Trọng Sinh Cùng Trúc Mã Vương Gia

Chương 23: Chương 23:




Ban đêm, trong phòng chữ Thiên số 1.
 
Đứng trước bàn gỗ lê là một thiếu niên bạch y cao gầy, hắn hơi khom người, lấy một ống trúc khoảng chừng một ngón tay út từ trong ngực ra, chắp hai tay trình lên, nói: 
 
“Công tử, kinh thành có người gửi thư tới.”
 
Nói xong ngẩng đầu nhìn nam nhân mặc áo choàng đen đang ngồi vbên bàn, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
 
Nam nhân hơi ngẩng đầu lên, nhận lấy ống trúc, lấy một tờ giấy từ bên trong ra, đọc lướt qua một lượt, sau đó buông xuống, vẻ mặt lộ ra vẻ đúng như dự liệu.
 
“Công tử,” thiếu niên nhỏ giọng dò hỏi, “Làm xong chuyện Hiển Vương rồi?”
 
Nam nhân liếc mắt nhìn hắn, cầm lấy một quyển binh thư lật xem, lạnh nhạt nói: 
 
“Muốn biết thì tự mình xem.”
 
“Vâng ạ.”
 
Thiếu niên hơi kích động, đây là lần đầu nam nhân cho phép hắn xem thư từ lui tới, ngón tay hắn run rẩy cầm lấy bức thư, mở ra, tỉ mỉ đọc hết.
 
Hắn kinh ngạc ngẩng đầu, giọng điệu không nén được hưng phấn: 
 
“Kết quả này còn tốt hơn chúng ta tưởng! Lần này cuối cùng thanh danh của Hiển Vương cũng hoàn toàn mất hết!”
 
—— Hôm ấy Ninh Hàn và Ninh Ký gặp nhau ở Thính Vũ Lâu, Ninh Hàn cố ý thông báo cho Huệ Vương. Ninh Tuyên lập tức an bài người ở phòng bên cạnh, nghe hết tranh chấp của hai người hôm ấy. Ngày hôm sau liền tìm người tung tin ra ngoài: Nhị hoàng tử Hiển Vương có ý xấu với đại tiểu thư phủ Tướng quân, hòng khống chế phủ Tướng quân nên muốn phá hỏng hôn ước thánh thượng ban cho.
 
Bình thường dân chúng thích nghe mấy chuyện ít ai biết của quý tộc nhà cao cửa rộng nhất, một đồn mười, mười đồn trăm. Rất nhanh toàn bộ Thịnh Kinh đều nói Hiển Vương bất trung bất hiếu, thậm chí còn đồn thiên tử suy yếu, Hiển Vương nhân cơ hội này muốn mưu phản!
 
Sau khi Hoàng Thượng nghe được thì long nhan tức giận, trước mặt văn võ bá quan cả triều ra lệnh Ninh Ký quỳ xuống, cũng phạt cấm túc hắn một tháng.
 
Mộ Vũ gấp bức thư vào, trong lòng không khỏi cảm thán: Nhân ngôn đáng sợ!
 
“Nàng sao rồi?” 
 
Ninh Hàn đang lật xem binh thư đột nhiên mở miệng hỏi.
 
Mộ Vũ sửng sốt, sau đó phản ứng lại đáp: 
 
“Vừa rồi đi ngang qua gian phòng kia, không nghe thấy gì, chắc là đã ngủ rồi.”
 
“Đêm nay có phái người gác đêm như trước không?”
 
“Không cần.” 
 

Cùng với tiếng lật sách rất nhỏ, hắn nghe được nam nhân nặng nề nói, “Ngươi tự mình đi.”
 
“Dạ, vương…… Công tử.” 
 
Mộ Vũ dừng một chút, mím môi nói, “Thuộc hạ cáo lui.”
 
Cửa phòng mở ra, sau đó không tiếng động đóng lại, căn phòng lại yên tĩnh, chỉ còn lại ngọn đèn dầu lung lay trong bóng đêm.
 
Dưới ánh nến mờ ảo, Ninh Hàn khép bức thư trong tay lại, ngón tay thon dài đặt lên giữa mày, hắn nhắm mắt, thả lỏng sống lưng, dựa vào ghế.
 
Xoa ấn một lát, hắn mở đôi mắt đầy tơ máu, hơi lắc đầu.
 
Sau đó, Ninh Hàn với tay vào vạt áo trước ngực sờ s0ạng một lát, lấy ra một bình sứ màu xanh lá, nhẹ nhàng vặn ra, hắn vội vàng nghiêng đầu qua, tham lam ngửi mùi thuốc nhàn nhạn trong bình.
 
Từ từ mà, chân mày giãn ra, hắn bịt nắp gỗ vào miệng bình sứ, bỏ vào ngực, sau đó dựa vào ghế, nhắm mắt lại.
 
*
 
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Ngữ rời giường, dùng bữa sáng xong liền đi xuống lầu.
 
“A, tiểu thư nhìn đi——” Ấu Thanh còn nhớ chuyện khách thuê tối qua, nói, “Người ở phòng số 1 lại dậy sớm như vậy!”
 
Nghe vậy, Tiêu Ngữ ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy cửa phòng mở toang, hạ nhân phụ trách quét dọn ra ra vào vào, rõ ràng là đã trả phòng.
 
“Đúng là buôn bán thật! Cần mẫn như vậy, khó trách lại có thể kiếm được nhiều tiền.” 
 
Ấu Thanh cảm thán.
 
Tới khoảng giờ Thìn, đoàn người xuất phát, trong xe ngựa, Tiêu Ngữ đọc thoại bản giết thời gian, Ấu Thanh ở bên cạnh thêu khăn.
 
Khỏag hai tiếng giờ sau, xe ngựa từ từ dừng lại, một lúc lâu cũng không tiến về phía trước.
 
Ấu Thanh cảm thấy kỳ lạ, xốc màn trúc lên ra ngoài thăm dò, không khỏi kêu lên kinh ngạc: 
 
“Sao lại có nhiều người như vậy?!”
 
Tiêu Ngữ cũng xốc màn trúc bên cạnh lên ngoài người nhìn ra ngoài, quả nhiên, phía trước có một đội quân trang nghiêm xếp một hàng dài.
 
Lúc hai người đang nghi ngờ, Triệu Tĩnh từ phía trước chạy tới, thở hồng hộc nói:
 
 “Tiểu thư, ta vừa đi lên trước hỏi thủ vệ, nói là gần đây trong thành có giặc cỏ, nên bị xét rấtt nghiêm, có lẽ chúng ta phải chờ ở đây một chút.”
 
Tiêu Ngữ gật đầu, lại chui vào xe.
 
Hai người tiếp tục làm việc mình chưa làm xong cho hết giờ, khoảng hai chén trà sau, đoàn xe mới đi đến cổng thành.

 
Tiêu Ngữ nhấc màn xe lên, thấy tướng sĩ thủ vệ bị một đám kiểm tra từng người một.
 
Lúc chuẩn bị buông mành, có một lão nhân đi trong thành ra, râu tóc hoa râm, trông đã gần đến tuổi thất thập cổ lai hi.
 
“Tiểu thư thứ tội! Tiểu thư thứ tội!” 
 
Lão nhân vừa tới cổng thành, liền tập tễnh chạy tới chỗ này, vẻ mặt đau buồn bi thương.
 
“Đứng lại! Làm gì vậy?!” 
 
Triệu Tĩnh vung trường đao lên, chắn trước mặt lão nhân, lạnh lùng nói.
 
“Chắc vị này là Triệu công tử rồi.”
 
 Lão nhân dừng bước, thở hồng lấy một phong thư từ trong ngực ra, đưa cho Triệu Tĩnh, “Ta tới đón các vị, nếu không tin thì có thể xem phong thư mà lão gia tự tay viết.”
 
“Ngài chính là Tô quản gia?” 
 
Triệu Tĩnh đọc hết thư, lập tức xoay người xuống ngựa, ôm quyền nói, “Tiểu tử Triệu Tĩnh, vừa rồi đã đắc tội Tô quản gia, xin lượng thứ.”
 
“Không sao, không sao, công tử mau dậy đi.” 
 
Sau khi nâng Triệu Tĩnh dậy, lão nhân lại xoay người về phía xe ngựa, gục đầu xuống.
 
“Tiểu thư đi đường mệt mỏi, lão nô lại còn đến trễ, xin tiểu thư thứ tội!” 
 
Ông run rẩy, lại định quỳ xuống.
 
“Tô quản gia không cần đa lễ,” Tiêu Ngữ thấy thế, vội xuống xe, nâng ông dậy, “Mau đứng lên, mau đứng lên!”
 
Tô quản gia đứng lên, Tiêu Ngữ nhìn thấy ông thì không khỏi kinh ngạc: 
 
“Chẳng lẽ ngài là……”
 
“Tiểu thư đoán không sai,” Tô quản gia cười, nói, “Lão nô tên là Tô Nguyên Thành, Tô Nguyên Minh trong phủ Tướng quân đúng là xá đệ. Năm đó lão gia đưa hắn đi, ta ở Nhạn Châu giữ nhà cũ.”
 
“Khó trách!” 
 
Ấu Thanh ghé sát vào tai Tiêu Ngữ, nhỏ giọng cảm thán, “Đúng là cùng một khuôn khắc ra với Tô quản gia.”
 
Tiêu Ngữ gật đầu, hỏi: 

 
“Chúng ta sẽ ở Tiêu trạch à?”
 
“Đúng vậy.” 
 
Tô quản gia cong eo ho khan, nói, “Mời tiểu thư đi theo ta.”
 
Bên trong thành.
 
Trên đường phố không có nhiều người, còn một vài người thì cũng bước đi vội vàng. Mặc dù các cửa hàng trên phố đều mở, nhưng phần lớn cửa đều khép hờ, như muốn đóng cửa ngừng kinh doanh bất cứ lúc nào.
 
—— ban ngày ban mặt, thành Nhạn Châu lớn như vậy nhưng lại yên tĩnh lạ thường.
 
“Đang có chuyện gì vậy?”
 
Người đầu tiên nhận ra điều bất thường là Triệu Tĩnh, hắn nhìn bốn phía xung quanh với vẻ mặt không tin được, kinh ngạc nói: 
 
“Tại sao bá tánh không ra ngoài, chẳng lẽ trong thành đã xảy ra chuyện rồi?”
 
“Nhưng mà, vẫn cảm thấy không ổn lắm……” 
 
Ấu Thanh nhát gan, ôm chặt lấy tay Tiêu Ngữ.
 
“Triệu công tử yên tâm, tiểu thư cũng đừng sợ,” Tô Nguyên Thành đi đằng trước, quay đầu lại cười với họ, rồi quay về, nói, “Tình huống này trong thành đã lâu, haiz, đều tại đám giặc cỏ tác oai tác quái, khiến bá tánh hoảng sợ.”
 
“Giặc cỏ? Giặc cỏ từ đâu tới?” 
 
Triệu Tĩnh nhíu mày.
 
“Ai biết được?” 
 
Tô Nguyên Thành dắt ngựa, nói mà không quay đầu lại, “Nhưng mà các vị yên tâm, quan phủ đã bắt đầu điều tra, cùng lắm cũng chỉ là đám trộm cắp vặt, không có gì đáng ngại!”
 
“Chờ tiểu thư thu xếp ổn thỏa rồi, hai ngày nữa lão nô sẽ đưa tiểu thư đi viếng chùa ở đây, đảm bảo có rất nhiều điều mới lạ ngài chưa từng thấy!”
 
“Làm phiền Tô quản gia rồi.” 
 
Tiêu Ngữ nhìn bóng lưng Tô Nguyên Thành nói cảm ơn.
 
Đi qua mấy con phố, Tô Nguyên Thành dắt mọi người quẹo vào một con hẻm nhỏ thig dừng bước, hơi nghiêng người nói: 
 
“Tới rồi.”
 
Tiêu Ngữ nghe vậy thì nhìn qua, chỉ thấy ở cuối hẻm nhỏ là một dinh thự lâu đời, ngói cổ xưa, tường có vài chỗ đã bị tróc ra, nhưng nhìn thoáng qua từ ngoài cửa vào một góc tiểu viện thì rất sạch sẽ, mang cảm giác cổ xưa. 
 
Chậm rãi bước về phía trước, nàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy một bảng hiệu được treo ngay ngắn giữa cửa lớn.
 
Khác với vẻ xa hoa của phủ Tướng quân ở kinh thành, trên tấm bảng được làm gỗ đào chỉ khắc hai chữ vô cùng đơn giản: Tiêu trạch.
 
“Thật là đẹp.” 
 
Tiêu Ngữ không khỏi tán thưởng.

 
“Tuy Tiêu gia chúng ta không phải là nhà cao cửa rộng, nhưng tổ tông cũng tích góp được chút của cải từ việc buôn bán. Dù sao thì ở Nhạn Châu cũng được coi là ổn, nhưng không thể so được với phủ Tướng quân, uất ức cho tiểu thư rồi.”
 
 Tô Nguyên Thành cười tủm tỉm nói.
 
“Sao lại uất ức chứ?” 
 
Tiêu Ngữ nói rồi đi về phía cửa, “Đây là nhà cũ của Tiêu gia, ta sẽ ở đây!”
 
Vào sân, Tiêu Ngữ mới phát hiện nơi đây đúng là một thế giới khác, nhà cũ có viện, thông với nhau. Chỉ có viện nhỏ nhất ở cuối sân là đóng chặt, khóa đồng trên đó đã bị rỉ, hiển nhiên là đã lâu rồi chưa mở.
 
“Đây là nơi để mấy đồ lặt vặt, ngày thường không khí ẩm thấp, nên không đưa tiểu thư tham quan.” 
 
Tô Nguyên Thành dẫn mọi người đi tới thính đường, “Tiểu thư và Ấu Thanh cô nương ở viện này, ta và Triệu công tử ở bên ngoài, có chuyện gì thì cứ kêu ta là được.”
 
“Tòa nhà này cũng không nhỏ, ngài cũng đã lớn tuổi, sao không tìm hạ nhân?” 
 
Ấu Thanh là người nghĩ gì nói nấy nên đã hỏi thẳng.
 
“Ai nói không được?” 
 
Tô Nguyên Thành cười, nếp nhăn trên mặt nhíu lại, “Nhưng bộ xương già này cũng không cần nhiều hạ nhân. Mấy năm trước lúc đi ngang qua chỗ môi giới thấy có người hợp mắt nên đã đưa về.”
 
Nói rồi ông vỗ tay, hướng mắt sang bên, cất giọng nói: 
 
“Tiểu Hổ, đừng lười biếng, mau ra đây xách đồ giúp tiểu thư!”
 
Tiêu Ngữ nghe vậy thì quay đầu lại, không biết từ khi nào sau cửa lại có một bóng người nho nhỏ, ló đầu nhìn sang đây —— là một tiểu nam hài nhi khoảng tám, chín tuổi.
 
“Mau tới đây!” 
 
Tô Nguyên Thành lại vỗ vỗ tay.
 
Nam hài sợ hãi đi từ sau cửa ra, cúi đầu chạy tới đây, xách rương đồ dưới đất vào tron phòng. Trong rương chất đầy đồ, hơi nặng, chân nam hài không ngừng run lên.
 
“Buông ra đi, để Triệu đại ca tới làm.” 
 
Tiêu Ngữ không đành lòng, tiến lên khuyên nam hài buông ra.
 
Không ngờ hình như nam hài không nghe thấy, cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục đi vào phòng.
 
“Tiểu thư không cần lo,” Tô Nguyên Thành nói, “Tiểu tử này có sức khỏe trời ban, rèn luyện thêm là được.”
 
“Nhưng mà……” 
 
Tiêu Ngữ còn chưa nói xong, đã thấy nam hài chạy ra, đi tới trước mặt Tô Nguyên Thành, hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe tia ánh sáng.
 
“Tiểu Hổ thật ngoan, đi thôi.” 
 
Tô Nguyên Thành giơ tay sờ đầu hắn, ánh mắt hiền từ.