Trọng Sinh Chi Thị Ái Hành Hung

Chương 27: Tâm kế của phụ nữ




Thời điểm tần Tâm nhìn thấy Úc Lâm Phi hiển nhiên vô cùng kinh ngạc, đương nhiên, bất đồng với Úc Lâm Phi kinh ngạc thuần túy, kinh ngạc của nàng, rõ ràng còn mang theo kinh hỉ.

“Tần Tâm.” Biểu tình của Úc Lâm Phi rất lãnh đạm, nói thật, hiện tại hắn càng ngày càng không kiên nhẫn được với nữ nhân này.

“Lâm Phi anh như thế nào lại ở trong này.” Không nhìn Úc Lâm Phi lãnh đạm, Tần Tâm đang rất vui vẻ, nàng thật không nghĩ tới đến bệnh viện xem cảm mạo cũng có thể gặp được Úc Lâm Phi.

“Bị thương một chút.” Úc Lâm Phi thản nhiên nói: “Cô cũng đến khám bệnh?”

“Đúng vậy, bị cảm, có điểm sốt nhẹ, đến tiêm một cái.” Tần Tâm nghe thấy Úc Lâm Phi quan tâm, trên mặt hơi hơi đỏ ửng, nàng đi về phía Úc Lâm Phi, thanh âm mềm mại đáng yêu nói: “Anh sao lại bị thương? Tại sao lại không cẩn thận như vậy?”

“Không có gì to tát.” Thời điểm nhìn thấy Tần Tâm, Úc Lâm Phi đã biết rõ hắn đại khái gặp xui xẻo, Tần Tâm nữ nhân này chẳng những không nhìn sắc mặt người khác mà còn dị thường không tự giác, tự mình cảm thấy hài lòng khiến cho Úc Lâm Phi lãnh đạm không có đất dụng võ, nhưng lại không thể trực tiếp quang minh chính đại nói cho cô ta biết cô ta rất phiền đi? Úc Lâm Phi vuốt vuốt lông mao mềm mềm của Văn Trình, khóe miệng bên dưới có chút nhếch lên.

“Anh như thế nào lại để cho đầu bị như vậy!” Thấy được vết thương đã xử lý qua trên đầu Úc Lâm Phi, Tần Tâm tỏ vẻ đau lòng cực độ, nàng nói với Úc Lâm Phi: “Đàn ông các anh thật sự sơ ý, nếu sớm ở cùng một chỗ với em sẽ xảy ra loại sự tình này sao! Đây là đụng vàp đâu sao? Lâm Phi anh cũng quá không yêu quý bản thân rồi.”

… Cùng một chỗ với cô ta? Nghe được câu này, nội tâm lộp bộp có hai người, một người là Văn Trình, cậu nghe đến những lời này của Tần Tâm, phản ứng đầu tiên là… Úc Lâm Phi thực sự kết giao cùng với nữ nhân khác?? Mà một người khác không nghi ngờ chính là Úc Lâm Phi, nguyên nhân trong lòng lộp bộp đơn giản hơn Văn Trình nhiều — hắn bị lời nói của Tần Tâm làm cho ghê tởm.

“A.” Úc Lâm Phi dường như cười lạnh: “Cám ơn Tần tiểu thư đã quan tâm.”

Ách, trực tiếp từ kêu tên biến thành tiểu thư rồi, cái này hoàn toàn có thể cho thấy Úc Lâm Phi phản cảm vị công chúa bệnh Tần Tâm này đến cỡ nào.

“… Lâm Phi, anh còn nháo cái gì không được tư nhiên.” Tần Tâm tuy nghe ra được ngữ khí châm chọc của Úc Lâm Phi, nhưng cũng tin tưởng Úc Lâm Phi tuyệt đối sẽ không trực tiếp xé rách da mặt nàng, nàng lúng túng nói: “Anh còn chưa nói làm sao lại tạo thành vết thương kia đâu… A? Anh đến khám bệnh sao còn mang theo con mèo đến… Thật bẩn a.”

Ngươi mới bẩn, cả nhà ngươi đều bẩn. Văn Trình thật sự muốn vươn móng vuốt ra cào cho nữ nhân ngu xuẩn này một phát.

“Tiểu Hắc rất sạch sẽ.” Đơn giản có nhận thức chung không nhỏ với mèo con nhà mình, Úc Lâm Phi thản nhiên nói: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không có gì đáng nói.”

“Chẳng lẽ là mèo cào?” Bắt đầu tưởng tượng phong phú, Tần Tâm lớn tiếng nói: “Lâm Phi, anh là đến tiêm vacxin phòng bệnh dại?”

“Không có quan hệ với Tiểu Hắc.” Úc Lâm Phi cơ hồ muốn chịu thua nữ nhân không hề có tự giác này: “Cô không đi xem bệnh?”

“Em đã tiêm xong rồi, chờ anh cùng nhau đi thôi.” Tần Tâm ngượng ngập nói: “Em còn tưởng phải về một mình trễ thế này không an toàn chút nào, liền gặp anh, Úc Lâm Phi, thật sự là duyên phận a.”

… Úc Lâm Phi tỏ vẻ… Hắn thật sự… Vô lực…

Văn Trình cùng vô lực với Úc Lâm Phi, cậu nghe câu ‘Không có quan hệ với Tiểu Hắc’ kia, cảm thấy một loại mạc danh chột dạ, cậu vươn đầu lưỡi hồng nhạt của mình liếm liếm ngón tay Úc Lâm Phi, muốn mượn cái này giảm bớt tâm tình áy náy của mình.

Cảm giác được động tác của Văn Trình, Úc Lâm Phi đối với Văn Trình lộ ra biểu tình ôn nhu, biểu tình như vậy so với lãnh đạm khi đối mặt với Tần Tâm hoàn toàn thấy được đối lập rõ nét…

Tiểu hộ sĩ nguyên bản nói chuyện phiếm với Úc Lâm Phi nhận ra rõ ràng không khí giữa Úc Lâm Phi và Tần Tâm có chút không đúng nàng nhìn nam tử hấo dẫn trước mặt cùng với nữ nhân vừa mới vào gọi là Tần Tâm, nội tâm bắt đầu tưởng tượng câu chuyện giữa hai người, a… xem xét lại chính là câu chuyện một nữ nhân ngực to không có não muốn trèo cây cao từ chim sẻ bién thành phượng hoàng, thật sự thú vị…

Sau đó đối thoại giữa Úc Lâm Phi và Tần Tâm đình chỉ, không khí quanh ba người một mèo nháy mắt lạnh xuống, Úc Lâm Phi cúi đầu chơi đùa với Văn Trình đang nằm trên đầu gối hắn, y tá tiêm cho Úc Lâm Phi lúc nãy đọc tờ báo trong tay, chỉ có Tần Tâm không biết không biết monhf nên làm gì, qua hồi lâu nàng mới mệt mỏi lấy di động ra bắ đầu chơi.

Cũng không biết qua bao lâu, bị Úc Lâm Phi nâng trong ngực, Văn Trình rất nhanh liền buồn ngủ, tiểu hộ sĩ mới nói: “Đi thôi, đến lúc tiêm rồi.”

“…” Úc Lâm Phi đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ.

Nhìn Văn Trình trong lòng đã khép hờ mắt, Úc Lâm Phi từng bước ôm cậu từ trên đầu gối vào trong lòng, sau đó lại cởi áo khoác của mình ra, đem Văn Trình khóa lại trong áo khoác, hành động này tản ra một loại khí tức ôn nhu khiến cho Tần Tâm ngồi một bên nhận đãi ngộ lãnh đạm xem đến nghiến răng nghiến lợi, nàng nghĩ như thế nào cũng không hiểu vì sao mình lại thua một con mèo, lại còn là một con mèo con ở cùng Úc Lâm Phi chưa đến một năm!!

Úc Lâm Phi an bài cho Văn Trình tốt rồi đi theo y tá qua tấm màn màu trắng để chuẩn bị tiêm, để lại Văn Trình đã ngủ mơ mơ màng màng và Tần Tâm biểu tình vặn vẹo.

“Cái con mèo chết tiệt này có gì tốt.” Trong lòng điên cuồng nguyền rủa con mèo trước mắt, móng tay Tần Tâm vì dùng sức quá độ liền cào vào da.

Cái bụng mềm mềm nho nhỏ của Văn Trình phập phồng, ở bên trong áo khoác tràn đầy mùi hương của Úc Lâm Phi ngủ dị thường ngọt ngào, nhìn bộ lông khẽ run kia không biết là mơ thấy cái gì tốt.

“Ngươi thì có cái gì tốt, con mèo chết tiệt!” Càng nhìn càng sinh khí, Tần Tâm vốn sốt nhẹ đầu liền mê muội một trận, nàng nhìn bóng Úc Lâm Phi phía sau tấm màn trắng, đột nhiên trong lòng phát ra một cỗ tà hòa.

… Dù sao Úc Lâm Phi cũng không nhìn thấy, nếu nàng ném cái con mèo buồn nôn này đi, hắn cũng sẽ không biết là mình làm, nếu bị hỏi tới, liền nói con mèo này tự mình chạy trốn là được rồi! Hơn nữa ném ra bên ngoài trời lạnh vậy đoán chừng mèo cũng không sống được, Úc Lâm Phi tìm được hay không cũng không phải là chuyện của nàng rồi!

Nghĩ như vậy, Tần Tâm cắn răng, cư nhiên thật sự cầm Văn Trình đang ngủ say lên.

“Meo ô?” Giấc ngủ bị quấy rầy, Văn Trình dùng móng vuốt lau lau mặt, sau đó mở đôi mắt vẫn còn mang theo tia buồn ngủ ra, kinh ngạc phát hiện người ôm hắn cư nhiên không phải Úc Lâm Phi mà là Tần Tâm!

Cô ta sẽ làm cái gì với mình? Bị Tần Tâm cầm gắt gao trong tay, Văn Trinh trong lúc nhất thời không phản ứng được rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, liền thấy Tần Tâm cầm cậu vội vàng đi ra phía cửa sổ, sau đó đẩy cánh cửa ra…

Cô ta… Muốn vứt mình đi!! Nhận thức này khiến cho Văn Trình lập tức trở nên nóng nảy, nơi này chính là tầng ba, ai biết được vứt ra ngoài như vậy sẽ biến thành cái gì! Hơn nữa bên ngoài còn lạnh đến vậy!!

Nhưng cho dù biết thì cũng đâu có năng lực làm cái gì? Khí lực của mèo con mới hai tháng tuổi căn bản không thể nào giãy dụa từ trong bàn tay gắt gao bắt lấy cậu chui ra, cậu chỉ có thể trơ mắt ếch nhìn chính mình bị Tần Tâm ném ra ngoài qua cửa sổ!

“Đừng trách ta…” Cảm thấy đoàn lông mao ấm ấp trong tay, Tần Tâm đội nhiên hoảng hốt, nhưng nàng rất nhanh điều chỉnh lại tâm tình, đem cửa sổ chỉnh lại sau đó ra vẻ lo lắng quát to: “Lâm Phi!! Không tốt!! Tiểu Hắc chạy mất rồi!!”

Úc Lâm Phi vừa đem thắt lưng cài lại đã nghe được tiếng kêu của Tần Tâm, hắng cũng chẳng quan tâm cái bộ vị nào đó đau đớn, chạy vài bước ra khỏi màn vải trắng, nhìn lại về cái ghế đã để Văn Trình.

Quả nhiên giống như lời của Tần Tâm, trên ghế chỉ còn lại áo khoác gió của hắn, thân ảnh Văn Trình chẳng biết đã biến đi đâu.

“Chạy??” Sắc mặt Úc Lâm Phi âm trầm đến cực điểm.

“Em vừa thấy nó chạy ra ngoài cửa.” Tần Tâm lộ ra biểu tình điềm đạm đáng yêu: “Em đã định đuổi theo, nhưng đầu thật choáng…”

“…” Úc Lâm Phi không nói gì, nhưng nhìn đôi mày gắt gao nheo lại có thể dễ dàng thấy được tâm tình vô cùng lo lắng của hắn.

“Lâm Phi, em đã nói nuôi mèo không quen, anh có đối tốt với nó như thế nào, nó cũng sẽ không cảm kích.” Tần Tâm còn tận tình khuyên bảo: “Bên ngoài lạnh như thế này…”

“Nó thật sự là tự chạy đi?” Nhìn thứ đặt trên ghế, Úc Lâm Phi dùng ánh mắt tối tăm nhìn chằm chằm vào Tần Tâm.

“Là, đúng vậy.” Bị ánh mắt trầm mặc của Úc Lâm Phi áp bách có chút nói không nên lời, Tần Tâm lắp bắp nói.

“Không phải vừa rồi nó đang ngủ sao?” Úc Lâm Phi nhìn thẳng vào Tần Tâm — hắn tuyệt đối sẽ không tin Tiểu Hắc tự mình chạy mất, cái con mèo tinh tường kia biết rõ bên ngoài lạnh đến độ nào, trời lạnh như vậy nếu chạy ra ngoài, không khác gì tự sát!

“Anh vừa đi vào nó liền tỉnh.” Tần Tâm lại lộ ra biểu tình điềm đạm đáng yêu: “Lâm Phi, chẳng lẽ anh hoài nghi em?”

“…” Úc Lâm Phi trầm mặc, hắn không nói lý lại Tần Tâm, hướng phía hành lanh bệnh viện bước đi.

“Lâm Phi, đừng tìm! Nó khẳng định đã chạy rất xa, tìm như vậy bao giờ thấy được!” Tần Tâm sốt ruột kêu lên phía sau Úc Lâm Phi.

“Cô về trước đi.” Úc Lâm Phi cũng không quay đầu lại.

“Anh!” Tần Tâm rốt cục cũng sinh khí, nàng cả giận nói: “Chẳng lẽ so với một con mèo em còn không quan trọng bằng sao? Em hiện tại đang ốm! Anh lại để em trở về một mình!”

“… Cô cùng với mèo?” Nghe xong lời nói của Tần Tâm, Úc Lâm Phi xoay người lại, nheo mắt nhìn Tần Tâm, sau đó lộ ra một nụ cười ôn nhu tới cực điểm: “Chỉ bằng loại người được coi như mặt hàng như cô, còn muốn so đo với mèo nhà tôi?”

Sắc mặt Tần Tâm đột nhiên trở nên trắng bệch.

“Nếu tôi là cô.” Úc Lâm Phi phảng phất như không có trông thấy sắc mặt thảm đạm* của Tần Tâm, tiếp tục cười nói: “Tôi sẽ tìm một sợi dây thừng mà tự treo cổ mình, bằng không đi ra bị người ta thấy đúng là ném vào mặt cha mẹ cô.”

(*: bi thảm + ảm đạm)

“Anh!” Tần Tâm rốt cuộc một chữ cũng không nói nên lời, nàng thật sự không thể tưởng tượng được, Úc Lâm Phi nhẫn nhịn nàng lâu như vậy, cư nhiên chỉ bởi vì một con mèo… triệt để xé rách da mặt nàng!

“… Tiểu thư… Cô không sao chứ.” Tiểu hộ sĩ tiêm đã tiêm xong cho Úc Lâm Phi nhìn thấy một màn phát sinh trước mắt, thật cẩn thận đi đến: “Sắc mặt cô rất khó coi a…”

“Tôi còn không bằng một con mèo?” Tần Tâm căn bản không nghe thấy câu hỏi của tiểu hộ sĩ, giờ phút này nội tâm nàng tràn ngập oán hận với Úc Lâm Phi, còn có một tia khoái ý vặn vẹo… Con mèo yêu quý của anh đã chết bên ngoài rồi, Úc Lâm Phi, cái này cứ xem như là tôi báo ứng anh!!