Trọng Sinh Chi Thiên Đạo Thù Tình

Chương 100: Tiểu Cẩm






“Tiên tử làm sao không ở trong phòng nghỉ ngơi?”
Lương Cẩm nhếch nhếch miệng, cười hì hì hỏi, phảng phất như lúc nãy căn bản không hề có người nào tới thăm.
Tình Sương cũng không để ý Phần Thiên Lộc như thế nào, nhưng đối với thương thế của cốc chủ Phần Vân Hạc khá là lo lắng, một khi Phần Vân Hạc thật sự có chuyện, trong Phần Tình sơn cốc có biến cố, nàng liền trăm miệng cũng không thể bào chữa.

Lương Cẩm đối với Phần Tình sơn cốc mà nói càng là một người ngoài, mọi người trong cốc tuyệt đối không thể bởi vì lời nói của Lương Cẩm mà lựa chọn tin tưởng nàng vô tội.
Do đó mà đối với lời nói lúc nãy của Lương Cẩm, nàng cũng khá là tán thành.

Liền không có bắt bẻ không tha một điểm nhỏ tâm tư ẩn chứa trong lời nói lúc nãy của Lương Cẩm, nàng chênh chếch liếc mắt nhìn Lương Cẩm, không có trả lời câu hỏi của người kia, mà là nhẹ giọng nói:
“Lương cô nương cân nhắc khá là chu đáo.”
Lương Cẩm nhíu mày nở nụ cười, biểu hiện khá là tự đắc, cho dù Tình Sương chỉ là thanh thanh thản thản nói một câu khách sáo, nàng lại xem như lời ca ngợi mà nghe, tự nhiên tâm tình kɧօáϊ trá, ý cười treo lên mặt:
“Đâu có đâu có, tiên tử quá khen!”
Thấy Lương Cẩm như vậy, Tình Sương cảm thấy buồn cười, bất đắc dĩ lắc đầu đi trở về trong phòng.


Nếu mấy ngày nay tạm thời không được rời đi, cũng không việc khác tại người, sự vụ trong cốc hai người các nàng không có cách nào nhúng tay vào, vì vậy Tình Sương sau khi hiểu rõ tình huống trước mắt, liền chuẩn bị chuyên tâm tu luyện, yên lặng xem biến đổi.
Hai ngày sau, Lương Cẩm Thần từ trong lúc tu luyện tỉnh lại, chợt nghe bên ngoài phòng có tiếng kiếm phá trường không.

Trong lòng nàng hơi động, lặng lẽ đi tới bên cửa sổ nhìn xung quanh, quả nhiên thấy một vệt bóng dáng xinh đẹp ở trong viện múa kiếm, tiên tư nhẹ nhàng, lỗi lạc siêu phàm.
Tình Sương tay cầm trường kiếm xanh thẳm, chiêu thức mềm mại bên trong lộ ra băng sương hàn khí, chắc hẳn cùng tâm pháp sở tu của nàng có quan hệ, kiếm khởi kiếm xuống, tựa như có kiếm khí ác liệt vờn quanh thân, rõ ràng kiếm kiếm đoạt mệnh, xa xa nhìn tới, lại như Thiên Ngoại Phi Tiên, đẹp mắt đẹp lòng.
Lương Cẩm khuỷu tay chống bệ cửa sổ, cười híp mắt nhìn cảnh tượng mỹ nhân đẹp như tranh trong viện, chỉ cảm thấy tâm thần mê muội, Sương nhi nàng thật đẹp, ngay cả múa kiếm cũng đẹp đẽ như thế.
Ngay lúc Lương Cẩm hiện bộ dạng si ngốc hì hì cười khúc khích một mình, phong thanh bỗng nhiên bất ngờ nổi lên, Lương Cẩm trước mắt tối sầm lại, liền thấy cái trường kiếm xanh thẳm kia xông thẳng tới mặt, khí tức túc sát đập vào mặt, hai con ngươi của Lương Cẩm đột nhiên co rụt lại, nhưng mà lúc mắt nàng thấy kiếm kia đâm về phía mặt mình, cũng chưa từng lùi về sau một bước.
“Ba” một âm thanh vang lên, mũi kiếm chỉ cách mi tâm của Lương Cẩm khoảng nửa tấc liền trong nháy mắt ngừng lại, khí tức sắc bén đâm thủng mi tâm của Lương Cẩm, lưu lại một đạo huyết tuyến dài nhỏ đỏ tươi rõ rệt.
“Lén lút quan sát người khác múa kiếm chính là hành vi vô lễ, lại còn có thể xùy cười ra tiếng.”
Âm thanh ba phần thanh hàn bảy phần bình thản của Tình Sương vang ở bên tai, Lương Cẩm chớp mắt nhìn, đối với trường kiếm trước mắt lúc nào cũng có thể lấy mạng người coi như không thấy, ánh mắt lướt qua thân kiếm rơi vào trong hai con ngươi lãnh đạm của Tình Sương, cười tủm tỉm mở miệng:
“Tiên tử thức thứ ba lúc nãy nếu biến đâm thành thiêu, thức thứ bảy sửa vung thành phách, kiếm thế chắc hẳn sẽ càng thêm trôi chảy như thường.”
Từ lúc nàng thấy Tình Sương xuất kiếm, liền nhận ra mấy chổ kiếm chiêu, càng là một bộ kiếm pháp mà kiếp trước Tình Sương về sau thành danh, vinh dự là một trong mấy bộ kiếm pháp tự nghĩ ra trêи thiên hạ.

Kiếm pháp này kiếp này nàng múa còn có chút mới lạ trệ tắc, chắc là nàng mới thành lập, chưa đánh bóng qua, liền hơi có chút sơ suất.
Lương Cẩm tất nhiên là biết được trọn bộ kiếm chiêu lúc hoàn thiện, vì vậy mở miệng, giúp đỡ chỉ điểm.
Tình Sương sắc mặt cứng lại, nàng nhìn khuôn mặt tràn đầy ý cười của Lương Cẩm, bỗng nhiên có chút ngây người.

Nàng làm sao cũng không nghĩ đến Lương Cẩm tại bên dưới cái loại tình cảnh này, nói câu nói đầu tiên, càng là như vậy.

Tay nàng cầm kiếm khó mà nhận thấy có vẻ run rẩy, cho dù chỉ trong nháy mắt, nhưng vẫn khiến ý cười trong mắt Lương Cẩm không có cách nào kiềm chế sâu sắc thêm.
Thấy thế, Tình Sương hơi nheo lại mắt, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị trừng mắt nhìn Lương Cẩm, nói:
“Ngươi làm sao chắc chắc ta sẽ không giết ngươi?”
Gần như chỉ ở bên cửa sổ nhìn, liền có thể đem sơ suất trong kiếm chiêu của nàng một câu nói ra, nếu như Lương Cẩm chưa từng gặp kiếm pháp của nàng, như vậy liền nói rõ thiên phú của nàng tại kiếm pháp chính là quan cổ tuyệt kim, thêm nữa người này đối với nàng có rất nhiều chuyện đều phảng phất rõ như lòng bàn tay, càng làm cho nàng sản sinh cảnh giác.
Nguyên bản mấy ngày trước đây bởi vì cùng Lương Cẩm tán gẫu đêm khuya mà thả xuống nghi kỵ, tại lúc nãy trong nháy mắt đó bỗng nhiên lại nâng lên, nhìn Lương Cẩm thong dong trấn định mở miệng nói ra chỗ sơ suất trong kiếm chiêu của nàng, bộ dạng chắc chắc nàng sẽ không ra tay giết người, khiến cho nàng trong phút chốc sinh ra sát tâm, nhưng lại bởi vì cân nhắc đến nàng đối với Lương Cẩm ghi nợ ân tình mà do dự.
Lương Cẩm dường như không có nhìn thấy sát ý chợt lóe lên trong mắt nàng, vẫn là bộ dạng cười tủm tỉm như vậy, đối với Tình Sương mở rộng cửa lòng, không chút nào đề phòng.

Trong tròng mắt của nàng nhộn nhạo một tầng ba quang ôn hòa như nước, cười nói:

“Tiên tử hứa hẹn, đã từng nói nên vì ta làm một chuyện, thế nào lại tại thời điểm chưa thực hiện hứa hẹn mà đi lấy tính mạng của ta.”
Tình Sương trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng bất đắc dĩ cất kiếm.

Lương Cẩm đem nàng nhìn thấu triệt, mà nàng lại càng ngày càng đem người này xem không hiểu.
Nàng đã từng phỏng đoán qua mục đích cùng dự định của Lương Cẩm, người này hết sức tiếp cận chính mình, không chỉ có bỏ sinh mạng để bảo vệ, còn trắng trợn tặng nàng kỳ công có một không hai, chính là bởi vì Tử Tiêu Cung? Lương Cẩm đối với Tử Tiêu Cung có mưu đồ?
Nhưng mà ở trêи Thanh Vân đài, Lương Cẩm chỉ vào Nhan Bất Hối tức giận quở trách, nàng liền rõ ràng, suy đoán cùng ước đoán ban đầu của nàng đều là hư vọng, nếu Lương Cẩm thật sự lưu ý Tử Tiêu Cung phía sau nàng, thế nào lại đối với Nhan Bất Hối ngông cuồng vô lễ như vậy.
Không phải là mưu đồ với Tử Tiêu Cung, cái kia, Lương Cẩm đến tột cùng vì sao lại đối với nàng tốt như thế?
Một vệt âm thầm ẩn giấu trong mắt người kia nàng nhìn không hiểu được, cũng như tình nghĩa không rõ kia, mỗi khi nàng muốn nhìn thật cẩn thận chút, nó liền ẩn nấp đi.
Lương Cẩm nhìn Y Nhân trước mắt dáng dấp lông mày khẽ nhíu, mắt lộ ra suy nghĩ sâu sắc, trong lòng rõ ràng là mình lúc nãy liều lĩnh chọc giận nàng, liền trì hoãn thanh âm động viên tâm tình của nàng, nói:
“Sương nhi, sau này luôn có một ngày, ta sẽ đem hết thảy bí mật trêи người ta cùng ngươi thẳng thắn, ngươi không nên phòng bị ta, tận một đời này của ta, cũng sẽ không bao giờ thương tổn ngươi.”
Đây là kiếp này lần thứ nhất của nàng, đối diện Tình Sương, kêu nàng một tiếng Sương nhi.
Nàng thu hồi ý cười hì hì, biểu hiện chân thành, ánh mắt thành khẩn, chính là, Tình Sương là người không dễ dàng tin tưởng người khác, nhưng chẳng biết vì sao, khi cùng người trước mắt bốn mắt chạm vào nhau trong nháy mắt này, liền một cách tự nhiên như vậy mà tin nàng.
Không có bất kỳ đạo lý cùng nguyên do nào, đối với lời nói lúc nãy theo như Lương Cẩm nói, trong lòng nàng sinh không nổi nửa điểm hoài nghi.

Thậm chí, đối với việc người này đột nhiên xưng hô thân mật, nàng cũng chưa từng cảm giác không chút không phù hợp hay phiền chán nào.
Tình Sương trầm ngâm một lúc lâu, không có trả lời chắc chắn lời nói của Lương Cẩm, xoay người đi vào trong viện, lần thứ hai nâng kiếm lên múa, duy lúc ở thức thứ ba cùng thức thứ bảy, dựa theo biến chiêu mà Lương Cẩm nói, kiếm chiêu nguyên bản còn có chút trệ tắc bởi vì hai nơi biến động này đột nhiên trở nên êm dịu hẳn lên, kỳ thế liền một mạch, chờ một chiêu cuối cùng xuất ra, đã là ánh kiếm kinh thiên, có mấy phần Khai Thiên Tích Địa tư thế.
Tình Sương thu kiếm mà đứng, xinh đẹp đứng ở trong viện, mắt lộ ra suy nghĩ sâu xa.
Lương Cẩm lau trêи trán cái vết kiếm đã không còn chảy máu kia, đau đến nhe răng, tiếp đó lại nhìn bón lưng tuyệt mỹ của Tình Sương, nàng lại cảm thấy trong lòng mở rộng, có thể một lần nữa kêu Tình Sương một tiếng Sương nhi, coi như có chịu tổn thương nặng hơn gấp mười lần nữa, nàng cũng có thể chịu đựng.
Tình Sương bỗng nhiên quay đầu lại, liền thấy Lương Cẩm khóe môi nổi lên, phảng phất như hồ ly giành được thắng lợi liền cười khanh khách, lại có chút hoảng hốt không rõ nàng vừa nãy là thật tâm hay là giả dối.

Suy nghĩ quá nhiều, thực sự lao tâm hao tổn tinh thần, cùng người kia nghi kỵ mỗi khắc, không bằng, tin tưởng nàng một hồi.
Nàng lắc lắc đầu, từ trong Tu Di trong nhẫn lấy ra một bình Bạch Ngọc nho nhỏ, giơ tay ném về phía Lương Cẩm.
Lương Cẩm nghe thấy động tĩnh, quay đầu liền thấy một bình nho nhỏ hướng trước mặt bay tới, nàng đưa tay chụp lại, nhíu mày cười nói:
“Tuyết Ngưng Cao.”
Tử Tiêu Cung tiên dược, ngoại dụng, cầm máu trị thương khá có hiệu quả, dùng ở cái vết kiếm trêи trán Lương Cẩm, liền ngay cả sẹo cũng sẽ không lưu lại.

Tình Sương ra tay cũng thật xa hoa, một chút vết thương nhỏ này của Lương Cẩm, căn bản không cần thuốc mỡ tốt như vậy, nhưng vì là Sương nhi tặng cho, Lương Cẩm đương nhiên vui cười hớn hở nhận lấy.
Thấy Lương Cẩm liếc một cái liền nói ra tên thuốc này, Tình Sương đuôi lông mày khó nhận ra khẽ vẩy một cái, cho dù nàng đã làm tốt chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng vẫn là ức chế không được có chút kinh ngạc.


Đối với Tử Tiêu Cung, hoặc là, đối với nàng, Lương Cẩm đến tột cùng còn biết được bao nhiêu?
Nhưng Lương Cẩm không chủ động nói, nàng liền không hỏi, nếu lựa chọn tin tưởng, liền đợi đến thời điểm sẽ có một ngày, người trước mắt mình mở miệng nói ra.
Các nàng vốn là bèo nước gặp nhau, sau khi xong chuyện ở Phần Tình sơn cốc, chắn chắn mỗi người sẽ một phương, tội gì tổng đuổi theo không tha.

Coi như Lương Cẩm có thực sự là người mà cung chủ lúc trước nói, cũng đối với nàng hiểu rõ ân tình, triệt để điều tra rõ xác nhận, rồi lại nói nói sau.
“Chuyện hôm nay, là ta lỗ mãng trước, lẽ ra nên hướng về Lương cô nương chịu tội, cô nương lại không kể hiềm khích lúc trước, còn chỉ điểm cho ta kiếm pháp chi đạo, lòng dạ rộng lớn như vậy, ta mặc cảm không bằng.”
Tình Sương thu kiếm vào vỏ, trì hoãn nói rõ.
Lương Cẩm ngoắc ngoắc khóe miệng, nằm phục trêи bệ cửa sổ, cười tủm tỉm nhìn Y Nhân trong viện:
“Tình Sương tiên tử, người bên ngoài cứ “cô nương cô nương” gọi ta hoài còn chưa tính, ta cùng bọn hắn không quen tất nhiên là bất tiện tính toán, nhưng tiên tử cũng xưng hô ta như vậy, ta chính là vừa cứng ngắt vừa khó chịu, ngươi xem chúng ta quen biết cũng đã mấy năm rồi, tiên tử không bằng cùng ta thay cái xưng hô?”
Lương Cẩm mỗi khi nói chuyện cũng khiến Tình Sương phi thường kinh ngạc, nàng nghĩ cái gì liền nói cái đó, lúc này thì một một bên láo lỉnh, một bên đả xà tùy côn, còn muốn tiến thêm một bước rút ngắn quan hệ lẫn nhau, Tình Sương bất đắc dĩ nở nụ cười, chỉ nói:
“Vậy ngươi cảm thấy ta nên kêu ngươi thế nào?”
Lương Cẩm nhất thời hăng hái lên, vươn mình trực tiếp từ trước cửa sổ nhảy ra, cười hì hì nói:
“Tiên tử cùng ta xấp xỉ tuổi nhau, không bằng kêu ta tiểu Cẩm thì sao?”
Tình Sương cảm thấy buồn cười, lúc trước nàng vốn cảm thấy Lương Cẩm da mặt dày, trước mắt mới phát hiện da mặt của nàng đâu chỉ là dày, quả thực dày đến không mức không thể dày thêm được nữa, nàng mặt không đỏ tim không đập liền như vậy một cách tự nhiên mà nói ra, cái gì gọi là quen biết đến mấy năm rồi, rõ ràng là thời gian các nàng tiếp xúc lẫn nhau gộp lại cũng mới chỉ là mấy ngày mà thôi.
Tình Sương do dự hồi lâu, vốn muốn từ chối, nhưng thấy Lương Cẩm hai mắt sáng lên lấp loá, thật giống khá là chờ mong, lại chợt mềm lòng, nàng mím mím môi, sau đó nói:
“Tiểu Cẩm.”
Âm từ quen thuộc đột nhiên từ trong miệng Tình Sương đi ra, Lương Cẩm tâm run lên bần bật, chợt không tự chủ được đỏ cả mắt, nàng mãnh liệt cúi đầu, không để Tình Sương nhìn thấy dáng vẻ nàng lúc này, mãi đến tận mấy lần hô hấp thật sâu, mới cố nén để cho mình không quá chật vật thất thố.
Trong lòng nàng tuy rằng kỳ vọng có thể nghe xưng hô mà Sương nhi kiếp trước gọi chính mình, nên rút cuộc không có gửi hy vọng quá lớn, nhưng không ngờ, Sương nhi thật sự đáp lại.
Khi nàng ngẩng đầu lên, cặp con ngươi đen nhánh kia phảng phất đựng một vùng ngân hà, tràn đầy ý cười dịu dàng, nàng thẳng tắp nhìn mắt của Tình Sương, nhẹ giọng đáp:
“Ừm.”.