Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 170




Lương Tề từ khi biết được bản thân đã làm ra việc ngu xuẩn gì, liền nơm nớp lo sợ ởtrong nhà trốn hai ngày, sợ vừa ra khỏi cửa thì bị cơ sở ngầm của phủ Trấn quốccông tóm xử lý.

Đợi hai ngày trôi qua an bình, hắn ta làm tổ ở trong nhà toàn thân không thoải mái,nghĩ một chút, cảm thấy sóng gió cũng nên qua đi, vì vậy sai hạ nhân chuẩn bị kiệu,thay quan phục chuẩn bị đi nha môn.

Không trách Lý thượng thư không thích hắn ta, Lương Tề người này hoàn toàn không có khái niệm làm việc đến nơi đến chốn, có lúc hứng thú liền khóa bản thân ởtrong phòng cả tháng nghiên cứu vũ khí, có khi cả tháng đều ngâm mình ở trong ôm ấp của nữ nhân, ngay cả nha môn cũng không đi điểm danh, tính tình vô cùnglười biếng.

Tuy như thế, hắn ta vẫn vững vàng ngồi ở vị trí Công bộ thị lang, mặc dù không được quan trên chào đón, nhưng Lý thượng thư cũng không quản được hắn ta, chỉ vì hắn ta là người được Trấn quốc công khâm điểm lựa chọn.

Đương nhiên, người biết chuyện này rất ít, người ngoài chỉ là tò mò, hằng năm đánh giá quan viên đều là kém là làm sao ngồi vững ở vị trí này.

Vào nha môn Công bộ, Lương Tề kéo chặt một quan đồng liêu nhỏ giọng hỏi: “Đại nhân có ở đây không?”

Quan đồng liêu kia trùng hợp là đồng liêu ngày đó cùng đi, nhịn không được hướng hắn ta trợn trắng mắt: “Loại thời gian này, cũng chỉ có ngài không ở.”

“Khụ khụ…” Lương tề hếch ngực: “Bổn quan đây là vừa từ công xưởng khí cụ trở về,bổn quan rất bận.”

Quan đồng liêu kia không để ý gật đầu, ôm một chồng công văn quay người rời đi, ở bên ngoài, bọn họ và Lương thị lang qua lại gần cũng không sao, nhưng ở trong nha môn, lỡ như bị Kha thị lang nhìn thấy, vậy tuyệt đối nếm mùi đau khổ.

“Ài, chớ đi…” Lương Tề vội vàng kéo hắn ta lại, nhìn trái nhìn phải hỏi hắn ta: “Vậy gì kia…khụ, gặp Tả lang trung chưa?”

Vừa nhắc tới Tả Thiệu Khanh, sắc mặt vị đồng liêu kia vừa đỏ vừa trắng, dễ nhận thấy trong đêm đó hắn ta cũng có một đoạn trải nghiệm không quá vẻ quang.

Lương Tề sờ cằm, cảm thấy vị phu nhân Trấn quốc công trong truyền thuyết này cólẽ cũng hoàn toàn không như ý, vì vậy tự giác đưa Tả Thiệu Khanh về phái trung lập.

Hắn ta nào biết, hai ngày hắn ta trốn trong nhà tránh tai họa, Tả Thiệu Khanh cũng ở trong nhà nghỉ ngơi hai ngày, chính xác mà nói, là nằm ở trên giường hai ngày.

Lúc Lương Tề xuất hiện trong tầm mắt của y, Tả Thiệu Khanh cười lạnh, vuốt cái eo đau nhức, đứng dậy thay đổi vẻ mặt thuần lương tươi cười không có kẻ hở, thở dàinói: “Lương đại nhân, lại gặp mặt.”

Lương Tề đi quanh y hai vòng, chậc chậc ra tiếng: “Thật là nước lớn trôi miếu Long Vương, sớm biết ngươi là thê tử của Lục công gia, bổn quan liền không mang ngươi đi thanh lâu.” Hại hắn ta trải qua hai ngày nơm nớp lo sợ.

Tả Thiệu Khanh rất hào phóng khoát tay: “Không trở ngại không trở ngại, nam nhân mà, đi thanh lâu tính là chuyện gì?” Cũng chỉ là làm lụng vất vả quá mức nằm nhiều hai ngày mà thôi.

“Ồ? Lục công gia không nổi bão? Nhìn sắc mặt của ngươi không tốt lắm.” Ánh mắt Lương Tề lập lòe nhìn y chăm chú, giống như muốn từ trên mặt y nhìn ra một chút manh mối.

Trước khi đi vào, trong lòng hắn ta còn có chút áy náy, chỉ sợ bởi vì chuyện này mà hủy đi một đoạn nhân duyên tốt, tuy hắn ta không biết Tả Thiệu Khanh nhìn trúng chỗ nào của Lục công gia.

Tìm một nam nhân thực lực dũng mãnh, dục vọng độc chiếm rất mạnh làm chồng, không phải cố tình ngột ngạt chính mình sao?

Vẻ mặt của Tả Thiệu Khanh không thay đổi, cười đến nhẹ nhàng: “Lục công gia là người hiểu rõ lý lẽ, như thế nào sẽ vì chút chuyện nhỏ này mà nổi bão?” Nhiều nhất cũng chỉ đen mặt, tâm đen một chút, ra tay hung ác một chút mà thôi.

Lương Tề ở trong nhà trốn hai ngày, bởi vậy bỏ lỡ lệnh ban bố mới của triều đình,ôm bả vai Tả Thiệu Khanh nói: “Vậy là tốt, lần tới bổn quan mang ngươi đi nhà khác,tuyệt đối phù hợp với khẩu vị của ngươi.”

Hắn ta nói đêm đó Tả Thiệu Khanh như thế nào ngồi ở trong lòng mà vẫn khôngloạn, hóa ra là vào sai cửa.

Tả Thiệu Khanh thầm nghĩ: Nếu thật sự như vậy, hai người bọn họ sợ là không thấy được mặt trời ngày mai.

Hai ngày nay y nghe ngóng từ Ẩn Nhất không ít việc về Lương Tề, biết người này làm việc tùy tiện, không có trình tự quy tắc, nhưng có thể được Lục Tranh nhìn trúngtuyệt đối không phải người đơn giản như vẻ bề ngoài như vậy.

Tả Thiệu Khanh sợ kích thích lòng cảnh giác của hắn ta, cũng không biểu hiện nhiệt tình cũng không nên quá mức xa cách, bởi vậy đẩy cánh tay của hắn ta ra cười nhạt một tiếng: “Hạ quan trước tạ ơn ý tốt của Lương đại nhân, chỉ có điều loại việc này về sau vẫn là bỏ đi.” Nhiều thêm hai lần, không chỉ có mệnh quan triều đình hận y thấu xương nữa.

Lương Tề ngượng ngùng sờ tay, thầm nghĩ: Đã quên vị này không thể đối đãi nhưnam nhân bình thường.

Hắn ta sáp đến trước mặt Tả Thiệu Khanh, hạ giọng hỏi: “Có thể nói một chút ngươilàm như thế nào bắt Lục công gia tới tay không? Ta còn cho rằng nam nhân này cả đời này cũng không thể vừa ý ai.”

Tả Thiệu Khanh ngượng ngùng trả lời: “Cũng không có gì, có lẽ giữa ta và Lục công gia có duyên có phận.” Nếu không làm sao giải thích hai người đời trước hoàn toàn không xuất hiện cùng lúc đời này thì gặp nhau?

Lương Tề nhìn đôi má hơi đỏ ửng của y, trong trắng lộ ra một chút đỏ, da thịt nhưngọc, mặt mày sinh động, thầm nghĩ: Xem ra dũng mãnh như Trấn quốc công cũngtránh không được thói xấu háo sắc, chỉ là nam nhân bình thường làm sao sẽ đẹp hơnnữ nhân, vị gia này thích nam sắc mà thôi.

Đối mặt với sắc đẹp như vậy, Lương Tề khó tránh khỏi nhìn nhiều thêm mấy lần, đợi phục hồi tinh thần mới xấu hổ kéo ra chủ đề: “Ngươi vào Công bộ cũng một thời gian rồi, Lý thượng thư có nói để cho ngươi tiếp quản chỗ nào chưa?”

Tâm tư Tả Thiệu Khanh khẽ động, chân mày hơi nhíu lại: “Nói đến những ngày này hạ quan cũng không có cơ hội nhìn thấy Lý thượng thư, Kha thị lang chỉ bố trí cho hạ quan xem tư liệu.”

“Xem bao nhiêu rồi?” Lương Tề lướt qua y, quét mắt nhìn gian phòng từ lúc hắn ta vào Công bộ liền ít đặt chân này, lông mày cũng nhíu theo.

Hắn ta có lẽ có thể hiểu dụng ý của Kha Thành, cũng biết đối với quan viên mới đến bình thường luôn như vậy, nhưng trong phòng này có thể tiếp xúc được nhiều công văn không phải cơ mật.

“Xem hơn nửa rồi, chỉ là…” Tả Thiệu Khanh hơi dừng lại, buồn rầu nói: “Nhưng hạ quan nhìn nhiều như vậy, không có phương diện quân khí, phần lớn điều là côngtrình đất đai kiến trúc.”

Lương Tề bỗng nhiên quay đầu lại, hưng phấn nói: “Ngươi cũng đối với quân khícảm thấy hứng thú?”

Hứng thú chưa nói tới, chỉ là người chuẩn bị bắt đầu mà thôi. Tả Thiệu Khanh mỉmcười gật đầu: “Đúng vậy, chỉ là hạ quan đối với phương diện này biết rất ít, cũng không biết có thiên phú trong phương diện này hay không.”

“Ha ha…14 tuổi thì đậu Tam nguyên Trạng nguyên lang nếu không có thiên phú vậy ai có thiên phú?” Lương Tề oán thầm: Người ngay cả Trấn quốc công nhân vật như vậy còn thi đậu tất nhiên là có thiên phú dị bẩm.

“Ngươi có hứng thú, bổn quan đúng lúc thiếu người, ngươi đi theo Kha Thành không bằng đi theo bổn quan, bổn quan tốt xấu cũng không phải loại ngụy quân tửtrong ngoài không giống nhau.”

Tả Thiệu Khanh nghe vậy thì biết hai vị Công bộ thượng lang này không hợp nhau, chẳng qua đối với y mà nói có lợi không hại, có mâu thuân mới có lỗ hổng, so với Kha Thành nhìn y không vừa mắt, Lương Tề xác thực đáng tin hơn một chút.

Tả Thiệu Khanh trầm tư một lát, thận trọng hướng Lương Tề hành lễ: “Vậy sau này làm phiền Lương thị lang chỉ bảo.”

“Không có việc gì không có việc gì. Ha ha… bổn quan liền đi tìm Lý thượng thư nói chuyện.” Lương Tề nói xong như một trận gió chạy đi, thân ảnh nhanh nhẹn khỏe mạnh kia khiến cho Tả Thiệu Khanh nhớ tới đêm đó, nghĩ thầm: Khó trách hắn ta uống say còn có thể nhanh nhạy như vậy, từ dưới mí mắt của hộ vệ phủ Trấn quốc công chạy đi.

Cũng không biết Lương Tề là làm sao nói rõ với Lý thượng thư, thời gian một nénnhang, Tả Thiệu Khanh liền thấy thị lang đại nhân vui vẻ hớn hở trở về, sau đó mangtheo y quang minh chính đại rời khỏi nha môn Công bộ, một mạch đi đến cái gọi làtrụ sở bí mật của hắn ta.

Hình như nhìn ra nghi ngờ của y, Lương Tề chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Chẳng lẽ ngươi không biết trong mắt Lý thượng thư, chúng ta đã sớm là cá mè mộtlứa rồi hả? Nếu không phải ngày đầu tiên ngươi nhậm chức bổn quan không có,ngươi đã sớm được phân cho bổn quan rồi.”

Tả Thiệu Khanh kinh ngạc hỏi: “Chuyện đó là sao?” Y từ lúc nào cùng Lương Tề được buộc chung một chỗ? Cũng không thể là vì hai người đều có quan hệ trực thuộc với Lục Tranh chứ?

Mà sự thật cũng chính là như vậy, Lý thượng thư người này, bề ngoài mắt mờ, chuyện gì cũng mặc kệ, nhưng thực chất bên trong vẫn là một quan văn truyền thống, trên phương diện lập gia đình của Tả Thiệu Khanh, tuyệt đối trong tư tưởng là không tán thành.

Mà Lương Tề trùng hợp cũng không được, cộng thêm có một Kha Thành cản trở, vì vậy tất cả đều hợp lẽ.

Kha Thành vốn chỉ lo lắng chỗ dựa của Tả Thiệu Khanh quá cứng rắn, đặt ở dưới taymình thì không dễ quản lý, vì vậy ném cọng rơm cứng này cho Lương Tề, lại không biết bản thân nhất thời lòng dạ hẹp hòi, trở thành trở ngại lớn nhất đối với tiền đồlàm quan của mình.

Tả Thiệu Khanh một khi đã muốn làm việc, liền tuyệt đối là vô cùng dụng tâm mà làm, cũng không để ý làm trợ thủ cho Lương Tề, thông minh nhạy bén không nói, còn chịu được mệt nhọc, ngay cả Lương Tề tính tình cổ quái cũng tìm không ra bất luận tật xấu gì.

Hắn ta trước kia còn lo vị phu nhân Trấn quốc công này tâm cao khí ngạo, kết quảthấy y không những không có tự giác làm nam thê, cũng không giống đệ tử thế gia bình thường kiêu căng, vì vậy dần dần cũng liền thả ra dũng cảm sai bảo y, còn càng dùng càng lên tay.

Tả Thiệu Khanh mỗi lần đều cười tủm tỉm tiếp tục thực hiện nhiệm vụ, bộ dáng vui vẻ chịu đựng, trong nháy mắt liền ở trong lòng Lương Tề ghi lên một nét bút, tính toán lúc nào có thể trò giỏi hơn thầy.

Tuy Tả Thiệu Khanh tâm tư bất chính, động cơ không thuần khiết, nhưng mỗi khi thấy quân khí mình tham gia nghiên cứu chế tạo được mang đi binh bộ, nghĩ đến thứ này có thể có tác dụng với Lục Tranh, thì cảm thấy vô cùng thành tựu.