Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 151




Ngoài hoàng thành tiếng trống vừa vang lên, cửa son đỏ thẫm vừa dày vừa nặng từ từ mở ra, đám học sinh người người ánh mắt hừng hực, nhìn chằm chằm vào cung thành nguy nga kéo dài, ý chí chiến đấu sục sôi.

Chỗ này, là chốn mộng tưởng bọn họ gian khổ học tập hơn mười năm, là nơi khởi điểm bọn họ cá chép vượt long môn, là chốn uy phong nhưng đan lẫn sợ hãi và hâmmộ của bọn họ.

Đám học sinh giữ vững hô hấp, quy cũ xếp hàng tiến vào cửa cung, không có soátngười, không có xếp hàng kiểm tra, nhưng mỗi học sinh chẳng hề sinh ra tâm tìnhlười biếng, hận không thể ngay cả đi đường cũng không phát ra thanh âm.

Một đường đi thẳng đến quảng trường bên ngoài điện Kim Loan, đa số đám học sinh đều cúi đầu không dám nhìn nhiều, cũng có người cá biệt gan lớn ngẩng đầu liếc một cái, lập tức bị bầu không khí trang nghiêm đánh tới trước mặt áp lực cúi đầu xuống.

Quảng trường to như vậy yên tĩnh đáng sợ, đứng thẳng tắp nửa canh giờ, mọi người mới nghe thấy thanh âm du dương lanh lảnh truyền đến: “Hoàng thượng giá lâm. Quỳ…dập đầu…”

Loại thời gian này, thân thể luôn so với đại não phản ứng nhanh hơn nửa bước, dùcho trước đó không được dạy bảo quy cũ, mọi người vẫn chỉnh tề dập đầu quỳ lạy: “Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Không biết đã qua bao lâu, mọi người cúi dầu chỉ nghe thấy một thanh âm đi đườngrất nhỏ, sau đó một giọng nam uy nghiêm hùng hậu truyền vào tai mọi người: “Bìnhthân…”

“Tạ hoàng thường…” Đại khái là quá mức khẩn trương, có mấy học sinh vậy mà hai chân như nhũn ra, nửa ngày cũng không đứng lên được, còn may người bên cạnh phúc hậu, kéo lên, mới tránh khỏi một trận chê cười.

Nghi trượng màu minh hoàng bày ở trên lối đi cầu thang điện Kim Loan,trừ khi ngửa đầu, nếu không mọi người căn bản nhìn không thấy diện mạo hoàng đế, đương nhiên, dù cho có thể nhìn, đoán chừng cũng không có mấy người dám nhìn thẳng thiên tử.

Chiến Viên Phong trên cao nhìn xuống liếc nhìn toàn cảnh, thấp giọng hỏi nội thị bên cạnh: “Người nào là Tả Thiệu Khanh?”

Nội thị này vừa vặn là người lúc trước tới Tả gia báo tin vui, híp mắt tìm nửa ngày, rốt cục chỉ vào một vị trí không thể nhìn rõ nói: “Bệ hạ, ở đằng kia...cái người mặc y phục vải bông màu trắng chính là y.”

Khoảng cách có chút xa, Chiến Viên Phong nhìn không rõ, nhưng căn cứ vào hình dáng thân thể đại khái cũng có thể nhìn ra là một thiếu niên tư lan ngọc thụ, hắn ta gõ lan can: “Được, ngươi theo dõi y cho trẫm, đừng làm cho y bị chìm ngập trong đám người.”

Nội thị kia cười gật đầu, hơi cong lưng truyền xướng nói: “Thí sinh nhập tọa…”

Trên quảng trường hơn một ngàn bàn nhỏ xếp đặt chỉnh tề, phía sau bàn nhỏ đều đặt nệm êm, không có cố định chỗ ngồi, thí sinh tự giác dựa theo tìm vị trí ngồi xuống, sau đó chờ hoàng thượng ra đề mục.

“Trẫm không nói nhiều lời, các vị đều là rường cột nước nhà tương lai của Đại Ương,nhìn phía sau các ngươi, trẫm kì vọng ba năm sau, các ngươi cũng có thể ngồi ở chỗnày thay trẫm thẩm định tuyển chọn lương tài.”

Mọi người ngẩng đầu liếc qua, lúc này mới phát hiện bên ngoài trường thi đã ngồi một vòng văn võ bá quan, đặc biệt quan phục dưới ánh mặt trời tản ra ánh sáng rực rỡ mơ người, chúng học sinh nhìn thấy trong lòng phát nhiệt.

Vừa nghĩ tới ba năm sau, bọn họ cũng có thể cùng những đại thần này ngang vai ngang vế, trong lòng sao có thể không nóng?

“Lần khoa cử này, bởi vì tiểu nhân quấy phá làm cho thành tích thi hội không côngbằng xác đáng, trẫm không muốn bỏ qua bất kì người tài nào, bởi vậy triệu tập các vị, một lần nữa ra đề mục, thành tích khoa cử liền dựa vào lần này xác định, nghe rõ không?”

Chúng học sinh vẻ mặt khác nhau mà trả lời: “Tuân chỉ.”

“Vậy được, trẫm cũng không làm khó mọi người, hôm nay các vị liền dựa theo đề “thiên đạo”, nói một chút như thế nào là thiên đạo? Thiên đạo như thế nào? Bắt đầu đi.”

Chiến Viên Phong vừa dứt lời, đa số học sinh đều hiểu rõ ý ẩn ý bên trong câu nóinày của hắn ta, không có cách nào,chuyện xảy ra mấy hôm trước, mọi người muốn quên cũng khó.

Không ít học sinh lòng tự tin bành trướng, đề bút lưu loát viết xuống một bài luận văn vẻ hoa lệ ca tụng công đức, khen ngợi thiên tử hào quang muôn trượng, phê phán tồi tệ những tiểu nhân phạm thượng làm loạn.

Tả Thiệu Khanh vô ý thức ngẩng đầu lên nhìn lên trời, như thế nào là thiên đạo? Cái gì là trời, cái gì là lý lẽ? Vấn đề này ai lại biết rõ?

Tả Thiệu Khanh đời trước tầm thường vô vị, trước khi chết làm một việc đại nghịch bất đạo bị thiên lôi đánh xuống, chỉ có như vậy, ông trời trả lại cho y cơ hội sống lại, chẳng lẽ đây cũng là thiên đạo?

Nếu là như thế, trời cũng quá nhiều tình, lý lẽ cũng hơi quá nhân từ.

Trời đất không có lòng nhân từ, xem vạn vật như chó rơm, vì sao chỉ riêng đối với mình nhân từ? Tả Thiệu Khanh tự nhận là không có vốn liếng để được ông trời coi trọng.

Tả Thiệu Khanh thật lâu không viết, y biết mình nên viết cái gì, nhưng trong lòng lại thủy chung không cách nào thừa nhận đồng ý, trong khoảng thời gian ngắn, lại mờ mịt.

Cho đến khi trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày thiêu kim long màu vàng, Tả Thiệu Khanh mới khôi phục tinh thần, vô ý ngẩng đầu lên, đối diện là đôi mắt cườinhư không cười, trên mũ miện rủ xuống bức rèm che lộ ra nửa khuôn mặt của Chiến Viên Phong, nhưng Tả Thiệu Khanh vẫn là thấy được ánh mắt quan sát kĩcàng của hắn ta.

Thiên tử chính là thiên tử, Chiến Viên Phong đơn giản là muốn nói cho mọi người, hắn ta chính là được chọn làm thiên tử, chính là đạo lý tất nhiên, bất kể cái gì tới phản khán đều là nghịch thiên, thuận người phát đạt nghịch người liền vong.

Tả Thiệu Khanh cũng không biết dũng khí từ đâu tới, ở trước mặt Chiến Viên Phong nhấc bút, thấm ướt mực trên giấy tuyên thành trên dưới viết: “Thiên đạo, ở trong lòng người, tâm ở chỗ nào, đạo ở chỗ đó…”

Trong tai truyền đến tiếng cười trầm thấp bên trên, Tả Thiệu Khanh thoáng liếc qua đôi giày màu vàng trước mắt,từ từ đi xa, ngòi bút cũng không dừng lại.

Thời gian cuộc thi là hai canh giờ, thời gian thi còn có cung nữ thái giam bưng điểm tâm bước trà dâng lên, cả một đám im ắng bày ở trên bàn nhỏ của thí sinh, khiến cho không ít thí sinh đối với Thiên Phương đế thiện cảm lại dâng lên không ít.

Thời gian vừa đến, tiếng chuông vang lên, thí sinh tự giác buông bút, sau đó ngồi chồm hỗm ở chỗ cũ mắt nhìn thẳng, nhìn xem cũng nữ thái giám ngăn nắp lấy đi bài thi.

Mà Tả Thiệu Khanh cũng đã hiểu, vì cái gì Chiến Viên Phong trước đó nói, hy vọng bọn họ ba năm sau cũng có thể ngồi ở phía sau thay hắn ta kiểm định tuyển chọnnhân tài, hóa ra, lần thi đình này quan sơ thẩm chính là các quan văn ngồi ở phía sau, chẳng phân biệt phẩm cấp, chẳng phân biệt quan chức.

Tả Thiệu Khanh đối với phương thức bình thẩm như vậy có chút lo lắng, dù sao giám khảo quá nhiều, giá trị thẩm mỹ cũng sẽ khác biệt rất lớn, văn vẻ không chiếm được yêu thích của quan khảo thí cũng là uổng phí.

Trên quảng trường trong khoảng thời gian ngắn chỉ có thanh âm lật xem giấy, chúng học sinh vẫn là lần đầu tiên đụng phải loại tình cảnh này, không biết bài thi của mình bị phân đến trong tay vị đại nhân nào, không biết kiểu chữ và văn vẻ của mình phải chăng lọt vào mắt vị đại nhân nào, khẩn trương đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Quan bình thẩm nhiều, tốc độ phê duyệt cũng nhanh hơn rất nhiều, hơn một ngàn bài thi vậy mà trước lúc mặt trời lặn đã thẩm tra xong, mà mỗi vị đại thần lại từ bài thi phân đến tay chọn một phần đưa cho Thiên Phượng đế.

Thiên Phượng đế biểu hiện rất tín nhiệm với bọn họ, cầm lấy một phần nhìn sơ qua, quá trình này hầu như khiến cho mỗi thí sinh tim đập đến cổ họng.

“Quy luật vận hành tự nhiên chưa từng ngừng lại và tích tụ trì trệ, cho nên vạn vật cóthể tạo ra, quy luật đế vương thống trị cũng chưa từng dừng lại và tích tụ trì trệ, cho nên thiên hạ dân chúng quy thuận, người tư tưởng tu dưỡng đạt đến thánh minh đối với cách nhìn vạn vật và chủ trương cũng chưa bao giờ gián đoạn và dừng lại,cho nên mọi người trong bốn biển ái mô tin phục. Không tệ không tệ.”

Rất nhanh, mọi người liền phát hiện, bài thi vừa rồi được Thiên Phượng đế tán thưởng không tệ đơn độc đặt ở một bên, mọi người con mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào động tác của hoàng thượng.

“Người thuận thiên đạo, đức, người đức hạnh, có người trợ giúp, chính là thuận lòng dân, người thuận lòng dân, tuy nhỏ nhưng đạt kết quả to lớn, tuy yếu nhưng sẽ mạnh mẽ, người nghịch thiên đạo, tặc, kẻ tặc, chỉ trích oán hận, chính là nghịch lòng dân. Nghịch lòng dân, mặc dù thành công cũng thất bại, tuy hưng thịnh nhưng sẽ diệt vong. Người vốn có thiên đạo, tất cả mọi sự vật, là cơ sở thành công, thuận người hưng thịnh, nghịch người tất diệt vong, tuy không có cái gì, nhưng lại thuầnbí khó lường, từ xưa đến nay là cánh cửa thành công…”

Không tính văn vẻ màu mè, nhưng so với những lời văn rõ ràng thổi phồng Thiên Phượng đế lên trời thì tốt hơn, mọi người thấy động tác của Thiên Phượng đế liền biết học sinh viết ra đoạn văn tự này sắp đậu cao trung.

Đợi Thiên Phượng đế rốt cục xem xong cuối cùng chọn ra một phần bài thi, mọingười nhịn không được ngừng thở, đợi hắn ta tuyên bố đáp án.

Trung Thư Xá Nhân ở một bên đặt thánh chỉ ra xong đưa cho hoàng thượng xem qua, Chiến Viên Phong gật đầu, đề bút xuống viết ra mấy cái tên, đưa cho nội thị ở bên cạnh: “Tuyên đọc.”

“Vâng.” Nội thị đợi ở bên cạnh hai tay cung kính tiếp nhận thánh chỉ, sau đó tiến lênhai bước, chậm rãi bày ra, cao giọng lanh lảnh đọc: “Tả Thiệu Khanh, Tưởng Hằng Châu, Hạ Chi Trừng tiến lên nghe chỉ.”

Tả Thiệu Khanh hơi sửng sốt, sau đó vội vàng đứng dậy đi tới, ở chính giữa điện vung vạt áo lên quỳ xuống: “Có học sinh.”

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Tả Thiệu Khanh, tài đức vẹn toàn nhãthượng tố phong, trường nghênh thiện khí, cung dã khắc cần vu đình huấn*, khâm điểm làm trạng nguyên Nhị Niên Ân Khoa Thiên Phượng đứng đầu bảng thi đình,đặc biệt tuyên bố thiên hạ, cả nước cùng chúc mừng.”

*Câu này mình tra hoài vẫn không ra, nên tạm thời để vậy, khi nào tra ra mình sẽ sửa sau, mong mọi người thông cảm.

Tả Thiệu Khanh cắn môi, một tia đau đớn truyền đến, lúc này mới thanh tỉnh nhận thức được, chính mình thật sự đậu cao trung, cái này là nguyện vọng kiếp trước của y đến chết cũng mang theo tiếc nuối cuối cùng cũng thực hiện được, y kích động khấu đầu tạ lễ nói: “Học sinh tiếp chỉ, tạ chủ vinh ân.”

Chiến Viên Phong mặt không biểu tình gật đầu, đồng thời trong lòng tiếc nuối nghĩ: Nếu Tả Thiệu Khanh không phải người Lục Tranh nhìn trúng, ngược lại là có thể xem như trọng điểm bồi dưỡng, trẻ tuổi lại không mất đi tâm huyết và tính tìnhchân thật, là nhân tài tốt nhất.

Đáng tiếc, nếu là người Lục Tranh muốn, vậy sau này sẽ dán nhẫn hiệu người phủ Trấn quốc công, nên như thế nào bố trí y còn là một vấn đề khó.

Bỏ qua những vấn đề khiến người bực bội này, Chiến Viên Phong nhìn hai người đứng bên dưới, trên mặt khôi phục bộ dáng tươi cười nói: “Thám hoa lang khóatrước đều là công tử phong thần tuấn lãng cử chỉ nhanh nhẹn, trẫm cũng không thể phá lệ này, Tưởng Hằng Châu ra khỏi hàng…”

Tưởng Hằng Châu cái tên này Chiến Viên Phong trước đây từng nghe nói, biết là quan môn đệ tử Doãn học sĩ, là người lựa chọn hấp dẫn nhất cho vị trí trạng nguyên năm nay, chỉ sợ vị trí Thám Hoa Lang này cũng không phải thứ hắn ta muốn.

Chiến Viên Phong híp mắt, nhìn chằm chằm vào vẻ mặt bình tĩnh của Tưởng Hằng Châu trong chốc lát, không phát hiện bất luận vẻ mặt thất vọng hụt hẫng thậm chí ghen ghét lúc này mới âm thầm gật đầu, xem ra cũng là hạt giống không tệ.

Sau khi định xong Thám hoa lang, bảng nhãn hoa lang rơi vào nhà nào đã không có thắc mắc: “Hạ Chi Trừng, trẫm biết ngươi, lúc trẫm là hoàng tử từng nghiên cứu đọc qua văn chương của ngươi, rất tốt, nhìn qua ngươi có thể dốc hết sở học cả đời vì nước vì dân, tạo phúc bách tính một phương.”

Tả Thiệu Khanh hướng Hạ Chi Trừng bày tỏ ánh mắt chúc mừng, chỉ thấy thư sinh năm nay hơn bốn mươi tuổi vành mắt đỏ, một bộ vui đến phát khóc.

Hạ Chi Trừng hiển nhiên không nghĩ tới hoàng thượng có thể nhớ rõ chính mình,hắn ta vẫn biết rõ thiếu sót của mình, chính là quá khéo léo đưa đấy thiếu tính cáchthư sinh nên có, bởi vậy mỗi lần khoa cử đều không được quan chủ khảo coi được,không nghĩ tới kiên trì nhiều năm như vậy rốt cục có người tán thành hắn ta.

“Học sinh…học sinh tuân chỉ tạ ơn.” Hạ Chi Trừng quỳ xuống, dập đầu ba cái.

Không ít học sinh đỏ mắt nhìn một màn này, Tả Thiệu Khanh thi đậu tam nguyên không có người sẽ lại hoài nghi bản lãnh của y, thanh danh Tưởng Hằng Châu ở bênngoài, chỉ được thám hoa lang mọi người đã cảm thấy thiệt thòi, hết lần này tới lần khác Hạ Chi Trừng không danh tiếng tướng mạo bình thường vậy mà lại được bảngnhãn, thật không biết là vận cứt chó gì.

Mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, trên mặt mọi người vẫn đối với hắn ta quăng ánh mắt chúc mừng tán thưởng.