Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần

Chương 142: Thay đổi 180°




Thạch Phong dùng Vô Thanh Bộ, có thể ung dung di chuyển trong phạm vi 40 mét, xuất hiện mục ở phía sau mục tiêu, mặc dù không có kỹ năng của nguyên tố sư là Thiểm Thước, làm lạnh lại ngắn, thế nhưng Vô Thanh Bộ so với Thiểm Thước xa nhiều, hơn nữa không cần bất luận động tác thi pháp gì, không tiếng động không hình, rất khó phát hiện.

“Không!”

“Chạy mau!”

Phong Vân Vô Huỷ nhìn khắp bốn phía, giật mình phát hiện Thạch Phong đang ở phía sau nhóm trị liệu, lập tức hét lớn.

Tuy là nhóm trị liệu đều nghe, nhưng là vẫn quay đầu nhìn về Phong Vân Vô Huỷ ngơ ngác như những chú nai tơ đeo nơ, bởi vì bọn họ căn bản không biết Phong Vân Vô Huỷ có ý gì? Tại sao muốn chạy?

“Chậm rồi cưng.”

Thạch Phong đương nhiên sẽ không cho bất cứ cơ hội nào, vì tiết kiệm thời gian, thậm chí ngay cả kỹ năng cũng không thèm dùng, trong nháy mắt tạo ra mười hai đạo kiếm ảnh, trong nháy mắt giết 4 tên trị liệu vẫn đang ngơ ngác không có bất kì phòng bị.

“Dạ Phong!” Phong Vân Vô Huỷ trừng mắt về phía Thạch Phong, hai mắt phóng ra vô số tia lửa giận, hét lớn, “Mày đang tìm chết!”

Phong Vân Vô Huỷ thật sự phẫn nộ rồi, trị liệu chết hết, không có trị liệu đối phó Ám Ảnh Báo Vương nhất định sẽ trả giá vô cùng lớn, thậm chí có thể sẽ đưa tới đoàn đội bị giết hết, mà đầu sỏ gây nên chính là Dạ Phong.

Trong chớp mắt, Phong Vân Vô Huỷ từ trong không gian ba lô lấy ra năm cái mũi tên đen kịt, hướng về phía Thạch Phong chính là bắn liên tục một trận.

Trí Mệnh Xạ Kích!

Bắn ra năm mũi tên đều như lạc trôi giữ trời phóng về phía điểm yếu của Thạch Phong, thậm chí chặn đường đi của Thạch Phong.

“Các người thong thả từ từ chơi đi nha, tôi đi trước.” Giết hết dàn trị liệu đằng sau, đối mặt những mũi tên bay tới, Thạch Phong nhếch miệng mỉm cười, hắn hiện tại cũng không dám ở lâu rồi, nếu như bị những nghề nghiệp khác hạn chế cấp độ bắn trúng, nhất định sẽ là bi kịch, còn không bằng rời đi ngồi trên cây xem phim báo hồng và lũ người gian ác, Vì vậy Thạch Phong mở ra Phong Hành Bộ. Vụt một tiếng, để lại một bóng mờ hình ảnh của Thạch Phong. Chạy vào trong rừng cây, biến mất không còn dấu tích.

Năm mũi tên chỉ là xuyên qua bóng mờ mà Thạch Phong để lại.

Tuy người của Võ Lâm Minh rất muốn đuổi theo Thạch Phong nhưng rất tiếc vì tốc độ Thạch Phong quá nhanh, tiến vào rừng cây không tìm được bóng dáng.

“Moá.” Chứng kiến Thạch Phong chạy mất, Phong Vân Vô Huỷ nắm tay thật chặt, trong lòng bực tức.

“Lão đại Phong Vân, chúng ta còn muốn đuổi theo sao?” Một tên Thích khách cẩn thận hỏi.

Phong Vân Vô Huỷ lắc đầu, giọng nói trầm xuống: “Không đuổi.”

Hiện tại trị liệu đã chết, nếu như vừa cùng Ám Ảnh Báo Vương chiến đấu vừa tìm kiếm Thạch Phong, kết quả chỉ có một, đó chính đoàn đội bọn họ đều đi hưởng tuần trăng mật ở âm phủ, ngược lại làm cho Thạch Phong ngư ông đắc lợi.

Chỉ là Thạch Phong thể hiện sức chiến đấu mạnh mẽ, cũng đã làm cho hắn nhức đầu, một tiểu đội căn bản là đưa trang bị cho Thạch Phong giữ dùm mà, không có một đoàn đội căn bản bắt không được Thạch Phong, mà với tốc độ như thằng đang đau bụng chạy về nhà xí thế kia nếu như đuổi theo hắn vào cánh rừng, chính là một cái đoàn đội cũng không cho hắn giết. Muốn là bọn hắn hiện tại xông vào để đuổi Thạch Phong, tuyệt đối sẽ bị Thạch Phong ung dung thong thả giết từng tên một và mượn được một đống trang bị cũng vật phẩm, mà bọn họ lại không có cách nào đối phó.

“Tất cả mọi người rút lui khỏi đây. Mặc kệ Ám Ảnh Báo vương, đều cẩn thận bị Dạ Phong đánh lén và gửi thông báo đến các đoàn đội khác. Lập tức đến nơi này tập hợp, muốn lấy được đồ của ta ư, luyện thêm một trăm năm đi.” Phong Vân Vô Huỷ kiềm nén lửa giận, hồi phục lại tâm trạng bình tĩnh nói.

Mặc dù bây giờ buông tha Ám Ảnh Báo Vương rất đáng tiếc, nói như thế nào Ám Ảnh Báo Vương chỉ còn lại có hơn 20% HP, chỉ dựa vào một đống người, cũng có thể đè chết. Bất quá nếu ở lại bọn hắn cùng Ám Ảnh Báo Vương hai bên đều tổn thương hết, hắn không tin Thạch Phong sẽ không lại tới phá đám, bởi vì hắn tuyệt đối phải làm như vậy và không chỉ có thể giết chết bọn họ, còn có thể giết được Ám Ảnh Báo Vương thu được kinh nghiệm cùng với vật phẩm rơi ra.

Một mũi tên trúng hai con nhạn, cớ sao mà không làm?

Nghĩ tới đây, Phong Vân Vô Huỷ quyết định buông tha Ám Ảnh Báo Vương.

Nếu để Thạch Phong chiếm được, còn không bằng buông đôi tay nhau ra, như vậy người nào cũng không chiếm được.

Hiện tại Ám Ảnh Báo Vương còn lại hơn 20% HP, coi như Thạch Phong nếu muốn giết, cũng là không có khả năng giết chết Ám Ảnh Báo Vương, nói không chừng còn có thể để bọn họ được lợi, không chỉ có giết Dạ Phong, còn có thể giảm bớt HP của Ám Ảnh Báo Vương.

Nếu như Thạch Phong không muốn giết Ám Ảnh Báo Vương, cũng là không sao cả.

Chỉ chờ tới lúc những đại đoàn đội khác tới, Ám Ảnh Báo Vương là của Võ Lâm Minh bọn họ, Thạch Phong chỉ là ở một bên nhìn mà chảy nước miếng.

Có Phong Vân Vô Huỷ ra lệnh, thành viên Võ Lâm Minh chỉ có thể bất đắc dĩ lui lại, bỏ qua cơ hội tốt đánh chết Ám Ảnh Báo Vương.

Nhưng người của Võ Lâm Minh còn không có lui lại mấy bước, Ám Ảnh Báo Vương lại đột nhiên gầm lên một tiếng gào thét, lại triệu hồi ra hai con Ám Ảnh Báo cấp Tinh Anh bắt đầu đuổi giết nhóm của bọn hắn.

Đuổi giết bọn hắn được một lúc, các thành viên của Võ Lâm Minh phát hiện một việc lạ là Ám Ảnh Báo Vương cư nhiên không có ý buông tha đuổi giết bọn hắn, còn cào, cắn, xé Thuẫn chiến sĩ liên tục làm HP của hắn đang chạy đua về số 0, giết chết không ít người.

“Lão đại Phong Vân, tốc độ của Ám Ảnh Báo Vương so với chúng ta nhanh hơn, vẫn còn đuổi giết chúng ta, nếu tiếp tục như vậy, chúng ta sớm muộn gì cũng lau sàn hết cả đám, phải làm sao bây giờ?” Một tên Nguyên tố sư nhìn về Phong Vân Vô Huỷ, nói với giọng lo lắng.

“Tôi biết rồi, không cần bay chỉ dạy đâu.” Phong Vân Vô Huỷ trong lòng khó chịu nói.

Đối với sự rượt đuổi của Ám Ảnh Báo Vương, Phong Vân Vô Huỷ cũng cảm thấy đau đầu không thôi, biết sớm như vậy, hắn thật sự nên giết chết Ám Ảnh Báo Vương, hiện tại không có nghĩ tới Ám Ảnh Báo Vương đối với bọn họ là còn hấp dẫn cừu hận, quả thực không giết chết nó không được mà, muốn chạy trốn đều trốn không thoát, hơn nữa thành viên đi lau sàn so với hiện tại đang chiến đấu tổn thất đều đang tăng, đưa tới hiện tại số lượng thành viên còn chưa đủ để ba mươi người.

“Thông báo những đoàn đội khác nhanh một chút qua bên này, trước tiên chúng ta một bên kéo theo Ám Ảnh Báo Vương, một bên di chuyển đến địa điểm tập hợp, phải cẩn thận thằng nào đó đánh lén.” Phong Vân Vô Huỷ không còn cách nào chỉ có thể đưa ra cách giải quyết này.

Mà núp lùm trong rừng cây Thạch Phong là nhìn thấy rất rõ ràng.

Phong Vân Vô Huỷ tuy là cách làm nay rất thông minh, thế nhưng không sánh bằng Thạch Phong.

Ám Ảnh Báo Vương vẫn đuổi theo Võ Lâm Minh không tha, Thạch Phong đã sớm dự tính sẵn, bằng không hắn cũng sẽ không dứt khoát rời khỏi nơi này như thế, lẳng lặng chuẩn bị cơ hội ra tay tốt nhất rồi.

Sau khi Thần Vực tiến hóa, khu vực quái vật hoạt động tăng lên rất nhiều, như là Đầu Lĩnh Ám Ảnh Báo Vương, chỉ sợ rằng hơn nửa thung lũng Cuồng Phong đều là phạm vi hoạt động của nó, trừ khi mọi người của Võ Lâm Minh rời khỏi thung lũng Cuồng Phong, hoặc là tiến vào khu trung tâm thung lũng Cuồng Phong, bằng không Ám Ảnh Báo Vương là sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

Theo thời gian không ngừng trôi đi, Ám Ảnh Báo Vương giết hại người của Võ Lâm Minh cũng càng ngày càng nhiều, bất quá sinh mạng của nó cũng chỉ còn lại không tới 10% rồi.

Ban đầu họ chính là đoàn đội lớn năm mươi người, hiện tại chỉ còn lại có 16 người, tổn thất có thể miêu tả là thê thảm không gì sánh được.

“Bọn họ còn chưa tới sao?”

hong Vân Vô Huỷ vừa chú ý động tĩnh bốn phía, nhất là thằng nào đó đang núp lùm ở trong rừng, vừa công kích Ám Ảnh Báo Vương, hiện tại thanh máu của Ám Ảnh Báo Vương không đến 10%, tuyệt đối là cơ hội đánh lén tốt nhất, cho nên nét mặt Phong Vân Vô Huỷ nghiêm túc cực kì.

“Lão đại Phong Vân, bọn họ nói chỉ cần mười phút nữa bọn họ có thể tới đây.”

“Mười phút, moá! Tụi nó tại sao không đi lau sàn hết đi!”

Phong Vân Vô Huỷ chửi ầm lên, bây giờ là thời khắc quan trọng nhất, mắt thấy Ám Ảnh Báo Vương sắp chết, Thạch Phong lúc nào cũng có thể sẽ tốc biến ra, nếu như lại để cho hắn chờ thêm mười phút, Ám Ảnh Báo Vương cũng chết rồi còn đâu.

Hắn bây giờ thật hối hận không kêu thêm nhiều một số người tới, hiện tại làm cho thanh niên núp lùm trong bóng tối Thạch Phong chiếm hết ưu thế, nắm giữ chủ động, hắn lại không có biện pháp nào ngăn cản, bởi vậy có bao nhiêu buồn bực thì có bấy nhiêu.

Qua một hồi lâu sau, Ám Ảnh Báo Vương HP đã xuống đến 2% rồi, cũng không phát hiện Thạch Phong có bất kỳ động tĩnh gì, điều này làm cho Phong Vân Vô Huỷ là kích động không thôi.

“Tất cả mọi người đứng gần lại nhau tập trung hoả lực vào Ám Ảnh Báo Vương, chú ý đừng bị Dạ Phong đánh lén.” Phong Vân Vô Huỷ cười to nói, nếu như Thạch Phong sớm một ít xuất hiện, 80% có thể sẽ làm cho cả đoàn người của Võ Lâm Minh rơi vào nguy cơ bị lau sàn cả đám, hiện tại Ám Ảnh Báo Vương đã sắp bị tuyệt chủng, coi như Thạch Phong dám xuất hiện, hắn cũng có thể câu giờ với Thạch Phong, đủ để cho đội viên giết chết Ám Ảnh Báo vương.

Cuối cùng Đầu Lĩnh Ám Ảnh Báo HP thấp hơn rồi 200 điểm, chỉ cần Võ Lâm Minh hai đợt hoả lực nữa, là có thể siêu thoát cho Ám Ảnh Báo Vương nhỏ bé yếu đuối.

“Ha ha ha, Ám Ảnh Báo Vương là của ta.”

Phong Vân Vô Huỷ công kích mạnh nhất cuối cùng, sát thương đã tới cực đại, một mũi tên xuống phóng tới đủ để last hit Ám Ảnh Báo Vương hơn 100 thương tổn.

Vèo một tiếng.

Mũi tên xuyên qua không khí, bay về phía nhược điểm của Ám Ảnh Báo Vương.

Lúc này Thạch Phong đột nhiên dùng Vô Thanh Bộ xuất hiện ở phía sau Ám Ảnh Báo Vương, một cái Trảm Kích chém xuống, tạo thành 332 điểm thương tổn, giết chết Ám Ảnh Báo Vương, mà mũi tên của Phong Vân Vô Huỷ chỉ có bắn tới thi thể đáng thương của Ám Ảnh Báo Vương thôi.

Ở trong Thần Vực không phải một tổ đội hoặc là một đoàn đội người chơi, đối phó cùng lúc một con quái, người chơi tự do nào tạo thành đòn đánh cuối cùng, có thể thu được 60% điểm kinh nghiệm EXP. (Wind: Last hit là một nghệ thuật người last hit là một thằng KS)

Bởi vì Ám Ảnh Báo Vương là Đầu Lĩnh level 8, cho điểm kinh nghiệm EXP vô cùng dày, một phát làm điểm kinh nghiệm EXP của Thạch Phong tăng lên không ít, mà người của Võ Lâm Minh hơn mười người chia đều còn lại 40% điểm kinh nghiệm EXP.

Mà Ám Ảnh Báo Vương vừa chết, nhất thời rớt ra một đống lớn vật phẩm, ước chừng hơn mười món, có thể nói là cực kỳ may mắn.

“Đập chết hắn cho tao!” Phong Vân Vô Huỷ hai mắt trừng trừng sắp nứt ra, lập tức hét lớn.

Nhất thời hơn mười người đem Thạch Phong vây lại, không để Thạch Phong có cơ hội chạy thoát, từng kỹ năng đánh phía Thạch Phong.

Thạch Phong căn bản không quan tâm, mở ra Ngự Kiếm Hồi Thiên, điên cuồng mà nhặt vật phẩm rớt xuống.

Từng đợt ma pháp bay về phía Thạch Phong, đều bị Ngự Kiếm Hồi Thiên chặn lại.

Trong nháy mắt Thạch Phong liền cầm đi chín món rơi xuống, trong đó có một món là vật phẩm lóe vầng sáng đậm chói mắt, vừa nhìn liền biết không phải là vật phàm, khẳng định có giá trị cao.

Thạch Phong mắt thấy Ngự Kiếm Hôi Thiên đã mất, liền thay thế với phân thân ở trong rừng cây, trong nháy mắt liền thoát khỏi trận cuồng phong bão táp từ đám kỹ năng của Võ Lâm Minh, mà phân thân của Thạch Phong không phải dạng vừa liền tung hoành ngang dọc tàn sát, cho đến khi phân thân của Thạch Phong chết đi, còn giết chết năm thành viên của Võ Lâm Minh, trong đó có một tên đoàn trưởng của một cái trấn nhỏ là Nguyên tố sư level 9.

Sau đó Phong Vân Vô Huỷ phát hiện bọn họ giết chết chỉ là phân thân của Thạch Phong, cả đám bực tức chửi rủa.

“Dạ Phong, hãy đợi đấy.”

Phong Vân Vô Huỷ rống giận hét lên về phía rừng cây nơi mà thanh niên núp lùm nhà ta đã chạy thoát.

Khổ sở đánh đổi quá trời, tổn thất nhiều như vậy, kết quả lại là người khác lấy mất, coi như Phong Vân Vô Huỷ còn muốn bình tĩnh lại nhưng cũng không làm được, hắn thề hắn nhất định phải đem Thạch Phong giết trở về level 0.

Mà cách đám người Võ Lâm Minh một chỗ không xa trên ngọn cây, hai người Hỏa Vũ và Thuỷ Ngưu nhìn thấy từ đầu tới đuôi, chứng kiến nguyên đoàn tinh anh ước chừng năm mươi người, biến thành bộ dạng thê thảm như vậy cũng phải mắt chữ A miệng chữ O.

Đến bây giờ Hỏa Vũ và Thuỷ Ngưu mới biết được, chiến đấu trong Thần Vực còn có thể đánh như vậy nữa cơ đấy!