Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần

Chương 93: Ma đạo sư hắc ám




Cầu thang hình xoắn ốc, nối thẳng vùng kiểm soát trung tâm tầng cao nhất.

Thạch Phong leo lên không biết bao nhiêu bậc thang, mới đi đến đi hành lang gấp khúc đi đến khu nòng cốt, trên vách tường hai bên thông đạo có khắc phù văn ma pháp cổ xưa, dù là qua gần ngàn năm, cái thông đạo này vẫn có ánh sáng, chỉ là có vài nơi thật sự quá mục nát, phá hủy đường vẽ ma pháp được điêu khắc, mới biến thành một vùng tăm tối, cũng may đường có ma pháp bị phá hủy không nhiều lắm, có thể thấy rõ cả hành lang hẹp dài như mê cung vậy.

Thạch Phong vừa mới đạp chân vào trong hành lang gấp khúc, cảnh báo lại vang lên.

“Cảnh báo, cảnh báo, người xâm nhập đã xâm lấn khu A pháo đài, trên hành lang ma năng, khởi động Ma Tượng canh giữ, khu trục tất cả người xâm nhập.”

Chỉ nghe thấy trong đoạn hành lang gấp khúc truyền ra tiếng nổ vang cực lớn, giống như máy móc to lớn nào đó đang di chuyển.

Thạch Phong không dám thong thả đi về phía trước, trực tiếp sử dụng quyển trục gia tốc, chạy vội trong hành lang ma năng.

Lúc vòng vo trong hành lang ma năng, chứng kiến một con cơ giới lóe lên ánh đỏ, con cơ giới này chỉ như một trái bóng nhỏ, lại không ngừng phát ra cảnh cáo, giống công cụ đang dẫn dắt phòng giữ Ma Tượng.

Cảnh Giới Thủ Vệ, cấp Phổ Thông, level 10, HP 200.

Thạch Phong lập tức hiểu rõ, vì sao mình dễ dàng bị phát hiện như vậy rồi, cái cảnh giới thủ vệ này giống như một cái ra đa, có thể dò xét kẻ địch trong phạm vi năm trăm mét chung quanh, sau khi phát hiện sẽ phát ra cảnh báo, cửa vào hành lang cách nơi này xấp xỉ năm trăm mét, cho nên hắn liền bị phát hiện, chỉ cần xử lý nó, có thể giải trừ báo động khu vực này.

Bất quá thứ này phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, căn bản không để bất cứ kẻ địch tiếp cận phạm vi 30 mét, chỉ cần bị công kích một lần, thì sẽ liều mạng rút lui, đồng thời tốc độ gọi đồng bọn nhanh hơn, tuyệt không cho cơ hội công kích lần thứ hai, xử lý rất khó.

“Không có biện pháp, chỉ có thể thử một lần rồi.” Thạch Phong rút ra song kiếm, hắn đã nghe được tiếng rống giận dữ của Ma Tượng canh giữ sau lưng. Với thực lực của hắn, ở trong không gian vừa nhỏ vừa hẹp như vậy, chỉ có một con đường chết. Chỉ có xử lý Cảnh Giới Thủ Vệ, mới có cơ hội thoát được Ma Tượng canh giữ.

Mắt thấy sắp đến phạm vi ba mươi mét, cảnh giới thủ vệ muốn co cẳng chạy trốn.

Hai con mắt Thạch Phong gắt gao tập trung cảnh giới thủ vệ, hai tay có chút phồng lên, dùng ra khí lực toàn thân, ném song kiếm văng ngoài.

Vù một tiếng, bay về phía Cảnh Giới Thủ Vệ.

Ném Mạnh Chính Xác!

Quăng ném khoảng cách vừa đúng là 30 mét, tạo thành 150% thương tổn vũ khí.

Cảnh Giới Thủ Vệ hết sức lanh lợi, thân thể nhanh chóng xê dịch, trực tiếp tránh được một thanh bay tới – thanh Huyết Sắc Chi Nhận, nhưng cảnh giới thủ vệ lại vọt đến trên quỹ đạo của thanh thứ hai Thâm Uyên Giả.

Ầm!

Thâm Uyên Giả trực tiếp xuyên qua Cảnh Giới Thủ Vệ, đã tạo thành 211 điểm tổn thương, trực tiếp giết cảnh giới thủ vệ ngay lập tức.

Hệ thống: Đánh chết Cảnh Giới Thủ Vệ, vượt 4 level giết quái, kinh nghiệm tăng lên 400%, lấy được EXP 800 điểm.

Thạch Phong mở ra Phong Hành Bộ, tốc độ lần nữa tăng lên một đoạn, rút hai cây kiếm cắm trên mặt đất ra, xông về hướng cửa ra hành lang ma năng, đã không có Cảnh Giới Thủ Vệ chỉ dẫn, Ma Tượng canh giữ giống như là mất đi con mắt của mình, chạy loạn khắp nơi, căn bản tìm không thấy Thạch Phong.

Hơn mười phút sau, Thạch Phong lại giết chết ba cái Cảnh Giới Thủ Vệ, mới chạy ra hành lang ma năng, đi đến phòng điều khiển.

Phòng điều khiển trung tâm là một kết giới cực lớn, trong kết giới trưng bày một viên kim loại màu xám tro, viên kim loại này chính là trái tim cả Pháo đài thép, cũng là năng lượng nguyên tố, Trái Tim Thái Thản.

“Không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy, còn có người sẽ tới nơi này.”

Thạch Phong còn chưa cẩn thận quan sát cả phòng điều khiển, chợt nghe đến chỗ lối vào trung tâm kết giới truyền đến tiếng cười lạnh âm trầm, thanh âm này lạnh như băng rét thấu xương, căn bản nhân loại không thể phát ra, càng giống bù nhìn hay xác chết hơn, có thể phát ra thanh âm không có bất kỳ tình cảm nào.

“Hoan nghênh ngươi tới Pháo đài Barrutia của ta, để ăn mừng ngươi đến, ta quyết định dùng máu thịt nóng bỏng của ngươi để đút bảo bối của ta, xuất hiện đi chó địa ngục!”

Thạch Phong mơ hồ có thể trông thấy thân ảnh bên trong kết giới, là một loại sinh vật hình người, bất quá nó giống như đang hút lấy năng lượng của Trái Tim Thanh Thản, lúc này cũng không có tâm trí hay sức lực nào đối phó hắn, mới phái ra vật nuôi.

“Gâu gâu gâu!” Một con cả người bốc cháy, con chó nám đen vô cùng vọt ra từ trong kết giới.

Chó địa ngục, cấp Tinh Anh, level 15, HP 6000.

“Móa, chẳng lẽ là mình tới không đúng lúc?” Thạch Phong nhìn chó địa ngục đang tới, khẽ nhíu mày, trong tư liệu ở kiếp trước ghi lại, nơi này căn bản không có bất kỳ sinh vật và quái vật nào, người nọ rất an toàn mang đi Trái Tim Thanh Thản, như thế nào mà đến phiên hắn, liền xuất hiện một nhân vật thần bí, muốn đánh cắp năng lượng Trái Tim Thanh Thản vậy.

Bất quá Thạch Phong cũng nghĩ đến một loại khả năng.

Vậy thì người này là kẻ đầu tiên trộm năng lượng Trái Tim Thanh Thản đi, mà người chơi kia chỉ là cầm đi một viên Trái Tim Thanh Thản không có năng lượng, hắn liền trùng hợp rồi, vừa vặn gặp được tên trộm được năng lượng ấy, bất quá rất không may, vật nuôi của nhân vật thần bí này hắn đều đánh không lại, chớ nói chi là bản thân của người ta rồi…

“Đã muốn chiến, vậy thì tới đi.” Thạch Phong rút ra song kiếm, chú ý đến Chó địa ngục đang chậm rãi đi tới.

Khoảng cách Chó địa ngục không ngừng kéo gần, Thạch Phong cảm thấy bốn phía biến thành nóng ran lạ thường, làm cho hắn miệng đắng lưỡi khô, nghĩ muốn lấy một lọ nước lạnh ra mà uống. Nhưng hắn bây giờ không thể lộn xộn, vừa động một cái chính là sơ hở, Tinh Anh level 15, chỉ số thông minh đã rất cao, cho nên mới không nhanh không chậm đi tới.

Bởi vì vì chúng nó biết rõ khi nào thì tiến công tốt nhất, chỉ cần hắn lộ ra sơ hở, chúng nó liền sẽ dốc toàn lực cắn lên không thả, thẳng đến khi hắn hoàn toàn tử vong.

Khi hai bên đang đối mặt, Chó địa ngục cuối cùng là bên phe mạnh, đương nhiên sẽ không đợi thêm nữa, trực tiếp hai chân đạp đất, nhảy lên thật cao, hóa thành một quả cầu lửa, mở ra miệng rộng bốc cháy, táp về phía cổ Thạch Phong mà tới.

Thạch Phong trở mình lăn qua một bên, liền tránh né được sự tấn công.

Nhưng Chó địa ngục sau khi hạ xuống, mónh vuốt lửa liền quét ngang một cái.

Thạch Phong đã sớm chuẩn bị, dùng cả hai kiếm đỡ chiêu.

Bịch một cái, mặc dù không có bị thương tổn, bất quá cả người Thạch Phong bị đập bay.

Chó địa ngục lập tức há mở ra miệng rộng, phun ngọn lửa nóng rực, bao phủ cả Thạch Phong, làm cho Thạch Phong tránh cũng không thể tránh.

Thạch Phong cắn răng một cái, dùng Huyễn Ảnh Sát, chỉ trong giây lát suýt soát lúc đó, trên không thay thế vị trí với phân thân.

Mà phân thân trong nháy mắt bị ngọn lửa nuốt chửng, biến thành một mảnh tro bụi, mà hệ thống biểu hiện thương tổn cao tới 3000 điểm, coi như là hắn đầy máu và có cả Sinh Mệnh Hộ Thuẫn, cũng gánh không nổi một chiêu này.

Thạch Phong đã cảm nhận rõ ràng Chó địa ngục lợi hại, thương tổn như vậy, cũng không phải Tinh Anh level 15 có thể làm được, nhất định là bởi vì nội dung nhiệm vụ, thực lực bị trên diện rộng áp chế, dưới kinh nghiệm của hắn mà sơ lược đoán chừng, đẳng cấp của Chó địa ngục ít nhất vượt qua level 30, cấp bậc hẳn là một BOSS cấp Lãnh Chúa.

Nghĩ đến vật nuôi đã lợi hại như thế, còn chủ nhân thì sẽ như thế nào chứ?

Mắt thấy móng vuốt lửa của Chó địa ngục lại đập qua, Thạch Phong dùng Thâm Uyên Thúc Phược, mặc mày có mạnh hơn nữa, cũng phải bị trói buộc 3 giây, sau đó Thạch Phong liền vọt vào trong kết giới trung tâm, bấy giờ chỉ có giành lại Trái Tim Thanh Thản, nhanh nhanh rời đi mới là sự chọn lựa tốt nhất.

Nhưng là vừa vọt vào, Thạch Phong chứng kiến mặt mũi thực sự của kẻ thần bí này xong, lập tức sững sờ.

“Ma đạo sư hắc ám!” Thạch Phong thoáng cái liền nhận ra thân phận của kẻ thần bí ấy, trong lòng không khỏi kinh ngạc, “Tại sao tên này lại ở đây?”