung cho ngài ăn, chính là trước khi đi Tân La hòa thân, tỷ muội nàng lưu luyến nhất cũng chính là ngài!”

Cửu Điện Hạ buông xuống ánh mắt gật đầu, thật sâu hít vào, nói: “Nương nương chú ý thân thể, bát tỷ trước khi đi vẫn căn dặn ta phải chiếu cố ngài nhiều một chút. Hôm nay việc này đã xảy ra, cũng không phải không còn cách xoay chuyển, ta dĩ nhiên sẽ không đứng nhìn không để ý, nương nương trước tiên đừng khóc nữa.”

Hi phi trừng lớn đôi mắt hạnh sưng đỏ, cả kinh nói: “Cách gì? Điện hạ nghĩ ra biện pháp để cứu nàng?”

Cửu Điện Hạ thiển đồng lưu chuyển, vì hậu cung không thể hỏi chuyện triều chính cho nên vấn đề này bất tiện đáp lại, chỉ đành suy nghĩ, đáp: “Biện pháp là có, chỉ là vẫn chưa được phụ hoàng phê chuẩn.”

“Cái gì!” Hi phi nhất thời bật dậy, lách qua bàn tròn đi đến trước mặt Cửu Điện Hạ, vội nói: “Bệ hạ vì sao không chịu phê chuẩn?”

Cửu Điện Hạ không biết nàng nghĩ gì, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Hi phi một đường đi đến trước mặt mình, vừa muốn mở miệng, Hi phi đã khụy gối, muốn quỳ trước mặt nàng.

Cũng may Cửu Điện Hạ nhanh tay lẹ mắt chặn đứng nàng, vội vội vàng vàng đứng dậy đỡ Hi phi lên.

Hi phi hiển nhiên tâm tình tan vỡ, tê liệt như bùn, trong miệng gào khóc: “Vì sao không phê chuẩn? Vì sao không phê chuẩn! Điện hạ! Ngài cứu Bát Công Chúa….”

Giang Trầm Nguyệt một tay đỡ bên hông Hi phi, có chút chật vật phất tay khiến thị tỳ đến đỡ.

Hi phi được đỡ ngồi ghế trêи, như trước thất thố dùng hai tay kéo vạt áo của Cửu Điện Hạ, khóc đến thở không ra hơi.

Cửu Điện Hạ bị dây dưa đầu lớn như cái đấu, nhưng cũng không tiện truy cứu một mẫu thân đau lòng mà thất nghi, lại càng không dám khẳng định bản thân có thể cứu Bát Công Chúa về, chỉ đành gắng gượng chờ Hi phi khóc đến không còn khí lực mới nhẹ nhàng kéo tay nàng ra, sai người đem nàng đỡ về cung.

Hi phi trêи đường trở về nghỉ ngơi, đầu óc vừa chuyển, mới hiểu được Cửu Điện Hạ là ám chỉ nàng: Quyền quyết định ở trong tay hoàng đế.

Nàng vội vã sai người quay đầu, đi đến Dưỡng Tâm Điện.

Kỳ Hữu Đế vốn đã rất lo lắng, nhìn thấy Hi phi không tuyên triệu mà đến, nhất thời nghẹn một bụng lửa giận.

Nhưng khi nhìn thấy nữ nhân này khóc đến nửa chết nửa sống quỳ gối dưới chân hắn, trong miệng hô hoán nhũ danh của Bát Công Chúa, trong lòng hoàng đế nhất thời dao động, tự mình khom người đỡ nàng dậy.

Trải qua việc này Kỳ Hữu Đế cũng có chút dao động, nhớ đến Bát Công Chúa lúc nhỏ ngây thơ khả ái, trong lòng càng không nỡ.

Ngày thứ hai, năm vị hoàng tước kể cả bốn vị đại thần nội các lại tập thể dâng tấu chương can gián, nói rõ mức độ khả thi của kế sách, cường điệu phân tích chiến lực của thị vệ của quốc vương Phù Tang, rốt cục khiến Kỳ Hữu Đế quyết định theo kế hoạch mà làm.

Thủ phụ lúc đầu liền phác thảo công văn giả ý giảng hòa, tuyển định sứ thần, quyết định sáng sớm ngày mai khởi hành.

Để hoàng tước trà trộn vào hai hồ cơ lẫn vào vương cung Phù Tang, chỉ có hoàng thất và mấy trọng thần biết được.

Bởi vì cửu hoàng nữ trong mắt Vưu Quý Phi so với ở trong mắt Kỳ Hữu Đế càng thêm “Không chịu nổi một kϊƈɦ”, cho nên Giang Trầm Nguyệt cũng không báo việc này cho mẫu phi biết, chỉ nói là phụng mệnh đi Giang Nam.

* * * * * * *

Đầu buổi chiều Cố Sanh một mình du đãng ở giáo trường Quốc Tử Giám.

Nhìn những thân ảnh rộn ràng ra vào giáo trường, trong lòng nàng vắng vẻ, xem bóng lưng của ai cũng có thể nhớ đến tiểu nhân tra.

Đã năm ngày không gặp, Cố Sanh chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ không thích ứng được cuộc sống như thế này, mặc dù biết Cửu Điện Hạ có thể trở về bất cứ lúc nào, nhưng vừa nghĩ đến, sóng mũi đều sẽ chua xót.

Nàng thậm chí vẫn như cũ mỗi ngày chuẩn bị cao điểm, giấu ở trong tay áo, an ủi bản thân rằng cho dù tiểu nhân tra không có tới, nàng cũng có thể xem như tự chuẩn bị cho mình.

Trêи thực tế, chính nàng lại nuốt không trôi.

Nóng lòng đến mức này khiến Cố Sanh vô cùng bất an, nhưng dù sao cùng Cửu Điện Hạ sớm chiều ở chung mười năm, hôm nay đột nhiên xa nhau, tưởng niệm cũng không thể tránh được.

Cố Sanh muốn đầu óc thanh tĩnh, liền đứng dậy cầm lấy cung tiễn trêи bàn, đi đến chỗ trước kia Cửu Điện Hạ thường luyện bắn cung, bắt đầu nhớ lại những kỹ thuật tiểu nhân tra dạy nàng lúc bắn cung.

Nàng chọn một góc độ thích hợp, tách hai chân, cài tên, dùng toàn lực kéo dây cung, bắn ra.

Mũi tên dĩ nhiên chỉ bay được hai ba trượng, nhưng phương hướng thật ra cũng không sai.

Cố Sanh không khỏi bật cười, thì ra, chỉ cần có phần tâm này bản thân nàng cũng không phải một quân quý nhu nhược chỉ có thể bắn tên đến đầu ngón chân.

Rời khỏi Giang Trầm Nguyệt, nàng không hiểu sao lại cảm thấy bản thân cường đại hơn trước kia.

Ý nghĩ này khiến nàng rất hưng phấn, liên tiếp rút ra vài mũi tên, ra sức bắn đi, sau năm mũi tên, cánh tay liền có một chút dùng không ra lực.

Cố Sanh hít sâu mấy hơi, dùng tay áo lau mồ hôi trêи đầu, lần nữa giương cung, nhắm vào hồng tâm, toàn lực kéo cung.

Nhưng cánh tay đã bắt đầu run nhè nhẹ, trong mắt nàng xẹt qua một mạt buồn bã, không cưỡng cầu nữa, chậm rãi buông cung tiễn xuống.

Ngay lúc nàng buông cánh tay, cổ tay lại bị người khác bỗng nhiên nắm lấy, nâng lên, nhắm ngay hồng tâm!

Cố Sanh vô cùng kinh ngạc xoay người, chỉ thấy một mạt trường sam màu hạnh hoàng dán đến phía sau nàng, sau đó tay cầm cung cũng bị người phía sau nâng lên lên, chân nàng còn bị người đó thô lỗ đá về phía trước một chút.

“Cung cùng mặt đất vuông góc, hai vai trầm xuống, đề khí —”

Khẩu khí mệnh lệnh quen thuộc vang bên tai, viền mắt Cố Sanh nhất thời nóng rát, mím môi, mới không khiến bản thân khóc thành tiếng trước mặt tiểu nhân tra, xa xa hồng tâm cũng bị nước mắt làm nhòe nhìn không rõ nữa.

Giang Trầm Nguyệt tay cầm tay đem một tiễn bắn ra, không hề trở ngại mà xuyên qua hồng tâm.

“Ta phải rời kinh thành, sáng mai sẽ đi.”

Cố Sanh buông cung tiễn, vội vội vàng vàng lau nước mắt, vẫn không dám xoay người, chỉ áp lực tâm tình, đưa lưng về phía Giang Trầm Nguyệt cấp cấp hỏi: “Khi nào trở về?”