Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 146




Duệ Khánh Vương mưu phản một chút điềm báo trước cũng không có, thời gianchọn lại là trong đêm, đại đa số mọi người đều đang trong giấc mộng, nếu không phải ngày hôm sau toàn bộ cửa thành kinh đô đều đóng chặt, mọi người còn không biết đã xảy ra chuyện lớn như vậy.

Đám tiểu bách tính trong kinh đô chỉ cảm thấy sau khi tỉnh dậy bầu không khí trong kinh đô hoàn toàn biến đổi, trên đường phố lớn lớn nhỏ nhỏ thỉnh thoảng đi qua một đội binh sĩ, thỉnh thoảng những binh sĩ này còn sẽ xông vào nhà hộ dân nào đó bắt người đi.

Mọi người trông ngóng cả buổi, phát hiện không ảnh hưởng gì với mình, nên tiếp tục làm gì thì làm cái đó, chỉ là trong trà lâu tửu quán khắp nơi đều đang nghị luận chuyện này.

Kết quả, mọi người rất nhanh thì biết sự việc từ đầu đến cuối, tuy bọn họ ồn ào không rõ vị Duệ Khánh Vương kia vì cái gì lại muốn mưu phản, nhưng nhớ tới sự việc náo loạn xảy ra trước khi thái tử đăng cơ, chỉ có thể lắc đầu cảm thán một câu: Làm con trai của hoàng đế chính là không giống, cả đám đều không cam lòng ở dưới người.

Truyền lại truyền, chuyện Tả Thiệu Khanh bị Duệ Khánh Vương đem làm con tin uy hiếp Lục công gia cũng truyền ra.

“Ai, ngươi nói có kì quái hay không, tại sao đang êm đẹp lại bắt một nam nhân uyhiếp Lục công gia? Lục công gia đó là ai hả?” Trà lâu là nơi náo nhiệt nhất kinh đô,không thể thiếu thanh âm trò chuyện như thế.

“Hừ…ngươi đã quên, mấy ngày trước không phải còn đang truyền, cái kia ha…”

Tả Thiệu Khanh là ai, đại khái nửa số người ở kinh đô đều từng nghe tên, nhưng chính thức nhìn thấy lại rải rác không có mấy ai, trước đây mọi người chỉ nói Lục công gia thích một nam nhân là chuyện vô cùng hoang đường, hiện tại kết hợp hai sự việc lại nghĩ, gần như đánh đồng với xác nhận sự thật.

Nếu không Duệ Khánh Vương người ta không bắt Lão phu nhân phủ Trấn quốc công, không bắt đủ loại quan lại văn võ, hết lần này tới lần khác bắt một thiếu niên không quan không danh tiếng, còn là nam nhân. Vì cái gì?

“Ngươi là nói Lục công gia thật sự thích nam phong? Điều này sao có thể? Phủ Trấn quốc công năm đời đơn truyền, Lão phu nhân còn không trông cậy hắn nói dõi tông đường hả?”

“Hừ, ngươi đây là không hiểu đi? Kinh đô có một Sở Phong Lâu biết không? Quan to đến chỗ đó chơi bời trăng hoa còn ít sao? Nhưng có nhà nào trong đó không có ba vợ bốn nàng hầu, không có con trai sao?”

“Sở Phong Lâu? Chính là bên trong toàn thỏ gia nhi đấy hả?”

Thấy đối phương gật đầu, người nọ cảm khái nói: “Thật không nghĩ tới, Lục công gia lại có ham mê này.”

Nhưng vào lúc này, một thiếu niên bàn bên cạnh nghiêng thân tới, thần bí nói: “Các ngươi liền không biết đi? Lục công gia mười một tuổi lên chiến trường, chung quanh toàn bộ là nam, chờ lúc hắn trưởng thành hiểu việc người xung quanh vẫn là nam nhân, dần dà, quan niệm này dĩ nhiên là thay đổi.”

“Cũng phải…” Hai người kia nghe thấy lời nói này đột nhiêu liền hiểu, hơn nữa trong lòng đối với Lục công gia dâng lên một tia đồng tình.

Nam nhân bình thường nào không thích mỹ nữ? Thân thể có lòi có lõm, thân thể mềm nhũng trắng bóng da thịt mềm mại ôm đến có bao nhiêu thoải mái, Lục công gia tuyệt đối là những năm này thấy thân thể nam nhân nhiều hơn nên mắt thẩm mỹ mới xảy ra biến hóa.

“Ai, Lục công gia coi như là xả thân vì dân, chỉ là không biết hắn về sau còn có thể ôm nữ nhân hay không.”

Thanh niên kia dứt khoát bưng chén trà của mình chuyển qua, tiếp tục cùng hai người tán gẫu: “Ta có một thân thích đang làm người hầu trong phủ Trấn quốc công, nghe nói, Lục công gia từ khi chiến thắng trở về, trong phòng chưa từng có nữ nhân hầu hạ ngủ.”

“Thật sự?”

“Chuyện lớn như vậy ta dám bịa chuyện sao?” Thanh niên kia liếc mắt, tự phát lấy chiếc đũa hướng điểm tâm trên bàn ra tay, vừa ăn vừa nói: “Chuyện này cũng khôngtính bí mật gì, các ngươi đi hỏi thăm một chút sẽ biết.”

“Chuyện phủ Trấn quốc công ai dám tùy tiện nghe ngóng, chán sống rồi à?” Một khách trà trong đó tự giễu nói.

Một người khác thì giống như tên trộm hạ giọng hỏi: “Không có nữ nhân, vậy nam nhân?” Hỏi xong còn ở xung quanh quan sát một lần, xác định xung quanh không có người nghe góc tường mới yên tâm.

Thanh niên kia vừa giải quyết xong một bàn bánh rán trái cây, đang hạ đũa xuống dĩa bánh bao hấp, phồng miệng nói: “Ngươi coi Lục công gia là những quan lại hồ đồ hạ lưu kia sao? Nghe nói trong phòng Lục công gia ngay cả gã sai vặt cũng không cần, toàn bộ là tự thân ra tay.”

Đầu năm nay, gia đình phú quý nào không phải nô bộc tùy tùng thành đàn hay sao? Còn thật sự chưa từng nghe nói trong phòng thiếu gia nhà ai ngay cả nha hoàn gã sai vặt cũng không có.

Chẳng qua lúc này điểm chú ý của mọi người hiển nhiên không ở cái này: “Như vậy xem ra, Lục công gia đối với vị Tam công tử Tả gia này là thật tâm yêu thích.”

Thanh niên kia trong miệng đầy thức ăn phản bác: “Ta xem chưa hẳn, các ngươi nhất định chưa từng nghe chuyện xảy ra ở cửa thành ngày hôm qua đi.”

Hai vị khách trà này cũng chẳng quan tâm chén đĩa trên bàn trống rỗng, thúc giục hỏi: “Tin tức của chúng ta không linh thông, chỉ nghe nói đại khái, ngươi nói cho chúng ta đi.”

Thanh niên cười khửa khửa, xách ấm trà xanh trống rỗng hướng người hầu trong tiệm hô: “Nhanh chóng mang đến cho đại gia một bình bích loa xuân.”

Hai vị khách trà có chút đau lòng nhìn hắn ta ăn ngon uống ngon, nhưng ngăn không được sự hiếu kì trong lòng, cũng liền tùy ý hắn ta.

Đợi thanh niên kia vui thích uống xong ly trà ngon, mới hạ giọng nói: “Các ngươi là không thấy được, lúc đó Duệ Khánh Vương dùng đoản kiếm đặt ngay cổ vị công tử Tả gia kia, hỏi Lục công gia: Ngươi là muốn mỹ nhân hay là muốn giang sơn?…Các ngươi đoán, Lục công gia trả lời như thế nào?”

“Lục công gia không hổ là tấm gương của chúng ta, thần thủ hộ của Đại Ương,đương nhiên không thể vì tư tình nữ nhi mà không để ý quốc sự, hắn giơ lên trườngthương, câu từ mạnh mẽ nói: Mỹ nhân thì như thế nào? Ngươi loạn thần tặc tử, mọingười có thể chém chết, nay bản công cho dù thịt nát xương tan cũng phải thay trờihành đạo.”

“A…sau đó thì sao?”

“Sau đó Lục công gia hét lớn một tiếng: Mang cung tiễn đến.” Thanh niên kia đặtchén trà xuống, hai tay bày ra tư thế giương cung, lập tức khiến cho tâm của hai khách trà kia đều dâng lên cổ họng.

“Lục công gia bắn tên sao?” Hai trà khách kia khẩn trương hỏi.

“Bắn, đương nhiên bắn.” Thanh niên kia thấy vẻ mặt tiếc hận và đồng tình của hai người, ha ha cười, vỗ bàn nói: “Thế nhưng…ngay lúc mũi tên bắn ra, Tả tam gia trêntường thành đột nhiên hành động, y đột phát thần lực, ngửa mặt lên trời cười, haitay bắt lấy Duệ Khánh Vương vứt xuống tường thành, phản tặc sau lưng muốn tiến lên đuổi bắt y, ai ngờ Tam gia thả người nhảy xuống, liền từ trên tường thành nhảy xuống…”

“A…” Hai người kia kinh hãi ra tiếng: “Vậy Tả tam gia chết rồi?”

“Đương nhiên không chết, Tả tam gia giống như thân thể thiên thần, từ trên tườngcao 20m nhảy xuống, không chỉ không chết, hơn nữa lông tóc không thương tổn,ngược lại là Duệ Khánh Vương trước đó bị ném xuống nửa sống nửa chết.”

Nghe đến đó, hai vị trà khách kia phát hiện không bình thường: “Tả tam gia chẳng phải là thư sinh sao? Làm sao có thể từ chỗ cao như vậy té xuống lông tóc không hề thương tổn?”

“Này, cho nên nói y thân thể thiên thần, theo ta thấy, nhất định là Lục công gia hiểurõ đại nghĩa và Tả tam gia tinh thần không sợ sống chết làm cảm động trời xanh,ngay cả ông trời cũng không đành lòng chia rẽ bọn họ.”

“Đợi một chút, vậy mũi tên kia đâu?”

“Mũi tên?…” Thanh niên kia ngây ngốc một chút, sau đó bỗng nhiên vỗ bàn: “Đừngnóng vội, ta còn chưa nói xong đâu, lại nói Tả tam gia vì không liên lụy Lục công gianhảy xuống tường thành, mũi tên kia cũng bắn lên đầu tường, nhưng vào lúc này,đột nhiên… gió lớn nổi lên, kết quả là, mũi tên kia liền bị gió thổi lệch, thật khéo vậymà liền bắn trúng thủ lĩnh phản quân, thủ lĩnh kia bị bắn trúng tim, đi đời nhà marồi.”

“Quả nhiên…là giống như có thần trợ giúp.” Hai vị trà khách kia phản ứng trì độnnói.

“Đây là tự nhiên. Nếu không sao có thể là chiến thần?” Thanh niên kia uống xong lytrà cuối cùng, lưu loát đứng dậy, hướng hai người ôm quyền: “Được rồi, tiểu sinhcòn có việc gấp, hai vị huynh đài xin tự tiện.” Nói xong chạy nhanh như chớp.

Đợi hai vị trà khách kia hồi phục, một chút cặn trên bàn cũng không còn thừa, lại ngồi trong chốc lát, phát hiện toàn bộ khách nhân trong trà lâu đều đang nói chuyện này, đa dạng, dạng tình tiết gì cũng có.

Một bàn gần cửa sổ, một thanh niên tướng mạo tuấn lãng ngồi từ sáng cho đến tối, nhìn xem đám người xung quanh muôn hình muôn vẻ, nghe bọn họ trình bày đủ loại câu chuyện, lông mày khi thì nhướng lên, khi thì chậm rãi thả lỏng.

Cho đến lúc trà lâu sắp đóng cửa, một đội cấm vệ quân xông vào, chặn thanh niên ởlầu hai trà lâu.

“Tào công tử, theo chúng ta đi một chuyến.” Tiểu đội trưởng không khách khí nói.

Tào Tông Quan đặt chén trà xuống, từ trong túi móc bạc đặt ở trên bàn, đứng dậy đi theo đám cấm vệ quân vẻ mặt không tốt đi xuống lầu, từ đầu đến cuối, bước chân trầm ổn, trong mắt không nhìn thấy một chút khẩn trương.

Ban ngày bắt người nào, Lục Tranh là người đầu tiên nắm được danh sách, lúc hắnnhìn thấy Tào Tông Quan bất ngờ ở trong danh sách, còn có chút ngạc nhiên.

Hắn và Tào Tông Quan không thể nói là có tình cảm qua lại gì, lúc trước chỉ là ở Tả gia cũng gặp qua vài lần, cảm thấy là một thư sinh chính trực sáng sủa, phẩm hạnh đoan chính, ôn nhuận như ngọc.

Tào gia ở Xương Bình không phải là đại gia tộc gì, ở kinh đô cũng không biểu hiện tài năng gì, thật sự nghĩ không ra người như vậy như thế nào sẽ đi nương nhờ Duệ Khánh Vương.

Không đợi hắn động thủ điều tra, Tả Thiệu Khanh liền đưa ra đáp án không ngờ đến: “Hắn đại khái là muốn mượn sức lực Duệ Khánh Vương đối phó Tả gia, chỉ là không nghĩ tới Duệ Khánh Vương dã tâm lớn như vậy.”

Lục Tranh nhớ tới chuyện Tào Tông Quan bị Tả gia tính kế, lông mày hơi nhíu lại: “Có dũng khí, đáng tiếc hơi xúc động.”

Tả Thiệu Khanh vẫn luôn có ấn tượng rất tốt với Tào Tông Quan, chuyện này nói đến vẫn là do một tay y thúc đẩy, đương nhiên không hy vọng hắn ta bởi vậy bị xử tội: “Lục gia có thể bảo lãnh hắn ra không? Thời gian hắn đến kinh ngắn ngủi, căn bản không làm được gì.”

Lục Tranh nắm tay y, nhéo nhéo lòng bàn tay nhỏ bé của y, con ngươi sâu xa hiện lên một tia không vui: “Em hình như…rất quan tâm hắn?”

Tả Thiệu Khanh bị nhéo ngứa, hơi né, lại bị Lục Tranh cầm chặt, y trợn mắt trả lời: “Nói như thế nào cũng là tỷ phu của em, hơn nữa việc này vốn là Tả gia làm sai trước, coi như là thay Tả gia tích chút âm đức.”

“Em không nhắc tới bản công ngược lại là đã quên, em còn có một người tỷ tỷ gả vào Tào phủ.” Tuy hắn không cảm thấy Tả Thiệu Khanh đối với tỷ tỷ như vậy mà nhìn vớicặp mắt khác xưa, nhưng rốt cuộc là quan hệ thông gia, Lục Tranh lại đang lúcmuốn tạo thế cho Tả Thiệu Khanh, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Tả Thiệu Khanh biết ý hắn nói lời chính là dự định giúp đỡ, âm thầm nhẹ nhàng thở ra: “Đúng rồi, hôm nay em như thế nào nghe thấy không ít lời đồn đãi kì lạ?”

“Hửm?” Lục Tranh chui vào ổ chăn, tránh đi miệng vết thương của Tả Thiệu Khanh,kéo người vào trong ngực.

“Đừng sờ loạn…” Tả Thiệu Khanh đẩy ra bàn tay chui vào vạt áo của hắn, có chút tức giận bất bình nghĩ: Định lực của nam nhân này quả thực có thể so với định hải thầnchâm, dù là hai người ngủ trên cùng một cái giường, hắn cũng có bản lĩnh thu pháttự nhiên, ngược lại là chính mình mỗi lần bị trêu chọc thêu cháy xương cốt.

Lục Tranh ở trên lưng y sờ sờ, nhìn thấy thân thể người trong ngực run rẩy, ánh mắt dần dần u ấm.

Lực kiềm chế của hắn không hề tốt giống như Tả Thiệu Khanh tưởng tượng, mấy ngày nay chỉ là tắm nước lạnh nhiều lần, xem ra phải nhanh chóng để cho Chiến Viên Phong hạ chỉ tứ hôn mới được.

Tả Thiệu Khanh tránh không khỏi quấy rối của hắn, đành phải thuận theo hắn, chỉ là thở phì phò hỏi: “Em cũng là trong lúc vô tình nghe thấy có hạ nhân đang nói chuyện trên cửa thành ngày hôm qua, như thế nào cả đám truyền đi thần kì như vậy?” Nghe xong y đều hoài nghi những việc trải qua là một giấc mộng.

Giữa lông mày Lục Tranh mang theo một chút vui vẻ: “Truyền không tốt sao?”

Tả Thiệu Khanh khóe miệng co quắp, tốt là rất tốt, nhưng cũng quá khoa trương, y như thế nào liền biến thành không sợ chết mà còn là anh hùng đại nhân đại nghĩa nữa?

Thấy Lục Tranh vẻ mặt khác thường, Tả Thiệu Khanh đột nhiên hiểu rõ: “Là anh sai người truyền sao?”

Lục Tranh phản ứng bình tĩnh nói: “Bản công chỉ là để cho các dân chúng biết chuyện nên biết mà thôi.”

“Ví dụ như Lục công gia không hề vì sắc đẹp mà bị mê hoặc? Đối với người thươngcũng có thể lòng dạ tàn nhẫn một mũi tên bắn chết?” Tả Thiệu Khanh tiến đến khóemiệng Lục Tranh hôn một cái, đáy mắt là tình cảm đậm sâu dịu dàng không thể nàotiêu trừ.

Y biết dụng ý của Lục Tranh, tư duy đám dân chúng hạn hẹp, nhất là đối với Lục Tranh đại anh hùng như vậy, yêu cầu càng là hà khắc, nếu để cho bọn họ biết Lục Tranh cam nguyện vì một nam nhân không để ý an nguy triều đình, vậy Tả Thiệu Khanh y khẳng định mang tiếng xấu muôn đời, trở thành lam nhan họa thủy trăm phần trăm.

Trong lich sử các triều đại hoàng đế vì nữ nhân không để ý giang sơn, người nào có thanh danh tốt hay sao? Kì thật bọn họ chưa hẳn không phải bởi vì yêu quá sâu đậm, chỉ là vị trí của bọn họ không thể thuận theo bọn họ chỉ chú ý đến tình cảm nam nữ.

Tương phản, để mọi người biết Lục Tranh cũng không bởi vì tình cảm cá nhân mà vứt bỏ xã tắc không để ý, bọn họ cũng liền an lòng, đối đãi vấn đề cũng liền khoan đung, thậm chí sẽ cảm thấy trở thành người trong lòng của Lục công gia cũng không có gì hay, lúc nên hy sinh không thể không hy sinh?

Tả Thiệu Khanh vẻ mặt dần dần trở nên quái dị, suy nghĩ cần thận những điều này, y cảm thấy mình tám phần đã trở thành đối tượng dân chúng thương hại, không chừng hiện tại người toàn bộ kinh thành đều đang đáng thương y.

Chỉ có điều không chỉ chừng này, theo nội dung y nghe được đến phán đoán, Tả Thiệu Khanh y không sợ sống chết, thanh danh đại trung đại nghĩa là truyền đi rồi.

“Lục gia không hổ là tướng quân rong ruổi sa trường, bày mưu tính kế.” Tả Thiệu Khanh cảm khái một câu.