Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 213




Tả Thiệu Khanh lười biếng nằm sấp ở trên giường, tùy ý Lục Tranh cầm khăn lau người cho y, vừa rồi hai người một đường từ trong nước đại chiến đến trên bàn lại đến trên giường, y cũng không nhớ mình biến hóa bao nhiêu tư thế, hiện tại mệt đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng mềm nhũn.

Nhắm mắt lại, Tả Thiệu Khanh há miệng ngáp một cái, thừa dịp mình hoàn toàn tỉnh tảo hỏi: “Ngày mai còn phải đi thủy sư doanh sao?”

“Ừ, buổi chiều lại đi.” Lục Tranh sớm nhận được tin, biết ngày mai thánh chỉ sẽ đến,lúc này mới trì hoãn nửa buổi.

Ngón tay hắn lướt qua xương hồ điệp của Tả Thiệu Khanh, nhéo bả vai y, tiến đến bên tai y hỏi: “Mệt rồi? Muốn hay không ta xoa bóp cho em?”

Tả Thiệu Khanh nhanh chóng nằm sắp, hai tay chống cằm, nhấc chân cọ cọ hắn:“Được, nhanh lên.”

Kĩ thuật mát xa của Lục Tranh có thể nói là hạng nhất, lúc trước y vừa mới bắt đầuluyện chiêu thức, mỗi ngày mệt mỏi giống như bãi nước, toàn bộ nhờ Lục Tranh mỗi đêm đấm bóp thân thể cho y, mới làm cho y ngày hôm sau có thể xuống được giường.

Quả nhiên, đôi tay mang theo nốt chai từng tấc từng tất từ trên thân thể y di chuyển, mỗi một chỗ đi qua, chỗ đó liền giống như kì tích trở nên thoải mái, khiến cho người nhịn không được hừ hừ vài tiếng.

Lục Tranh trắng trợn thưởng thức thân thể trước mắt này, cơ bắp, làn da tinh tế mềm mại, tuy bởi vì sống trên biển nhiều ngày nên hơi đen một chút, nhưng lại lộ ra màu sắc khỏe mạnh.

Ngay cả chính hắn cũng không ngờ đến, bản thân vậy mà sẽ say đắm thân thể một người như vậy, rõ ràng hắn đối với nam nhân nữ nhân khác không hề có dục vọng cuồng nhiệt như vậy.

“Vương gia đã tra được thân thế của vật nhỏ, hình như bị người tra ra không ít việc.”

Tả Thiệu Khanh giữa lúc mơ màng, nghe thấy Lục Tranh nói một câu như vậy, lập tức khiến y phục hồi tinh thần, y quay đầu, nhướng mày hỏi:”Tra được những thứ kia rồi?”

“Không, chính là chính thê Vương Chấn Hải làm sao bị người hại chết.”

“Hừ hừ, vậy cũng có một nửa trách nhiệm của Vương Chấn Hải, nếu không phải hắn dung túng, một tiểu thiếp làm sao có thể ở Vương gia tùy ý làm bậy?”

Bàn tay Lục Tranh rơi xuống hông y, tăng độ mạnh yếu vuốt mạnh, dẫn đến Tả Thiệu Khanh thấp giọng kêu vài câu, thanh âm dịu dàng khàn khàn, gãi ngứa lòngngười.

“Đúng, cho nên đêm qua một mình hắn chạy đến bờ biển, hóng gió biển một đêm.”

Tả Thiệu Khanh bĩu môi: “Coi như hắn có lương tâm, chẳng qua, đã muộn.”

Lục Tranh cũng là bởi vì đêm qua bắt gặp nam nhân kia hồn bay phách lạc mới saingười chú ý động tĩnh Vương gia, chỉ có điều giống như lời Tả Thiệu Khanh, xácthực đã muộn.

Thật sự hai người chẳng hề làm như vậy, thân thế vật nhỏ không cần giấu diếm, chuyện này quyền lựa chọn lớn nhất kì thật nằm ở trên tay Tả Tiểu Lang, đây là khảo nghiệm của hắn và Tả Thiệu Khanh dành cho vật nhỏ.

Tuy bọn họ ngoài miệng nói sẽ không trả đứa nhỏ về, nhưng phủ Trấn quốc công sẽ không giúp người khác nuôi đứa nhỏ, Tả Tiểu Lang muốn ở lại nhất định phải cùng Vương gia cắt đứt tất cả quan hệ, dù bé hiện tại chỉ là đứa nhỏ ba tuổi.

Tả Thiệu Khanh đang nằm sắp ở trên giường phiền muộn, một ngón tay bỗng nhiên mở ra khe hở của y chui vào nơi vừa sử dụng quá mức vừa rồi.

“A…anh làm gì?” Tả Thiệu Khanh giãy dụa eo, muốn lách ngón tay kia ra ngoài.

Lại không ngờ đến động tác này khiến cho chỗ đó co rút lại chặt hơn, ngược lại giống như quấn quýt người không buông.

Lục Tranh cười nhẹ ra tiếng, ánh mắt tối thêm vài phần, ngón tay ở bên trongchuyển động, sau đó tách chân y ra, từ sau lưng chen vào.

“A…”Loại tư thế này khiến cho chỗ tiếp nối hai người vừa chặt vừa rít, Tả Thiệu Khanh không nghĩ tới hai người đang vui vẻ nói chuyện, nam nhân này làm sao lại phát tình.

“Nhanh đi ra…em không còn sức lực nữa…”

Lục Tranh kéo mặt y qua, chặn cái miệng lải nhải của y lại, hôn người đến sắp ngạtthở mới buông y ra.

Tả Thiệu Khanh không ngừng dịch chuyển vào giữa giường, động tác này khiến cho Lục Tranh càng thêm kích động hít một hơi.

“Em ngoan ngoãn nằm là được rồi, hô…thật chặt, thật thoải mái…” Hai tay Lục Tranh vắt ngang trước ngực y, ngón tay nắm lấy nhũ hoa trước ngực y nhẹ nhàng vuốt ve, thấy tiếng thở dốc của Tả Thiệu Khanh càng ngày càng dồn dập, thỏa mãn nở nụ cười.

Hai người lăn qua lăn lại đến trăng treo lên cao, Tả Thiệu Khanh rốt cục chống đỡ không nổi ngủ trước, Lục Tranh tẩy sạch thân thể cho hai người, sau đó đứng dậy sai người đưa điểm tâm vào, để phòng ngừa Tả Thiệu Khanh nửa đêm thức dậy đói bụng.

Tả Thiệu Khanh là ở trong một trận thanh âm ầm ĩ thức dậy, y căng ra mí mắt, cảm giác vô lực quen thuộc đánh úp lại, y nhịn không được oán thầm Lục Tranh vài câu.

Cũng may hiện tại Lục Tranh không cần trường kì ở bên ngoài chinh chiến, haingười cũng không có tình huống xa nhau nhiều năm, nếu không dựa vào sức chịu đựng của Lục Tranh, hắn nhất định sẽ buông thả dục vọng quá mức.

Đêm qua không quan tâm đến ăn cơm, Tả Thiệu Khanh vuốt cái bụng dẹp lép miễncưỡng từ trên giường bò xuống, vừa mặc quần áo xong thì thấy Lục Tranh bưngchén cháo nóng hổi vào.

“Dậy vừa đúng lúc, mau rửa mặt đến ăn cháo.”

Tả Thiệu Khanh đối với hành vi tự mình làm không cần tới người khác làm thay của hắn đã rất quen thuộc, hơn nữa không thể không nói, loại chu đáo và cẩn thận này của Lục Tranh khiến lòng y dễ chịu rất nhiều.

Y dùng tốc độ nhanh nhất súc miệng lau mặt, sau đó ngồi lên đệm lót trên ghế, tiếp nhận thìa Lục Tranh đưa tới, bắt đầu ăn từng miếng.

“Anh nghe chưa?” Tả Thiệu Khanh ngẩng đầu hỏi hắn.

“Ừ, khâm sai triều đình phái đến đã đến, đang ở nha môn Tri phủ, ăn xong điểmtâm cùng nhau đi.”

Tả Thiệu Khanh nhìn thời tiết bên ngoài: “Này cũng sắp đến buổi trưa rồi đi? Khi nào đi?”

Lục Tranh không trả lời y, chỉ là gắp một chút thức ăn vào trong chén cho y.

“Tân tri phủ Hạc Thành quyết định chưa?”

“Không biết, thánh chỉ của hoàng thượng còn chưa tuyên đọc, chờ chúng ta đến mới đọc.”

“Hả? Này cùng chúng ta có quan hệ gì?” Tả Thiệu Khanh vốn dự định hôm nay tìm cớtránh đi ra ngoài, bây giờ Tưởng Hằng Châu đầu đội mũ khâm sai, y cũng không muốn đi lấy lòng hắn ta.

Lục Tranh thay y lau nước đọng bên khóe miệng, ánh mắt dịu dàng nhìn chằm chằm vào Tả Thiệu Khanh, giải thích nói: “Lần này tiêu diệt hơn một ngàn hải tặc, em vị Lang trung này không thể bỏ qua công lao, nhất định sẽ có khen ngợi.”

Vừa nghe có khen thưởng, con mắt Tả Thiệu Khanh lập tức sáng lên, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh:”Dựa theo trình độ keo kiệt của vị kia, chỉ sợ cũng không thể thưởng được thứ gì tốt.”

Y cũng không quen Lục Tranh lập nhiều công lao như vậy, hoàng thượng chỉ là tùy tiện thưởng cho một chút ruộng đồng tài vật, cuối cùng còn dùng thánh chỉ tứ hôn coi như bán đứt, thật sự là quá lừa bịp người.

Đợi y chầm chập ăn xong, hai người cưỡi ngựa đi nha môn Tri phủ, lúc này bênngoài nha môn đã tụ tập rất nhiều dân chúng xem náo nhiệt và tiểu quan tiểu lại cácnơi nghe thấy đuổi tới.

Lục Tranh và Tả Thiệu Khanh vừa đến gần, lập tức có người nhận ra bọn họ, trong chốc lát, cả con đường bị lấp kín chật như nêm cối, các bách tính tự giác quỳ xuống hành lễ, thậm chí có người lách qua đám thị vệ ngăn cản nhét đồ cho bọn họ.

Nhân khí của Lục Tranh tại lúc hắn đánh bại Bắc Địch đã truyền khắp toàn bộ Đại Ương, nam nhân này trong lòng trong mắt bách tính vẫn luôn tồn tại như thần.

Nhất là lần này hắn tiêu diệt nhiều hải tặc như vậy, còn cứu về mấy trăm người, dân chúng Hạc Thành nhắc đến vị tướng quân vẫn luôn bảo vệ Đại Ương càng là quỳ bái.

Những ngày này, cửa Tào bang vẫn luôn chất đống quà không biết ai đưa, đều là một chút vật rau quả trứng gà các loại, có thể là người còn sống vì để cảm tạ lại ngại ngùng đến cửa mới lén lút đặt ở đó.

Tả Thiệu Khanh chỉ vào lúc này, mới âm thầm cảm khái, mình rốt cuộc gả cho nam nhân tài giỏi đến cỡ nào?

Những nhiệt tình và kính trọng này chỉ dành cho Lục Tranh, thân phận của Tả Thiệu Khanh lúc vừa rời khỏi phủ, đi ra ngoài luôn bị người chỉ trỏ, thậm chí ném trứng thối cũng là có.

Nghe thấy không ít người ở sau lưng y nói thầm, mắng y là hồ ly tinh không biết xấu hổ, chuyên môn câu dẫn nam nhân, giống như Lục Tranh cưới y hoàn toàn là làm bẩn thanh danh của bản thân.

Tuy những lời này ở kinh đô cũng từng nghe không ít, mặc dù y không phải quá để ý những lời đồn này, nhưng trong lòng khó chịu cũng không thể tránh khỏi.

Sau khi Lục Tranh biết chuyện này, sáng tỏ cái gì là ta sai rồi chưa nói, còn âm thầm sai người đem người chửa bới, hãm hại Tả Thiệu Khanh dạy dỗ một trận, sau đó có người bắt đầu ở Hạc Thành trắng trợn tuyên truyền công lao Tả Thiệu Khanh tiêu diệt hại tặc.

Những lời đồn phóng đại kia đã nói Tả Thiệu Khanh thành ông trời cố ý phái văn khúc tinh xuống, chuyên môn phụ tá Trấn quốc công.

Cái gì? Không tin? Ngươi không thấy lúc ấy Lục công gia ở trên biển gặp nạn là Tả đại nhân triệu tập người đi cứu sao? Nếu không phải hai người tâm linh tươngthông, y làm sao biết Lục công gia trùng hợp xảy ra chuyện?

Các bách tính tin nhất quỷ thần, dần dần, Tả Thiệu Khanh mới thoát khỏi hìnhtượng tiêu cực, cộng thêm mỗi lần cùng Lục Tranh đi ra ngoài, y không hề che giấuhành vi thân mật của hai người, từ từ cũng làm cho bách tính tiếp nhận quan hệ củahai người.

Quần chúng vây xem nhìn thấy hai người cưỡi chung một con ngựa, dáng người cao ngất, tướng mạo anh tuấn sáng sủa, vậy mà hài hòa nói không nên lời.

Có lẽ là đã thấy nhiều, mọi người đối với hai nam nhân rêu rao khắp nơi cũng khônghề cảm thấy chán ghét, hơn nữa lời đồn đãi thúc đẩy, từ từ cũng đã tiếp nhận, thuyết pháp “thiên mệnh chú định” này.