Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 119




Tả Thiệu Khanh không quá tin tưởng lý do La Tiểu Lục thoái thác, bởi vì y thật sự tưởng tượng không ra bộ dáng Ẩn Nhất phá hoại, nhất là cố ý thả muối vào trong trà của La Tiểu Lục… cái này cũng quá trẻ con.

“Ngươi trông thấy sao?” Tả Thiệu Khanh không thể không hoài nghi.

La Tiểu Lục mặt đỏ lên, nghểnh cổ nói: “Trong phòng này chỉ có ta và hắn, không phải hắn làm chẳng lẽ quỷ sao?”

Bỗng nhiên một trận gió lạnh thổi qua, La Tiểu Lục run run, ôm cánh tay chà xát, sợhãi lẩm bẩm: “Chẳng lẽ thật sự có quỷ?”

Tả Thiệu Khanh nghe thấy một ít động tĩnh không bình thường, đoán được là Ẩn Nhất về rồi, lại thấy bộ dáng bị dọa sợ kia của La Tiểu Lục, rốt cục tin lời nó nói.

Y phất tay để cho La Tiểu Lục lui ra, lúc này mới gọi Ẩn Nhất, trợn trắng mắt nhìn khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng kia chất vấn: “Ngươi bắt nạt gã sai vặt của ta?”

Ẩn Nhất đứng cách chỗ của Tả Thiệu Khanh mười bước chân, ánh nến nhảy lên trênmặt hắn ta chiếu thành một bóng râm, chỉ nghe hắn ta đáp: “Nhàm chán.”

Nhàm chán sao? Tả Thiệu Khanh lập tức có loại cảm giác giống như bị sét đánh, y phát hiệu sau khi thi xong, biến hóa lớn nhất không phải là La Tiểu Lục cũng không phải Tả Thục Tuệ, mà là nam nhân nhìn như khúc gỗ trước mắt này.

Y gượng cười hai tiếng, nhảy qua đề tài này, hỏi vấn đề chính mình quan tâm nhất: “Lục gia gần đây ổn chứ?”

“Gia xuôi nam.”

Tả Thiệu Khanh không kinh hãi nhưng có chút hụt hẫng, hỏi tiếp: “Biết là đi làm gì không?”

Ánh mắt của Ẩn Nhất bắn tới, giống như là Tả Thiệu Khanh đang hỏi nhảm nhí, chủtử nhà hắn ta rời kinh, hắn ta có thể không biết là đi làm cái gì sao?

Nghe Ẩn Nhất nhắc đến nguyên nhân sự việc, Tả Thiệu Khanh mới biết được, hóa ra là mấy thôn nhỏ ven biển quận Lạc Thành trong nửa tháng liên tục gặp cướp biển tập kích, cướp biển đốt giết cướp bóc, ngoại trừ bắt đi thanh niên nam nữ trong thôn, những người còn lại giết, những nơi đi qua giống như châu chấu đi qua, ngay cả một hạt lương thực cũng không để lại.

Lúc thôn đầu tiên bị hại, tri huyện quản hạt biết rõ tinh huống lại không có báo cáo ngược lại cố ý che giấu, không nghĩ tới trong nửa tháng ngắn ngủn, cướp biển liên tiếp gây án, thủ đoạn tàn nhẫn đến cực điểm.

Đợi sự việc truyền đến tri phủ Hạc Thành, tri phủ Hạc Thành lập tức phái người dọctheo bờ biển tìm kiếm tung tích cướp biển, ngay cả một bóng người cũng khôngthấy.

Kì thật mọi người cũng biết, hang ổ cướp biển ở đảo hoang hải ngoại, lên bờ cướp bóc xong liền bỏ chạy, dù cho xuất động toàn bộ thủy sư Đại Ương cũng không thểtìm được hang ổ đối phương.

Tri phủ Hạc Thành biết việc áp chế không được nữa, không thể không dâng lên tấu chương, lưu loát một vạn chữ, một nửa là tự kiểm điểm bản thân, một nửa là cầu trợ giúp.

Thủy sư Đại Ương hiện nay căn bản ở vào trạng thái tê liệt, binh phủ phái ra căn bản ngay cả bóng dáng cũng không bắt được, tri phủ Hạc Thành cũng lo lắng cướp biển sẽ tiếp tục gây án.

Một khi chuyện như vậy xảy ra mấy lần nữa, vị trí tri phủ này của hắn ta cũng coi như chấm dứt.

Tả Thiệu Khanh biết, ô sa của vị tri phủ kia nhất định là khó giữ được, về phần tri phủ đại nhân Hạc Thành, chỉ sợ cũng vác trên lưng trách nhiệm quản lý thuộc hạ không nghiêm.

“Là Hoàng thượng bắt Lục công gia đi sao?” Tuy việc rất nghiêm trọng, nhưng Tả Thiệu Khanh cảm thấy tiêu diệt thủy tặc loại việc này nên không cần phiền đến Lục Tranh.

“Hoàng thượng để cho gia đi chỉnh đốn thủy sư cả nước.” Thấy Tả Thiệu Khanh cảm xúc sa sút, Ẩn Nhất thiện tâm đại phát giải thích nói: “Gia lần này xuôi nam, thứ nhất là thăm dò hướng đi của cướp biển, thứ hai vì hiểu rõ thực lực thủy sư, khôngbao lâu nữa có thể trở về.”

Tả Thiệu Khanh không tin: “Nếu cướp biển nghe được tiếng gió không dám lên bờ, Lục gia làm sao tìm được bọn họ?”

Ẩn Nhất lưng thẳng tắp, giọng điệu khinh thường nói: “Chẳng qua là lũ tôm tép nhãinhép, nào khó tìm như vậy? Không phải bọn họ quá lợi hại, mà là binh phủ phía nam quá yếu mà thôi.”

Tả Thiệu Khanh ngẫm lại cũng phải, vệ binh phủ nha đã quen thời gian an nhàn cùng với binh sĩ trải qua chiến trường hoàn toàn không thể so sánh.

Chỉ là các tướng sĩ đã quen tác chiến trên lục địa không quen chiến đấu trên biển,cũng không biết được hay không.

Y tự nhủ nói thầm một câu: “Không ngờ hoàng thượng còn rất tín nhiệm Lục gia.” Nếu không cũng sẽ không giao nhiệm vụ trọng yếu như vậy cho hắn.

Trong tay Lục Tranh đã có một nửa binh quyền Đại Ương, hơn nữa những binh lính này toàn bộ đều là các lão binh chiến đấu hăng hái đẫm máu trên chiến trường, hiện tại Chiến Viên Phong còn dám giao thủy sư đến trên tay hắn, thấy quan hệ của hai người cũng không căng thẳng giống như người ngoài đồn đãi.

Ẩn Nhất không khen ngợi cửu ngũ chí tôn, chỉ là nghĩ thầm: Chủ tử nhà hắn ta làmột nhân tài dùng tốt như vậy, chỉ có hôn quân mới không hiểu được trọng dụng.

Nếu nói Chiến Viên Phong kiêng kị Lục Tranh là có, nhưng tuyệt đối sẽ không tự dưng ngờ vực vô căn cứ, dùng người thì không nghi ngờ nghi ngờ thì không dùng người đạo lý này hắn ta hiểu.

Tả Thiệu Khanh ngầm thở dài, Lục gia này thật là người bận rộn, cũng chỉ có khoảng thời gian hắn bị thương kia mới nghỉ ngơi thật tốt, từ đó về sau, liền chưa từng thấy hắn ngừng lại.

Về sau nếu y ở kinh đô nhậm chức, Lục gia suốt ngày không ở nhà, nghĩ một chút thôi đều cảm thấy buồn bực đến sợ.

Trong lòng lờ mờ có một ý định, Tả Thiệu Khanh chuẩn bị đợi Lục Tranh sau khi trở về cùng hắn thương lượng một chút.

Sau khi biết rõ hướng đi của Lục Tranh, Tả Thiệu Khanh lại hỏi vài việc của người Tả gia.

Từ trong miệng La Tiểu Lục biết được việc chỉ là người khác truyền bá lung tung, không nguyên vẹn chân thật như Ẩn Nhất nghe góc tường.

Mà Tả Thiệu Khanh cũng rốt cục hiểu được Tả Thiệu Yến và Giang Triệt có qua lại.

“Ngươi nói là, đại ca ta từng nói, nếu như đại tỷ của ta gặp chuyện không may, vậynguyện vọng của Giang đại nhân cũng phải thất bại?”

“Phải.” Ẩn Nhất dựa theo thực tế báo cáo, hắn ta cảm thấy hai người kia đang mưu đồ bí mật việc không tốt.

Ẩn Nhất bởi vì không ở bên người Lục Tranh, cho nên không biết Giang Triệt đãtừng muốn dùng hai tiểu quan cùng Lục Tranh đổi người, nếu hắn ta biết việc này,cũng rất dễ dàng có thể đoán được tâm tư của hai người này.

Tả Thiệu Khanh đại khái có thể đoán được một chút, chỉ là trong lòng cười lạnh nghĩ: Động cơ của Tả Thiệu Yến bày ở đó, căn bản không khó đoán, chỉ là đời này gã ta đừng muốn từ trên người mình kiếm được chỗ tốt gì.

Ánh mắt y lóe lóe, kế hoạch chạy lên não, có lẽ y có thể khiến cho bọn họ hợp táccàng bền chắc hơn, càng có ý nghĩa hơn một chút.

“Ẩn Nhất, ta muốn có tất cả tư liệu về Giang thị lang.”

Ẩn Nhất dừng lại một lát, sau đó cung kính trả lời: “Vâng, ngày mai trình lên.”

Tả Thiệu Khanh biết phủ Trấn quốc công khẳng định có tư liệu về các triều thần, Giang Triệt với tư cách là tâm phúc của tân đế, nhất định là đối tượng trọng điểm chú ý của bọn họ.

Y ngáp một cái, chui vào chăn nói: “Mệt rồi, trước ngủ.”

Bên trong Đinh Lan Uyển, Tiết thị tự mình bưng một phần đồ ăn vào khuê phòngcon gái, thấy nàng đang cầm một cái kéo cùng một tấm khăn phân cao thấp, buồncười hỏi: “Khăn đang yên đang lành như thế nào lại cắt?”

“Hừ.” Tả Thục Tuệ vứt bỏ cái khăn nát: “Vốn là thêu khăn cho phụ thân, bây giờ nghĩ lại, ông cũng sẽ không hiếm lạ.”

“Con cùng phụ thân tức giận cái gì? Con cũng không phải không biết tính cách của ông ta, qua nhiều năm như vậy nguyện vọng lớn nhất chính là Tả gia có thể một lần nữa nhập sĩ, đối với nghiệt chủng kia tốt một chút cũng là bình thường.”

“Nương, vậy ngài liền tùy ý nó ở Tả gia làm mưa làm gió? Về sau đi ra ngoài, người khác nếu nói nhà chúng ta trưởng thứ chẳng phân biệt được, thể diện của con đặt ở đâu?”

“Ta ngược lại là xem thường nghiệt chủng kia, không nghĩ tới lúc xưa nó nhát ganhèn nhát đều là giả vờ, nhìn xem bộ dạng liều lĩnh hiện tại của nó, chỗ nào còn cónửa phần cung kính?”

“Cũng không phải, lại tiếp tục như vậy, trong nhà này sớm muộn sẽ không có vị trí của chúng ta.”

Tiết thị động thủ múc chén canh cho Tả Thục Tuệ, nhìn nàng hốc mắt đỏ lên giận dữ nói: “Nếu con có thể gả vào phủ Trấn quốc công, còn sợ nó sao? Dù nó đậu trạng nguyên cũng là thúc ngựa đuổi không kịp.”

Nói đến việc này, bả vai Tả Thục Tuệ sụp xuống: “Nương, Lão phu nhân một chút động tĩnh cũng không có, sợ là không trông cậy vào được.”

“Con gấp cái gì? Nương vẫn luôn chú ý, tuy nói bà phản đối nhà chúng ta chỉ là tỏ vẻ,nhưng cũng chưa đối với cô nương nhà nào đặc biệt để bụng.”

“Vậy ngài nói, bà đến cùng đang chờ cái gì?” Tả Thục Tuệ sức lực đã không đủ nhưlúc vừa mới vào kinh, thực tế sau khi trải qua vụ án bắt cóc, nàng cảm thấy cuộc sống của mình đã có chỗ bẩn.

Tiết thị cau mày nói: “Đây cũng là chỗ vi nương hoang mang, theo lý thuyết, tuổi của Lục công gia cũng không nhỏ, công tử đại gia tộc ở tuổi này đã sớm thành gia sinh con, Lão phu nhân không nên không vội vã.”

Lục Tranh đảo mắt sắp hai mươi, Tả Thiệu Yến cũng là tuổi này, gã ta đã thành thân nhiều năm, nếu bụng Hà thị không chịu thua kém, hiện tại đứa nhỏ đã chạy đầy đất.

Không có phụ mẫu nhà ai không hy vọng con trai sớm ngày kết hôn, nhất là phủ Trấn quốc công năm đời độc đinh, càng nên vội vàng không thể đợi mới đúng.

Nhưng sau khi Tả gia vào kinh hiểu rõ tình huống, đều nói Lão phu nhân mấy năm trước còn đích thân tìm kiếm con dâu, mấy năm này lại không có động tĩnh gì, giống như căn bản không quan tâm Lục công gia có thành hay không thành thân.

“Nương…con ở nhà dượng nghe nói một tin tức.” Tả Thục Tuệ hạ giọng nói một câu.

“Hử?”

Tả Thục Tuệ đỏ bừng mặt, ánh mắt lập lòe, ấp úng nói: “Con cũng là nghe biểu ca nhà dượng nói bậy, nói…nói...Lục công gia sợ là...”

Tiết thị nghe được một nửa, thúc giục hỏi: “Sợ là cái gì?”