Trọng Sinh Chi Tướng Quân

Chương 22: 22: Đệ Đệ Hạ






C21.

Đệ đệ (hạ)
2020.05.12 ~ 2020.05.14
Cảm giác được đệ đệ bỗng nhiên ly khai lồng ngực rồi ngơ ngác nhìn mình, Vệ Cẩm Hoa cũng không biết nhóc rốt cuộc là làm sao vậy? Như thế nào bỗng nhiên liền không đi rồi? Đành phải dừng lại bước chân, hạ thấp thân mình ngồi xổm xuống, kiên nhẫn dò hỏi, "Cẩm Dương, đệ làm sao vậy? Không thoải mái sao?"
Vệ Cẩm Dương nhìn thiếu niên ôn nhuận ngồi xổm trước mặt mình, đối diện với ánh mắt thanh triệt ôn nhu của Vệ Cẩm Hoa, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Người trước mắt này ôn nhu với mình bao nhiêu, đối với cung nữ kia lại lãnh huyết vô tình như vậy, thay đổi cũng thật sự quá nhanh a, đầu óc của Vệ Cẩm Dương có chút theo không kịp, khiến hắn càng thêm nhìn không thấu Vệ Cẩm Hoa đến tột cùng là cái dạng người gì.

Dựa vào ký ức kiếp trước về Vệ Cẩm Hoa, hơn nữa còn có mấy năm tiếp xúc gần đây, Vệ Cẩm Dương cho rằng y trưởng thành sớm, tâm trí tương đối thành thục, bề ngoài ôn tồn lễ độ, tuy rằng nội tâm có chút âm u nhưng cũng xem như là người chính trực thiện lương.

Hắn nhớ rõ kiếp trước trong triều từng phát sinh một chuyện lớn, lúc ấy bởi vì đội ngũ đón dâu của Tử Vân thất trách, để tân nương của Vệ Cẩm Hoa, Hiên Viên hoàng triều Tam công chúa, mất tích trên đường hòa thân.

Kính Hòa Đế giận tím mặt, vì lo sợ không thể công đạo với Hiên Viên liền hạ lệnh lăng trì xử tử đội ngũ đón dâu có hơn hai mươi quan viên, cùng hàng trăm thị vệ.

Chính Vệ Cẩm Hoa trong lúc long nhan giận dữ đã dùng ngôi vị Thái Tử đổi lấy mấy trăm tính mạng của bọn họ.

Tuy rằng Kính Hòa Đế cuối cùng cũng không thu hồi Thái Tử vị của Vệ Cẩm Hoa, nhưng hành động lúc đó của y vẫn làm cho tên hoàn khố như Vệ Cẩm Dương trong tâm xúc động không thôi, thập phần kính trọng y đại nhân đại nghĩa, giống như cả triều văn võ vô cùng khâm phục.

Cho nên dù sau này hắn là chết trên tay của Vệ Cẩm Hoa, cũng chỉ có chút không thích tính cách của y, chứ từ đầu đến cuối đều không hề hận y.

Trọng sinh trở về, hắn cũng chỉ nghĩ phải làm thế nào cùng y cải thiện tốt quan hệ, mà không hề nghĩ sẽ vì kiếp trước báo thù.

Vậy mà hiện tại Vệ Cẩm Dương lại đối với Vệ Cẩm Hoa trạch tâm nhân hậu (1) sinh ra một loại nghi ngờ không thể nói rõ.

Trong ấn tượng của hắn, Vệ Cẩm Hoa không phải là cái dạng này, không nên là cái dạng này! Tiểu cung nữ kia cho dù có phạm vào sai lầm lớn thế nào cũng chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi, vì sao rõ ràng y có thể cứu người nhưng lại không cứu? Vì cái gì?
Vệ Cẩm Dương khẽ hé môi, rất muốn hỏi Vệ Cẩm Hoa một câu tại sao, nhưng rốt cuộc cái gì cũng không nói nên lời, ngay cả một chút âm thanh cũng không thể phát ra, chỉ có thể ngơ ngác nhìn y.

Có lẽ bới vì chuyện này thật sự đánh một đòn quá sâu vào nội tâm của hắn, có một loại cảm giác ánh sáng thần tượng không còn nữa.


Trước kia Vệ Cẩm Hoa ở trong lòng hắn trừ bỏ tính cách bên ngoài có chút giả dối, còn lại đều rất hoàn mỹ, khiến tên hoàn khố như hắn không thể theo kịp, hiện tại lại...!hắn cũng không biết nên nói cái gì với Vệ Cẩm Hoa.

"Cẩm Dương, đệ làm sao vậy?" Hài tử đơn thuần như đệ đệ nhà mình chỉ sợ là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng huyết tinh như vậy, chuyện này không lẽ đã tạo ra ma chướng rồi? Vệ Cẩm Hoa thấy Vệ Cẩm Dương sau một lúc lâu không nói gì, còn tưởng rằng nhóc thật sự bị những hình ảnh máu tươi dọa sợ, không khỏi lo lắng vươn tay xoa nhẹ mặt nhóc, một lần nữa lập lại câu hỏi vừa rồi.

"Đại ca, đệ không có việc gì", Vệ Cẩm Dương không nhìn vào mắt Vệ Cẩm Hoa, có chút không được tự nhiên đem tay y từ trên mặt mình đẩy ra, quay đầu nhìn về phía tiểu cung nữ thương tích vô cùng thê thảm sau lưng, rồi rất nghiêm túc quay đầu nhìn Vệ Cẩm Hoa, giãy giụa một phen rốt cuộc cũng mở miệng, "Chúng ta cứu cứu nàng, được không đại ca?" Vệ Cẩm Dương hắn chung quy là không làm được cái việc trơ mắt đứng nhìn một sinh mệnh đang sống sờ sờ trước mặt mình cứ thế mất đi.

Thấy Vệ Cẩm Dương trạng thái không tệ, Vệ Cẩm Hoa lúc này mới hạ xuống một hơi.

Sớm nên nghĩ đến, Cẩm Dương ngay cả động vật đều luyến tiếc thương tổn, hài tử thiện lương như vậy sao có thể nhẫn tâm nhìn một người sắp chết ngay trước mặt mình mà không đi cứu a.

Thật sự là do bản thân suy nghĩ không chu toàn.

Cứ việc chính mình chẳng cảm thấy tính mạng của một cung nhân có gì trân quý, nhưng Cẩm Dương lại không giống vậy.

Không phải một phần ấm áp mà nhóc mang đến cho mình cũng chính là tâm tính này của nhóc sao? Tâm tính tốt đẹp như vậy thật sự là một chút cũng không thích hợp sinh hoạt trong cái mảnh hắc ám ô trọc như chốn thâm cung này.

Bất quá, không sao cả, vẫn còn có mình.

Y nhất định sẽ vì nhóc mà bảo vệ một phần đơn thuần đó, cho nhóc hồn nhiên vui vẻ trải qua cả đời.

Vệ Cẩm Hoa ở trong lòng âm thầm thề, cho dù phải dùng hết toàn lực cũng nhất định phải bảo vệ phần sạch sẽ cuối cùng trong chốn thâm cung này.

Làm một hảo ca ca Vệ Cẩm Dương nói gì nghe nấy, việc gì cũng đều thuận theo (2), Vệ Cẩm Hoa đối với đệ đệ nhà mình lần đầu tiên hướng mình đưa ra yêu cầu tự nhiên là trăm phần thỏa mãn.

Cứu một cung nữ đối với Thái Tử điện hạ tất nhiên không phải đại sự gì, chỉ cần nói vài câu thì mấy tiểu gia hỏa kia đương nhiên phải đồng ý thả người.

Chẳng qua, khả năng phía sau sẽ có một số việc tương đối phiền toái.

Tâm tư của bọn nữ nhân bên trong hậu cung, Vệ Cẩm Hoa rõ ràng nhất.


Bất quá, không việc gì, y tự tin bọn họ không phải đối thủ của y, nhiều lắm phí chút công phu miệng lưỡi thôi.

Một chuyện nhỏ như vậy nếu có thể đổi được tươi cười vui vẻ của hài tử mà y toàn tâm toàn ý bảo hộ, ngược lại vẫn rất đáng giá.

"Nhị hoàng tử điện hạ, tạ ơn ân cứu mạng của ngài.

Người tốt nhất định sẽ được đền đáp (3), trời cao nhất định sẽ nhìn thấy điện hạ từ bi, nhất định sẽ".

Vệ Cẩm Dương sau khi Vệ Cẩm Hoa cứu kia cung nữ liền được y nắm tay rời đi, phía sau vọng lại đều là tiếng tiểu cung nữ kia tạ ơn.

Đối với hoàng tử bọn họ đây là việc nhỏ, nói vài câu liền cứu được một tính mạng.

Tính mạng của ai cũng đều đáng quý, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp (4), Vệ Cẩm Dương cảm thấy cứu người rõ ràng chỉ là một sự tình đơn giản như vậy, vì sao phản ứng đầu tiên của Vệ Cẩm Hoa lại là làm như không thấy? Hắn không thể lý giải suy nghĩ của y.

Bị sự kiện như vậy ảnh hưởng, trên đường trở về Vệ Cẩm Dương không khỏi có chút thất thần, cảm thấy tư tưởng của mình so với Vệ Cẩm Hoa khác nhau thật sự rất lớn, không biết nói gì mới tốt.

Cứ như vậy liền trở thành hai người đi bên cạnh nhau mà không trò chuyện, điều này là cực kỳ hiếm thấy khi bọn họ ở cùng nhau.

Đi được một lúc, Vệ Cẩm Hoa rốt cuộc phát hiện có điểm không đúng, vội vàng bắt lấy tay nhỏ của Vệ Cẩm Dương, ôn nhu cười hỏi "Cẩm Dương làm sao vậy? Dọc đường đại ca không nghe đệ nói chuyện?"
Vệ Cẩm Hoa cười đến ôn nhu, giọng nói cũng thực ôn nhu, lại hợp với dung mạo tuấn mỹ vô song, vốn nên là tồn tại không ai sánh bằng, nhưng Vệ Cẩm Dương lại cảm thấy tươi cười của y có chút lóa mắt.

"Đệ..." Vệ Cẩm Dương không biết nên nói thế nào mới tốt.

Lão tử có thể nói là hình tượng sáng ngời của ngươi trong lòng lão tử nháy mắt đã sụp đổ sao? Lão tử có thể nói lão tử đối với ngươi có chút thất vọng sao? Hiển nhiên là không thể.

"Cẩm Dương, có phải hôm nay nhìn thấy nhiều máu như vậy nên bị dọa rồi?" Vệ Cẩm Dương không trả lời, Vệ Cẩm Hoa cũng chỉ có thể đoán.

Thử nghĩ một chút, đệ đệ nhà mình hẳn là lớn như vậy đều chưa từng thấy máu, bị dọa sợ cũng là chuyện thường.


Ngọa tào! Lão tử là hán tử! Là chân hán tử! Ngươi trưng ra vẻ mặt muốn an ủi tiểu nữ nhi bị kinh hách là muốn quậy kiểu gì? Lão tử kiếp trước kiếp này nhìn thấy máu, chỉ tính ở trong thiên lao thấy được cũng so với ngươi ở tuổi này còn nhiều hơn có được không? Lão tử chỉ là đơn thuần cảm khái...!ngươi...!các ngươi sao lại có thể đối xử lạnh nhạt như thế với sinh mệnh mà thôi.

"Không phải đâu! Đệ về sau phải làm Đại tướng quân, mới sẽ không sợ máu đâu.

Đệ...!Đệ chỉ là..." chỉ là nhìn không quen các ngươi dùng cách đối xử với súc vật để đối xử với con người mà thôi.

"Đó chính là cảm thấy tứ đệ cùng ngũ đệ quá mức tàn nhẫn quái đản phải không?" Vệ Cẩm Hoa nhìn chăm chú hai mắt Vệ Cẩm Dương, thấy nhóc thật sự không giống như sợ máu, đành phải thay đổi phương hướng để đoán.

"Đệ chỉ là không rõ bọn họ vì sao có thể xem một mạng người ti tiện như thế? Sinh mệnh không phải là quý giá nhất sao?" Vệ Cẩm Dương không thể nói hắn thất vọng về Vệ Cẩm Hoa, y lại một hai phải hỏi rõ, hắn cũng chỉ có thể cam chịu nói ra cái lý do này.

Một câu này tuy là nói lão tứ cùng lão ngũ, lại càng là đang hỏi chính Vệ Cẩm Hoa.

"Đại ca chỉ có thể nói, trên thế giới này không phải mỗi người đều sẽ đơn thuần cùng thiện lương giống Cẩm Dương, cho dù bọn chúng tuổi còn nhỏ hơn đệ".

Đây cũng là điểm hấp dẫn y nhất ở Vệ Cẩm Dương.

Y cảm thấy bản thân sắp bị sự lạnh nhạt cùng máu lạnh của con người trong hậu cung đông thành khối băng.

Thế rồi Vệ Cẩm Dương xuất hiện trong cuộc sống của y, vì sinh mệnh của y mà mang đến ánh mặt trời ấm áp, giúp y không đến mức bị giá rét bức bách thành một sinh vật máu lạnh có xác không hồn (5), cho y biết thế giới này nguyên lai vẫn còn có ánh mặt trời.

"Vì sao? Tại sao lại như vậy?" Vì sao người trong hậu cung đều như vậy? Tuy rằng, kiếp trước hắn đã biết huynh đệ Vệ Cẩm Hằng sau khi lớn lên tàn nhẫn bạo ngược, cường đoạt dân nữ, không chuyện ác nào không làm (6), là hoàng tử bị phụ hoàng từ bỏ.

So với tên hoàn khố không làm được việc gì như hắn thì bọn họ quả thực chính là ác ma trong lòng dân chúng.

Chính là vì sao bọn họ hiện tại còn nhỏ đã tàn nhẫn như vậy? Sáu bảy tuổi, chính mình ở tuổi này vẫn còn vô ưu vô lự ngốc chơi, nhiều lắm thì đùa dai một chút.

Vì cái gì một đám người bọn họ, kể cả Vệ Cẩm Hoa đều không giống hài tử? Việc bọn họ làm hết thảy đều khác xa việc hài tử sẽ làm? Vì cái gì chỉ có chính mình là hoàng tử sẽ ở thời điểm nên làm hài tử thì làm hài tử?
"Cẩm Dương là hài tử tốt nhất tốt nhất, tự nhiên không có khả năng cùng hài tử hư hỏng giống nhau.

Cho nên Cẩm Dương à, đệ nhất định phải tiếp tục duy trì như vậy, ngàn vạn lần không thể bị bọn chúng ảnh hưởng".

Vệ Cẩm Hoa ôn nhu sờ sờ tóc Vệ Cẩm Dương, chỉ mong một phần tốt đẹp cuối cùng bên trong hậu cung này có thể vĩnh viễn tồn tại, vĩnh viễn đều có thể mang đến ấm áp cho người ta như vậy, vĩnh viễn cũng không biến mất.

"Bọn họ là hài tử hư hỏng sao?"Vệ Cẩm Dương cảm thấy mê mang, nếu bọn họ thật sự là hài tử hư hỏng thì ai là người khiến bọn họ trở nên hư hỏng đây? Rõ ràng đều cùng học một thái phó, thân phận giống nhau, cung nhân giống nhau.


Tại sao lại như vậy? Cái gì khiến bọn họ còn nhỏ đã trở nên tàn nhẫn như thế?
"Không sai, cho nên Cẩm Dương ngàn vạn lần không nên cùng học với bọn chúng.

Về sau chạm mặt cũng phải đi đường vòng.

Đừng cho những việc dơ bẩn đó nhiễm đen." Vệ Cẩm Hoa mở miệng nhắc nhở, những đệ đệ dị mẫu khác trong cảm nhận của y chỉ là một đám ô uế tương tự như ôn dịch không thể tới gần mà thôi.

Tác giả có lời muốn nói: Chủ nhật ta muốn xin nghỉ ngơi một ngày, thứ hai trở về! Ấn trảo!
~~~~~
(1)
"Trạch tâm nhân hậu" (宅心仁厚).
(2)
"Thiên y bách thuận" (千依百顺).
(3)
"Hảo nhân nhất định hội hữu hảo báo" (好人一定会有好报).
(4)
"Cứu nhân nhất mệnh thắng tạo thất cấp phù đồ" (救人一命胜造七级浮屠).
(5)
"Hành thi tẩu nhục" (行尸走肉): xác đi thịt chạy, cái xác di chuyển không có hồn phách.
i.

Tui tra từ này thì ra bộ phim tên là "The walking dead", tui nhát tới nỗi không dám coi zombie luôn đó.
(6)
"Vô ác bất tác" (无恶不作): không có chuyện ác nào không làm.
~~~~~
Editor có lời muốn nói:
Cung cấm là vậy đó.

Vệ Cẩm Hoa tự bảo vệ mình đã rất vất vả rồi, bây giờ còn phải trông chừng thêm Vệ Cẩm Dương.

Có lẽ sau này hậu cung của hai người sẽ bớt u ám hơn.
./..