Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 128




Bờ môi cực nóng kề nhau chặt chẽ, dù là đã sắp hít thở không thông, hai người vẫn không nỡ tách ra.

Tiếng tim đập trong tai đã phân không rõ là của mình hay là của đối phương, Tả Thiệu Khanh chỉ cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa đang cháy bừng bừng.

Lục Tranh so với y càng khó chịu hơn, áo giáp lạnh như băng đã bị hắn cởi ra, hai người cách một tầng quần áo mỏng vuốt ve thân thể đối phương.

Lục Tranh cởi vạt áo Tả Thiệu Khanh, bàn tay ấm áp tiến vào bờ eo y, dọc theo từng khớp xương cột sống dần dần di chuyển lên trên.

Tả Thiệu Khanh hai chân đã hoàn toàn mềm nhũn, cả người treo ở trên người Lục Tranh, cảm giác tê dại trên lưng thuận theo bàn tay Lục Tranh rờ ở nơi nào liền lủi đến nơi đó.

Đợi lúc bàn tay kia từ sau lưng chuyển qua trước ngực, liền giống như trên một đámlửa bỗng nhiên giội lên một thùng dầu, xoẹt xoẹt bốc lên tia lửa, càng thêm bốc cháy điên cuồng.

“A…” Cái lưỡi Tả Thiệu Khanh vừa đau lại vừa ráp, bị Lục Tranh ngậm ở trong miệng mút qua mút lại, y lại muốn nhiều hơn nữa…

Đợi hai người rốt cục cam lòng tách ra, lưỡi Tả Thiệu Khanh đã đau nóng rát, khóemiếng cắn nát bị nước bọt kích thích run lên, y thấp giọng kêu: “Lục gia…”

Bàn tay của hắn xoa hai gò má y, ngón tay thon dài hữu lực từ giữa lông mày y xẹt qua, cảm giác cả người mình đều hãm sâu vào trong đôi mắt đen thẵm sáng chóinày, có thứ gì đó đang từng chút từ trong trái tim chảy ra.

Hai người yên lặng đối mặt một lát, hơi thở lẫn nhau tràn ngập đối phương, Tả Thiệu Khanh giống như hơi ngơ ngác, mũi hít hít, sau đó kiễng mũi chân, chủ động hôn lênmôi Lục Tranh.

Nụ hôn nhẹ mà hời hợt, chuyên chú mà thần thánh, so với nụ hôn nóng bỏng mãnh liệt vừa rồi càng thêm sầu triền miên.

Môi lưỡi quấn vít, trằn trọc, cái loại xúc cảm ấm áp mà mềm mại này quả thực khiến cho người phát run từ tận đáy lòng, ánh mắt Lục Tranh nhìn chằm chằm vào đôi má, vẻ mặt nghiêm túc mê hoặc kia khiến cho người hận không thể nuốt y vào trong bụng.

Lục Tranh hô hấp dồn dập, bàn tay nắm eo Tả Thiệu Khanh vô thức xiết chặt, hai người càng thêm dán chặt thân mật.

Quần áo vướng bận đã hoàn toàn bị vứt bỏ, Lục Tranh ôm Tả Thiệu Khanh, vừa hôn vừa đi về phía phòng tắm.

Gian phòng phía tây của hắn có một hồ tắm lớn, nước chảy ấm áp từ trong miệng đầu hổ chảy vào bên trong hồ, nước chảy róc rách tỏa ra hơi nước mờ mịt, tràn ngậptoàn bộ phòng tắm.

“Bịch” một thanh âm vang lên, hai người nặng nề ngã vào trong hồ nước, bắn lên bọt nước.

Tả Thiệu Khanh buồn bực hừ một tiếng, tuy té ở trong nước cảm giác không đau, nhưng bỗng nhiên bị nước ấm bao quanh vẫn là cảm thấy hơi kì quái.

Lục Tranh ôm y từ phía sau, kéo đầu của y qua từ sườn mặt hôn lên môi y, hơi thở hai người nặng nề mà lâu dài, thân thể khô nóng sưng lên, lại vẫn hưởng thụ hôn môi tốt đẹp.

Tả Thiệu Khanh từ từ nhắm hai mắt, thân thể tựa ở trên ngực Lục Tranh, thuận theo ngực hắn hô hấp lên xuống, phù hợp không có một khe hở nào.

Y cảm thấy mình sắp chống đỡ không nổi thân thể này rồi, từ đáy lòng dâng lên ngọn lửa, hình như có xu thế lửa cháy lan ra đồng cỏ, tùy thời có thể chiếm lấy y.

Đợi Lục Tranh rốt cục rời khỏi khoang miệng của y, Tả Thiệu Khanh cả người đều runrẩy, một hồi lâu mới đỏ mặt nói: “Lục gia…trước tắm rửa như thế nào?” Y không quên trên khải giáp loang lổ vết máu, nghĩ đến Lục Tranh mấy ngày này gấp rút lên đường.

Lục Tranh nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, sau đó buông ra tay đang ôm hông y, quay người ghé vào bên cạnh ao.

Tả Thiệu Khanh nhìn chằm chằm vào cái lưng nở nang kia hít sâu vài hơi, để cho xao động trong cơ thể bình phục một chút, miễn cho chính mình nhịn không được nhào tới.

Ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng xoa da thịt màu mật ong, Tả Thiệu Khanh ở trên lưng hắn in lên nụ hôn, nghe Lục Tranh bỗng nhiên hô hấp dồn dập cười nói: “Lục gia những ngày này ở bên ngoài sống tốt không?”

Lục Tranh từ sau lưng vỗ bàn tay đang làm loạn của y: “Nghiêm túc kì lưng.”

Tả Thiệu Khanh không phải là lần đầu hầu hạ hắn tắm rửa, cũng dần dần biết khống chế lực độ, tuy độ mạnh yếu của y đối với Lục Tranh mà nói cùng gãi ngứa không khác nhau lắm.

“Chuyện lần này, có thể biết là ai ở sau lưng giở trò quỷ không?” Lục Tranh nhắm mắt lại hỏi.

“Thời gian vãn sinh đến kinh ngăn ngủi, không thể nào đắc tội người ngoài, nghĩ đến…” Khóe miệng của y giật giật, cười nhạo nói: “Luôn có vài người không muốnnhìn em sống tốt.”

“Em là chỉ Tiết thị?”

“Không, còn có vị đại ca tốt kia của em.” Tả Thiệu Khanh cho tới bây giờ chưa từng ởtrước mặt Lục Tranh để lộ hận thù với người Tả gia, nhưng Lục Tranh thông minh,không thể nào không biết y và người Tả gia có vết nứt.

Lục Tranh con mắt mở ra một đường nhỏ, nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn chằmchằm vào vẻ mặt của Tả Thiệu Khanh bị sương mù bao phủ: “Mẹ nó đây là muốn đưa em vào chỗ chết?”

“Vậy cũng không đến mức đó, em cuối cùng vẫn còn có chút giá trị lợi dụng.” Tả Thiệu Khanh gục đầu xuống, che đậy trào phúng trong mắt.

Tả Thiệu Yến và Giang Triệt đã đạt thành hiệp nghị nào đó, hơn nữa cùng y có quan hệ, mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì, không muốn nhìn thấy mình đậu cao trung nhất chỉ sợ chính là gã ta.

“Lợi dụng em đến nịnh bợ Giang Triệt?” Giọng điệu bình tĩnh, lại mang theo khí thếlàm người sợ, Tả Thiệu Khanh thậm chí đã nghe thấy tiếng khớp xương tay của hắn vang lên.

Lục Tranh kì thật cũng không biết nội dung trao đổi bí mật của Tả Thiệu Yến và Giang Triệt, chỉ là từ trong thái độ của Giang Triệt phỏng đoán, gã đối với Tả Thiệu Khanh có hứng thú, lại cùng Tả Thiệu Yến qua lại, việc mưu đồ tính kế tám phần cùng Tả Thiệu Khanh có quan hệ.

Mà bây giờ tất cả việc làm của Tả Thiệu Yến đã có thể nói rõ vấn đề.

Chỉ là hắn không biết Tả Thiệu Yến là điên rồi hay là ngốc, mua bán lỗ vốn rõ ràngnhư vậy mà cũng làm, một bên là phủ Trấn quốc công, một bên là Giang phủ, bênnào nặng bên nào nhẹ chẳng lẽ phân không rõ?

Người đọc sách quả nhiên đều là đầu óc chết.

Hắn chỗ nào biết, Tả Thiệu Yến nhìn đến, quan hệ của hắn và Tả Thiệu Khanh cũnglà không bền chắc, không thể lộ ra ngoài sáng cũng không thể thành thông gia, tựnhiên không đảm bảo bằng quan hệ thông gia.

“Giang Triệt ngược lại là đánh chủ ý hay, cũng không biết gã đồng ý cho Tả Thiệu Yếnchỗ tốt gì.” Lục Tranh rất nhanh liền suy nghĩ cẩn thận cong cong quẹo quẹo trong đó.

“Tóm lại là điều kiện có thể khiến cho con đường làm quan của gã ta càng ổn định.”

“Hừ, vậy gã ta cũng phải đậu rồi lại nói.”

“Chỉ cần lần thi hội này có thể mở lại, gã ta vẫn có thể lên trường thi, đến lúc đó…muốn trúng bảng cũng không phải chuyện khó.”

Lục Tranh xếp đặt mấy cơ sở ngầm ở Tả gia, tự nhiên cũng biết Tả Thiệu Yến vì cái gì bỏ lỡ lần thi hội này.

Chỉ là hắn cũng không biết, chuyện này từ đầu đến cuối đều nằm trong kế hoạch của Tả Thiệu Khanh.

Tả Thiệu Khanh cũng là vừa vặn mới nghĩ thông suốt điểm ấy, chiêu thức ấy của Tả Thiệu Yến có thể nói là một mũi tên trúng hai con nhạn, không chỉ có thể làm cho Tả Thiệu Khanh thân bại danh liệt, hơn nữa cũng có thể khiến cho thi hội triệt để thất bại, đến lúc đó gã ta liền có cơ hội tham dự cuộc thi.

Chỉ là, gã ta rốt cuộc là như thế nào từ trong thư phòng của mình lấy mấy tờ giấy kia?

Tuy Ẩn Nhất cũng không phải mỗi giây mỗi phút đều coi giữ trong phòng, nhưng Tả Thiệu Yến như thế nào sẽ biết trong phòng mình có vật như vậy?

Hay là nói, gã ta chỉ là đánh bậy đánh bạ nhận được một chồng giấy viết bản thảo kia, đúng lúc bạo phát án làm rối kỉ cương, vì vậy gã ta liền tương kế tựu kế?

Phải rồi, chính mình vẫn luôn không có thói quen cất giấu đồ, một chồng giấy viết bản thảo cũng chỉ là tùy ý đặt ở trong một cái hộp gỗ nhỏ, tùy tiện một nha đầu nào đó quét dọn đều có thế cầm được.

Ẩn Nhất cũng sẽ không nhìn chằm chằm vào nha đầu quét dọn, mà ngay cả y, mấytrang giấy ném đi cũng không thèm để ý đến.

Lục Tranh đưa tay cuộn tóc rủ xuống trên bả vai Tả Thiệu Khanh, tùy tiện vuốt ve, bình xét cấp bậc một câu: “Phẩm hạnh không đoan chính, làm sao có thể làm quan?” Một câu, liền đánh đồng con đường làm quan của Tả Thiệu Yến kết thúc tại vị trí cử nhân.

Tả Thiệu Khanh rầu rĩ cười vài tiếng, Lục Tranh luôn có thể vì tư lợi cho mình mà tìm lý do quang minh chính đại, liền giống như vừa rồi ở trên công đường cưỡng ép mang đi người thanh niên kia.

“Ngài lúc đầu thế nhưng cũng nói vãn sinh tham tài hám lợi, nếu là làm quan hẳn làtham quan.” Tả Thiệu Khanh ở trên bả vai hắn cắn một cái.

“Trước khác nay khác.” Lục Tranh buông lỏng cơ bắp, để cho y cắn nhẹ một chút: “Em nếu muốn tham, liền tham bạc trong nhà được rồi.” Thuận tiện lại mau lẹ, còn không bằng ở bên ngoài tham ít.

Tả Thiệu Khanh ở trên bả vai của hắn để lại một đường dấu ấn chỉnh tề, thỏa mãn liếm liếm, cảm thấy thân thể Lục Tranh lập tức cứng ngắc.

Y cười nhẹ nói: “Ngài thật hào phóng. Cũng không sợ em làm cái nhà này lụm bại?”

Lục Tranh hừ hừ hai tiếng, quay người mở ra hai tay, để cho Tả Thiệu Khanh chà lau phía trước cho hắn.

Y bận việc trong chốc lát, mới dừng lại việc trong tay nói: “Em cảm thấy án làm rối kỉ cương lần này không đơn giản, không thể nào là việc họ Giang làm ra?”

“Em hoài nghi gã?” Lục Tranh hai tay thuận thế giam chặt eo y, để cho y ở trong nước đứng vững một chút.

Tả Thiệu Khanh cố ý dùng khăn vải xoa xoa lồng ngực hắn, nhẹ nhàng chậm rãi vân vê, mỗi một lần độ mạnh yếu vừa đúng, sờ đến tâm người ngứa ngáy.

“Gã có đầy đủ động cơ, chẳng qua gã là tâm phúc của hoàng thượng, loại kéo chân sau của hoàng thượng này khẳng định không phải gã làm, nếu không sự việc bại lộ,hoàng thượng là người đầu tiên sẽ không bỏ qua chính là gã.”

Lục Tranh nâng lên mí mắt hờ hững liếc nhìn y, nói nhỏ: “Em ngược lại là hiểu gã rất rõ.”

Tả Thiệu Khanh nghe ra vị chua trong lời nói của hắn, ngượng ngùng cười cười: “Hiểu rõ chưa nói tới, chỉ là cảm thấy Giang thị lang không phải loại người không để ý đại cục.”

Xác thực, Giang Triệt gian trá thì gian trá, nhưng tuyệt sẽ không làm ra việc vi phạm toan tính của Chiến Viên Phong, càng không thể nào vì đạt được một nam nhân liền phá hư kỉ cương, hủy một trận khoa cử.

Nếu gã thật sự là người bị sắc làm cho thần trí mê muội, cũng sẽ không được Chiến Viên Phong trọng dụng đến nay.

“Vậy em nói thử xem, kẻ chủ mưu phía sau màn việc này sẽ là ai?”

Tả Thiệu Khanh nghiêm túc suy nghĩ một phen, thử phân tích nói: “Thứ nhất, người này có dũng khí cùng hoàng thượng đối nghịch, thân phận nhất định không tầm thường. Thứ hai, người này có bản lĩnh trước đó nhận được đề thi, trong triều có mạng lưới quan hệ rất lớn. Thứ ba, người sẽ làm như thế, nhất định là có thể từ trong đó nhận được chỗ tốt.”

“Ừm, vậy hắn có thể nhận được chỗ tốt gì?” Lục Tranh hướng dẫn từng bước dẫn ramạch suy nghĩ của y.

“Nếu là Tả Thiệu Yến, gã ta có thể nhận được một cơ hội thi hội, nhưng gã ta hiểnnhiên không có bản lĩnh trước đó lấy được đề thi, cho nên không phải gã ta…nếu làngười khác, hiển nhiên không phải là vì tài, cũng không thể nào là vì danh, ngược lạilà giống như cố ý nhiễu loạn kỉ cương.”

Trong mắt Lục Tranh mang theo ý cười hỏi: “Vì sao không thể là vì cầu tài hoặc cầu danh?”

Tả Thiệu Khanh khẳng định trả lời: “Gia cảnh của học sinh bị hoài nghi kia bình thường, tuyệt đối không thể nào bỏ số tiền lớn mua đề thi, cầu tài không phải loại phạm pháp này, về phần thanh danh, danh xấu ngược lại là có.

Chỉ là vãn sinh không biết quan to triều đình nào cả, đoán không ra.” Tả Thiệu Khanhnhún vai.

“Vậy liền đừng nghĩ nữa…” Lục Tranh ôm y nhấc lên, để cho bụng y vừa vặn nhắmngay lửa nóng của mình, khàn khàn nói: “Chà phía trên lâu như vậy, phải hay khôngnên đổi xuống dưới?”

Tay nắm khăn vài của Tả Thiệu Khanh cương cứng một chút, sắc mặt cũng càng đỏ hơn, lề mề thủy chung không dám xuống tay.

“Gia, chúng ta chính sự còn chưa nói xong.”

“Em xác định chúng ta phải tiếp tục ngâm?” Lục Tranh nắm ngón tay bị nhăn của Tả Thiệu Khanh hỏi.

Người ngâm nước ấm bộ dáng uể oải, Tả Thiệu Khanh nhất thời không có phát hiện thời gian trôi qua, chờ lúc y chú ý tới điểm này, phát hiện ngực người nào đó đã bị y chà vừa cứng vừa đỏ, liền giống như bị người yêu thương qua.

Y vụng trộm nở nụ cười, sau đó ba hai cái lau nửa người dưới cho hắn, cố ý xem nhẹ đại gia hỏa đang có tinh thần nào đó, trước một bước từ trong nước nhảy lên bờ.

Lục Tranh nhìn chằm chằm bờ mông vung cao của y quyết tâm lung lay, yết hầu nhanh chóng giật giật, cũng trần truồng đi ra khỏi hồ nước.

Tả Thiệu Khanh nhìn thấy quần áo rách rơi lả tả trên mặt đất, khuôn mặt tuấn tú lại đỏ lên, từ những bước đi lộn xộn quần áo rách nát không thành bộ dáng này liền biết vừa rồi hai người hôn có bao nhiêu kịch liệt bao nhiêu vong tình.

Y tùy tiện giật một bộ quần áo của Lục Tranh khoác lên trên người, vạt dưới quần áo thật dài buông thõng kéo lê trên mặt đất, lộ ra đôi chân trắng mảnh, ngược lại là có chút hương vị kiều diễm.

Lục Tranh ánh mắt bốc lửa, cố ý không nói cho y biết trong phòng này cũng có chuẩn bị quần áo cho y, sung sướng thưởng thức cảnh đẹp mỹ nhân trong chốc lát, cho đến khi bụng trống rỗng mới không thể không gọi người đưa đồ ăn lên, chuẩn bị trước no bụng có lộc ăn lại nhìn no mắt.