Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Chương 39: Say rượu




Dịch Thụy Cảnh không mặc triều phục mà thay bằng thường phục màu tím thêu rồng vàng. Tử Oánh hiếm khi thấy hắn mặc y phục như vậy, lúc này hắn nhìn có chút lười nhác so với ngày thường.

Phồn hoa thịnh thế, tối nay nhất định choáng ngợp trong cảnh vàng son.

Ngụy công công nhẹ nhàng vỗ tay, trong điện tiếng đàn sao lập tức vang lên, một nhóm vũ cơ, xiêm y mỏng manh, mặt mày tinh xảo, dáng người thướt tha tiến vào, điệu múa uyển chuyển đồng nhất, đừng nói Hoàng thượng, đến các nàng xem còn phải động tâm.

Trong điện ánh nến sáng rực, ngoài cửa sổ trăng vừa lên, Lưu tần ngồi đối diện Tử Oánh, nhàn nhã ăn trái cây. Trong chén là nước ô mai nhà bếp cố ý chuẩn bị.

Hết một vũ khúc, Hoàng hậu đứng dậy kính rượu Hoàng Thượng và Thái hậu, phân phó cung nữ mang hạng quyển Xích Kim đã chuẩn bị đưa cho Nhị hoàng tử. Nhị hoàng tử- Dịch Phi Vũ còn nhỏ tuổi nên bà vú của hắn phúc thân nhận lễ “ Nhị hoàng tử đa tạ đại lễ của Hoàng hậu nương nương.”

Lễ này không tính là hậu nhưng cũng không làm cho người ta bắt bẻ vào đâu được. Bà vú nói như vậy cũng có điều ám chỉ, hoàng hậu cười mở miệng “ Cũng không có gì, Bản cung là mẫu thân của hắn, tất nhiên là phải yêu thương hắn.”

Bà vú đáp “ là “ một tiếng rồi lui xuống, ánh mắt lại nhìn về phía Huệ tần, thấy thần sắc của Huệ tần không có gì khác thường, trên mặt còn cười nhẹ. Hoàng hậu thấy Huệ tần không có phản ứng như mong đợi thì trên mặt hiện lên thất vọng.

Điều này giống như đánh và bông, ngươi kỳ vọng nàng để ý nhưng lại phát hiện nàng căn bản không để trong lòng.

Dịch Thụy Cảnh nhíu mày, Quý phi cũng kính rượu Hoàng thượng và Thái hậu, nhân tiện nâng chén với Huệ tần, Huệ tần biết lần này là Quý phi giúp đỡ nàng ta một đại ân, nên phối hợp nâng chén đáp lễ.

Điều đó tỏ vẻ Hoàng hậu không hiểu lễ nghĩa, còn các nàng thì hòa thuận vui vẻ cỡ nào.

Tử Oánh cảm thấy không thú vị. Hoàng hậu thật không thông minh, ngay trước mặt Hoàng Thượng mà làm bẽ mặt mẹ đẻ của Nhị hoàng tử, điều đó chỉ càng khiến Hoàng Thượng chán ghét.

Thiết nghĩ điều đó cũng là do Hoàng thượng bức nàng ta, từ khi gả cho Hoàng Thượng đến nay tuy Hoàng Thượng không sủng ái nàng ta, nhưng vẫn cho nàng ta chút mặt mũi. Nhưng lần trước Hoàng Thượng lại răn dạy nàng ta trước mặt phi tần, hiện tại lại không chịu giao lại quyền quản lý hậu cung cho nàng ta, nàng ta cảm thấy thật rối loạn.

Thái Hậu cũng không thích vị Hoàng Hậu không lên được mặt bàn này, lúc trước nếu không phải bất đắc dĩ thì thà chết bà ta cũng không để hoàng thượng cưới nàng ta. Nay nàng ta lại có Đại hoàng tử, vì thể diện của Đại hoàng tử nên hậu vị của nàng ta cũng không thể động.

Đại hoàng tử- Dịch Phi Minh, thấy sắc mặt mẫu hậu mình khó coi, thì tiến lên hành lễ “ Nhi thần cung chúc Nhị đề một năm nhiều điều mới.”

Dáng người khả ái, chọc Thái hậu liên tiếp nói “ Hảo hài tử.”

Sắc mặt Dịch Thụy Cảnh cũng dịu đi không ít, gọi bà vú bế đến để hắn ôm, hỏi: “ Hoàng nhi muốn tặng gì cho hoàng đệ của con?”

Dịch Phi Minh nghiêng đầu nói: “ Nhi thần làm một bài thơ cho nhị đệ.”

Thục phi cầm quạt tròn che miệng cười nói “ Đại hoàng tử thật thông minh lanh lợi, bốn tuổi đã có thể làm thơ, tương lai sẽ làm cho người trong thiên hạ cam bái hạ phong.”

Dịch Phi Mính mỉm cười ngọt ngào: “ Thục phi nương nương, nhi thần chỉ có học thật nhiều, tương lai mới có thể phụ giúp phụ hoàng. Trong thiện hạ phải có tài năng, nếu chỉ biết làm thơ thì không được?”

Nhất thời trong điện lặng ngắt như tờ, Hoàng hậu nương nương vội vàng quỳ xuống, Dịch Phi Minh không hiểu sao Hoàng hậu lại quỳ nhưng cũng quỳ theo. Chỉ là trong mắt ngấn lệ, không biết mình đã nói sau điều gì.

“ Lời này là ai dạy ngươi?” DỊch Thụy Cảnh vỗ mặt bàn, khi hắn còn nhỏ cũng phải trưởng thành sớm nhưng mới bốn tuổi thì cái gì cũng chưa hiểu, nếu nói những lời này không có ai dạy hắn-Đại hoàng tử, thì hắn- Dịch Thụy Cảnh, không tin.

“ Là Trần học sỹ.” Dịch Phi Minh vụng trộm nâng mắt nhìn Dịch Thụy Cảnh, thấy Dịch Thụy Cảnh không tức giận, đánh bạo nói “ Phụ hoàng, nhi thần nói sai rồi?”

“ Đứng lên đi, con nói không sai. Chỉ là con còn nhỏ tuổi, không cần học tập vất vả như vậy.” Lại quay đầu nói với hoàng hậu “ Minh nhi tuổi còn nhỏ, nàng không thể bắt hắn học nhiều như thế, nếu ảnh hưởng đến sức khỏe của nó, nàng có thẻ chịu trách nhiệm nổi?”

Hoàng hậu đáp “ Là” trong lòng biết là bản thân quá sốt ruột, đã làm Minh nhi phải mệt mỏi, nghĩ khi trở về sẽ kêu người làm đồ ăn tẩm bổ.

Vì khúc nhạc đệm này nên Đại hoàng tử cũng không làm thơ, rầu rĩ trở về chỗ. Đến cuối cùng cũng không hiểu tại sao phụ hoàng tức giận.

Các phi tần rục rịch muốn ngóc đầu dậy, muốn hiến nghệ trước mặt Hoàng Thượng, có những người lá gan lớn dám đứng lên đầu tiên, ví dụ như người vừa mới thăng từ cung nữ thành phi tần – Lý đáp ứng.

Trong một dàn mĩ nhân thì Lý đáp ứng không phải nổi bật nhất, hôm nay lại trang điểm nên nhìn cũng thuận mắt. Lý đáp ứng phúc thân “ Hôm nay là sinh nhật Nhị hoàng tử, nô tỳ lại chỉ có tài phao trà. Nô tỳ bêu xấu, xin pha trà vì Nhị hoàng tử.”

Dịch Thụy Cảnh gật đầu “ Trẫm nhớ Ngọc quý nhân cũng là cao thủ phao trà, không bằng hai nàng tỷ thí, thế nào?” Ngữ khí khẳng định. Tử Oánh đang ngồi vui vẻ cắn hạt duwam nghe thấy vậy liền cắn vào lưỡi, đau đến chảy nước mắt. Dịch Thụy Cảnh thấy thế nói: “ Xem ra Ngọc quý nhân là muốn không cho trẫm mặt mũi.”

Tử Oánh thấy mọi người đều nhìn nàng, Lưu tần bày ra vẻ mặt xem kịch vui, mặt Lý đáp ứng thì như ngâm trong băng, Hàn Phong lặng lẽ đẩy tay nàng, nàng vội quỳ trên mặt đất “ Nô tỳ không dám, nô tỳ đã sớm nghe Lý đáp ứng là cao thủ phao trà, không nghĩ đến hôm nay Hoàng Thượng lại cho nô tỳ ân điển này, nô tỳ là cảm động rớt nước mắt.”

Dịch Thụy Cảnh nhìn nàng đang quỳ nói “ Đứng lên đi, trên đất lạnh”

Lời này làm chúng phi tần ghen tị đỏ mắt, lúc nãy Đại hoàng tử quỳ cũng không thấy Hoàng Thượng nói như vậy.

Tử Oánh thầm nghĩ Hoàng Thượng lại muốn nàng phải ngột ngạt, mấy ngày không gặp mà hắn vẫn nhớ mối hận mấy hôm trước.

Tiểu Huyền tử lệnh thái giám mang dụng cụ pha trà lên. Tử Oánh và Lý đáp ứng ngồi đối diện, Tử Oánh cảm thấy Lý đáp ứng nhìn mình nhưng khi nàng ngẩng đầu lên thì Lý đáp ứng đã dời ánh mắt.

Tử Oánh để Đào nhi đốt hương, hương thơm nhàn nhạt mùi đàn hương như có như không phiêu tán trong không khí. Dùng nước nóng tráng cốc tử sa, động tác tuyệt đẹp, lộ ra một khoảng cổ tay trắng nõn, trên cổ tay mang vòng mà Thái hậu ban.

Mạnh thần mộc lâm, ri âm tri kỷ, Ô Long vào cung, trăm trượng phi bộc, … Động tác của hai người không sai biệt lắm, các phi tần ngồi xem như phát ngốc.

Lý đáp ứng phao xong trước nàng một bước, trình lên cho Dịch Thụy Cảnh, Thái Hậu và Hoàng Hậu. Dịch Thụy cảnh thấy tỷ lệ nước và trà vô cùng tốt, mùi hương nhẹ nhàng, đặc biệt và trong chén trà nổi lên hoa mẫu đơn. Thái Hậu cũng rất vừa lòng, nhấp một ngụm cười gật đầu.

Hoàng hậu sau khi trải qua sự kiện đồng ngôn vô kỵ của Đại hoàng tử thì trở nên thành thật hơn rất nhiều, thấy Thái Hậu khích lệ, nàng ta cũng khen một tiếng “ Hảo”, Lý đáp ứng cười cảm tạ, chờ Tử Oánh dâng trà.

Tử Oánh không nhanh không chậm bưng trà lên, đầu tiên dâng một chén cho hoàng thượng, sau đó là Thái hậu, hoàng hậu, Quý phi, các vị phi ngay cả Huệ tần cũng có một chén. Dịch Thụy Cảnh thấy nàng chu đáo thì cười lạnh, nhấc nắp chén lên thấy lá trà phiêu du trong nước, hương thơm nồng nàn nhưng trà trên mặt nước lại tĩnh lặng, chứ không hóa ra mẫu đơn như của Lý đáp ứng.

Dịch Thụy Cảnh không vội nhấm nháp, nâng mắt nhìn Tử Oánh. hắn nhớ lần trước ở Thanh Lương điện nàng đã từng phao trà hóa hoa, chẳng lẽ lần này là ẩn dấu?

Bỗng có tiếng kinh hô nho nhỏ, Hiền phi nhịn không được tán dương: “ Tay nghề của muội thật là giỏi, biết bản cung yêu hoa quế nên làm nở hóa quế, hương vị cũng vô cùng tốt.”

Lập tức Quý phi cũng tán dương “ Của Bản Cung là hoa Ngọc Lan, Ngọc quý nhân thật có tâm.”

Thái hậu cũng vui cười hớn hở nói “ thật là đứa nhỏ cơ trí.” Trong trà của thái hậu là chữ thọ.

Mặt Dịch Thụy cảnh đầy hắc tuyến, không ngờ tất cả mọi người đều có, chỉ có hắn là Hoàng Thượng lại không có gì!

Tử Oánh thấy Dịch Thụy Cảnh đen mặt thì cho rằng hắn không thích đồ án nàng phao liền quỳ trên đất xin tha thứ. “ Nô tỳ tự tiện đoán thánh ý, mong Hoàng Thượng thứ tội.”

DỊch Thụy Cảnh đặt chén trà lên bàn “ Ngọc quý nhân đoán tâm tư gì của trẫm?”

“ Nô tỳ nghĩ hiện nay Lưu tần và Tuyết phi đều hoài con nối dòng. Hoàng Thượng nhất địng là hi vọng con nối dòng ngày càng nhiều, nên nô tỳ mới phao trà hình què văn.”

Què văn- ngụ ý là con nối dòng hưng thịnh, quốc thái dân an. Dịch Thụy cảnh nâng chén trà nhìn, quả nhiên là đồ án của Quẻ văn, nghĩ đến đây là Tử Oánh đừa giỡn tâm cơ, không khỏi cảm thấy chán nản.

“ Nếu như thế, Ngọc quý nhân và Lý đáp ứng cao thấp đã phân. Ngày ngày Trẫm phê sổ con cũng mệt mỏi, Ngọc quý nhân tới pha trà cho Trẫm đi.” Nàng dám đừa giỡn trẫm, trẫm liền cho nàng ngày ngày pha trà cho trẫm.

Tử Oánh khấu tạ Hoàng thượng, tâm tình Thái hậu cũng tốt “ Ai gia đang muốn để Ngọc quý nhân đến Thọ Khang cung pha trà cho ai gia, không nghĩ hoàng thượng lại nhanh hơn ai gia một bước.”

Tử Oánh nghe thế thì hai mắt lấp lánh nhìn Thái hậu, cũng lúc đó thì mặt Dịch Thụy cảnh lại vừa vặn biến đen, Tử Oánh thức thời cúi đầu lui ra.

Trở lại chỗ ngồi, Tử Oánh có thể cảm nhận được ánh mắt oán hận của Lý đáp ứng, điều này không thể trách Tử Oánh, tất cả là do nàng ta muốn bộc lộ tài năng trước mặt Hoàng Thượng.

Sau đó các phi tần, người hiến vũ, người vẽ tranh, Dịch Thụy Cảnh không thèm liếc mắt một cái. Thái Hậu mượn cớ lớn tuổi rời đi sớm. Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử cũng còn nhỏ tuổi nên bà vú ôm xuống đi ngủ.

Tử Oánh tiếp thu đủ loại ánh mắt oán giận, mọi người không hẹn mà cùng muốn chơi tửu lệnh với nàng. Nàng thơ không làm được, cũng không giải được câu đố, Đào nhi sau nàng nghẹn muốn hỏng. Từ trước đến nay Tiểu Chủ luôn tinh thông thi phú, sao giờ lại để các phi tần chê cười.

Lưu tần cười nhạo không chút che giấu, Hàn Phong sốt ruột hận không thể thay nàng nhận tựu lệnh. Mặt Hoàng Thượng như đáy nồi, sắc mặt Thái Hậu cũng khó coi. Cứ như thế thì không chỉ làm mất mặt nàng mà cũng đánh vào mặt mũi Thái Hậu.

Tử Oánh uống không ít rượu, liền hướng Hoàng Thượng và Thái hậu xin rời đi. Hàn Phong lo lắng cho nàng, Tử Oánh liền vỗ tay nàng “ không sao, tỷ tỷ hãy chơi thật tốt.”

Nàng mang theo Đào nhi ra ngoài cửa điện, yến hội còn chưa kết thúc, bên ngoài cũng không có kiệu. Tử Oánh đi dọc theo đường, vừa uống không ít rượu nên bước đi tập tễnh, lại gặp gió nên hơi đau đầu.

Đào nhi đỡ Tử Oánh đứng vững lại, thấy Tử Oánh khó chịu thì gấp đến dộ quay vòng.

“ Đào nhi, ngươi đi gọi kiệu đến đây, ta và trong đình ngồi một lát.”

Đào nhi do dự “ Tiểu Chủ nhưng một mình người ngồi trong đình…”

“ không sao, mau đi đi.”

Đào nhi không thể làm gì khác, đánh dìu Tử Oánh vào trong đình, vội vàng chạy đi tìm kiệu, trong lòng thì thầm nghĩ lần sau không thể để Tử Oánh vì ngại phiền phức mà mang theo một mình nàng ta hầu hạ.

Trăng đã lên, trong đình mơ hồ có thể nghe thấy tiếng ếch kêu, trong không khí tràn ngập hương Ngọc lan, xen lẫn hương Ngọc hương. Xa xa là đèn lắc lư trong gió, nàng hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy cả khoang mũi là hương thơm ngọt ngào.

Thân mình trầm lại, rượu trái cây này tác dụng chậm nhưng lại thật mạnh. Trong lòng nàng lại không còn nghĩ đến những ngày xưa tối tăm, rượu quả nhiên là đồ tốt, một ly quên sầu.

Phía sau truyền đến bước chân nhỏ vụn, Tử Oánh quay đầu nhưng chưa nhìn rõ là ai đã rơi vào cái ôm quen thuộc thơm mùi Long Diên hương, bên tai là hơi thở có mùi rượu của hắn.

Rượu không làm người say, người tự say.