Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 100




Tả Thiệu Khanh nhéo thịt mềm trên cánh tay, có chút đau ê ẩm, y im lặng thở dài, lúc nào mới có thể luyện được một thân mình đồng da sắt như Lục Tranh đây?

“Ngoại trừ lời đồn này, trong phủ còn có tin tức nhỏ khác không?”

La Tiểu Lục thần bí nhìn chung quanh, sau đó hạ giọng nói: “Đinh Lan Uyển bên kia có người nói trưa hôm nay đại tiểu thư sau khi ra cửa một lần, không người biết nàng đi đâu.”

“Chuyện bí ẩn như vậy ngươi như thế nào biết được?”

La Tiểu Lục tự đắc nói: “Nô tài và Tích Mai thế nhưng là thanh mai trúc mã, Tích Mai vừa bị phu nhân đưa cho đại tiểu thư làm nhị đẳng nha hoàn.”

“Thanh mai trúc mã? Trong phủ này thanh mai trúc mã của ngươi còn ít sao?” Tả Thiệu Khanh cười cười, La Tiểu Lục là người hầu trong nhà sinh ra, nha hoàn đượcngười hầu trong nhà sinh ra cùng nó giống nhau cũng không ít.

“Kìa…Người khác đều là một đám nịnh hót, nô tài mới không thèm.” La Tiểu Lục bĩumôi.

“Nói như vậy, ngươi là vừa ý thanh mai trúc mã này rồi hả? Muốn gia tác hợp chongươi hay không?”

La Tiểu Lục lắc đầu như trống bỏi: “Ngài đừng làm như vậy. Nô tài tuy không yêu cầu xa vời tìm tư sắc hơn người, nhưng...tốt xấu cũng không thể mặt rỗ hoa à.”

“Ha ha…lời này thực sự nên để cho thanh mai trúc mã của ngươi nghe một chút.” Tả Thiệu Khanh chê cười nó vài câu, sau đó bắt đầu suy nghĩ sâu xa, Tả Thục Tuệ này gạt mọi người vụng trộm đi ra ngoài là tại sao chứ? Chung quy không đến mức là gặp mặt tình lang đi?

Tả Thiệu Khanh lắc đầu cười thầm, Tả Thục Tuệ lúc này mới vừa vào kinh hai ngày, chỉ đi qua phủ Trấn quốc công một lần, sao có thể nhanh như vậy liền cấu kết với hán tử hoang dã?

Hơn nữa có một Trấn quốc công bày ở trước mặt nàng ta, nàng ta ngay cả Tào Tông Quan đều bỏ qua, làm sao mà vừa ý một hán tử hoang dã bình thường?

Nhớ tới Tào Tông Quan, Tả Thiệu Khanh khó tránh khỏi liền nhớ đến tình cảnh lần trước gặp hắn ta ở Lộc Minh Cư, y cảm thấy thanh niên đã từng có ánh mắt sáng sủa đang đi về phía một con đường âm u.

“Người ở chỗ đại gia chúng ta có thể dùng không?” Tả Thiệu Khanh hạ giọng hỏi.

Bắt đầu từ trấn Vưu Khê, Tả Thiệu Khanh liền để cho La Tiểu Lục âm thầm thu muahạ nhân có thể mua ở trong phủ, hiện tại ngoại trừ người vẫn luôn ở cạnh Tiết thị,cơ bản đều có thể cùng với La Tiểu Lục tạo mối quan hệ.

Chỉ tiếc quản sự quan trọng trong quý phủ đều là người của Tiết thị, muốn nhận được tin tức có ích vẫn là không dễ.

La Tiểu Lục thần kinh căng thẳng, biết Tam gia lại bắt đầu toát ra ý nghĩ xấu xa: “Một phòng thông phòng tiểu thiếp kia nô tài không có cách nào ra tay, ngược lại là mấy nha hoàn bà tử bên người Thiếu phu nhân cùng nô tài quan hệ không tệ.”

La Tiểu Lục trước kia với tư cách là người nằm vùng của Tiết thị, cùng bên kia quan hệ cũng không tệ, người thông minh mơ hồ cũng đoán được thân phận của nó, dĩ nhiên là ít đi vài phần phòng bị.

Tả Thiệu Khanh thỏa mãn gật đầu: “Vậy là đủ, ngươi tới...” Đợi La Tiểu Lục tới gần, Tả Thiệu Khanh ở bên cạnh nó cẩn thận dặn dò một lần, sau đó nghiêm túc cường điệu: “Cần phải để cho việc này truyền đến trong tai đại tẩu.”

La Tiểu Lục vốn là kinh ngạc, tiếp theo lòng tràn đầy oán hận: “Trước kia nhìn đại gia cũng không tệ lắm, không nghĩ tới vậy mà sẽ có loại tâm tư này, Thiếu phu nhân tuy gia thế không tốt một tí, người lại không tệ, ngài yên tâm, nô tài nhất định sẽ truyền chuyện này đi.”

Đã có việc trước đây của Tử Trúc, Tả Thiệu Khanh biết La Tiểu Lục ở Tả gia này lănlộn so với y còn nhiều hơn, cũng không lo lắng nó làm hư chuyện này.

Tuy y từng nhắc nhở Hà thị một lần, nhưng Hà thị hình như cũng không có một chút động tĩnh nào, xem ra không hạ một chút dược mãnh liệt thì không được.

Y không tin ngay cả chuyện này Hà thị còn có thể nhẫn, nếu như nàng ta không biết nên ra tay như thế nào, Tả Thiệu Khanh không ngại tạo cho nàng ta một chút cơ hội.

Một trận mưa xuân đầu tiên rơi xuống trong đêm, âm u lạnh lẽo. Tả Thiệu Khanh thật sự rất nhớ cái ôm ấm áp dịu dàng của Lục Tranh, cả đêm đều chẳng khép mắt nổi.

Đến tận khi La Tiểu Lục tiến vào nói cho y biết Ngũ công chúa gửi thiệp đến mời Tả đại tiểu thư tới gặp mặt, lúc ấy Tả Thiệu Khanh mới loại bỏ tâm tình sa sút, cười rộlên trên nỗi đau của người khác.

Chuyện xảy ra ngày đó ở phủ Trấn quốc công Ẩn Nhất đã nói cho y biết, Tả Thục Tuệcứ thế mà trở thành tấm mộc sống thay y, còn là loại cam tâm tình nguyện, Tả Thiệu Khanh nghĩ đến việc này liền cảm thấy quyết định lúc đầu là vô cùng chính xác.

“Đi ra chuẩn bị giấy bút, gia hôm nay muốn luyện chữ.” Tả Thiệu Khanh từ trong chăn chui ra, lạnh rùng mình, lại gọi: “Mang một chậu than vào, lạnh chết rồi.”

La Tiểu Lục thu dọn bàn và giấy bút xong mới tới nói: “Ngài hẳn không thể không biết quý phủ ta có định chế nhận than, ngài cũng không phải thiếu gia con vợ cả, có thể được như thế này đã là không tệ.”

Tả Thiệu Khanh gõ nó một cái, cười dạy dỗ: “Gan to nhỉ, dám cùng gia nói chuyện như vậy.”

La Tiểu Lục mấy ngày này càng ngày càng làm càn, chẳng qua cũng là do nó một lòng hướng về phía Tả Thiệu Khanh, thời gian dần trôi qua cũng không sợ Tả Thiệu Khanh như vậy nữa.

Tả Thiệu Khanh hướng trên đỉnh đầu hô một tiếng: “Ẩn Nhất.”

La Tiểu Lục lúc đầu còn không rõ ràng cho lắm, cùng ngẩng đầu nhìn lên trên, vừa nhìn lập tức cả người đều không ổn.

Nó ngây ngốc nhìn bóng đen bay từ trên xà nhà xuống, ngơ ngác nghe Tam gia nhà nó dặn người cao to đó đi mua than, lại ngơ ngác nhìn hắn ta biến mất ngay trước mắt mình, mọi thứ cứ như một giấc mơ.

“Hắn…hắn như thế nào ở đây?” La Tiểu Lục mở to hai mắt nhìn hỏi, nó là nhìn thấy Ẩn Nhất, cũng biết thân phận của hắn ta, thế nhưng lại không biết chủ tử nhà mình vậy mà có nặng lực đến trình độ này.

Tả Thiệu Khanh không tâm tình cùng nó tán dóc loại chuyện riêng tư này, khoát tay nói: “Được rồi, thừa dịp Tiết thị còn không có tìm ngươi làm phiền trước thay gia đi mua ít điểm tâm trở về, vú Liễu không ở đây, ngay cả người làm điểm tâm cũng không có.”

La Tiểu Lục nghe thấy Tiết thị da mặt căng chặt, chẳng quan tâm vấn đề Ẩn Nhất, cầm túi tiền hấp tấp chạy, hơn nữa chuẩn bị lại ở bên ngoài tản bộ nhiều một chút.

Tả Thiệu Khanh tĩnh tâm luyện viết vài trang giấy rồi mới bắt đầu xem xét đề thi. Y không sợ thi phú kinh nghĩa, dù có đổi đề y vẫn tin tưởng mình, chì là chuyện thi vấn đáp này, vẫn nên suy nghĩ cẩn thận một chút, không thể treo cổ trên một thân cây.

Trong phòng dần dần ấm áp, Tả Thiệu Khanh dựa theo trí nhớ mà viết ra đáp án của Tưởng Hằng Châu một lần, đắn đo suy nghĩ để tìm ra chỗ sơ hở.

Vấn đề này đời trước y từng trải qua, lúc này chẳng qua là tìm về một chút trí nhớ mà thôi, nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy đáp án của Tưởng Hằng Châu, y biết dù cho mình cũng tham gia cuộc thi, khẳng định không sánh bằng hắn ta, lúc này mới có y sau đó cần cù chăm chỉ vài năm.

Giang Triệt đã từng chê cười y, đời này y cũng sẽ không có cơ hội tham gia cuộc thi,chẳng qua là uổng công mà thôi, chỉ có Tả Thiệu Khanh tự mình biết, y chẳng qua làtìm mục tiêu cho cuộc đời không thú vị của mình mà thôi.

Chờ lúc y tự nhận là cao hơn Tưởng Hằng Châu một bậc, cừu hận lần nữa thật sâuchôn giấu trong lòng y trỗi dậy, y lúc mới chuyển hướng tập võ, cầm một bộ tâm pháp không trọn vẹn luyện lung tung, không nghĩ tới thật sự khiến y báo thù rửahận.

Không chỉ như thế, ông trời còn trả lại cho y một cơ hội sống lại, Tả Thiệu Khanhcảm thấy, nếu lần này không thể đoạt lấy tên tuổi trạng nguyên, cũng rất xin lỗi ôngtrời.

Cơm trưa là một tiểu nha đầu đưa tới, từ khi Tả Uẩn Văn bởi vì Tả Thiệu Khanh xử lý Mã má má phòng bếp, ba bữa cơm của y cuối cùng cải thiện không ít.

“Ẩn Nhất ngồi xuống cùng nhau ăn đi.” Tả Thiệu Khanh nhìn thấy trong phòng nhiều hơn hai chậu than, thân thể ấm áp, tâm tình cũng liền ấm lại.

La Tiểu Lục không ở đây, nha hoàn lại đưa tới phần ăn cho hai người, Tả Thiệu Khanh chủ động bày bát đũa cho Ẩn Nhất.

Ẩn Nhất xin miễn, cái này nếu để cho chủ tử nhà hắn ta biết hắn ta và phu nhântương lai cùng bàn ăn cơm, công việc nhẹ nhàng như vậy cũng nên đổi chủ là vừa.

Tả Thiệu Khanh cũng không bắt ép, vừa ăn đồ ăn còn hơi nóng, vừa hỏi vài việc ở Trấn quốc công, không có người ngoài nên cũng lười tuân theo quy cũ “Ăn không nói ngủ không nói”.

Ẩn Nhất đi theo Lục Tranh rất nhiều năm, hắn ta từ nhỏ đã bị phân đến bên ngườitiểu công gia làm tùy tùng, một đường cùng với hắn lớn lên, một đường cùng vớihắn xuất chinh, cho nên hiểu Lục Tranh so với Lão phu nhân nhiều hơn vài phần.

Cho nên hắn ta cũng xem như hiểu thiếu niên này đối với chủ tử nhà hắn ta mà nóicó ý nghĩa gì, cũng không bởi vì bị phái đến bên người Tả Thiệu Khanh mà hụt hẫng.

Ngoại trừ vấn đề Tả Thiệu Khanh hỏi, Ẩn Nhất còn chủ động nói chuyện phủ Trấn quốc công, chủ nhân chỉ có hai người, còn là mẫu tử, căn bản không có chuyện kì lạ gì, bọn hạ nhân đều là trải qua tinh chọn kĩ càng, quy cũ cũng nghiêm, chuyện có thể nói cũng rất ít.

“Gia…Tam gia…” Ngoài cửa, La Tiểu Lục gào to chạy vào, trong tay còn mang theo một túi giấy.

Tả Thiệu Khanh để đũa xuống, vẻ mặt bình tĩnh dạy dỗ: “Xem ra gia phải nhắc lại một lần nữa gia quy trong phủ này với ngươi.”

La Tiểu Lục là gã sai vặt đắc lực ở bên cạnh y và cũng là duy nhất, không đem một chút tật xấu vội vàng ấy bỏ đi về sau nhất định gặp chuyện không may.

“Không phải…” La Tiểu Lục thở hổn hển báo cáo: “Nô tài trên đường trở về trùng hợp gặp được xe ngựa của đại tiểu thư, nghe thấy bên trong có tiếng khóc.”

“Nàng ta không phải là được Ngũ công chúa mời đi sao?” Tả Thiệu Khanh nhìn cóchút hả hê nói: “Tám phần là bị ức hiếp, khóc liền khóc, một đường khóc trở về, sợ làlời đồn bên ngoài đều bay đầy trời đi?”

La Tiểu Lục bừng tỉnh đại ngộ: “Khó trách, nghe nói Ngũ công chúa này đẹp thì đẹp,tâm tư lại rất độc ác, không ít quan gia tiểu thư đều sợ nàng, tất cả mọi người nói đại tiểu thư này đoán chừng là gả không được cho Lục công gia.”

“A? Vì cái gì?” Tả Thiệu Khanh hứng thú nổi lên.

“Lục công gia trước đây không quay lại kinh, nghe nói Lão phu nhân liền xem xét cáctiểu thư khuê các, nhưng cũng không biết chuyện gì xảy ra, cũng không lâu lắm cáctiểu thư khuê các này liền chết bắt đắc kì tử, tất cả mọi người nói là Ngũ công chúahạ độc thủ.”

Tả Thiệu Khanh lông mày nhướng lên, không phúc hậu khen một câu: Chết tốt.

Sau đó hỏi Ẩn Nhất tính cách của vị Ngũ công chúa này, đáng tiếc Ẩn Nhất biết được cũng không nhiều, chỉ nói trở về lại cho người điều tra thêm.

Tả Thiệu Khanh không sợ Ngũ công chúa này độc ác, chỉ sợ nữ nhân này chẳng những độc ác còn thông minh, vậy cũng có chút khó giải quyết.

Chẳng qua người có thể làm cho thanh danh xấu truyền khắp toàn thành, đoánchừng cũng không có chỗ nào thông minh.

Y quay đầu liếc nhìn về phía chỗ Ẩn Nhất trước đây đứng, lúc này đã không có bóng người, y hướng về phía trên xà nhà liếc qua, ngay cả một góc áo cũng không thấy