Trọng Sinh Chi Thiên Đạo Thù Tình

Chương 74: Kiếm Trận






Dương Đạo Tử bị người một chiêu ngăn trở, bỏ mất cơ hội ngăn, Nguyên Anh tu sĩ thần bí kia vừa ra tay, nhất thời trong vòng mười trượng lượn lờ ma khí, quỷ ảnh um tùm, ma khí này mức độ chính là đậm đặc, xa không phải ma tu tầm thường có thể so sánh.

Dương Đạo Tử biến sắc mặt, lúc này cắn răng trầm giọng:
“Ma tộc!”
Không nghĩ tới Thi Quỷ môn càng cùng Ma tộc cấu kết, Ma tộc không ngờ lại xuất hiện tại hậu thế!
Ma tộc cùng ma tu tuyệt đối là hai khái niệm, ma tu nói cho cùng vẫn là người, dù cho sau khi ma hóa thân thể đã bền vững hơn so với tu sĩ bình thường, nhưng chung quy không sánh được chân chính ma.
Ngàn năm trước Ma tộc làm thiên hạ loạn lạc, muốn từ Cửu U Thâm Uyên xông vào Nhân giới, mưu toan lấy Nhân giới làm hòn đá bàn đạp, để tấn công Tiên giới, thế nhưng tộc nhân đương thời anh tài xuất hiện lớp lớp, tu sĩ cấp cao chỗ nào cũng có, Nguyên Anh cảnh tu sĩ cũng không phải tuyệt đỉnh, bên trêи Trung Châu, Hóa Thần tu sĩ liền chỉ có năm ngón tay, trong đó người kiệt xuất chói mắt nhất, chính là Lăng Vân Tông Lăng Phong Hoa.
Lăng Phong Hoa tu vi đã tới Hóa Thần đỉnh cao, lấy Tâm Kiếm tự nghĩ ra hoành hành thiên hạ, cũng nắm giữ một dạng pháp bảo có một không hai, lúc nào cũng có thể Phá Hư mà đi.
Vừa vặn gặp ma họa thiên hàng, Lăng Phong Hoa phá quan mà ra, cao thủ ma tộc đánh vào Lăng Vân Tông sơn môn, cũng tại dưới kiếm Lăng Phong Hoa dồn dập ngã xuống, cho đến cùng chân ma Hóa Thần cảnh đỉnh cao ra tay, cùng Lăng Phong Hoa đại chiến bảy ngày, kỹ kém một bậc, bị Lăng Phong Hoa phong ấn tại cấm địa trong tông!
Sau trận chiến này, Lăng Phong Hoa cũng bị thương rất nặng, vì vậy không có cách nào đem này chân ma triệt để đánh giết, chỉ có thể không ngừng gia cố phong ấn, không cho tà ma này thoát vây, gieo vạ nhân gian.
Ma tộc tu sĩ ở Nhân giới không chiếm ưu thế, rất nhanh liền bị đè xuống, tử thương nặng nề, không thể không lui về Cửu U, sau lần đó ngàn năm, đều chưa từng xuất hiện.
Vì vậy trước mắt chợt xuất hiện Ma tộc tu sĩ, Dương Đạo Tử trong lòng hoảng sợ, nhớ tới Ma tộc dũng mãnh, không khỏi sắc mặt trầm ngưng, không dám lưu thủ.
Một bên khác Thanh lão quỷ bàn tay xuất Hắc Viêm, nhằm phía đại trận bảo vệ tông của Lăng Vân Tông, Thanh Vân Tử lạnh hừ một tiếng, phi thân mà lên, cùng Si Đạo Nhân hợp tác, cùng nhau chống đỡ Thanh lão quỷ.
Thanh lão quỷ, Dương Đạo Tử cùng Ma tộc tu sĩ thần bí kia đều là mới vào Nguyên Anh tu vi, Thanh Vân Tử là Kết Đan đại viên mãn, cùng Nguyên Anh cách một tia, phối hợp đại trận bảo vệ tông, miễn cưỡng có thể chống đỡ trong thời gian ngắn.
Kiếm Đạo Tử điều khiển đại trận bảo vệ tông phối hợp Thanh Vân Tử, trong lúc nhất thời, song phương ngươi tới ta đi, đánh đến kịch liệt, trêи bầu trời Thanh Vân đài, không ngừng nổ đùng “ầm ầm” nổ vang, dư âm tứ tán, khiến đệ tử Lăng Vân Tông trêи mặt đất nơm nớp lo sợ, không nhúc nhích được.
Sau khi đỉnh cao chiến đấu trêи không trung khai hỏa, trêи mặt đất, đệ tử bốn phía trêи khán đài chưa kịp rút đi đột nhiên bị cản trở, bốn người trong đó có Kết Đan tu vi, càng có hơn mười người có Luyện Thể cảnh giới, những người này tất cả đều là đội ngủ nhân thủ trong tông mà Thi Quỷ môn sắp xếp đến đây xem cuộc chiến.
Một tên Kết Đan tu sĩ trong đó hướng Mục Đồng cùng Lăng Vân Tông đệ tử ra tay, Lăng Thương Khung đúng lúc chạy tới, cùng hắn đối kϊƈɦ một chưởng, cả hai lùi lại mấy bước!

Lăng Thương Khung đã đột phá tới Kết Đan!
Người kia ánh mắt phát lạnh, muốn tốc chiến tốc thắng, lúc này bắt chuyện với một tên Kết Đan tu sĩ khác, vây kín Lăng Thương Khung, muốn đem Lăng Thương Khung lưu lại!
Thế cuộc càng ngày càng kém, Lăng Kiếm Huy đột nhiên thấy biến cố, dẫn một đám Lăng Vân Tông Luyện Thể tu sĩ ngăn cản địch đến, thế nhưng quả bất địch chúng*, bị đột nhiên nhóm lớn người xuất hiện đánh đến liên tục bại lui.
(* quả bất địch chúng: người ít không đánh lại đông)
Mắt thấy Thanh Vân đài liền muốn bị những ngoại địch này chiếm lĩnh.
Ở giữa trêи đài cao, Lương Cẩm ôm Trần Du trọng thương, cả người run rẩy không thôi.
Trần Du khí tức yếu ớt, phảng phất như lúc nào cũng có thể vụt tắt, nàng nỗ lực mở mắt, tầm mắt mơ hồ nhìn về phía Lương Cẩm, cho dù cả người gân cốt đứt đoạn, nàng vẫn là nỗ lực lộ ra nụ cười, giống như ôn nhu trước kia, khiến Lương Cẩm đau lòng như cắt, nước mắt không ngừng được nhỏ xuống.
“A Cẩm.

.

.”
Nàng há miệng, nhiều từ ngữ vẫn chưa thể phun ra, liền có máu tươi tràn ra khóe môi.
“Sư tôn! Sư tôn ngươi đừng nói nữa!”
Đột nhiên nghe thấy âm thanh của Trần Du, Lương Cẩm bỗng nhiên thức tỉnh, nàng hoảng hoảng trương trương* từ trong vòng tay chứa đồ lấy ra một đám lớn đan dược, không chút do dự đem đan dược cấp cao giá trị liên thành cho vào miệng Trần Du, dược lực tinh khiết tràn vào thân thể Trần Du, đối với thương thế của nàng lúc này mà nói lại chỉ là như muối bỏ biển.
(* hoảng hoảng trương trương: vội vàng hấp tấp)
Lúc Lương Cẩm lại muốn đem đan dược đút cho Trần Du, Trần Du lại mỉm cười lắc lắc đầu, ngậm miệng từ chối, những đan dược này đối với thương thế của nàng là vô bổ, dùng lãng phí, không bằng để Lương Cẩm chính mình giữ lại, nếu như Lương Cẩm có thể tại kiếp nạn hôm nay sống sót, như vậy những đan dược này, nàng đều có thể sử dụng được.
Ánh mắt của nàng nhìn phía bầu trời xa xôi, trêи nét mặt lộ ra mấy phần hồi ức, mấy phần sầu khổ, cũng có mấy phần giải thoát, nàng nói:
“A Cẩm.

.

.

Đồ nhi ngoan, không cần.

.

.

Vì sư phụ.

.


.

khổ sở.”
Lương Cẩm gắt gao cắn răng, nỗ lực không cho nước mắt rơi càng thêm mãnh liệt, thế nhưng bi thương trong lòng lại không cách nào ngăn chặn, nàng nghĩ muốn khống chế, nhưng thứ đau đớn tới tận xương này lại không thể giảm xuống.

Nàng thật hận, tại sao chính mình ngông cuồng tự đại như vậy không có sớm nói để chuẩn bị thật tốt, tại sao đều là để sư tôn thay mình gánh chịu tai họa vốn nên thuộc về mình.
“Sư phụ.

.

.

Đời này.

.

.

Không tiếc không hối hận.”
Nàng mỗi một câu nói, khóe miệng liền tuôn ra một chùm máu tươi, cuối lời nói, đã có chút không rõ ràng rồi.
Lương Cẩm muốn làm cho nàng không nên nói nữa, nhưng vô luận như thế nào cũng không mở miệng được, nàng trơ mắt mà nhìn Trần Du ánh mắt tan rã, thần thái an tường nhắm hai mắt lại.
Trong nháy mắt đó, lòng của nàng bị bi thương to lớn lấp kín, thống khổ vô biên vô tận bao phủ tới, cơn đau này cùng thời điểm kiếp trước nghe tin Tình Sương bỏ mình không giống nhau, càng giống như đau buồn cùng đau đớn khi cốt nhục chí thân tự dưng mất, thế giới của nàng phảng phất vào lúc này trời long đất lở, việc nàng tính toán sự kiện, khắp nơi bảo vệ sư tôn của nàng, cho đến nay đều vô ít.
Nàng cũng không còn chổ dựa vào, lại sẽ như tiền thế* lẻ loi hiu quạnh như thế, giống như bèo không rễ, du đãng ở bên trong đất trời, cô độc.
(*tiền thế: kiếp trước)
Dù cho tất cả đã làm lại, nhưng nàng lại đi lên con đường kiếp trước.
Tất cả những thứ này, đều tại Thi Quỷ môn!
“A A A A A A A! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !”
Lương Cẩm ngửa mặt lên trời rít gào, âm thanh đau buồn đến bi thống, tan nát cõi lòng.
Nàng cần phải để Thi Quỷ môn nợ máu trả bằng máu!
Tiếng rít gào qua đi, nước mắt xẹt qua gò má, vùi sâu vào vạt áo, khiến cho nàng từng điểm từng điểm bình tĩnh lại.
Nàng đem Trần Du đặt nằm ngang, che kinh mạch quanh thân của nàng, đem nguyên thần cùng tâm hồn của nàng khóa lại, dùng chính máu mình ở dưới thân Trần Du vẽ ra trận pháp, uẩn nhưỡng thân thể của nàng, đem ý thức của nàng mạnh mẽ kéo lại.
Trước mắt Trần Du vẫn chưa chân chính chết đi, trận pháp này chính là nàng kiếp trước ngẫu nhiên đoạt được, lấy máu tươi người sống làm dẫn, có thể khóa chặt thần hồn, mạnh mẽ lưu lại sinh cơ người sắp chết, lực lượng của trận pháp tồn tại lưu lại bảy ngày, chỉ cần ở trong vòng bảy ngày này tìm được phương pháp giải cứu, liền có thể cải tử hồi sinh.
Nàng đã không lo được việc chính mình có thể bị bại lộ bí mật trọng sinh, chỉ cần có thể cứu sư tôn, coi như bại lộ, thì lại làm sao? Làm xong tất cả những thứ này, nàng chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn về trêи không.
Đúng lúc gặp Thanh Vân Tử bị Thanh lão quỷ một chưởng đẩy lui, miệng phun máu tươi, liền rút lui mấy bước, Hắc Viêm trong tay Thanh lão quỷ đánh về kiếm ảnh hư vô, một tiếng vang ầm ầm nổ ra, toàn bộ Lăng Vân Tông đều tại dưới một kϊƈɦ này rung động không ngớt.
Kiếm Đạo Tử lúc này trong miệng phun ra một búng máu, nhưng trong mắt hắn lại bắn ra kiếm ý cùng thần quang bất khuất, cắn chặt hàm răng, tiếp tục thao túng đại trận, cùng Thanh lão quỷ giao chiến.

Một bên khác Dương Đạo Tử cùng Ma tộc Nguyên Anh đánh đến khó phân thắng bại, nhất thời phần không cao thấp.

Trêи Thanh Vân đài, một đám Kết Đan Luyện Thể tu sĩ Thi Quỷ môn quan sát Lăng Thương Khung Si Đạo Nhân đám người bị đẩy vào tuyệt cảnh, Mục Đồng Tần Phong cùng Lăng Vân Tông Trúc Cơ đệ tử đều bắt làm tù nhân.
Lương Cẩm nhếch môi, nhắm mắt lại, thở ra trọc khí bên trong thân thể, xoay cổ tay một cái, một viên ấn phù khác xuất hiện ở đầu ngón tay, chính là phù thi* giải đạo phong ấn thứ hai.
(*phù thi: phù giải)
Phù thi xuất hiện, nàng không có nửa điểm do dự, linh lực cuồn cuộn trong khoảng khắc, đem phù kϊƈɦ hoạt.
Phù văn quỷ dị thứ hai bên trong đan điền ầm ầm phá nát, chân khí kinh khủng rót vào toàn thân nàng, suýt nữa phá tan kinh mạch của nàng! Mạnh mẽ mở ra đạo phong ấn thứ hai, khả năng xảy ra tai họa bạo thể, nhưng mà nàng cũng đã không thèm để ý rồi.
Lương Cẩm miệng mũi chảy máu, miễn cưỡng ngăn chặn chân khí điên cuồng cuồn cuộn ở trong cơ thể, khí tức bốc lên trong nháy mắt, nàng từ tu vi từ mới vào Luyện Thể cảnh, đột nhiên nhảy lên tới trung kì Luyện Thể cảnh giới.
Hai tay hợp lại, bấm ra kiếm quyết kỳ quái!
Đột nhiên, từng đạo từng đạo Kiếm Khí lấy chổ dứng dưới chân nàng làm trung tâm, nhanh chóng khuếch tán ra, trong nháy mắt, không ít hơn vạn đạo kiếm khí phi tiên mà ra.
Thanh Vân Phong run rẩy, biến hóa càng ngày càng mãnh liệt, hầu như toàn bộ ngọn núi đều muốn sụp đổ!
Tam tông tu sĩ đang giao chiến đồng thời cả kinh, ngưng trọng quay đầu nhìn về phía đài cao, liền ngay cả Thanh lão quỷ, Dương Đạo Tử, cùng cái Ma tộc Nguyên Anh tu sĩ kia cũng tạm dừng trong chốc lát.
Chỉ thấy Lương Cẩm nhắm hai mắt, hai tay nắm bắt ấn quyết kỳ quái, từng bước từng bước, càng đăng thiên mà lên!
Lăng không hư độ, chỉ có Nguyên Anh tu sĩ mới có thể làm được sự tình này!
Thế nhưng hơi thở của nàng, rõ ràng chỉ có Luyện Thể Nhị Cảnh!
Vô số Kiếm Khí bắn ra hàng loạt ở bên trong trời đất, đem trọn cái Thanh Vân Phong bao phủ ở bên trong, phảng phất tự sinh thành một thế giới, để Thanh Vân Phong cùng ngoại giới hoàn toàn ngăn cách.
Lương Cẩm trôi nổi ở giữa không trung, phảng phất như quân vương thống lĩnh vô số kiếm khí kiếm, trong lúc phất tay, vạn kiếm thần phục.
Kiếm Khí càng tụ càng nhiều, từng đạo từng đạo tia sáng trắng quỷ dị từ dưới chân Lương Cẩm sáng lên, nhanh như tia chớp lan tràn ra, hình thành một đại trận chu vi trăm trượng, mà bản thân Lương Cẩm, chính là mắt trận.
“Kiếm trận! LĂNG VÂN KIẾM CÁC KIẾM TRẬN! ! ! ! !”
Cái Ma tộc Nguyên Anh kia đột nhiên thất thanh gào lên, thậm chí cho dù là Dương Đạo Tử cùng Thanh lão quỷ là Lăng Vân Tông người mình, đều đồng nhất không nhận ra cái kiếm trận này, nhưng mà làm Ma tộc tu sĩ, hắn một chút liền nhìn ra ý đồ của Lương Cẩm!
Ngàn năm trước, Ma tộc tấn công Lăng Vân Tông, cũng tại bên trong Lăng Vân Tông toàn quân bị diệt, ngoại trừ cuối cùng chân ma bị phong ấn, trong ma quân tiến công không thiếu Ma tộc tu sĩ Hóa Thần cảnh, nhưng không có người nào có thể đi ra khỏi Lăng Vân Tông.
Nghiên cứu căn do, chính là trong tay Lăng Phong Hoa có một cái chí cường pháp bảo, Lăng Vân Kiếm Các!
Kiếm trận mở ra, uy không thấp hơn Hóa Thần!
Sau đại chiến, Ma tộc lui về Cửu U, hầu như tất cả Ma tộc tu sĩ đều phải thông hiểu bí mật Nhân giới, trong đó liền có Lăng Vân Kiếm Các!
Nguyên do mà lúc này, kiếm trận khởi động, hắn một chút liền nhận ra được, bởi vì đối với uy phong kinh khủng của kiếm trận ngàn năm trước hoảng sợ, hắn suýt nữa vứt giáp mà chạy, mặc kệ kẻ khác!
Nhưng trong nháy mắt sau khi kinh ngạc, hắn mới bừng tỉnh phát hiện, uy phong của trận pháp này kém xa Hóa Thần, chỉ có uy năng của mới vào Nguyên Anh, nguyên nhân chính là vì người điều khiển đại trận thực lực quá yếu!
Ý niệm này vừa nảy ra, Quỷ Hỏa trong mắt hắn nhất thời sáng tối chập chờn, ánh mắt đăm đăm nhìn chằm chằm Lương Cẩm trong trận, nếu có thể đem Lăng Vân Kiếm Các cướp đi, chắc hẳn ma công của chính mình dĩ nhiên có thể nâng cao một bước!.