Trọng Sinh Chi Thiên Đạo Thù Tình

Chương 102: Trở Mặt Thành Thù






Lương Cẩm trong lòng thở dài một tiếng, nàng biết tính tình Phần Thiên Tình, tiểu thư Phần Tình sơn cốc này là một cô nương cực kỳ đơn thuần, nàng vẫn ở dưới sự bảo vệ của phụ mẫu cho đến trưởng thành, chưa bao giờ hiểu đạo lý lòng người hiểm ác.
Nếu chỉ có một mình nàng, nàng lúc này hẳn là hoang mang lo sợ, sẽ không hưng sư động chúng đi tới nơi này như thế.

Nếu đến rồi, coi như không phải là ý định của chính nàng, thì chuyện hôm nay, nhất định có nói thêm nữa cũng vô dụng.
“Tình tỷ tỷ tới đây, chính là đã quyết định rồi sao?”
Lương Cẩm trước sau ung dung, ánh mắt của nàng ôn hòa không gợn sóng, cùng Phần Thiên Tình thản nhiên đối diện, khiến người kia xấu hổ cúi thấp đầu xuống.

Phần Thiên Tình hai mắt đỏ chót, nàng đã bị tai nạn đột nhiên ập tới đả kϊƈɦ đến thương tích đầy mình, không biết nên tin tưởng ai, lại nên làm lựa chọn ra sao.
Giữa lúc Phần Thiên Tình do dự, một gã lão giả đạo bào nâu đen phía sau nàng lạnh hừ một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo miệt thị Lương Cẩm, nói:
“Coi như không phải bọn ngươi làm hại Phần Tình sơn cốc, việc này cũng bởi vì bọn ngươi mà thành, tất nhiên cùng bọn ngươi không thể tách rời quan hệ!”
Một lão giả mặc bào phục xanh đen đứng ở một bên khác, hình dáng tướng mạo gầy gò xấu xí cũng phất tay áo chê cười:
“Cuối cùng phải hay không phải, chờ lão phu đem bọn ngươi bắt giữ, gặp mặt sẽ hiểu.”
Hắn dứt tiếng, lúc này ra tay, một trảo hướng Lương Cẩm chộp tới.
Người này nói động thủ liền động thủ, cuồng ngạo đến cực điểm!
Lương Cẩm ánh mắt phát lạnh, coi như nàng bán Phần Thiên Tình hai phần bộ mặt, nhưng Phần Tình sơn cốc chính là cùng nàng không có nửa điểm giao tình, những người này không đem nàng để ở trong mắt như vậy, nàng liền không nên cho bọn họ sắc mặt tốt! Khóe mắt nàng liếc qua Phần Thiên Tình sắc mặt tái nhợt, nhưng thấy người kia hơi nghiêng đầu, vẫn chưa ngăn cản người bên cạnh ra tay.

Thấy thế, Lương Cẩm bất đắc dĩ thở dài, Phần Thiên Tình ngầm thừa nhận dĩ nhiên đã biểu lộ thái độ của nàng.
Chưởng phong trực tiếp tới, Lương Cẩm trong mắt hiện ra hàn mang, nàng xoay cổ tay một cái, trường kiếm nắm chắc, liền muốn cùng người đến liều mạng.

Thế nhưng, một đạo gió mát lạnh lẽo bỗng nhiên lướt nhẹ qua, kiếm ảnh nhẹ nhàng, sau khi phát sinh vang lên giòn giã, cái lão giả xuất thủ kia hoàn toàn biến sắc, đem tay rút về, liền lùi lại hai bước.
Hắn đứng trước người Phần Thiên Tình, biểu hiện nghiêm nghị, tay phải giấu ở phía sau, khép tại trong ống tay áo, nhưng ống tay này lại có một điểm nhỏ bị máu thấm ướt, màu sắc hơi đậm, càng là ở ben dưới một kϊƈɦ vừa nãy, lòng bàn tay người này liền bị thương nhẹ.
Chờ thấy rõ Tình Sương xuất hiện ở cửa viện, lão giả xấu xí này bỗng nhiên cắn răng, cả vẻ mặt và giọng nói đều nghiêm túc quát lớn:
“Nữ tử này có tu vi Kết Đan! Cốc chủ cùng Thiếu cốc chủ đích thị là người này giết chết không thể nghi ngờ!”
Phần Thiên Tình cả người chấn động, không thể tin tưởng ngẩng lên mắt nhìn hướng về Tình Sương, lúc trước Phần Thiên Lộc nói muốn kiểm chứng thân phận hung thủ, bởi vì Tình Sương ở trong tay của ba cái trường lão Luyện Thể đại viên mãn bị thương, bọn họ liền an bài ba cái Luyện Thể tu sĩ trông coi ở ngoài biệt viện, bây giờ Kết Đan lão tổ ra tay, cũng tại trong tay nàng bị ăn thiệt thòi!
Một Kết Đan tu sĩ, muốn muốn tránh tai mắt của Luyện Thể tu sĩ, đánh giết Phần Thiên Lộc cùng trọng thương Phần Vân Hạc, mấy thứ đó thật như dễ như trở bàn tay.
Thời khắc này, Phần Thiên Tình kinh ngạc với Tình Sương rõ ràng có Kết Đan tu vi, rồi lại hết sức giấu diếm sự thật, căn bản liền không có quá nhiều suy nghĩ, lý trí trong nháy mắt đã bị cừu hận nhấn chìm, sắc mặt của nàng đột nhiên biến đổi, cắn răng nói:
“Kính xin ba vị lão tổ ra tay, bắt người này!”
Lương Cẩm tâm âm trầm nhất thời lại càng trầm, lúc nãy Tình Sương nhất định là lo lắng nàng không địch lại Kết Đan tu sĩ, mới ra tay trước.

Nhưng cùng Kết Đan tu sĩ giao thủ, tu vi của Tình Sương tự nhiên không được ẩn giấu được, lúc trước nàng từng nói, kẻ xấu ra tay đánh giết Phần Vân Hạc chính là Kết Đan tu vi, mà chính nàng lại cũng chính là tu vi Kết Đan cảnh giới!
Đừng nói Phần Thiên Tình đã bị cừu hận che đậy tinh thần, coi như lý trí nàng vẫn còn, có người hữu tâm ở bên đổ thêm dầu vào lửa, nàng cũng tất nhiên thà rằng giết nhầm, cũng không chịu buông tha!
Nàng căn bản sẽ không suy nghĩ, nguyên nhân thực sự mà ngày đó Tình Sương chưa toàn lực ra tay, hiện nay chỉ liếc một cái liền nhận định, Tình Sương chính là hết sức ẩn giấu tu vi, còn rũ sạch chính mình, cố ý ra tay giết Phần Thiên Lộc!
“Tình tỷ tỷ! Hai người bọn ta mấy ngày nay nửa bước đều chưa đi ra! Ngươi nghĩ thông suốt một chút!”
Lương Cẩm sắc mặt trầm ngưng, cao giọng quát lên.

Nàng đương nhiên sẽ không khờ dại gửi hy vọng vào Phần Thiên Tình đột nhiên nghĩ thông suốt, cừu hận một khi cắm rễ vào tâm, ngoại nhân có nói nhiều hơn nữa, đều không có bất kỳ ý nghĩa.
Nàng chỉ là muốn kéo dài nửa khắc, lấy đó làm tốt chuẩn bị nghênh chiến.
Phần Thiên Tình thân thể gầy yếu không cách nào ức chế kịch liệt run rẩy, khóe môi của nàng bị răng cắn sức, hiện ra nội tâm kịch liệt giãy dụa, cuối cùng, nàng vẫn là cúi đầu, không nhìn tới con mắt của Lương Cẩm, thấp giọng lẩm bẩm nói:
“Cẩm muội muội, ta tất nhiên là tin ngươi, nhưng e sợ ngươi cũng bị nữ tử này lừa gạt rồi, chuyện hôm nay ngươi không nên xen vào nữa, ta định sẽ không kêu các trưởng lão tổn thương ngươi.”
Nghe lời nói ấy, chính là Tình Sương tính tình lành lạnh như thế nào đi nữa, trong lòng lại nổi lên một chút sóng lớn, mắt nhìn về phía Lương Cẩm bên nàng, muốn biết người này sẽ làm ra quyết định như thế nào.
Lương Cẩm bùi ngùi thở dài, mỉm cười một tiếng:
“Nếu là như vậy, sau này, kính xin Tình tỷ tỷ tự thu xếp cho tốt.”
Bước chân nàng hướng phía trước đạp xuống, đem Tình Sương ngăn ở phía sau, đầu lưỡi phun ra một ngụm máu, phất tay bôi quá, năm ngón tay liền một mạch lộ ra hai cái ấn phù quỷ dị:
“Chỉ cần ta ở đây, sẽ không cho bất luận người nào động nàng!”
Lương Cẩm ánh mắt kiên nghị, thân khí thế đột nhiên cất cao, liền giải hai cái phong ấn, đem thực lực tăng mạnh lên tới Luyện Thể Tam Cảnh.
Nàng đương nhiên biết điều nàng làm lúc này cũng không thể thay đổi quyết ý của Phần Thiên Tình, nhưng trong lòng nàng lại không tự chủ được bay lên hai phần tâm tình khổ sở.


Phần Thiên Tình vốn nên là một cái cô nương không buồn không lo, có huynh trưởng thương yêu, có từ phụ để dựa vào.

Nhưng mà vào lúc này, phụ huynh* toàn bộ đều chết, lại cùng bạn bè ban đầu sơ giao tốt ân đoạn nghĩa tuyệt.
(*phụ huynh: phụ thân cùng huynh = cha cùng anh trai)
Lương Cẩm lời nói như một lưỡi đao vô tình, trực tiếp đem tâm vết thương chồng chất của Phần Thiên Tình cắt ra một đạo lỗ hổng đẫm máu.

Lương Cẩm vốn không muốn tổn thương Phần Thiên Tình, nhưng nếu cần phải đem Tình Sương an nguy đến áp chế nàng làm ra lựa chọn, vậy thì liền căn bản không có lựa chọn khác!
Sương nhi nàng là nàng hận không thể để ở trong lòng tận một đời này dốc sức thương yêu người kia, đừng nói Sương nhi vốn là không sai, coi như nàng thật sự giết người, Lương Cẩm cũng nguyện ý vì nàng tàn sát hết hạng người lòng mang oán phẫn trêи thiên hạ!
Tình Sương nhìn gò má Lương Cẩm, trong lúc hoảng hốt thật giống như lại thấy lúc trước ở bên trong Lâm Phong Tiên Nhân di tích, Lương Cẩm liều mình che ở trước người của nàng, bộ dạng quyết tuyệt không hối hận như vậy.

Rõ ràng Lương Cẩm chính mình, vai cũng không dày rộng, tuổi tác cùng nàng xấp xỉ, tu vi vẫn còn không cao bằng nàng, nhưng dù thế nào đi nữa cũng muốn che ở phía trước nàng, nguy hiểm to lớn hơn nữa, đều đem hết toàn lực ôm tại chính bả vai của mình.
Dù cho từ nhỏ vô tình, Tình Sương cũng cảm thấy nỗi lòng đặc biệt phức tạp, ánh mắt của nàng đảo qua mọi người đang nhìn chằm chằm ngoài sân, bỗng nhiên bật cười lớn:
“Ta không cần ngươi tới bảo vệ.”
Những người này, nàng còn không nhìn ở trong mắt, lúc trước sở dĩ không ra tay, chính là đối với việc chính mình không thể đúng lúc ngăn cản hắc y nhân kia, đến nỗi Phần Vân Hạc bị thương mà trong lòng mang hổ thẹn, hiện nay Phần Tình sơn cốc khinh người quá đáng, nàng chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ chết.
Bên trong âm thanh lành lạnh của Tình Sương mang theo một chút ý cười vang ở bên tai, Lương Cẩm hơi sững sờ, chợt lắc đầu bật cười:
“Tiên tử tất nhiên là sâu không lường được.”
Cái lão giả xấu xí kia ngoài sân kia tên gọi là Vũ Đạo Nhân, thấy Lương Cẩm Tình Sương hai người lúc này còn đang chuyện trò vui vẻ, trong lòng vừa quê độ vừa phẫn nộ, xùy tiếng nói:
“Điếc không sợ súng! Lục Vân Tử, Dược Đạo Tử, theo ta ra tay đem hai nữ nhân này bắt lại!”
Dứt tiếng, hắn trước tiên lao ra, muốn tóm lấy Lương Cẩm.

Bào phục nâu đen Lục Vân Tử cùng bạch y Dược Đạo Tử cũng theo tiếng mà động, xông thẳng Lương Cẩm Tình Sương hai người mà tới.
“Tiểu Cẩm, ngươi và ta đánh cược thì sao?”
Mắt thấy ba cái Kết Đan tu sĩ từ ba phía mà đến, Tình Sương bỗng nhiên mở miệng.

Nàng cũng không phải người không hiểu biến báo*, việc của Phần Tình sơn cốc dĩ nhiên không còn cách nào cứu vãn, dưới tình huống Phần Vân Hạc cùng Phần Thiên Lộc đều đã qua đời, Phần Tình sơn cốc tuyệt đối không thể tiếp thu hoà đàm**, do đó mà ngày hôm nay các nàng chỉ có thể trước tiên tạm thời tránh đi mũi nhọn.
(* biến báo: dựa theo tình hình khác nhau, thay đổi một cách vô nguyên tắc)
(**hòa đàm: đàm phán trong hoà bình)
Lương Cẩm nghe tiếng, quay đầu lại nhìn nàng, hỏi:
“Đánh cược gì?”

“Ai trước tiên leo lên đỉnh núi phía tây liền coi như người thắng, nếu ta thắng, muốn của ngươi ba ấm Lưu Niên Cảnh, nếu như ta thua, cho ngươi một trăm Thanh Ngọc.”
Nàng tin tưởng trêи người Lương Cẩm tất nhiên không chỉ có một bầu rượu kia, vì vậy cuộc nói chuyện này.

Lương Cẩm chính là kinh ngạc trợn to hai mắt, rất khó mà tin nổi, chợt lại đột nhiên phục hồi tinh thần, nàng nhíu mày lại, trong mắt lộ ra một tia giảo hoạt, cười nói:
“Nếu như ta thắng, không muốn một trăm Thanh Ngọc của ngươi, ngươi đem trâm ngọc trêи đầu đưa cho ta!”
Tình Sương yên lặng, nàng không nghĩ tới Lương Cẩm không muốn một trăm Thanh Ngọc, nhưng lại muốn một cái trâm ngọc không đáng giá chút nào trêи đầu nàng, một nhánh trâm ngọc mà thôi, đưa cho nàng lại có làm sao?
“Được! Nhưng ngươi phải thắng ta!”
Tình Sương hiếm thấy nổi lên chơi đùa chi tâm, nàng vừa dứt tiếng, Lục Vân Tử cùng Dược Đạo Tử chưởng phong đã đến phụ cận, Tình Sương kiếm chưa ra khỏi vỏ, chỉ lấy vỏ kiếm đi chặn, oành oành hai tiếng vang, Lục Vân Tử cùng Dược Đạo Tử phân biệt tách ra cùng Tình Sương lần lượt nhau đối kϊƈɦ một chưởng, Lục Vân Tử lui ba bước, Dược Đạo Tử liền lùi lại năm bước, trái lại Tình Sương, chỉ miễn cưỡng lui một bước.
Tê…êêêêêê.

.

.
Vây quanh ở ngoài sân quan chiến, mỗi một Luyện Thể tu sĩ bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tiếp ứng Phần Tình sơn cốc đều trợn to hai mắt, lộ ra thần tình không thể tin được, Tình Sương tuy rằng dùng khăn che mặt che chắn dung nhan, nhưng là từ hình dáng tướng mạo nhìn đến, tuổi của nàng nhiều lắm cũng chỉ chừng hai mươi, ở bên dưới tình huống Kết Đan tầng hai Lục Vân Tử cùng Dược Đạo Tử mới vào Kết Đan cảnh đồng thời ra tay, càng đều bị nàng một chưởng bức lui!
Một bên khác, Vũ Đạo Nhân một trảo chụp vào Lương Cẩm, cũng tại thời điểm chiêu thức gần người, chợt thấy trong mắt Lương Cẩm sáng lên một đạo ánh kiếm kinh thiên, thân thể hắn chấn động, động tác thi triển không tự chủ được chậm lại, Lương Cẩm lúc này chém ra một chiêu kiếm, nhắm ngay giữa vai phải người này, tại bả vai hắn vạch ra một đạo vết kiếm sâu thấy được tận xương!
Nàng bởi vì Phần Thiên Tình mà hơi có lưu thủ, vẫn chưa một chiêu kiếm lấy tính mạng, chỉ cầu thoát thân!
Có điều vừa chỉ đối mặt, bên trong ba cái Kết Đan tu sĩ mà Phần Thiên Tình mang đến, hai người bị Tình Sương đẩy lui, một tên khác càng là ở trong tay Lương Cẩm bị thương, ngoại vi Luyện Thể tu sĩ từng người từng người kinh hãi gần chết, bọn họ xưa nay chưa từng nhìn thấy người trẻ tuổi nào hung hãn như thế!
Dược Đạo Tử cùng Lục Vân Tử kinh nộ vạn phần, bọn họ làm sao cũng không nghĩ ra, hai người liên thủ, càng tại trong tay nhóc con đằng kia bị thiệt thòi, nhất thời xấu hổ không thể tả, liền muốn ra tay nữa, nhưng thấy kiếm xanh thẳm trong tay Tình Sương sáng loáng một tiếng ra khỏi vỏ, ánh kiếm di thiên, Kiếm Khí kinh khủng phảng phất ngưng tụ thành thực thể, giống như một trận cuồng phong, bao phủ toàn bộ biệt viện.
Người ngoài sân, chỉ cảm thấy có Hàn Phong đảo qua mặt, người có tu vi hơi thấp, bị khí hàn của kiếm này đảo qua, da dẻ lộ ra tại bên ngoài lúc này bị vạch ra mấy đạo vết thương sâu cạn không đồng đều.
Tình Sương một chiêu kiếm quét tới, ánh kiếm trước mặt, có mấy phần Khai Thiên Tích Địa tư thế!
Lục Vân Tử hai người đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh, bị đạo ánh kiếm đáng sợ này miễn cưỡng bức lui, lúc ngẩng đầu lên, liền đã thấy Lương Cẩm cùng Tình Sương đồng thời nhảy lên, giẫm trêи đầu của đông đảo Luyện Thể tu sĩ, trong thời gian ngắn liền thoát khỏi vòng vây!
Hai người đều là hạng người khinh công trác tuyệt, đông đảo tu sĩ Phần Tình sơn cốc còn chưa phục hồi tinh thần lại, hai đạo bóng người mảnh khảnh liền nhanh chóng thoát đi!
“Đuổi theo! ! ! !”
Vũ Đạo Tử rơi trêи mặt đất, một tay đè chặt tổn thương sâu đến tận xương trêи vai, muốn rách cả mí mắt, âm thanh phẫn nộ rít gào!.