Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 8: Khiển trách




Chiến trường Bắc Cương tuyết rơi trắng xóa, một đội kỹ mã mười mấy người trong đêm khuya đen kịt lặng lẽ rời đi quân doanh, hướng về phương nam mà xuất phát.

Gấp gáp chạy trên đường một đêm, đội ngũ này dừng chân tại một tiểu viện nhànông.

Tống Hán Lâm sai người đi kiếm một ít củi tới nhúm lửa, sau đó tự mình giám sát bọn họ vùi nồi nấu cơm, sau nửa canh giờ, một nồi bánh canh nóng hổi liền làm xong.

Lại từ trong bao quần áo móc ra mấy miếng thịt bò, Tống Hán Lâm bưng một chén súp đến trước trước mặt Lục Tranh, “Gia, đại quân sau ba ngày nữa liền nhổ trại, dù cho ngày đi trăm dặm, một tháng sau cũng nên đến kinh đô rồi.”

Lục Tranh nhàn nhạt đáp một tiếng “ừm”, tiếp nhận cái chén lớn kia, thổi thổi trực tiếp uống vào, mấy ngụm liền đem một tô bánh canh uống sạch sẽ, “Nghỉ ngơi nửa canh giờ.”

Tống Hán Lâm không cách nào từ khuôn mặt bình tĩnh của hắn nhìn ra tâm tư của hắn, nhưng trong lòng lại gấp muốn chết, bất chấp sợ hãi, hỏi: “Thánh thượng bệnh nặng, triều đình liên tục gửi ba đạo thánh chỉ gọi ngài quay trở về kinh thành, chỉ sợ là ngài ôm chặt binh quyền, nếu là một tháng sau không quay về, đám lão thất phu kia chắc chắn gắn cho ngài tội danh kháng chỉ bất tuân.”

“Không cần để ý tới.” Lục Tranh đem thịt bò cứng rắn xé ra, ném vào trong miệngnhai nuốt từng miếng, không đếm xỉa tới bộ dạng gấp gáp của cấp dưới, nhàn nhãhai mắt nhắm lại.

“Gia, ngài cho dù muốn kháng chỉ tốt xấu gì cũng mang nhiều người một chút.” Bọnhọ chỉ hơn mười người này, trên đường bị người giết cũng không có chỗ giải oan.

Lục Tranh không quan tâm đến việc hắn ta đang ồn ào, vứt bỏ một câu: “Lão hoàng đế mệnh không lâu nữa.” Sau đó xoay người tiến vào trong buồng.

“Ah…” Tống Hán Lâm kinh hãi đến nổi cái cằm sắp rơi xuống, hắn ta không dám hỏi Lục tiểu công gia vì sao khẳng định như vậy, chỉ có thể yên lặng nuốt ngụm nước miếng, thầm nghĩ: Xem ra là chính mình quá lo lắng, tiểu công gia lúc nào đã làm ra quyết định sai lầm?

Chỉ là bọn họ lúc này xuôi nam đến cùng là đi đâu? Tống Hán Lâm sờ râu vừa mọc dài trên cằm rầu rĩ nghĩ: Thế cục hôm nay không rõ, gia không tranh thủ thời gian quay trở lại kinh thành củng cố địa vị ngược lại là chạy tới phía nam, ý muốn nhưthế nào?

Tả phủ, trước đại sảnh đèn đuốc sáng trưng đang bày tiệc rượu, trong tiểu viên của Tả tam gia chỉ có một chiếc đèn cô độc, ánh nến chập chờn.

Tả Thiệu Khanh cầm một quyển sách nghiêng người tựa trên giường, ánh mắt hướng về vị trí nhà chính, ánh mắt tối nghĩa khó hiểu.

“Tam gia, vú Liễu làm bánh đậu xanh ăn thật ngon, so với vú Thường bên chỗ phunhân làm càng ngon hơn.” La Tiểu Lục vẻ mặt thỏa mãn ăn.

“Ah? Thật không? Ngươi thường xuyên có thể ăn được bánh ngọt vú Thường làm?”Tả Thiệu Khanh đầu cũng không quay lại, đáy mắt lại hiện lên một tia ánh sáng lợi hại.

“Khục khục…cũng không, chính là…nhị gia có khi sẽ thưởng cho Lương Sinh mộtchút điểm tâm, lúc gặp mặt ta sẽ chia cho ta một ít điểm tâm nếm thử.” La Tiểu Lục không tự giác mà hạ thấp âm lượng, trên mặt cũng mang theo biểu tình giãy dụa.

“Ta cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút, ngươi gấp cái gì?” Tả Thiệu Khanh để quyển sách xuống, từ trên giường đứng dậy, từng bước một tới gần La Tiểu Lục, hai tay khoác lên trên vai nó: “Hay là nói…Tiểu Lục Tử có chuyện gì gạt ta sao?”

“Gia…” La Tiểu Lục kinh hãi nhảy dựng lên, trong nháy mắt liền quỳ rạp xuống đất,chỉ nhìn thấy đỉnh đầu, “Không có…gia ngài nghĩ nhiều rồi, Tiểu Lục Tử nào dám?”

Tả Thiệu Khanh ý tứ hàm xúc không rõ “Ah” một tiếng.

La Tiểu Lục cái trán toát ra mồ hôi lạnh, nó không hiểu Tam gia hôm này như thế nào là lạ, hỏi như thế, giọng điệu như vậy, trước kia là chưa bao giờ có.

Không đợi nó suy nghĩ cẩn thận, bụng đột nhiên quặn đau một trận, cánh tay La Tiểu Lục chống trên mặt đất mềm nhũn, cả người đổ xuống mặt đất.

“Ah..” La Tiểu Lục kêu thảm một tiếng, ôm bụng lăn qua lăn lại trên mặt đất, sắc mặttrắng bệch, bờ môi chậm rải chuyển thành màu tím xanh.

Tả Thiệu Khanh ngồi ở trên ghế vẻ mặt lạnh nhạt, từ trong ấm trà rót cho mình một chén trà nóng, từ từ uống từng miếng, đối với dị trạng của La Tiểu Lục làm như không thấy.

La Tiểu Lục cũng không phải kẻ ngu dốt, thấy Tả Thiệu Khanh thái độ bất thường, cùng câu nói vừa rồi kia, đoán được nhất định hành động ngày thường mình làm đã bị Tam gia phát hiện, y đây là muốn mạng của mình.

“Gia…Tam gia..” La Tiểu Lục đồng thời sử đụng cả tay chân leo đến bên chân Tả Thiệu Khanh, hai tay nắm chặt vạt áo y, nhịn đau nói: “Tam gia… Tiểu Lục làm sai cái gì? Ngài muốn…A…”

Tả Thiệu Khanh từ trên cao nhìn xuống thưởng thức La Tiểu Lục thất kinh, khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh, “Làm sai cái gì? Ngươi lại không biết sao?”

La Tiểu Lục co quắp thân thể, cố gắng ngẩng đầu nhìn thẳng Tả Thiệu Khanh, phát hiện khuôn mặt Tam gia vẫn là khuôn mặt quen thuộc kia, ngũ quan tinh xảo, màu da trắng mịn, nhưng giờ khắc này lại cảm thấy người trước mắt này hết sức xa lạ, không bao giờ là chủ tủ mà nó quen thuộc nữa rồi.

Nó mười ngón tay run rẩy, nhịn đau bò lên: “Tam gia, tiểu nhân biết sai rồi…Tiểu nhân… cũng là bị bức…phu nhân…đều là bị phu nhân bức…a…”

Mồ hôi to như hạt đậu từ gò má rơi xuống, bờ môi La Tiểu Lục cắn đến huyết nhục mơ hồ, ánh mắt dần tan rã, hai cánh tay như cũ nắm chặt vạt áo của Tả Thiệu Khanh.

Tả Thiệu Khanh không có ý định lấy mạng của nó, đổ vào trong nước trà một ít bột phấn, đưa cho nó uống vào, sau đó vỗ mặt của nó hỏi: “Tiểu Lục Tử à, ngươi con nhớ rõ theo gia mấy năm sao?”

La Tiểu Lục thân thể chậm rãi đình chỉ run rẩy, nó dùng tay áo lau nước mắt nước mũi trên mặt, thanh âm khàn khàn: “Bảy... bảy năm rồi...”

“Đúng vậy, khi đó ta sáu tuổi ngươi tám tuổi, ta đều sắp quên bộ dáng khi đó của ngươi rồi, lại thủy chung nhớ rõ ánh mắt tươi cười cùng hai khỏa răng nanh, đó là lần đầu tiên ta thấy có người ở Tả gia lại cười với ta chân thành như vậy.”

Tả Thiệu Khanh rơi vào trong hồi ức, không phát hiện La Tiểu Lục đang dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn y.

“Tiểu nhân, là tiểu nhân xin lỗi ngài.” La Tiểu Lục kiên cường chống đỡ sức lực quỳtrên mặt đất lạnh như băng, hối hận cùng áy náy ăn mòn tâm nó.

“Ngươi đứng lên đi.” Tả Thiệu Khanh vuốt ve vạt áo bị nắm nhăn đứng lên: “Đêm naychỉ là cho ngươi một chút khiển trách nhỏ mà thôi, ngươi yên tâm, độc ngươi trúng không lấy mạng của ngươi, chỉ biết mỗi tháng phát tác một lần, chỉ cần sau nàyngươi đối với ta không có dị tâm, ta mỗi tháng sẽ đúng hạn cho ngươi giải dược, chonên, ngươi phải nghe lời ta.”

“Tam gia…” La Tiểu Lục trong lòng lộp bộp, sợ tới mức hồn lìa khỏi xác, không dámlại có tâm lý may mắn, dùng sức dập đầu: “Tam gia tha mạng, tiểu nhân sau nàynhất định nghe lời ngài, nhưng phu nhân…”

“Tiết thị vậy người không cần lo lắng, ta sẽ dặn dò ngươi nên nói cái gì, sẽ không đểcho ngươi khai báo khác xa với thực tế.”

Tả Thiệu Khanh giữ lại La Tiểu Lục cũng là bởi vì cái này, y tạm thời còn không thoát khỏi được giám thị của Tiết thị, đã như vầy, về sau y muốn cho Tiết thị biết rõ cái gì bà ta liền biết cái đó, y không muốn làm cho bà ta biết đến, bà ta cũng tuyệt đối phát hiện không được.