Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 103




La Tiểu Lục bị dọa sợ, chạy nhanh đến bên người Tả Thiệu Khanh, bổ nhào lên người y khóc: “Gia...Tam gia, ngài làm sao vậy?...Ngài cũng không thể chết, ngài chết Tiểu Lục Tử làm sao bây giờ? … Vú Liễu còn dặn đi dặn lại để cho nô tài chăm sóc tốt cho ngài, ngài nếu là có chuyện gì không hay xảy ra vú Liễu khẳng định lấy mệnh nô tài…”

Tả Thiệu Khanh bị ồn ào đau đầu, quăng La Tiểu Lục một tát, cũng mặc kệ đập chỗ nào, liền rống lên một chữ “cút”.

La Tiểu Lục vuốt bả vai, một chưởng này trực tiếp đánh nó đánh tỉnh táo, nó ngồi xổm ở bên người Tả Thiệu Khanh, dùng ngón tay thử hơi thở của y, xác định y còn sống mới nhẹ nhàng thở ra.

Nửa đêm, nhìn thấy chủ tử nhà mình nửa chết nửa sống nằm trên mặt đất, tình cảnh này tuyệt đối đủ kinh hãi.

Đánh giá Tả Thiệu Khanh một lần, La Tiểu Lục cuối cùng hiểu rõ Ẩn Nhất vì cái gì sai y đi nấu nước, Tam gia cả người vừa là bùn vừa là đất, không rửa thật sự khôngcó cách nào lên giường ngủ.

Nó một bên lải nhải cằn nhằn mang theo thùng vọt tới phòng bếp, một bên rủa Ẩn Nhất 100 lần, không cần nghĩ cũng biết, nhất định là người cao to này làm chuyện tốt, hừ, lần tới nhìn thấy Lục công gia nhất định phải báo cáo hắn ta bắt nạt Tam gia.

Trong phòng bếp đèn vừa mới sáng, hai nha đầu đang đốt lò, La Tiểu Lục đi vào bên trong nhìn nhìn, xác định không có những bà tử lợi hại kia ở, lúc này mới yên lòng đi vào.

“Hai vị muội muội, có thể giúp ta nấu một nồi nước không? Tam gia đêm qua suốt đêm đọc sách, lúc này mới tính đi ngủ, trước khi ngủ muốn ngâm nước ấm gạt bỏ mệt mỏi.” La Tiểu Lục mặt không đỏ tim không đập thay Tả Thiệu Khanh kéo ra một lý do.

Hai nha đầu bị dọa hoảng sợ, một người hơi lớn tuổi trong đó mắng La Tiểu Lục cẩuhuyết lâm đầu, một người khác thì do dự nói: “Nhóm ma ma sắp thức dậy, các bàcũng chờ dùng nước.”

La Tiểu Lục cười khà khà, cười không đạt đến đáy mắt nói: “Các bà là nô tài, Tam gia là chủ tử, các ngươi nói ai quan trọng hơn? Nếu không chúng ta đi chỗ lão gia lý luận? Nghe lão gia nói một chút như thế nào?”

Hai nha đầu lập tức nhớ tới chuyện Mã má má, biết rõ loại thời điểm này không nên đắc tội Tả tam gia, hiện trong nhà đại gia và Tam gia là quan trọng nhất, lão gia cóthứ gì tốt đều vội vàng cho bọn họ.

“Vậy nhanh chóng nhóm bếp lò khác, đợi các ma ma thức dậy lại có dùng.”

La Tiểu Lục đã được như mong muốn nhận được nước ấm, đi ba bước nghỉ một chút xách về phòng, ở trong sân có miệng giếng, nước lạnh liền không lo nữa.

Pha nước ấm xong, La Tiểu Lục kéo Tả Thiệu Khanh từ trên mặt đất đứng lên, thay y cởi quần áo ngoài, kéo giày dính đầy bùn đất, đẩy người đến phía sau tấm bình phong: “Gia, có thể tắm rồi.”

Tả Thiệu Khanh khoát tay, đợi La Tiểu Lục lui ra ngoài sau đó mới cởi sạch quần áo còn lại ngồi vào trong thùng tắm, y thật sự buồn ngủ không chịu được, hai tay gối lên bên thùng tắm liền gục xuống.

Mơ màng cảm thấy thân thể bị ai bế lên, hơi thở quen thuộc quanh quẩn ở chóp mũi, Tả Thiệu Khanh gian nan cọ xát, sau đó hai tay quấn lên.

Chờ y lần nữa tỉnh lại đã là vào lúc giữa trưa, Tả Thiệu Khanh vèo từ trên giườngngồi xuống, hướng ra ngoài hô: “Tiểu Lục Tử.”

“Đã đến đã đến…” La Tiểu Lục mang theo hộp cơm chạy vào, vừa vào cửa mặt màyhớn hở nói: “Gia ngài tỉnh thật là đúng lúc, nô tài tự mình đi đem cơm trưa mang đến, có món thịt kho cá nướng ngài thích ăn này.”

Tả Thiệu Khanh toàn thân đều tản ra hơi thở âm trầm, chẳng quan tâm tứ chi như nhũn ra hỏi: “Đêm qua là ai đem gia đến trên giường?”

Động tác La Tiểu Lục thoáng dừng, ngạc nhiên nghi ngờ hỏi: “Không phải ngài tựleo lên sao?”

Tả Thiệu Khanh tâm xiết chặt, y lúc ấy ngủ mơ màng, chỉ cảm thấy có người ôm y, căn bản không thể nào là tự mình bò lên giường, huống chi trên người còn mặc quần áo trong khô mát.

Y cũng không phải để ý La Tiểu Lục ôm y đi thùng tắm, chỉ là y nhớ rõ động tác thân mật lúc ấy của mình, vừa là cọ vừa là vuốt ve, nếu như là La Tiểu Lục, y cần phải đánh nó đến mất trí nhớ.

“Thực không phải ngươi?” Tả Thiệu Khanh thanh âm lạnh lùng hỏi.

“Ngài làm sao vậy?” La Tiểu Lục không hiểu ra sao, thầm nghĩ:Tam gia sẽ không phảilà mệt mỏi quá mức, đầu óc không tỉnh táo?

Tả Thiệu Khanh nhìn vẻ mặt của nó không giống giả bộ, lại đem đối tượng hoài nghi tập trung lên người Ẩn Nhất, ý nghĩ này vừa ra đã bị y bác bỏ, Ẩn Nhất ngay cả tay của y cũng không dám sờ một chút, làm sao dám ôm y trần truồng đi thùng tắm, còn chà xát mặc quần áo cho y.

Nhớ tới lúc ấy cảm nhận được hơi thở quen thuộc, Tả Thiệu Khanh hướng về phía trên xà nhà hô hai tiếng: “Ẩn Nhất…”

La Tiểu Lục cho dù không phải lần đầu tiên nhìn thấy tình cảnh này cũng cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, nó cảm thấy Ẩn Nhất quả thực không khác quỷ là bao, ẩn núp vô thanh vô tức, còn lơ lửng bất định.

Không người lên tiếng, cũng không có người xuất hiện, Tả Thiệu Khanh nghĩ, có lẽlà đi ăn cơm, vì vậy cũng liền tạm đặt nghi vấn này trong lòng, rời giường rửa mặt ăn cơm.

Chỉ là hai chân vừa đặt trên mặt đất, cả người y đều như nhũn ra, thiếu chút nữa téngã nhào trên mặt đất, hai cái đùi giống như bị một ngàn cây châm nhỏ đâm đau.

“Tiểu Lục Tử…tới đỡ gia.” Tả Thiệu Khanh đầy mặt chua xót, lúc này mới ngày đầutiên, y tình nguyện chép kinh phật 100 lần cũng không muốn đứng trung bình tấn.

“Ngài làm sao vậy?” La Tiểu Lục đỡ người đến bên cạnh bàn, lại mang nước súcmiệng cho y, thay y vắt khăn lau mặt, vừa hầu hạ vừa hỏi: “Ngài đêm qua phải hay không là cùng người cao to đi ra ngoài? Đi làm cái gì làm bản thân thành như vậy?”

“Đừng nói nữa.” Tả Thiệu Khanh lau mặt xong, lập tức cầm lấy chiếc đũa hướng về phía thịt cá thả vào miệng, tối hôm qua giày vò một trận, sớm đói không chịu nổi,chỉ là lúc ngủ không cảm thấy.

Ăn như hổ đói ăn hết một chén cơm, Tả Thiệu Khanh mới thả chậm tốc độ, thuậntiện hỏi: “Lão gia có hỏi về ta không?”

“Hỏi.” La Tiểu Lục khóe mắt cười ra nếp nhăn nhỏ nói: “Nô tài nói ngài đêm qua đọc sách suốt đêm, sáng nay vừa nằm ngủ, lão gia rất vui.”

Tả Thiệu Khanh “Xùy” một tiếng: “Ông ta tự nhiên ước gì gia đọc sách mệt chết mệt sống.” Còn may Tiết thị không ở nhà, nếu không mụ cũng không giống như Tả Uẩn Văn dễ gạt gẫm như vậy.

“Hắn còn cố ý dặn dò phòng bếp mỗi đêm làm bữa khuya cho ngài, nói là phải dùngtổ yến tốt nhất.” La Tiểu Lục hút nước miếng: “Nô tài theo ngài nhiều năm như vậy,còn chưa từng uống tổ yến.”

La Tiểu Lục bĩu môi: “Làm sao giống nhau? Tự mua phải tốn bạc, trong phủ làm không cần tốn bạc.”

Tả Thiệu Khanh thưởng cho nó một cái đùi gà, cười mắng: “Cái thói xấu keo kiệt này của ngươi thật là được gia truyền lại.”

Đợi ăn cơm trưa xong, Tả Thiệu Khanh theo thường lệ hỏi tình hình quý phủ mộtlần, biết Tả Thiệu Yến từ sớm đến bây giờ đều không ra khỏi thư phòng, biết Hà thị đêm qua động thai, sáng nay mới mời đại phu, lúc này chuyện trong nhà đều do vị Nguyệt di nương kia trông coi.

“A? Phu nhân chịu để cho Nguyệt di nương quản lý nhà cửa?” Tả Thiệu Khanh đối với dục vọng khống chế của Tiết thị thế nhưng hiểu rất rõ, làm sao có thể sẽ giao quyền lợi quản lý nhà cửa cho một tiểu thiếp, còn là một tiểu thiếp được cưng chiều.

La Tiểu Lục hạ giọng, cười nói: “Phu nhân chỉ sợ còn chưa biết, vốn là nói để cho Thiếu phu nhân quản lý nhà cửa, nhưng Thiếu phu nhân hiện tại thân thể này…Lão gia vung tay lên, liền để cho Nguyệt di nương quản lý, lão nhân gia ông mở miệng ai còn dám phản bác?”

“Xem ra thân thể của Nguyệt di nương rất tốt, bụng lớn còn có thể vất vả như vậy.” Tả Thiệu Khanh trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh, nói thật, y tuyệt đối không muốncho mình thêm đệ đệ hoặc muội muội.

Tuy y chưa từng thấy đệ đệ hoặc muội muội còn chưa sinh ra kia, thậm chí không biết nó có thể còn mạng bình yên lớn lên hay không, nhưng có một thân mẫu như vậy, nghĩ đến cũng dạy không ra thứ gì tốt.

“Ngài hãy chờ xem, nói không chừng trước khi trời tối phu nhân sẽ trở về, nào có đạo lý phu nhân khỏe mạnh, lại để cho một tiểu thiếp quản lý nhà cửa?”

“Sai. Ta cá là phu nhân sẽ làm như không thấy.” Tả Thiệu Khanh khẳng định nói.

“Sẽ không?” La Tiểu Lục không tin.

“Ngươi cho rằng cái nhà này dễ quản lý như vậy?” Tả Thiệu Khanh vừa uống trà vừa phân tích: “Toàn bộ quản sự của Tả phủ đều là người của Tiết thị, nhà kho thì càng đừng nói nữa, Nguyệt di nương…ôi, một nữ nhân đi ra từ chốn phong nguyệt làm sao chỉnh đốn qua được những lão già kia?”

“Lão gia sẽ không không quan tâm đi? Dựa vào cái bụng lớn của Nguyệt di nương,cũng không ai dám đụng đến nàng.”

“Vì sao phải đụng đến? Bọn họ chỉ cần mặc kệ Nguyệt di nương làm là được, bảo đảm không quá mười ngày cái nhà này liền rối loạn, đến lúc đó lão gia muốn bảo vệcũng bảo vệ không được.”

“Nguyệt di nương sẽ không không có chừng mực như vậy chứ?”

“Dựa vào nàng ngày đó chết sống muốn đi theo đến phủ Trấn quốc công, liền biết nữ nhân này nhìn không rõ thân phận của mình, một khi nàng cầm quyền, không loạn mới là lạ.”

“Gia, ngài lại cười trên nỗi đau của người khác.” La Tiểu Lục che miệng lại nghẹn cười.

Tả Thiệu Khanh ha ha cười hai tiếng, gõ nó một cái: “Gia cho dù quang minh chính đại cười cũng không trở ngại người khác.”

Y đối với Nguyệt di nương thật sự không hận khắc cốt ghi xương, chỉ là không thích ả ta mà thôi, hơn nữa là rất không thích, phải nói, y hận bất kì nữ nhân nào khiến cho Tả Uẩn Văn để ý, hận bất kì nữ nhân nào cướp đi sự cưng chiều của thân nương y.

Y thậm chí nghĩ, đợi Tả Uẩn Văn sau khi chết, y liền để cho ông ta và Nguyễn di nương chôn cùng một chỗ.

Y biết thân nương y là yêu Tả Uẩn Văn, mà Tả Uẩn Văn lúc đó đối với bà cũng có vài phần tình ý, loại tình cảm lưỡng tình tương duyệt này ở trong mắt Tiết thị không thể nghi ngờ là chướng mắt lại đáng hận, nếu đổi lại là y, nếu như sau này Lục Tranh yêu người khác, y cũng tuyệt đối sẽ không để cho đối phương sống tốt.

Nhưng thân nương chính là thân nương, Tiết thị chính là kẻ thù giết mẫu thân y, thù mới hận cũ cộng lại, Tả Thiệu Khanh muốn không hận mụ cũng không được.

Y nhíu mày trầm tư, có lẽ, y nên trước điều tra thêm nguyên nhân cái chết thật sự của Nguyễn di nương, mặc dù là biết Tiết thị giở trò quỷ, nhưng người tham dự chuyện này y một người cũng sẽ không bỏ qua.