Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 7 - Chương 277: Phiên ngoại: Minh Duệ (3)




Sau lễ một tuổi không bao lâu, mẫu thân muốn bọn hắn cai sữa. Kỳ thực hắn cũng đoán được, nhưng không biết tại sao hắn lại không muốn.Vì thế đã làm chuyện mất mặt nhất trong cả hai đời. Một mực khóc, lại khóc, khóc đến đau cổ họng rồi vẫn khóc.Cuối cùng khóc đến không còn sức. Tiểu bất điểm nhìn hắn khóc cũng khóc theo. Lại nói đệ đệ này rất nghe lời, mặc kệ hắn làm gì cũng làm theo. Nghĩ đến sau này phải dạy đệ đệ thật tốt.

Làm mẹ chung quy vẫn mềm lòng, nghe hai huynh đệ hắn khóc thê thảm như vậy cuối cùng vẫn đi ra, hắn thấy mẫu thân ra ngoài trong nháy mắt cất tiếng cười. Lúc này hắn thắng lợi.

Một lần nữa bú sữa trước là đắng, sau thì cay.Hắn đều bú không bỏ.Chút mánh khóe đó đâu qua được hắn.Vẫn là mẫu thân ôn tồn nói với hắn hồi lâu, hắn cũng không muốn.Có thể bú nhiều thêm một hồi liền bú thêm.Cơ hội cũng không nhiều lắm.

Quả nhiên không lâu sau hết sữa. Hết sữa hắn lập tức thành thật ăn những thứ khác. Hắn nghe mẫu thân nói tính tình cố chấp này của hắn y như phụ thân, lập tức bật cười. Cũng không biết cha hắn đã gánh bao nhiêu oan uổng.Chỉ cần hắn và tiểu bất điểm làm chuyện gì khiến mẫu thân không hài lòng, mẫu thân lại đổ lên người phụ thân.Phụ thân đáng thương.Mẫu thân tuy ngoài miệng oán trách nhưng trong oán giận lại lộ ra tưởng niệm nồng đậm.Hắn rất mong phụ thân không phụ phần thâm tình này của mẫu thân.

Hắn tự an ủi mình, từ những bức thư phụ thân gửi cho mẫu thân có thể biết kỳ thực phụ thân cũng rất yêu thương ba mẹ con hắn. Hắn mong cứ luôn như vậy mà không xuất hiện thêm những chuyện loạn thất bát tao gì nữa.

Hôm nay ánh mặt trời rực rỡ, mẫu thân dẫn hắn và tiểu bất điểm ra ngoài tản bộ.Nhìn cảnh sắc hoa viên đẹp như tranh vẽ, thật là một loại hưởng thụ.

Tiểu bất điểm nhìn chằm chằm vào những con ong mật kêu vo ve bay qua bay lại giữa những khóm hoa. Tiểu gia hỏa này cũng không biết nếu bị ong mật chích một cái sẽ rất đau.

Sau khi mẫu thân dẫn bọn hắn về, ăn trưa rồi cùng bọn hắn ngủ trưa. Sau đó cùng chơi trong phòng, đang chơi vui vẻ mẫu thân bị Hạ Ảnh mang sắc mặt ngưng trọng gọi ra.Trong lòng hắn có cảm giác không ổn.

Quả nhiên hắn dự cảm đúng. Hắn nghe tiếng bước chân biết là mẫu thân nhưng tiếng bước chân kia có chút phù phiếm.

Hắn quay đầu lại nhìn, thấy ánh mắt mẫu thân dại ra, cả người trong trạng thái thất hồn lạc phách.Hắn giật mình.Có thể khiến mẫu thân thành dạng này nhất định là phụ thân xảy ra chuyện. Hắn đi nhanh lên phía tước, ôm chân mẫu thân, kéo ống tay áo mẫu thân.

Mẫu thân mềm nhũn ngã ngồi trên mặt đất, xoay người ôm hắn.Lầm bầm nói phụ thân đã xảy ra chuyện, có nguy hiểm đến tính mạng.Nếu phụ thân có chuyện gì thì ba mẹ con phải làm sao bây giờ.

Lúc đó hắn sửng sót, vốn tưởng chỉ bị thương thôi, đường đường một đại tướng quân đâu cần làm chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng. Chẳng lẽ là bị ám sát.

Tiểu bất điểm cũng thấy không đúng, sợ hãi đi tới.Mẫu thân ôm huynh đệ hắn, nước mắt tí tách rơi.

Hắn quen thấy bộ dáng cười híp mắt của mẫu thân, đây là lần đầu tiên hắn thấy mẫu thân mất đi bình tĩnh. Hắn kéo tiểu bất điểm, an ủi nhóc. Sau đó cùng chơi. Hiện tại còn quá nhỏ không làm được gì nhưng cũng không thể làm vướng tay vướng chân.

Mẫu thân vì chuyện của cha cả ngày bôn ba ở bên ngoài. Tiểu bất điểm không tìm được mẹ liền khóc, hắn hao hết tâm tư trấn an tiểu bất điểm. Đến thời gian lo lắng cũng không có.

Hắn thấy sắc mặt mẫu thân càng ngày càng tái nhợt, hắn rất đau lòng.Nhưng hắn còn quá nhỏ, không chia sẻ với mẫu thân được, điều duy nhất có thể làm là trông tiểu bất điểm cho tốt.Nhưng sắc mặt mẫu thân càng ngày càng tệ, hắn vô cùng lo lắng, sợ mẫu thân không trụ được.

Ngày đó mẫu thân đột nhiên hô một tiếng, hắn bị tiếng kêu sợ hãi đánh thức.Hắn nhìn mẫu thân ôm Hạ Dao khóc.Thì ra mẫu thân gặp ác mộng, mơ thấy phụ thân mất.

Hắn nghe xong kỳ thực rất muốn nói sự thật thường ngược lại với giấc mơ.Phụ thân chắc chắn không việc gì. Nhưng hắn ngay cả một câu an ủi cũng không nói được bởi vì hắn không mở miệng được. Nhìn mẫu thân lệ rơi đầy mặt hắn ngoài trèo lên giúp lau nước mắt thì cái gì hắn cũng không làm được.

Buổi tối mẫu thân không ngủ được liền đặt hai huynh đệ lên giường, nói chuyện với cả hai.Tiểu bất điểm mệt thì ngủ, hắn không ngủ, luôn suy nghĩ những gì mẫu thân nói.Hắn biết hiện tại mẫu thân cần một người lắng nghe.Mẫu thân nói với hắn những chuyện không đâu cũng có thể phân tán một chút đau thương.

Có thể là vì ngủ không ngon, cũng có thể là buổi tối đắp chăn không kín, hắn có chút khó chịu nhưng không để trong lòng.Nhưng đến buổi tối thì đặc biệt khó chịu. Vì không muốn đánh thức mẫu thân mãi mới ngủ được, hắn chịu đựng không hé răng. Nhưng tiếng hít thở chật vật của hắn vẫn đánh thức mẫu thân.Mẫu thân sờ trán hắn, có chút luống cuống lập tức gọi thái y. Sau đó vội sờ lên trán tiểu bất điểm.Thấy tiểu bất điểm không sốt mới thở phào một hơi.

Lúc này hắn có chút mơ hồ.Mẫu thân vẫn đứng cạnh nhìn hắn, không làm gì cả.Nhưng sắc mặt rất ngưng trọng, hình như đang suy nghĩ gì.Lúc đó hắn rất muốn nói, hắn không sao cả, chỉ sốt một chút. Đợi thái y đến uống một đơn thuốc là khỏe.

Hắn không mở miệng nhưng tiểu bất điểm lại gân cổ lên gào.Tiểu tử thúi này, muốn khóc cũng phải xem hoàn cảnh chứ, định gây phiền thêm sao?

Hắn mơ hồ nghe mẫu thân phân phó hạ nhân bên ngoài.Hắn cảm thấy mẫu thân trấn định hơn, phân phó người nào làm cái gì. Hắn có chút kinh ngạc, gặp cảnh này hầu như nữ nhân đều luống cuống chân tay. Tại sao mẫu thân hắn lại trấn định như vậy? Sau này hắn mới biết càng lúc nguy nan mẫu thân càng tỉnh táo.

Mẫu thân lấy nước đút cho hắn uống.Hắn có chút khát, uống nước trong chén nhỏ.Chờ sau khi hắn uống xong, mẫu thân lại đem hắn đi ngâm nước ấm.

Sau khi ngâm một hồi liền đưa hắn ra lau khô rồi để gì đó lạnh ngắt trên cổ hắn.Lại dùng khăn lau người cho hắn.Lau từ cổ xuống, lau chân, lau và vỗ vào cơ thể hắn.

Trong lúc mơ hồ mở mắt hắn thấy trán mẫu thân đầy mồ hôi, một giọt lại một giọt nhỏ xuống. Tuy hắn không biết tại sao mẫu thân làm vậy nhưng cũng khẳng định mẫu thân làm vậy vì muốn tốt cho bệnh của hắn.Vì vậy sau đó hắn cảm thấy thân thể nhẹ nhõm hơn nhiều.

Thái y bắt mạch cho hắn, ngạc nhiên nói đã bớt sốt phân nửa.Lại uống một chút thuốc là được rồi.Hắn cũng thấy nhẹ nhõm, uống thuốc có thể khỏi là được.Hắn không sợ uống thuốc, chỉ là lo lắng đằng sau còn có thêm phiền toái. Nhìn đi, âm thanh của tiểu bất điểm đâm thủng màng nhĩ hắn. Thật là một nhóc con phiền toái.

Mẫu thân không có biện pháp, chỉ đành giao hắn cho thái y. Chính mình đi dỗ tiểu bất điểm.Mẫu thân đi một lúc, tiểu bất điểm liền ngừng khóc.Lúc đó hắn cười khổ, tiểu bất điểm đúng là nhóc con gây phiền toái.Cũng không biết nhìn tình huống gì cả.

Một lát sau mẫu thân trở lại.Đút thuốc cho hắn, hắn không sợ đắng, rất nhanh đã uống cạn bát thuốc.Bên cạnh thái y tấm tắc hô kỳ lạ. Nói chưa thấy đứa bé nào uống thuốc sảng khoái như thế. Cái này cũng có thể lý giải, thuốc quá đắng, trẻ con bình thường đứa nào nguyện uống.

Mẫu thân vẫn chờ bên cạnh hắn.Nếu có thể, hắn rất muốn mẫu thân đi nghỉ ngơi cho tốt. Hắn rất lo lắng mấy ngày nay mẫu thân vẫn không ngủ ngon, lại bị kinh hách, lăn qua lăn lại cả buổi tối, bây giờ còn muốn trông hắn. Người sắt cũng không chịu được.

Hắn một mực nỗ lực, vẫn nỗ lực.Cuối cùng cũng mở mắt ra.Hắn vừa mở mắt mẫu thân đã vừa cười vừa khóc, hắn rất khó chịu cũng rất áy náy. Lúc này lại gây thêm phiền phức cho mẫu thân, thật không phải một đứa con hiếu thuận.

Mẫu thân bế tiểu bất điểm vừa dậy đã khóc rối tinh rối mù tới.Còn phân phó đem chăn, đệm trên giường hắn đổi hết.Quần áo trên người cũng đổi hết.Tất cả mọi thứ đều đổi.

Hạ Ảnh Và Hạ Dao lo lắng cho mẫu thân.Hôm nay hai người họ cũng không có chuyện gì, khuyên mẫu thân đi nghỉ ngơi.Mẫu thân đồng ý, hắn thở phào một hơi, đã nhìn thấy mẫu thân ngã xuống.

Hắn nhìn mẫu thân ngã, lúc đó đầu óc trống rỗng. Tiếp đó hắn rốt cuộc gọi được tiếng hắn muốn kêu nhưng không được: “Mẹ…..”

Tiểu bất điểm khóc, hắn cũng muốn khóc.Nhưng lúc này không phải lúc để khóc.Thái y vội lên bắt mạch cho mẫu thân.Sau khi chuẩn đoán bệnh xong, nói với bọn Hạ Dao rằng gần đây mẫu thân ưu tư quá độ, quá mệt mỏi. Cũng may sức khỏe không tệ, nghỉ ngơi tốt sẽ không có chuyện gì.

Hắn nghe xong thở phào, lòng âm thầm cầu khẩn.Chỉ cần cha không việc gì, mẹ cũng không việc gì.Mẹ thường nói cha là trụ cột của cái nhà này, không có cha sẽ không có trụ cột.Kỳ thực hắn biết cha là trụ cột của mẹ.Mẹ là trụ cột của huynh đệ hắn.Nếu mẹ có chuyện gì, tương lai huynh đệ hắn không biết sẽ thế nào.

Mẹ rất nhanh liền tỉnh.Nhưng bọn hắn không được đi gặp mẹ.Điều này là sao vậy, lúc này là lúc mẹ cần hai huynh đệ nhất. Tuy tiểu bất điểm có ầm ĩ một chút nhưng bọn hắn ở bên có thể khiến mẹ phân tâm, không suy nghĩ lung tung.

Hạ Dao và Hạ Ảnh bị hai huynh đệ hắn ồn ào đến không còn biện pháp gì, chỉ có thể để bọn hắn đến bên cạnh mẹ.Mẹ tỉnh, nhìn thấy bọn hắn trên mặt là nụ cười nhàn nhạt.Hắn chỉ biết có hai huynh đệ ở bên mẫu thân sẽ không bi thương như thế.

Mẹ ôm bọn hắn, lẩm bẩm nói sao không mở miệng gọi mẹ đây! Hắn vừa muốn gọi thì tiểu bất điểm ngoan ngoãn đã mở miệng trước hắn nhưng mà nói không rõ, mẹ không gọi lại gọi thành lang.

Tiểu tử thúi này chống đối với hắn hả? Hắn không mở miệng, tiểu tử thối này cũng không mở miệng, hiện tại hắn mở miệng rồi thì tiểu bất điểm này lại gọi trước.

Mẹ nghe tiểu bất điểm gọi thì mừng như điên, vẫn sửa cách phát âm của tiểu bất điểm.Đáng tiếc tiểu bất điểm có chút ngốc, không cải chính được.May là như vậy, mẫu thân vẫn rất cao hứng.Nhưng nhìn hắn, đáy lòng có chút thất lạc.Cúi đầu bảo hắn từ từ, không vội.

Lúc đó hắn rất cảm động, cúi đầu gọi một tiếng.Mẹ vui mừng đến nỗi rơi nước mắt.Ôm bọn hắn khóc một trận.Khóc được là tốt rồi, đỡ phải đè nén như trong khoảng thời gian này khiến hắn lo lắng.

Thấy nước mắt mẫu thân như không dứt được, hắn đứng lên lau nước mắt cho mẫu thân kiên định nói: “Mẹ không cần lo lắng, cha không sao, nhất định không sao.” Chiến tranh bị thương là không thể tránh khỏi.Nếu cứ vậy mà đi sẽ thiệt cái danh đại tướng quân này.

Mẫu thân thường ngày vẫn có chủ kiến, nghe hắn khẳng định lập tức gật đầu.Nói cha không việc gì.Có lẽ hắn thực sự cho mẫu thân lòng tin; có lẽ hai huynh đệ mở miệng gọi mẹ khiến mẹ hài lòng.Vẻ buồn bã vơi đi không ít.

Tiểu bất điểm gọi mẹ không chính xác, tiếng cha nghe hai lần liền gọi được không chỉ không sai mà còn trung khí mười phần, còn kêu không ngừng.

Thái y nói đệ đệ kêu cha như vậy kỳ thực biểu thị cha không việc gì. Hắn không biết câu này là do đâu nhưng hắn nguyện ý tin tưởng.

Thái y hỏi mẫu thân phương pháp ngày đó hạ sốt cho hắn.Hắn vô cùng kinh ngạc hắn còn tưởng đây là mẫu thân học từ thái y. Không ngờ vậy mà là biện pháp mẫu thân độc từ sách y lý cổ.Mẫu thân đến y thuật cũng biết. Bình thường hắn vẫn nghe người ta nói trên thông thiên văn dưới tường địa lý. Lúc này hắn thực sự nghĩ dường như không có gì làm khó mẫu thân.

Sau chuyện này, mỗi ngày mẫu thân đều nằm trên giường.Không phải kể chuyện xưa cho bọn hắn thì cũng là vẽ hai huynh đệ, dù sao cũng là một khắc không ngừng.

Hắn biết đây là mẫu thân đang dùng cách bận rộn để quên đi.Để mình không nhớ chuyện phụ thân.Kỳ thực như vậy cũng rất tốt.

Trong nhà có khách.Hạ Dao ôm bọn hắn đi.Hắn rất bất mãn, đây là lúc nào rồi mà còn gặp khách.Nghe đám Hạ Dao giải thích nói là La phu nhân, là tỷ muội tốt nhất.Đến để trò chuyện với mẫu thân.Hắn cũng không phản đối nữa.

Hắn chơi đùa với tiểu bất điểm một chút.Đột nhiên nha hoàn bế bọn họ về phòng ngủ.Mẫu thân ôm hai huynh đệ nước mắt ào ào nói cha không sao.

Hắn nghe xong mà nhẹ nhõm cả người.Cha không việc gì là tốt rồi, cha không việc gì mẹ cũng không sao.Cái nhà này sẽ không sao. Rốt cuộc sau cơn mưa trời lại sáng. Thật tốt.

Nhưng khi thấy trên người mình đầy nước mắt, hắn không nói được gì, giúp mẫu thân lau nước mắt.Lẩm bẩm cha không việc gì nên vui vẻ, đừng khóc nữa.

Tiểu bất điểm cũng vô giúp vui, vỗ tay vui sướng nói cha mẹ, cùng một chỗ. Người một nhà, cùng một chỗ. Đây thật ra là hắn dạy tiểu bất điểm nói, nhưng không ngờ lúc này lại dùng tới.

Chờ La phu nhân đi, mẹ cho mọi người lụi xuống, tiến sát lại nhỏ giọng hỏi hắn, có muốn học võ không.

Hắn vô cùng kiên định đồng ý, sau này hắn muốn tòng quân.Giấc mộng của hắn chính là làm đại tướng quân.Nội tâm hắn hổ thẹn.Nhưng hắn không thể buông bỏ, cho nên chỉ có thể có lỗi với mẫu thân.

Mãu thân cũng không hề nói phản đối, chỉ nói nếu Hạ Dao không cho hắn xuất sư sẽ không cho hắn tòng quân.Lúc đó hắn rất nghi hoặc, tại sao muốn Hạ Dao nói mới được?

Cha không việc gì, mẹ khôi phục lại rất nhanh. Khi đó hắn lo lắng hơn là nếu cha ở biên thành làm chuyện gì có lỗi với mẹ, như vậy mẹ sao chấp nhận được! Khụ, xem ra hắn phải thảo luận vấn đề này với cha một chút.

Hắn còn chưa kịp thảo luận vấn đề này với cha, mẹ đã cho hắn một kinh hỉ.Hạ Dao ôm hắn ngâm trong nước đầy màu sắc rực rỡ.Còn động qua động lại trên người hắn.Điều này khiến hắn rất lo lắng, đây là làm gì? Tuy hắn còn nhỏ, đời trước cũng từng tập võ, nhưng cũng không biết có gì không thích hợp! Vạn nhất động đến gân mạch, sau này không thể luyện võ thì làm thế nào?

Chờ đến buổi tối lúc không người hắn sẽ hỏi mẹ rốt cuộc là làm sao.Mẹ cười giải thích với hắn đây là giúp hắn đả thông kinh mạch, sau này luyện công sẽ làm ít công to. Mặt khác nói cho hắn biết Hạ Dao cô cô là cao thủ, hiểu rõ những cái này như lòng bàn tay bảo hắn yên tâm. Cũng ví mẹ hiện tại đặt nền móng cho hắn, đáy lòng vừa vui sướng vừa áy náy.Mẹ không hi vọng hắn tòng quân, nhưng vẫn tạo điều kiện thuận lợi nhất cho hắn.

Làm trẻ con một ngày thật không thú vị, hắn đưa ra yêu cầu tập viết với mẫu thân.Ngày thường mẫu thân buồn chán sẽ vẽ một số đồ cho bọn hắn nhận thức nhưng như vậy quá tốn thời gian.Hắn hoàn toàn không biết gì về triều đại này, có yêu cầu bức thiết phải hiểu chế độ điều lệ ở triều đại này.

Mẹ ban đầu thì phản đối nhưng thấy hắn kiên trì cũng chỉ có thể nhượng bộ. Một ngày chỉ cho một canh giờ nhận thức chữ.Một canh giờ vậy cũng đủ rồi.

Mẹ không thích ngược lại sầu lo về khả năng gặp qua là không quên của hắn.Điều này khiến hắn rất kinh ngạc. Cha mẹ đều không phải muốn con cái càng ưu tú càng tốt sao. Sao mẹ hắn cái gì cũng ngược lại chứ? Bảo để hắn nên chơi thì chơi, nên vui cứ vui, làm một đứa trẻ bình thường.Hơn nữa mẹ nói làm thần đồng có điểm không tốt, rất kỳ quái.Làm thần đồng sao lại không tốt, sao lại cảm thấy mệt mỏi?Đời trước hắn đặc biệt hâm mộ đại ca.

Mẹ đưa ra yêu cầu với hắn, phải hứa sau này dạy tiểu bất điểm.Mẹ không nói hắn cũng dạy, tiểu bất điểm sau này là nhiệm vụ của hắn, nhất định phải dạy tốt.

Thân thể cha càng ngày càng tốt, mẹ được tin nụ cười trên mặt cũng trở lại. Khụ, mỗi lần nhìn mẹ vì cha mà cao hứng hắn liền phát sầu.Nếu cha ở biên thành nạp thiếp sinh ra một thứ xuất thì nên làm thế nào? Có lẽ bên kia đã có chỉ mẹ là không biết.

Đảo mắt lại đến lễ mừng năm mới, lễ mừng năm mới có điểm không tốt, ồn chết đi được.Chờ ra giêng, mẹ hỏi hắn có muốn đi thôn trang không.Đi thôn trang tất nhiên là tốt rồi, thanh tịnh.

Mẹ vừa hỏi tiểu bất điểm, tiểu bất điểm biểu thị ca ca nói được là được.Hắn nghe xong không khỏi bật cười.Tiểu bất điểm thực ngoan, đặc biệt nghe lời hắn.

Đến Ôn Tuyền thôn trang, có một việc khiến hắn không biết lên tiếng thế nào.Mẹ mang bọn hắn cùng tắm.Ăn mặc, ừ, không nhiều lắm (Ôn Uyển mặc trong ngoài ba tầng y phục). Nếu hắn thực là một đứa bé hai tuổi tất nhiên không thành vấn đề, hiện tại luôn cảm thấy xấu hổ. Cuối cùng lấy hết dũng khí nói ra ý kiến lại bị đánh mông một trận. Còn nói chờ lớn hơn một chút sẽ dạy hắn bơi, hắn nghĩ bơi chẳng dùng được, nhưng không đợi hắn phản đối, tiểu bất điểm đã giòn giã nói tốt.

Bất kể là ý kiến của hắn hay của mẹ đưa ra tiểu bất điểm đều nói được. Hoàn toàn là kẻ cỏ đầu tưởng (chỉ người không chính kiến).

Ở thôn trang, thời gian của mẹ nhiều hơn.Dẫn bọn hắn đi chơi, sau đó vẽ tranh.Xong còn đưa một xấp tranh cho bọn hắn xem. Tập tranh vẽ cha, tư thế hiên ngang oai hùng. Hắn nhìn dáng dấp cha trong tranh, có thể tưởng tượng bộ dáng sau này của hắn.Thật tốt.

Nhưng khi nhìn cha liền nghĩ tới vẫn đề hắn một mực lo lắng.Vốn muốn mở miệng hỏi cha ở biên thành có tiểu thiếp, thứ xuất không, nhưng nhìn bộ dáng tủm tỉm cười của mẹ khiến hắn không sao mở miệng được.Chỉ là mong rằng cha không cô phụ một mảnh thâm tình của mẹ.Nếu không hắn sẽ không tha thứ.

Hôm nay lại bị mẹ buộc uống nước hoa quả. Mẹ nói trẻ con thì cần phải ăn rau, ăn nhiều hoa quả, rau dưa sẽ tốt cho thân thể. Hắn miễn cưỡng ăn một chút, đã thấy Hạ Dao cô cô hưng phấn đi tới. Nói hoàng đế đã sắc phong cha thành đại nguyên soái.

Hắn nghe xong mắt sáng lên. Tuy trước đây nghe mẹ và đám Hạ Dao nói chuyện phiếm, nói cha sớm muộn cũng thành nguyên soái nhưng tóm lại cũng không cao hứng bằng phong vị nguyên soái tới.

Cũng trong ngày này mẹ nói để Hạ Dao cô cô dạy hắn võ công. Trong khoảng thời gian này hắn từ chỗ mẹ biết được không chỉ Hạ Dao cô cô, ngay cả Hạ Ảnh cô cô còn có Hạ Nhàn, Hạ Hương mấy người đều là cao thủ thâm tàng bất lộ. Lúc đó hắn thực sự lau mồ hôi lạnh a, chỗ này cao thủ đều không cần tiền sao? Sao bên người mẹ hắn lại toàn cao thủ vậy.Không ai cho hắn đáp án, hắn cũng không nóng nảy. Bên người mẹ có cao thủ càng nhiều chứng tỏ mẹ càng an toàn, đây là chuyện tốt. Về phần nguyên nhân, chờ lúc lớn tự nhiên sẽ biết.

Mẹ cái gì cũng tốt, duy một điều không tốt là có chuyện gì cũng không thích cho hắn biết.Mỗi lúc đàm luận đều cho người ôm hắn đi.Lần này cũng vậy.Hắn bất mãn nhìn mẹ một cái, cuối cùng bị Hạ Hương cô cô ôm đi.

Lúc bữa tối, hắn thấy mẹ nhăn mày.Nhịn không được hỏi một câu, kết quả mẹ nói không cần hắn lo lắng.Còn nói hắn là tiểu lão đầu.Mẹ có đôi khi thực sự là tính tình trẻ con.Cho hắn rất nhiều biệt hiệu rồi.Tiểu lão đầu, tiểu bại hoại, dù sao cũng rất nhiều.Không biết tính mẹ như vậy làm sao dưỡng thành từ trong hoàng thất nghiêm khắc.

Mẹ cho hắn xem một quyển sách có tranh minh họa, sau khi xem hắn cảm thấy rất thú vị.Nghĩ mẹ ở thôn trang bận rộn vẽ, nhịn không được hỏi thêm một câu có phải mẹ biên soạn không.Hắn thật ra chỉ thuận miệng hỏi nhưng kết quả lại dọa hắn, thật đúng là mẹ biên.

Hắn tuy chưa từng biên sách nhưng lại biết biên sách là một chuyện rất cực khổ.Nhưng mẹ hắn nói dễ dàng biên một quyển sách tốt như vậy.Đừng xem chỉ một ít tranh rồi chút điển cố, chuyện xưa vậy, trong đó có đầy đủ ngụ ý. Người bình thường căn bản không biên được.Cũng về sau hắn mới thật sự hiểu, tại sao những đại nho này lại khách khí, thân thiết với mẹ như thế.Vì mẹ là đồng đạo của bọn họ.

Lúc đó hắn kinh sợ, mẹ rốt cuộc là người như thế nào?

Mẹ rất ngạc nhiên trước nghi vấn của hắn, nói đây là sách biên cho huynh đệ hắn. Lời này khiến lòng hắn có vạn con ngựa chồm qua. Hắn ban đầu còn cho rằng mẹ rất hay lải nhải, nói quá nhiều. Sau này biết mẹ biết chuyện buôn bán, là một đại tài nữ.Nhưng hắn không ngờ mẹ còn là một đại tài nữ thâm tàng bất lộ.

Hiển nhiên mẹ không muốn nói cho hắn biết nhiều. Thấy hắn hỏi nhiều hơn liền nói một câu: Trẻ con nên làm chuyện của trẻ con. Chuyện người lớn không cần nhúng tay. Hiện tại quá mức hao tổn tinh thần sau này lớn lên sẽ không tốt.Vì vậy mẹ không muốn nói với hắn bất cứ chuyện gì về sự vụ bên ngoài.Chỉ thích đưa hai huynh đệ đi chơi.

Hắn rất ưu thương về chuyện này.

Tháng ba hoa đào nở rộ, khí trời tốt mẹ liền dẫn bọn hắn đi rừng đào chơi.Rừng đào rất đẹp, nhưng có đẹp hơn nhìn nhiều cũng chán.Hắn thích nằm trên đệm dày, híp mắt lại phơi bụng dưới ánh mặt trời.Miễn bàn có bao nhiêu thích ý.

Đáng tiếc phơi nắng được một chút đã bị Minh Cẩn tiểu bất điểm này kéo đi nhặt cánh hoa đào.Nghe tiếng bước chân dồn dập.Vừa nghe hắn đã biết có chuyện.Quả nhiên đã xảy ra chuyện nhưng không phải cha đã xảy ra chuyện mà là thương hành đã xảy ra chuyện.

Chỉ cần không phải cha có chuyện, những cái khác đều không phải đại sự gì.Hắn không để trong lòng, tiếp tục cùng tiểu bất điểm nhặt cánh hoa.Vải đùm không có, cũng không quản mẹ đang thương lượng chuyện hay không, trực tiếp hỏi mẹ vài đùm đâu.Mẹ vui vẻ cầm vải đến.Qua thái độ của mẹ có thể thấy thực không phải đại sự gì.

Mẹ vẫn cùng bọn hắn ăn trưa, dỗ bọn hắn ngủ trưa. Hắn liền biết chuyện vừa rồi thực sự là nhỏ đến không thể nhỏ hơn.Nhưng nghe hạ nhân nói thương hành liên tiếp phát sinh sự cố, đây không phải chuyện thương hành nữa, có người chết. Người chết vì thiên tai nhưng bên trong rất hỗn loạn. Khụ, tưởng một nhà thoải mái ung dung ai ngờ không hề yên bình.

Trước khi về mẹ cho hắn một châm dự phòng, nói khi về sẽ bận rộn, hắn không muốn mẹ bận rộn.Mẹ bồi hắn với đệ đệ rất tốt.Đáng tiếc mẹ nói bận như vậy cũng vì hi vọng có thể khiến cha về sớm hơn một chút.Hắn buồn bực, mẹ bận rộn sao có khả năng khiến cha trở về.Thì ra là việc mẹ buôn bán kiếm tiền, chẳng lẽ còn có thể kiếm được quân phí khổng lồ cho biên thành.

Mẹ vẫn như trước, không muốn nói với hắn.Hắn mặc dù bất mãn nhưng nghĩ biết nhiều cũng không giúp được gì, haizz, hiện tại nhiệm vụ của hắn vẫn là trông tiểu bất điểm là được rồi.

Vừa về đến kinh thành, việc đầu tiên chính là thỉnh an hoàng đế. Tiểu bất điểm khoe mẽ với hoàng đế, hắn vẫn chỉ im lặng, đàng hoàng hành lễ.Mẹ muốn nói chuyện với hoàng đế liền đưa bọn hắn ra khỏi cửa.Lúc dùng bữa, nghe mẹ nói muốn sau này bọn hắn phải tự làm chuyện của mình, không bồi dưỡng cho tốt thì không phải thương mà là hại.

Lúc đó hắn vô cùng đồng ý những lời này.Quả thực, thực sự thương yêu con sẽ không nuông chiều.Lý Triệu là ví dụ sống sờ sờ ra đó.Từ nhỏ ở nhà muốn gì được nấy, không có cũng nghĩ mọi cách để đạt được mục đích.Đến nỗi tạo thành tính không vừa ý gì sẽ không tìm nguyên nhân ở mình mà chỉ biết đổ trách nhiệm lên người khác.

Vốn chỉ tùy ý nghe một chút nhưng mẹ nói chuyện hắn học võ, trước không nên nói cho hoàng đế. Mẹ đây là phòng bị hoàng đế.Sao mẹ lại muốn phòng bị hoàng đế?Là vì cha sao?Vì cha là đại nguyên soái biên thành, cho nên hắn mới không thể biểu hiện quá xuất sắc.Nếu quá yêu nghiệt sẽ khiến hoàng đế nghi ngờ, làm chuyện bất lợi cho hắn.Hắn nhịn không được trên đường về nhà hỏi mẹ.Có phải sợ hắn quá yêu nghiệt sẽ khiến hoàng đế nghi kỵ, tạo thương tổn với hắn không.

Mẹ không đáp trực tiếp nhưng ý trong đó đúng là hắn biểu hiện quá thông tuệ đối với hắn không tốt.Hắn thật khó khăn mới sống lại một lần, tất nhiên sẽ không muốn sớm đi như vậy.Xem ra sau này phải hành sự khiêm tốn.

Mẹ nói để hắn kế nghiệp cha, chờ sau khi cha về sẽ tận tâm dạy hắn.Điểm ấy hắn không hoài nghi, hắn là đích trưởng tử, gánh trọng trách gia tộc là đương nhiên.Cha dốc lòng truyền thụ là bình thường.Chỉ là hắn lo lắng, lo cha ở biên thành không thủ được. Vạn nhất ở biên thành kiếm nữ nhân sinh con thì sao? Mẹ yêu cha như vậy, với mẹ mà nói là đả kích lớn.

Vấn đề này hắn băn khoăn rất lâu rồi. Lần này khó có được cơ hội, vẫn nên đánh dự phòng cho mẹ thật tốt.Cho nên khi nói đến đề tài này, được rồi hắn chưa cho mẹ dự phòng mẹ đã cho hắn một kinh hỉ.Cha ở biên thành không có tiểu thiếp, cũng không có thứ xuất.Không chỉ vậy mẹ còn phái nha hoàn đắc lực qua.Có họ ở bên cạnh cha, hắn không lo lắng cha ở biên thành nạp thiếp gì đó mà có thể giấu mẹ.Thực tốt.

Sau này hắn mới biết hắn thực nghĩ nhiều. Cho dù không có những người này mẹ cũng nắm rõ chuyện của cha như lòng bàn tay.

Hắn rất thư thái, chỉ cần không có thứ xuất, tiểu thiếp gì đó chỉ là phù vân. Vì nếu cha không có thứ xuất, chỉ có huynh đệ hắn là con trai, bất kể là kế thừa gia nghiệp hay khai chi tán diệp đều dựa vào huynh đệ hắn, cha sẽ phá lệ coi trọng.Như vậy phân lượng của mẹ cũng đủ.Đến lúc cha hồi kinh, bằng vào thân phận của mẹ còn sợ gì tiểu thiếp làm mưa làm gió.Hắn trừ được tâm bệnh này cả người đều thoải mái.Tâm tình tốt, thấy bộ dáng khả ái của tiểu bất điểm, nhịn không được nổi hứng đùa cợt.

Hồi kinh, mẹ quả nhiên bắt đầu bận rộn.Hắn có chuẩn bị tư tưởng nhưng không chuẩn bị cho việc thường có nhiều người lui tới.Đặc biệt là thái tử phi.Hắn rất không thích.Nữ nhân này nhìn là biết người đã ma luyện thành tinh, mẹ hắn là người thuần thiện như vậy sẽ dễ bị tính toán.

Hắn ở bên cạnh nghe mẹ khiêm tốn nói hắn tính tình quái gở, không làm người khác thích, sau này khẳng định không hòa đồng với người khác, rất lo lắng cho tiền đồ tương lai của hắn.

Hắn im lặng, hắn ngốc vậy sao? Đơn giản là nói ít một chút, không khiến người thích như tiểu bất điểm. Không ngờ bị mẹ nói như thế thực khiến người ta buồn bực.

Được rồi, đây là việc nhỏ.Vấn đề không phải chuyện thương hành và ngân hàng sao? Đến mức làm phiền thái tử phi đến thăm dò? Nghĩ mẹ và hoàng đế có khả năng thương lượng việc này, trong lòng thầm oán mẹ làm thương hành và ngân hàng có bao lớn mà khiến nhiều người nhìn chằm chằm như vậy.

Hắn rốt cuộc không nhịn được hỏi mẹ vấn đề này.Nghe mẹ nói hai sản nghiệp này mỗi năm mẹ kiếm được hơn nghìn vạn lượng bạc. Lúc đó hắn thiếu chút bị dọa ngất. Hơn nghìn vạn lượng bạc, vẫn nhớ đời trước thu một năm của triều đình cũng không đến ba nghìn vạn. Hai sản nghiệp này của mẹ một năm đã kiếm được hơn nghìn vạn lượng.Mà giá cả ở đây so với đời trước của hắn cũng không khác biệt lắm. Nói cách khác bây giờ tiền cũng không khác lắm so với đời trước.

Một năm mẹ hắn kiếm hơn nghìn vạn lượng, hắn nghĩ đến đây mà gân trán nổi lên cuồn cuộn.Hiện tại hắn rốt cuộc hiểu sao mẹ không muốn hắn biểu hiện quá mức yêu nghiệt.Có một người mẹ là phú quốc chi tài, một người cha nắm giữ hơn mười vạn quân, nếu hắn biểu hiện quá mức yêu nghiệt, rất có thể sẽ bị diệt.

Được rồi, hắn đã biết tại sao mẹ lại được sủng ái như vậy.Mẹ hắn là cây rụng tiền đó, hoàng đế có thể không cưng chiều sao?Nhưng thật nhìn không ra mẹ lại thâm tàng bất lộ như vậy. Hơn một năm không hề phát hiện mẹ có thiên phú bực này! Chỉ tưởng là một nữ tử rất có tài hoa! Cho nên nói nhìn người không thể nhìn bề ngoài, chính là nói mẹ hắn.

Mẹ ra ngoài làm việc lần này khác với trước. Từ sáng sớm đến tối, cả ngày không thấy bóng dáng. Cha là người bận rộn, mẹ cũng vậy.Nghĩ đến đây, nhìn tiểu bất điểm khóc thương tâm gọi mẹ.Đỡ trán, xem ra hắn cũng phải trở thành người bận rộn. Nếu hắn không làm gì, tiểu bất có thể khiến cả nhà hỗn loạn.

Hắn nhìn mẹ ở bên ngoài bận rộn nửa ngày còn phải về dỗ tiểu bất điểm, hỏi hắn có tốt không.Tiểu bất điểm rất hẹp hòi, hắn không thể rời một bước.Ngay cả uống nước cũng không được bằng không sẽ khóc nháo không ngớt.Có điểm giống với Lý Triệu, điều này khiến hắn rất lo lắng.Cũng hạ quyết tâm, sau này cố gắng thay đổi, không thể giống Lý Triệu.

Mỗi ngày mẹ đều bận rộn ở bên ngoài, trở về còn phải thỏa mãn yêu cầu vô lý của tiểu bất điểm.Hắn kiến nghị mẹ đừng để ý đến tiểu bất điểm, mẹ cười nói đây là nên làm, khiến hắn không khỏi lo lắng.

Hắn không lo mới là lạ, bận rộn như vậy còn muốn trông hai đứa bé bọn hắn. Hắn thực sợ thân thể mẹ không chịu nổi.Nhưng khiến hắn yên tâm một chút là thái y ba ngày sẽ đển chuẩn mạch một lần, không thấy thái y nói thân thể có vấn đề gì.

Tiểu bất điểm nháo nhiều, hôm nay mẹ rốt cuộc phát tính tình, không để ý đến tiểu bất điểm. Tiểu bất điểm cũng là đứa bé lanh lợi, vừa thấy tình huống không đúng liền lập tức hạ mình. Tiểu tử này, có bản lĩnh thuận theo chiều gió, chỉ cần dẫn đạo tốt lớn lên không cần người ta lo lắng.

Bên mẹ chậm rãi đi vào quỹ đạo, bên hắn liền có vấn đề.Hạ Dao cô cô dạy hắn thời gian dài như vậy mỗi ngày chỉ để hắn làm một chuyện.

Hắn nhịn không được tố khổ với mẹ.Mẹ nói cho hắn một tin tức khiến hắn rất ngạc nhiên.Hạ Dao là kỳ tài võ học, đứng trong mười tên cao thủ thiên hạ.Tuy hắn có phần hoài nghi nhưng có hoài nghi cũng khẳng định rất cường hãn.Chỉ có thể nhẫn nại nhiều hơn, không thể nóng vội.

Hắn nỗ lực học tập, nỗ lực luyện công, muốn hết thảy phải làm tốt nhất.Hắn chăm chỉ như vậy không được mẹ khen ngợi trái lại chọc mẹ phát sầu.Nói hắn vốn ưu tú, lại nỗ lực tiến tới như vậy, sau này tiểu bất điềm sẽ gặp phiền toái.

Hắn rất buồn bực, hắn ưu tú sao lại khiến Minh Cẩn phiền phức! Chờ nghe mẹ phân tích nói hắn quá ưu tú đệ đệ sẽ tự ti. Vốn là một đứa bé ưu tú sau này sẽ cho là mình tư chất bình thường.

Hắn nghe xong thì nghiêm nghị.Đời trước Chu Ngọc vẫn nói hắn ưu tú, nhưng ban đầu hắn thật không nghĩ mình ưu tú.Cũng là sau này mới dần dần tốt hơn.

Hiện tại mẹ phân tích như thế thì thấu triệt vạn phần.Vốn hắn tư chất không tệ, các phương diện không đứng đầu nhưng cũng coi như trung thượng đẳng.Kết quả có một ca ca yêu nghiệt, một đệ đệ thông tuệ càng nổi bật hắn là một đống cặn bã. Đến nỗi hắn không có lòng tin với bản thân.

Lúc này trong lòng hắn dâng kính ý với mẹ.Mẹ nghĩ tới mọi mặt cho huynh đệ hắn.

Hắn nghĩ một chút tình huống hiện tại, quyết định sau này chỉ biểu hiện giống hài tử thông tuệ một chút là được rồi.Không chỉ để hoàng đế bớt chú ý đến hắn mà còn vì tiểu bất điểm.

Mẹ thấy hắn thoái nhượng rất áy náy nói để hắn ủy khuất rồi.Mẹ vẫn lo hắn thấy bất công.Kỳ thực hắn nghĩ mẹ lo lắng quá mức. Hắn có thể không người mẹ nào tốt như mẹ, một mẫu thân đối với con cái rất tốt. Đời này có mẹ tốt như vậy là ông trời chiếu cố hắn.

Mẹ bận như vậy còn dẫn bọn họ đến phủ Hạo thân vương.Hắn biết mẹ không thích xã giao, càng không thích tiếp khách.Không chỉ mẹ nói vậy mà hắn cũng thấy thế. Vì trừ một số lần, những người khác căn bản là có việc tìm đến. Lần này đi phủ Hạo thân vương làm khách hắn có thể kết luận mẹ thuộc về loại vô sự không đăng tam bảo điện.

Xã giao là một chuyện rất nhàm chán, còn lãng phí thời gian. Cũng may chỉ nửa ngày, mẹ đã dẫn bọn hắn vê.

Đi phủ thân vương một chuyến thu hoạch không ít lễ vật. Mỗi cái đều giá trị ngàn vàng.Nếu là đời trước còn có chút hứng thú, hiện tại, quên đi.Không hứng thú, thứ tốt thấy nhiều liền miễn dịch.

Có đôi khi hắn nghĩ với người ngoài mà nói, bồn cầu nhà hắn cũng có thể làm bằng vàng! Ừ, trên thực tế bồn cầu nhà hắn quả thực sang quý, vì chất liệu gỗ đắt.