Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 116




“Ha ha ha…hồ ly tinh?” Giang Triệt vỗ bàn cười lớn tiếng: “Lục Tranh a Lục Tranh không nghĩ tới ngươi vậy mà cũng có hôm nay.”

Lục Tranh chỉ là lạnh lùng liếc mắt nhìn gã: “Hẹn ta đến có chuyện gì?”

Giang Triệt cười càng ngày càng nhỏ, cuối cùng chuyển thành cười mỉa: “Làm gìnghiêm túc như vậy, quán Như Ý này những năm này mới mở, muốn mang ngươitới thả lỏng một chút mà thôi.”

“Ta với ngươi không quen.”

“Thật tuyệt tình, tốt xấu gì chúng ta cũng là tình nghĩa từ nhỏ.” Thấy Lục Tranh sắcmặt càng ngày càng đen, Giang Triệt thấy chuyển biến tốt thì thu, rót cho Lục Tranhmột chén rượu, lúc này mới nói: “Kì thật hôm nay hẹn ngươi đến đây là có một tintức muốn nói cho ngươi biết.”

Lục Tranh ngửi rượu trong chén, tiện tay hướng sau lưng đổ, đặt chén rượu lên bàn: “Loại vật này ngươi vẫn là giữ lại tự mình uống đi.”

Giang Triệt cười nhẹ hai tiếng, sớm biết kết quả sẽ như vậy, cũng không so đo,ngược lại thật sự tự mình uống tự mình rót.

Rượu nơi phong nguyệt, thêm một chút đồ thôi tình tính là cái gì, đối với Giang Triệt mà nói, một chút dược ấy căn bản không có tác dụng.

“Đại tiểu thư Tả gia hôm nay bị Ngũ công chúa bắt đi.” Giang Triệt thời khắc nhìn chằm chằm vào Lục Tranh, không để vuột mất biểu tình thờ ơ trên mặt của hắn khi nghe tin này.

Quả là thế, Giang Triệt cười càng thêm thoải mái: “Ta biết ngay đồn đãi ở bên ngoài không thể tin.”

Lục Tranh mặt không biểu tình theo dõi gã tự làm mình vui, chờ gã cười đủ rồi mới hỏi: “Còn có việc?” Hắn cho tới bây giờ chưa từng nói có ý với nữ nhân Tả gia kia, người ngoài thích truyền như thế nào cùng hắn có quan hệ sao?

Giang Triệt lắc đầu cười nói: “Từ nhỏ chúng ta nhìn nhau liền ghét bỏ nhau, đến nayta mới hiểu được, hóa ra đây là bởi vì chúng ta là đồng loại.”

Lục Tranh cười lạnh một tiếng: “Đừng đặt tâm địa gian xảo của ngươi ở trên người ta.”

Giang Triệt ý tứ hàm xúc cười cười, ở trong mắt của gã, Lục Tranh thực chất ở trong lòng chưa hẳn không hoa tâm, chỉ là bề ngoài của hắn quá mức ngay thẳng, để cho người khác nhìn không ra mà thôi.

Nhớ rõ khi còn bé, địa vị Giang gia đã rớt xuống ngàn trượng, chỉ là dựa vào quang vinh của tiền bối mới có thể đưa bản thân vào tầm mắt của hoàng tôn hậu duệ quý tộc, gã dựa vào khuôn mặt đáng yêu và miệng biết ăn nói mới lăn lộn được.

Nhưng Lục Tranh lại không giống, hắn dù là một câu cũng không nói vẫn là tiêu điểm chú ý trong đám người, ngay cả hoàng tử đều đối với hắn khiêm nhường ba phần, dám cùng hắn đối nghịch hiển nhiên chỉ có đại hoàng tử.

Lúc ấy chuyện đại hoàng tử thích nhất chính là trêu chọc hắn, ý đồ để cho hắn trở mặt, bất luận là khóc hay cười đều tốt, đáng tiếc Lục Tranh từ đầu đến cuối đều không để cho hắn ta thực hiện được.

Thậm chí gã còn biết, Lục Tranh ngáng chân cho đại hoàng tử rơi xuống không ít lần, khiến cho đại hoàng tử thất sủng.

Chuyện này vẫn luôn không bị người phát giác, nếu không phải một lần vô tình đểcho gã bắt gặp, gã còn cùng với những người khác giống nhau, cho rằng Lục tiểucông gia là người chính trực quang minh lỗi lạc.

Cho dù là năm trước tranh giành ngôi vị hoàng đế, tất cả mọi người cho rằng Lụccông gia chỉ là mang binh cần vương, hiếm có người biết, bắt đầu từ rất sớm, hắn và Chiến Viên Phong liền cấu kết cùng nhau, cuối cùng đại hoàng tử rớt đài cũng cómột nửa công lao của hắn.

“Nhân sinh khổ đoản, lúc nên vui chơi thì vui chơi, quán Như Ý này ở kinh đô cũngcó chút danh tiếng, tiểu quan cũng có các loại đặc sắc, chẳng hề kém so với ngườitrong lòng kia.”

“Ngươi cũng biết không ít chuyện.” Lục Tranh con mắt dần thâm sâu, ánh mắt nhìn về phía Giang Triệt nhiều hơn mấy phần suy nghĩ sâu xa.

Giang Triệt sẽ điều tra hắn cũng không kì lạ, muốn tra được quan hệ của hắn và Tả Thiệu Khanh cũng không khó, chỉ là, muốn nói Giang Triệt đặc biệt mời hắn đến là để vui chơi hắn tuyệt đối không tin.

Giang Triệt phất tay, cửa bị đẩy ra, một nam nhân trung niên mang theo hai thiếu niên tuấn tú đi vào, ba người trước kia đứng ở ngoài cửa đã không còn bóng dáng.

Nam tử trung niên kia hướng Giang Triệt khom lưng, nói: “Gia, người đã mang đến.”

Giang Triệt phất tay để cho hắn ta lui xuống, sau đó gọi hai thiếu niên kia đến trước mặt, dò xét kĩ càng một lần sau đó thỏa mãn gật đầu.

Hai thiếu niên này là gã sai người thiên tân vạn khổ tìm thấy, không chỉ có tuổi trẻ tuấn mỹ, tư thái mềm dẻo, quan trong nhất chính là trên người hai người này hoàn toàn không có một chút khí chất phong trần, ngược lại là có một chút phong độ của người trí thức.

“Lục huynh cảm thấy bọn họ như thế nào?” Giang Triệt hướng Lục Tranh nháy mắt mấy cái hỏi.

Lục Tranh ngay cả ánh mắt liếc qua cũng không liếc một cái, trả lời nói: “Ngươi muốn chơi là chuyện của ngươi, thứ cho không phụng bồi.”

“Nhìn một chút lại có làm sao? Nếu thỏa mãn, ta định dùng hai người này cùngngươi làm giao dịch.”

Lục Tranh hờ hững quét mắt nhìn hai thiếu niên kia, hai đầu lông mày nhíu chặt vẻ mặt âm trầm, nhưng không lên tiếng.

Giang Triệt có chút đắc ý: “Hai người này là ta thiên tân vạn khổ để cho người tìmthấy, tuyệt đối còn là chim non, so với thứ tử Tả gia cũng không kém là bao đi?”

Lục Tranh ánh mắt dần dần sắc bén, nhìn chằm chằm Giang Triệt hỏi: “Ngươi đến cùng muốn nói cái gì?”

“Ta dùng hai người bọn họ cùng ngươi đổi lại một người như thế nào?”

“Phanh…” Lục Tranh một chưởng đập vỡ bàn, một chưởng phong mạnh mẽ đánh Giang Triệt tới trên tường.

“Ngươi muốn chết.” Những người khác ở đây chỉ cảm thấy trước mắt một bóng đennhoáng qua, liền nhìn thấy hai phiến gỗ cắm ở hai bên cổ Giang Triệt, chỉ cần chếch đi một tấc, có thể lấy mệnh Giang Triệt.

“Khụ khụ…” Giang Triệt tựa ở trên vách tường, che ngực ho khan hai tiếng, trong cổ dâng lên một luồng tanh ngọt, gã cũng không phải thư sinh tay trói gà không chặt,nhưng ở trước mắt Lục Tranh, vậy mà không hề có lực trở tay.

“Đừng ép ta giết ngươi.” Lục Tranh lạnh lùng cảnh cáo một câu, hắn đứng dậy xoay người rời đi, lúc hắn gần tới cửa phòng, hai tiểu quan ban đầu đứng ở trong phòng không một tiếng động ngã xuống, một chút thanh âm cũng không có liền đi đời nhà ma.

“Mặt hàng như vậy xách giày cho y cũng không xứng.”

Đợi người rời đi, Giang Triệt còn có chút không thở nổi, trong miệng phát ra tiếngcười đứt quãng.

Gã trước đó cũng từng nghĩ Lục Tranh sẽ nổi bão, chỉ là không nghĩ tới hắn vậy mà sẽ vì một người nam nhân liền giết mình, xem ra gã vẫn là đánh giá thấp phân lượngcủa Tả Thiệu Khanh ở trong lòng hắn.

Như vậy mới đúng, nếu Lục Tranh không hề xem trọng Tả Thiệu Khanh, vậy không thú vị.

Phủi phủi bụi bậm trên người, Giang Triệt cũng chuẩn bị rời đi, đi đến bên cạnh hai cỗ thi thể kia, gã nhíu mày, giận dữ nói: “Đáng tiếc…”

Rồng có nghịch lân, rắn có thất thốn, gã thực muốn nhìn một chút Lục Tranh đã có nhược điểm phải hay không vẫn giống như khi còn bé, hoàn mỹ khiến người khác đố kị cũng đố kị không nổi.

Chín ngày thi hội thoáng cái liền trôi qua, hôm nay vẫn là một ngày thời tiết tốt, đạithụ bên ngoài cũng đã từng chút đâm chồi.

Tiếng chuông “đông đông đông” ba tiếng vang lên, tất cả cây viết trong tay thí sinh đều để xuống, cùng đợi quan giám khảo đem bài thi đi Tịnh Phong bảo quản.

Tả Thiệu Khanh kết thúc tương đối sớm, đề mục cũng là lặp đi lặp lại đắn đo nhiều lần, tuy so với kiếp trước có chút khác biệt, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng y phát huy, thậm chí bài “sách luận” cuối cùng còn được viết xuất sắc hơn bất cứ bài nào trước đó.

Cửa lớn phòng thi từ bên trong mở ra, Tả Thiệu Khanh duỗi lưng, bắt đầu thu xếp xong đồ vật.

Chờ y thu dọn xong đồ đi tới, mới phát hiện học sinh còn có thể xách hành lý đi lại đã ít càng ít hơn, không ít học sinh trực tiếp xụi lơ trên mặt đất, chờ người nhà tới đón.

Y liếc nhìn Tưởng Hằng Châu đối diện, phát hiện người nọ tuy mặt xanh xao, trong mắt mang theo tơ máu, nhưng tinh thần cũng không tệ, trên mặt thậm chí còn mang theo vui mừng, hiển nhiên là thi được không tệ.

Tả Thiệu Khanh nhếch miệng đi về phía Tưởng Hằng Châu, chào hỏi nói: “Tưởng huynh, cùng nhau đi không?”

Tưởng Hằng Châu ngẩng đầu, có chút sợ sệt nhìn Tả Thiệu Khanh, những ngày này hai người tuy mặt đối mặt khảo thi, nhưng tất cả sự chú ý của hắn ta đều đặt trên đề thi, chưa bao giờ xem kĩ người này.

Không nghĩ tới chín ngày thi hội trôi qua, thiếu niên gầy yếu này vậy mà tinh thần vô cùng phấn chấn, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt.

Hắn ta nhưng biết rõ chương trình dạy học của thư viện Thanh Lộc, căn bản không có bắn cung cỡi ngựa, cộng thêm học sinh phía nam thân hình gầy, trên cơ bản không có mấy người có thể tự mình đi ra trường thi.

“Tả huynh đệ thật khiến cho người ta lau mắt nhìn, không nghĩ tới thân thể ngươitốt như vậy.” Tưởng Hằng Châu chắp tay, chân tâm thật ý tán dương.

Tả Thiệu Khanh nháy mắt mấy cái, giảo hoạt nói: “Nếu là Tưởng huynh từ nhỏ lên núi xuống ruộng làm việc, cũng sẽ có thân thể tốt như vậy.”

Hai người sóng vai đi ra trường thi, ai cũng không nhắc đến câu “thi như thế nào”, hiển nhiên đều là dựa vào trạng thái và vẻ mặt của đối phương để nhìn ra đáp án.

“Thiệu Khanh…Hằng Châu huynh…đợi đã nào.” Khúc Trường Thanh từ phía sau đuổitheo, chỉ là bước chân của hắn ta vô cùng phù phiếm, còn đi chưa được mấy bước,liền vịn vào cửa lớn thở dốc.

Tả Thiệu Khanh đi qua tiếp nhận đồ trong tay hắn ta, vừa vặn La Tiểu Lục chạy tới, liền ném toàn bộ cho nó.

“Thiệu Khanh, ngươi làm sao lại giống như người không có việc gì?” Khúc Trường Thanh kinh ngạc hỏi.

Tưởng Hằng Châu không có việc gì hắn ta có thể hiểu được, dù sao Tưởng Hằng Châu cũng là hạng nhất khóa cưỡi ngựa bắn cung, nhưng Tả Thiệu Khanh lúc nào cũng có thể chất tốt như vậy rồi hả?

“Có thể có chuyện gì?” Tả Thiệu Khanh hơi hất cẳm lên, vẻ mặt tự đắc, đoạn thời gian trước đây rèn luyện cộng thêm Lục Tranh thường xuyên dùng nội lực giúp y điều trị thân thể, có thể có việc mới là lạ.

Khúc Trường Thanh há to mồm kinh ngạc cả buổi, mới nhổ ra một câu: “ Thật sự là người không thể chỉ xem vẻ bề ngoài.”