Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 139




Nắng chiều ngả về tây, Tả phủ trải qua một ngày ầm ĩ rốt cục yên tĩnh, La Tiểu Lục đi quan phủ tố cáo Tiết thị cũng không mang quan sai đến, mà bụm lấy mông khập khiễng vào cửa.

“Gia…phủ doãn chó má kia căn bản không thụ lý loại bản án này.” La Tiểu Lục thở phì phì đứng ở trước mặt Tả Thiệu Khanh nói.

Tả Thiệu Khanh trước đó liền đoán được, hiện tại cũng không phải thời cơ tốt nhất tố cáo Tiết thị, lời đồn đãi bên ngoài quá hưng thịnh, Phủ doãn kinh đô hiện tại chỉ sợ không muốn thụ lý bản án có quan hệ với Tả gia, hơi không cẩn thận, sẽ để cho mình lâm vào trong tiếng thảo phạt của dự luận.

Hơn nữa y cũng không thật sự muốn để cho Tiết thị đi ăn cơm tù, y muốn để cho mụ ở trong nhà nhìn Tả gia như thế nào bị y từng bước hủy diệt, để cho mụ nhìn con gáicon trai mình như thế nào từng chút bước vào vực thẳm.

“Bị đánh rồi hả?” Tả Thiệu Khanh nhìn thấy thế đứng quái dị của nó hỏi.

La Tiểu Lục đáng thương gật đầu, sau đó ánh mắt tha thiết nhìn Tả Thiệu Khanh.

Tả Thiệu Khanh cũng không phụ hi vọng của nó, ân cần nói: “Vất vả cho ngươi, muốn khen thưởng cái gì có thể nói ra.”

“Thật sư?” La Tiểu Lục lập tức buông tay đang bụm mông, vui vẻ thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Cái gì cũng có thể sao?”

Tả Thiệu Khanh khóe miệng co rút, cười như không cười nhìn nó: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

La Tiểu Lục ngượng ngùng cười, lết đến bên người Tả Thiệu Khanh nói: “Gia, nhữngthứ này đều là việc nô tài phải làm, nô tài sao có thể muốn ban tặng gì? Chẳng qua…nếu sau này gia đi ra ngoài tự mình lập phủ, có thể để cho nô tài làm quản gia không?”

“Ngươi nghĩ thật xa.” Tả Thiệu Khanh không khách khí đả kích nó nói: “Ngươi năm nay mới mấy tuổi, đã muốn quản lý một tòa phủ đệ rồi hả?” Tương lai nếu y tiến vào phủ Trấn quốc công, La Tiểu Lục xuất thân như vậy, sợ là ngay cả quản sự cũng kiếm không nổi.

Hai con ngươi linh động của La Tiểu Lục bịt kín một tầng hụt hẫng, Tả Thiệu Khanh khích lệ nói: “Tuy nói không thể để cho ngươi làm quản gia, nhưng chỉ cần ngươi biểu hiện tốt, gia có thể để cho ngươi quản một viện tử.”

“Viện tử có gì hay để quản?” La Tiểu Lục từ nhỏ đi theo Tả Thiệu Khanh, trong việntử nhiều nhất cũng mới có ba người, nó có thể quản ai? Lại có ai có thể cho nó quản?

Tả Thiệu Khanh liếc mắt nhìn nó, liền không tiếp tục phản ứng nó nữa.

Vừa định cho người truyền lệnh, quản gia Tả phủ liền nơm nớp lo sợ đi vào, cúi đầu nói: “Tam gia, hôm nay trong phủ Giang đại nhân thiết yến, cũng mời Tả phủ, lão gia có ý để cho ngài mau chóng thay quần áo đi tiền sảnh.”

Tả Thiệu Khanh ngược lại là không nhớ rõ chuyện này, cau mày, căn bản không muốn đi tham gia náo nhiệt, Giang gia, y đời này một bước cũng không muốn lại đi vào nữa.

“Đi nói với Lão gia, ta thân thể không khỏe nên không đi, Giang phủ dòng dõi cao,sẽ không để ý một thứ tử cửa nhỏ nhà nghèo.”

Quản gia cúi đầu càng thấp: “Cái này chỉ sợ không ổn… lúc Giang phủ đưa thiếp mời đến cố ý dặn dò để cho mấy vị thiếu gia đều phải đi, hơn nữa lão gia có ý là, mượn cơ hội này quen biết Giang thị lang, đối với con đường làm quan tương lai của Tam gia có lợi không hại.”

Tả Thiệu Khanh khóe mắt liếc qua, có lợi không hại mới là lạ, chẳng qua, y cũng muốn đi xem, Giang Triệt và Tả Thiệu Yến sẽ xuất ra nước cờ dạng gì.

“Vậy bảo lão gia chờ một chút, ta rất nhanh liền đi qua.”

Đợi quản gia rời đi, Tả Thiệu Khanh mới nói với La Tiểu Lục: “Trên người của ngươicó thương tích cũng không cần đi theo ta, ta mang Ẩn Nhất đi là đủ.”

Đợi đến tiền sảnh, Tả Thiệu Khanh phát hiện quả nhiên cả nhà đều ở, hơn nữa mọingười trang phục lộng lẫy, nếu so sánh, chính mình một thứ tử ăn mặc thực sự quámức bình thường quá mức điệu thấp, người không biết nhất định cho rằng Tả phủngược đãi thứ tử.

Tiết thị vừa rồi đã biết tin tức La Tiểu Lục không thành công mà trở về, đang đắc ý, thấy Tả Thiệu Khanh như vậy nhịn không được giễu cợt nói: “Ta nói Thiệu Khanh, ngươi không để ý thể diện Tả phủ cũng phải cố kị thể diện phủ Trấn quốc công, đi như vậy để cho người làm sao nhìn?”

Tả Thiệu Khanh hướng mụ chấp tay, xem như là đã hành lễ: “Không nhọc mẫu thân hao tâm tổn trí, vật bề ngoài chính là phù phiếm, không cần quá mức chú trọng.”

Tả Thiệu Yến đánh giá người một lần, cảm thấy Tả Thiệu Khanh hôm nay, khí chất thay đổi nhiều hơn dung mạo, không cần chải chuốc trang điểm bề ngoài gì nữa.

Gã ta che giấu ánh mắt nói: “Thiệu Khanh lễ vật chuẩn bị xong chưa? Nếu không có,đại ca trước giúp ngươi.”

Tả Thiệu Khanh hai con ngươi mở lớn nghi hoặc hỏi: “Ồ? Mọi người không phải cùng nhau sao? Tại sao đệ phải chuẩn bị?” Để cho y tặng lễ vật cho Giang phủ? Không có cửa đâu.

Tả Uẩn Văn nắm tay ho khan một tiếng: “Được rồi được rồi, chẳng qua là việc nhỏ, Thiệu Khanh còn chưa thành gia, không cần một mình chuẩn bị lễ vật.”

Tả Thiệu Khanh hướng Tả Uẩn Văn cười: “Đa tạ phụ thân thông cảm, con trai xấu hổ vì túi tiền rỗng tuếch, tặng lễ cũng sợ ném đi mặt mũi Tả gia.”

Tả Uẩn Văn nhớ đến con trai một tháng mới có một lượng nguyệt ngân, lập tức cái mặt già đỏ bừng lên, một lượng bạc đối với gia đình bình thường mà nói cũng không ít, nhưng là đối với con trai có thể trở thành trạng nguyên mà nói, liền hiển nhiên quá ít.

Giữa các học sinh cũng là yêu cầu thường ước hẹn trao đổi, tùy tiện uống bình rượunhỏ nghe hát dân gian cũng không chỉ có một lượng bạc, lỡ như lúc gặp phải loạinày, Tả Thiệu Khanh ngay cả tiền thưởng cũng không lấy ra được, cũng giống nhưném đi mặt mũi Tả gia.

Tả Uẩn Văn nghĩ như vậy, lập tức quyết định sau khi trở về liền tăng nguyệt ngân cho Tả Thiệu Khanh.

Ông ta nào biết rằng, Tả Thiệu Khanh hôm nay ở ngoại ô kinh thành có một điền trang, ở phố xá sầm uất còn có một trân bảo các, đang chuẩn bị qua hai ngày nữa liền khai trương, đến lúc đó, doanh thu một ngày chính là một khoản tiền lớn, chỗ nào để ý một lượng nguyệt ngân kia?

Nhìn sắc trời bên ngoài, Tả Uẩn Văn cau mày hỏi quản gia: “Thục Tuệ đâu? Như thế nào còn chưa xong?”

Vừa dứt lời, một tiểu nha hoàn vội vã chạy vào: “Lão gia phu nhân, đại tiểu thư nói thân thể không khỏe, không thể ra cửa.”

Mọi người biết chuyện gì xảy ra, lại không thể lên tiếng, hôm nay lời đồn đãi hung ác về Tả Thục Tuệ truyền ra, nàng da mặt dù dày cũng chịu không được cái này.

Kì thật không chỉ là nàng, Tiết thị và Tả Uẩn Văn giống nhau cũng không muốn đi rangoài mất mặt xấu hổ, nhưng yến hội lần này quá quan trọng cũng quá hiếm có,không đi chẳng những không rửa sạch được thanh danh, ngược lại có thể bởi vì vậy đắc tội quý nhân.

Tả Thiệu Yến không nói một lời đi ra cửa lớn, đi về phía viện tử của Tả Thục Tuệ, cũng không lâu lắm, gã ta liền dẫn theo Tả Thục Tuệ trang phục lỗng lẫy đi đến.

Tả Thục Tuệ xác tực trời sinh đoan chính, dù cho trong thời gian này liên tục gặp đả kích cũng không tổn hao gì sự xinh đẹp của nàng, ngược lại khiến cho nàng nhiều thêm vài phần hương vị nữ nhân gầy yếu.

Tả Uẩn Văn vẻ mặt phức tạp nhìn khuê nữ, trong lòng có chút tư vị không đúng, đứa con gái này từ nhỏ liền tri kỉ, mọi thứ đều phát triển, vốn tưởng rằng sẽ có phúc lớn, lại không nghĩ trở thành bộ dáng cục diện như bây giờ.

“Thời gian không còn sớm, lên đường.” Người một nhà bằng mặt không bằng lònglên xe ngựa, đi vào một con hẻm dài hướng về phía Giang phủ.

Đã đến ngoài cửa Giang phủ, Tả Uẩn Văn xuống xe ngựa sửa sang đè xuống vạt áonhăn, dẫn cả nhà đưa lên thiệp mời.

Thủ vệ gia đinh kia giống như là đã nhận được dặn dò đặc biệt, nhìn thấy người Tả gia đến chẳng những không khinh thường ngược lại tự mình mang người vào Giang phủ, trả lời cung kính nói: “Thiếu gia nhà ta đã dặn dò, Tả lão gia là khách quý, bảo chúng tiểu nhân cẩn thận hầu hạ.”

Lời hay ai cũng thích nghe, huống chi là Giang phủ gia đình như vậy, Tả Uẩn Văn lập tức sống lưng thẳng tắp, nhìn phủ đệ tráng lệ này cũng không có sợ hãi như lúc đầu.

Tả Thiệu Khanh âm thần quan sát vẻ mặt Tả Thiệu Yến một chút, muốn từ trong đó nghiên cứu ra cái gì, đáng tiếc Tả Thiệu Yến từ trước đến nay đều là mặt không đổi sắc diện mạo trầm ổn, khiến cho y hết cách, đành phải âm thầm nâng cao cảnh giác.

Giang phủ y tuy ở nhiều năm như vậy, nhưng lại không hề biết rõ, kiếp trước phạm vị hoạt động của y ở Giang phủ rất có hạn, đừng nói là tiền viện, chính là hậu việncũng không phải chỗ nào cũng được đi.

Lần đầu tiên cẩn thận quan sát tòa phủ đệ này như vậy, Tả Thiệu Khanh không thể không cảm thán, không hổ là gia tộc đã từng cùng phủ Trấn quốc công cùng một cấp bậc, Giang phủ năm đó cũng là do Thái tổ hoàng đế ban tặng, nhiều lần sửa chữa, nhà cửa xa hoa mỹ lệ.

Không giống với khí thế của phủ Trấn quốc công, Giang phủ chú trọng lịch sự taonhã và xa hoa, mỗi một cái bàn cái ghế đều là tạo hình cẩn thận, càng đừng nhắc đến những hòn non bộ nước chảy kia, đình đài lầu các, chiếu sáng thích hợp, người xem không kịp nhìn.

Tả Thiệu Khanh chú ý tới, người Tả gia lúc nhìn thấy cảnh tượng này đều đồng loạt lộ ra vẻ mặt thèm muốn, y cười thầm hai tiếng, cảm thấy kế hoạch tối nay của mình nhất định có thể tiến hành thuận lợi.

Tả Thiệu Yến và Giang Triệt muốn tính kế y cũng không phải dễ dàng như vậy, nói không chừng thông minh quá sẽ bị thông minh hại, cuối cùng chẳng biết hươu chết về tay ai còn không nhất định đâu.

Đã đến phòng khách, nam nữ tách ra, tự có nha hoàn dẫn Tiết thị và Tả Thục Tuệtiến vào hậu đường, Tả Thiệu Khanh nhìn theo bóng lưng thướt tha của Tả Thục Tuệ âm hiểm cười hai tiếng.

“Đã đến?” Bên tai vang lên giọng nam quen thuộc, Tả Thiệu Khanh vừa quay đầu,mũi trước tiên ngửi thấy một mùi hương trà nhàn nhạt, sau đó mới nhìn thấy dáng người to lớn cao ngạo của Lục Tranh.

“Lục gia đến thực sớm.” Chuyện của y và Lục Tranh đã truyền xôn xao, Tả Thiệu Khanh cũng không cần phải che giấu hành động thân thiết của hai người.

Tả Uẩn Văn và Tả Thiệu Yến hơi kinh ngạc, nghe đồn là một việc, tận mắt nhìn thấy là một việc, hai người trước đối với Lục Tranh hành lễ, mới cẩn thận xem xét nam nhân khiến cho Tả gia từ lâu hy vọng có được.

Ngoại hình Lục Tranh là không thể bắt bẻ, không chỉ bên ngoài tuấn lãng, dáng người cân xứng, chỉ là khí thế trên người hắn liền khiến cho người khác cúng bái thần phục.

Lục Tranh liếc mắt nhìn hai người, lúc ánh mắt rơi vào trên người Tả Thiệu Yến rõ ràng đã lạnh hai độ, sau đó hướng Tả Thiệu Khanh gật đầu nói: “Bản công vừa đến, cùng nhau đi vào.”

Có thể nghĩ, hình ảnh Lục Tranh và Tả Thiệu Khanh đi bên nhau có thể gợi ra suy đoán của bao nhiêu người, những người này vốn chỉ tin năm phần hôm nay đã tintám phần, người vốn căn bản không tin cũng tâm tư dao động.

Giang Triệt ở ngay tại cửa ra vào đón khách, nhìn thấy hai người cùng nhau đi vào,ánh mắt thoáng tối sầm, lập tức treo lên bộ dáng tươi cười ôm quyền nói: “Có thể được Lục công gia hạ cố đến thật sự là hãnh diện hàn xá, thật sự là khiến hàn xá của kẻ hèn này được vẻ vang.”

Lục Tranh để hai tay sau lưng, ánh mắt dạo qua một vòng nói: “Giang phủ nếu cũng có thể xưng là hàn xá, kinh đô này chỉ sợ không có một tòa nhà nào dám tự xưng khu nhà cao cấp.”

Mấy thế hệ phủ Trấn quốc công đều bận rộn trấn thủ biên cương, cùng một chỗ với chiến tranh, vài năm cũng không thể trở về nhà một lần, tự nhiên liền đối với phủ đệ to như vậy cũng sơ sài không được tu sửa tỉ mỉ.

Tả Thiệu Khanh phu xướng phụ tùy phụ họa nói: “Vãn sinh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy phủ đệ xa hoa mỹ lệ như thế, sợ là hoàng cung cũng không hơn là bao.”

Lời này vừa nghe chính là điềm xấu, trong thiên hạ tòa nhà nào dám cùng hoàng cung so sánh đẹp hơn có thể có được kết cục tốt sao?

Giang Triệt sao có thể mắc câu, hướng về phía hoàng cung chắp tay: “Tả tam công tửchưa từng vào hoàng thành, không biết hoàng cung làm sao cũng không kì quái,Giang phủ cửa nhỏ nhà nghèo chỗ nào có thể so sánh?”

Tả Thiệu Khanh nghe chua răng, chỉ cảm thấy Giang Triệt dối trá đến cực điểm, nhưng người chung quanh đều nhìn, y cũng không thể biểu hiện quá cay nghiệt, vì vậy cúi đầu nhìn mũi chân mình, không tiếp lời.

Giang lão thái gia và Giang lão gia biết được Lục Tranh đến, cũng vội vàng ra đón,sau đó tự nhiên là trò chuyện lấy lòng lẫn nhau một phen, đến Giang phủ dự tiệc phần lớn là quan lại quyền quý, mỗi người lời nói bên ngoài đều rất thâm sâu.

Đợi sau khi mọi người đều ngồi vào vị trí, Tả Thiệu Khanh đã đói đến mức ngực dán phía sau lưng, ba phụ tử bọn họ như cũ được xếp ngồi ở vị trí hẻo lánh, đãi ngộ so với Lục Tranh chính là cách biệt một trời một vực, nhưng cái này vừa vặn là đại ngộ Tả gia nên có, ngược lại khiến cho bọn họ không được thu hút.

Rượu qua ba tuần, tình cảnh cũng náo nhiệt lên, không biết ai đột nhiên đề cao âm lượng rống lên một câu: “Nghe nói vườn mẫu đơn của Giang phủ có phong cách riêng, chủng loại đa dạng, lúc này đang là thời tiết tốt hoa mẫu đơn nở hoa, chẳng biết có thể để cho mọi người thưởng thức một lần hay không?”

Đề tài này vừa nhấc lên, mọi người sôi nổi phụ họa, hằng năm nữ chủ nhân Giang gia đều tổ chức hội mẫu đơn một lần, mời nhóm thiên kim tiểu thư khuê các đếnngắm hoa, những phu nhân tiểu thư này sau khi trở về nhà luôn dốc hết sức khenngợi, khiến cho đám đại lão gia cũng đối với hoa của các nàng hứng thú.

Giang lão thái gia sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, thật sự nhìn không ra đã hơn sáumươi, ông gật đầu, tự nhiên có đám hạ nhân trước một bước chỉnh lý vườn hoa mẫu đơn thỏa đáng.

Tả Thiệu Khanh đối với ngắm hoa của Giang phủ mà nói hứng thú không lớn, nhìn tình cảnh mọi người bon chen lạnh lùng nghĩ: Đợi tương lai y ở phủ Trấn quốc công cũng xây dựng ra một vườn hoa mẫu đơn, nhất định phải so ra tốt hơn Giang phủ.

Chỉ có điều y cũng không muốn mời người đến tham quan, uổng phí chà đạp mộtchốn thanh tĩnh, đến lúc đó y có thể cùng Lục Tranh đến trước hoa dưới ánh trăng,nghĩ một chút đã thấy thích.

“Thiệu Khanh, nghĩ cái gì đó? Đi nha…” Tả Uẩn Văn khẽ quát một tiếng kéo lại thầntrí của Tả Thiệu Khanh.