Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 230




“Công tử, đã đến.” Kiệu phu dừng nhuyễn kiệu ở trước cửa phủ Trấn quốc công, có phần kính trọng nhìn hoành phi treo trước cửa.

Tào Tông Quan xuống kiệu, bảo bọn họ về trước, sau đó một mình đi lên bậc thềm.

Người gác cổng trước đó đã nhận được thông báo, bởi vậy chỉ là hơi lỡ đễnh liếc nhìn Tào Tông Quan đưa thiếp mời đến, lại liếc mắt đánh giá Tào Tông Quan, liền mang hắn ta vào cửa.

Đây là lần đầu tiên Tào Tông Quan đến phủ Trấn quốc công, tò mò là khó tránh khỏi,nhưng lễ nghi giáo dục cho đến nay khiến hắn ta không nhìn chung quanh, chỉ là dùng khóe mắt chú ý cảnh sắc hai bên.

Đi tới một hành lang dài, Tào Tông Quan đã có ấn tượng sơ bộ với phủ Trấn quốccông, chính là lớn, yên tĩnh, ít người.

Tính toán một chút nhân số chủ nhân của tòa phủ đệ này, Tào Tông Quan cũng liền thoải mái.

“Vị tiểu ca này, hôm nay quý phủ còn có khách nhân khác đến sao?” Tào Tông Quan giống như không để ý hỏi.

“Đến hiện tại, ngài là đầu tiên.” Gã sai vặt dẫn đường cũng không nhiều lời, nhưng lại rất chính diện trả lời câu hỏi của Tào Tông Quan, thái độ tỏ ra đúng mực.

Tào Tông Quan biết phủ đệ như vậy hạ nhân đều là nghiêm khắc luyện ra, thật sự nếu là bộ dáng cái gì cũng nói ra mới là kì lạ.

Đợi vượt qua hai viện tử, Tào Tông Quan mới rốt cục nhìn thấy một trong các chủ nhân tòa phủ đệ này.

“Tào huynh đã đến?” Tả Thiệu Khanh từ trong đình đi ra, cũng không quá khách sáo với hắn ta, chỉ là đón người vào trong đình đã được bài trí xong.

Tào Tông Quan đánh giá cảnh sắc xung quanh, cũng không có màu sắc rực rỡ như trong tưởng tượng, trong hồ trồng giống thực vật bèo, lờ mờ có thể thấy mấy con cá vui vẻ bơi lội thỏa thích ăn thức ăn, chung quanh nhiều nhất là cây cối chủng loại tùng bách cây trúc, chủng loại khó trồng một cây cũng không có.

Tả Thiệu Khanh thuận theo ánh mắt của hắn ta nhìn qua, xấu hổ nói: “Trong phủ ít người, cũng quá bận rộn, cộng thêm Lão phu nhân và Lục gia cũng không phải người thích ngắm hoa, bởi vậy chuyên môn chọn chủng loại dễ sống.”

“Không, như vậy rất tốt.” Tào Tông Quan chân tâm thật ý khen ngợi nói: “Không hổlà phong cách phủ Trấn quốc công.”

Tả Thiệu Khanh mời hắn ta ngồi, cái đình này xây trên mặt nước, mặc dù y thích, nhưng là lại sợ lạnh, Lục Tranh trước khi trở về sai người sửa chỗ này thành buồng lò sưởi, chỗ có hơi nhỏ, nhưng rất ấm áp, thực tế sau giờ ngọ ánh mặt trời chiếu vào, là nơi nghỉ ngơi rất tốt.

Tả Thiệu Khanh rửa tay đốt hương, nấu một bình chè xuân long tĩnh, thay hai người rót một chén trà, mới hỏi: “Chúng ta cũng rất lâu không gặp mặt, Tào huynh hiện tại sống như thế nào?”

“Còn chưa cảm tạ ơn cứu mạng của ngươi.” Tào Tông Quan đứng lên, hành lễ với Tả Thiệu Khanh: “Nếu không phải Thiệu Khanh giúp đỡ, chỉ sợ ta đã sớm đầu thân hai nơi.”

“Tiện tay mà thôi, chủ yếu là Tào huynh cũng không phạm phải sai lầm lớn khôngthể tha thứ.”

Tào Tông Quan trong lòng xấu hổ, nhưng cũng biết này không phải mình dăm ba câu có thể đền bù: “Nếu sau này có chỗ cần dùng đến ta, hãy cứ việc mở miệng, tuy tính khả thi không quá lớn.”

Dựa vào địa vị hiện tại của Tả Thiệu Khanh, không nói trên dưới phủ Trấn quốc côngmặc cho y sai khiến, chính là trong quan trường, khẳng định cũng có thân tính của bản thân, nhưng lại là không có yêu cầu gì dùng đến hắn ta.

“Tào huynh quá khách khí.” Nếu dựa theo quỹ tích lịch sử, Tào Tông Quan có lẽ đãcưới đại đường tỷ, hai người bắt đầu có lẽ không tốt đẹp, nhưng đại đường tỷ của ylà người biết sống, có lẽ thời gian dần dần trôi qua, Tào Tông Quan liền phát hiệnnàng tốt, cũng sẽ không có hàng loạt vấn đề này tồn tại.

Tào Tông Quan uống mấy ly trà nóng vào trong bụng, chậm rãi đè mấy phần không được tự nhiên kia xuống, cùng Tả Thiệu Khanh trò chuyện trên trời dưới đất.

Hắn ta tài học uyên bác, không kém bao nhiêu so với Tả Thiệu Khanh, Tả Thiệu Khanh nếu không có kinh nghiệm đời trước, trên trường thi chưa hẳn có thể lấy được thành tích tốt hơn Tào Tông Quan.

“Tào huynh là dự định khóa khoa cử tiếp theo lại tiếp tục thi sao?”

Nói đến việc này, Tào Tông Quan liền nhớ đến người nào đó, bên tai hơi đỏ quay đầu sang chỗ khác, chỉ là “ừm” một tiếng.

Người nào đó đang cầm kính viễn vọng nhìn thấy hắn ta vẻ mặt không được tự nhiên ý tứ hàm xúc không rõ “ha ha” cười lên.

“Hoàng thượng, cái gọi là gặp mặt của ngài chính là chỉ loại phương pháp gặp này?” Lục Tranh ở sau lưng hắn ta âm trầm hỏi.

Chiến Viên Phong sáng sớm hôm nay tảo triều xong thì vụng trộm đi theo bọn họ,sau đó tìm cớ nói là cùng Lục Tranh đơn độc đánh cờ, sau khi tách Tả Thiệu Khanhra thì lôi kéo hắn chiếm lĩnh tòa lầu này.

Tòa lầu này đối diện với viện tử Tả Thiệu Khanh bọn họ, tuy khoảng cách hơi xa, nhưng không ngờ Chiến Viên Phong ngay cả kính viễn vọng cũng mang đến, hiển nhiên là sớm có dự mưu.

“Khụ khụ…” Nghe thấy thanh âm Lục Tranh, Chiến Viên Phong vội vàng buông kính viễn vọng xuống, xoay người nghiêm túc nhìn Lục Tranh: “Trẫm, chỉ là muốn trướcnhìn người nọ bộ dáng ra sao, nếu là quá xấu trẫm liền không gặp.”

Lục Tranh cũng không lật tẩy hắn ta: “Hóa ra đạo lý quen biết người của hoàng thượng là tướng mạo, vậy không biết vị Tào cử nhân này phải chăng phù hợp thuận mắt ngài?”

“Coi như cũng được, cũng liền như vậy.” Chiến Viên Phong dựa vào bệ cửa sổ, như là cố gắng nhớ lại bộ dáng người nọ, nhỏ giọng nói nhỏ: “Luận tướng mạo, không sánh kịp Tả ái khanh.” Nhưng như thế nào cảm thấy bộ dáng xấu hổ vừa rồi của hắn ta rấthấp dẫn người?

Lục Tranh nhíu mày, coi như không nghe thấy lời của hắn ta, chỉ là ném đá giấu tay nói: “Trong hậu cung, yến sầu hoàn phì, mỗi người đều là tuyệt đỉnh giai nhân, hoàng thượng cần gì để ý tướng mạo người khác như thế nào?” Còn là nam nhân.

“Ngươi đoán được rồi đi?” Chiến Viên Phong giống như không hề ngoài ý muốn, chỉlà có chút xấu hổ.

“Vốn còn chưa xác định, chẳng qua vừa rồi thấy bộ dáng mới biết yêu kia của ngươi,thì cái gì cũng biết.”

Chiến Viên Phong sờ mặt mình, mới biết yêu? Lục Tranh lúc nhỏ không học giỏi chữ đi? Xem ra võ tướng chính là võ tướng, trình độ văn học là kém một chút.

Hắn ta thở dài: “Trẫm cũng không biết là tại sao, sự việc bỗng nhiên phát triển theo phương hướng không thể dự đoán được, nếu…”

Hắn ta không nói tiếp, Lục Tranh nhưng lại nhiều ít hiểu ý hắn ta, hắn cau mày nói: “Thần không tán thành cách làm của ngài.”

“Vì sao?” Chiến Viên Phong nghi hoặc hỏi: “Ngươi đều có thể lấy nam thê, có thể không để ý đạo lý luân lý, không để ý người trong thiên hạ chất vấn, không để ýhương khói Lục gia, trẫm cho rằng ngươi sẽ là người ủng hộ trẫm nhất.”

“Bởi vì ta không phải ngươi.” Lục Tranh ngắn ngọn trả lời sáu chữ, lại đủ để chụp chết một chút cảm xúc mạnh mẽ vừa nảy mầm của Chiến Viên Phong.

“Vậy nếu đổi lại là ngươi ngồi trên vị trí kia của trẫm?”

“Không thể nào.”

“Trẫm nói là nếu như.”

“Loại việc này sao có thể sẽ có nếu như?”

“Lục ái khanh, ngươi quá cứng nhắc.” Chiến Viên Phong ngồi xuống bên cạnh bàn,rót chén rượu đổ vào trong bụng: “Trẫm chỉ muốn biết, nếu đổi thành ngươi, ngươi sẽ làm như thế nào.”

“Có thể gặp được, tự nhiên không buông tay, không gặp được, cũng không cưỡng cầu.” Lục Tranh đương nhiên trả lời.

Từ ngày đó hắn biết tính hướng của bản thân, hắn liền cắt đứt ý niệm sinh con, đời này có thể tìm được người bầu bạn một đời dĩ nhiên là tốt, nếu không gặp được, hắn cũng không tính tìm người tạm bợ.

“Nếu như lúc trước Tả ái khanh không tiếp nhận ngươi, ngươi sẽ như thế nào?”

Lục Tranh liếc nhìn hắn ta: “Hoàng thượng, ngài không cần quanh vo lòng vòng đem chuyện của mình đổi đến trên người thần, chỗ nào ra nhiều nếu như như vậy?”

“Ặc…” Chiến Viên Phong bị nghẹn không nhẹ, nhưng cũng biết cơ hội mỗi người gặp phải là không giống nhau, hắn ta không phải Lục Tranh, Tào Tông Quan cũng không phải Tả Thiệu Khanh, cho dù chung sống ở nơi khác, bọn họ cũng chưa chắc có thểtu thành chín quả.

Nhấp nháp rượu, Chiến Viên Phong từng thử nghĩ rất nhiều loại tương lai, nhưng bất luận loại nào, đều không hoàn mỹ.

Nói cho cùng, hắn ta không thể vì một nam nhân quyết tâm vứt bỏ tất cả, Tào Tông Quan đối với hắn ta, giống như khúc xương dính vào thịt, vứt không nỡ, muốn gặm lại không dễ gặm, không chừng còn sẽ mẻ răng.

Cái này hình như là việc xoắn xuýt nhất đời này hắn ta gặp phải, năm đó mưu cầungôi vị hoàng đế hắn ta đều có thể kiên trì mười năm như một ngày, thành công đắpnặn hình tượng hoàng tử hiếu tử, nhân ái thông minh, sau khi đăng cơ, dù là đối vớitriều chính rất mới lạ, cũng chưa từng dao động quyết tâm thanh trừng triều chínhcủa hắn ta, không nghĩ tới đến cuối cùng gặp khó khăn trên người một nam nhân.

Quả nhiên một chữ tình là hại người nhất.

“Thừa dịp lời đồn còn chưa ngừng lại, hoàng thượng không bằng nghĩ nhiều mộtchút, mặc kệ ngươi làm loại quyết định nào, thần đều là ủng hộ.”

Chiến Viên Phong ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra cảm kích nói: “Lục ái khanh, ngươi thật sự là thần tử khiến trẫm bớt lo nhất.” Năng lực mạnh, lại trung tâm, lại không om sòm, lại không nhiều việc, thật sự là không có thần tử nào so với hắn càng hợp ýhơn.

Nhớ đến lớp lão thần cố chấp kia, Chiến Viên Phong một cái đầu hai cái đại*.

*Một cái đầu hai cái đại: Hình dung một người trong trạng thái sứt đầu mẻ trán.

Lục Tranh trợn trắng mắt, giải thích nói: “Thần chỉ là cảm thấy, đây là việc cá nhân, chỉ cần hoàng thượng không phải hôn quân bạo quân, thích nam nhân hay thích nữ nhân đều cùng thần không có quan hệ.”

Chiến Viên Phong lắc đầu cười khổ: “Những người bảo thủ kia nếu cũng có thể nghĩnhư vậy thì tốt rồi.” Kì thật hắn ta cũng hiểu, hậu cung và triều thần xưa này đều làcó quan hệ đặc biệt, cũng chỉ có phủ Trấn quốc công năm đời con một, mới cùnghoàng thất không có bất kì quan hệ thông gia.

Nếu Lục Tranh có con gái hoặc muội muội trong cung, sợ là không dễ nói chuyện như vậy.

Lục Tranh liếc mắt nhìn hắn ta, nhắc nhở: “Thời gian không còn sớm, ngươi cũng không thể để cho bọn họ vẫn luôn ngồi như vậy uống trà?”

Chiến Viên Phong thoáng dừng lại, sau đó đứng lên sửa sang tay áo không hề cóchút nếp nhăn nào, mang theo một chút tung tăng nói: “Đi thôi, đi gặp người kiathôi.”