Tru Tiên

Chương 155: Dạ Ẩm




   

Hồ Kỳ Sơn, Hàn Băng Thạch Thất.

Quỷ Lệ im lặng chăm chú nhìn Bích Dao đang thanh thản nằm trên Hàn Băng Thạch Đài, làn khói trắng mỏng cuộn lên cô gái đang chìm trong giấc ngủ say, với nụ cười hạnh phúc tưởng như vĩnh viễn đọng trên khoé miệng. Thời khắc này, nếu như nàng có cảm giác, có cảm nhận được đang có người bảo vệ bên cạnh nàng?

 

Có phải, ngay tại trong tim, nàng không chút hối hận, nên mới thanh thản chìm sâu vào giấc ngủ?

 

Đối với những điều này, Quỷ Lệ trong tâm tư tự vấn không biết bao nhiêu lần, nhưng hắn hoàn toàn không biết câu trả lời, cũng không dám nghĩ ngợi, duy chỉ luôn nghĩ đến một điều, hắn dường như đang thay nàng chịu đựng nỗi đau đớn. Hiện tại bất quá tự thân hắn càng ngày càng cảm thấy sự nhớ nhung, thiếu vắng. Mặc dù vì đang chú ý tu luyện quyển thứ ba Thiên Thư chân pháp, gần đây đã sắp lĩnh ngộ được chân pháp ba nhà Phật, Đạo, Ma, dung hợp thành một, đạo hạnh ngày càng thăng tiến từng ngày, nhưng yêu lực Phệ Huyết Châu tựa hồ ngày ngày thâm nhập dần vào thân thể hắn, như u linh dai dẳng đang đợi đến thời khắc cuối cùng cùng hắn đồng quy ư tận.

 

Đối với cảm giác lạnh lẽo đó, Quỷ Lệ đã quen với việc không còn cảm thấy, từ thủa thiếu thời đến nay, cái cảm giác thân thuộc trong thân thể hắn. Giờ đây chỉ còn một cảm giác chết chóc, chỉ vì hắn cũng cảm thấy được giống như một cảm giác lạnh lẽo chết chóc.

 

Hắn cười khổ thân trong tâm, nhìn Bích Dao lần cuối, hôm nay đã là ngày thứ ba một mình hắn bảo vệ Bích Dao.

 

“Nàng hãy nghỉ ngơi cho tốt,ta sẽ nhanh chóng trở về để gặp nàng”. Quỷ Lệ dịu dàng nói:” Nàng đừng lo sợ, ta chỉ tạm thời ly khai cha nàng thôi. Nếu có chết, ta cũng nhất quyết phải về đây gặp nàng trước khi chết”.

 

Hắn nhìn Bích Dao nhẹ nhàng mỉm cười, rồi xoay người bước ra khỏi Hàn Băng Thạch Thất. Làn khói nhẹ run rẩy, phía sau lưng hắn nhẹ tựa như sợi tơ mỏng.

 

Thạch môn nặng nề sau lưng chầm chập đóng lại, Tiểu Hôi đợi sẵn một bên nhảy phóc lên vai hắn. Quỷ Lệ đưa tay vuốt nhẹ đầu Tiểu Hôi, gật đầu rồi bước thẳng ra ngoài. Trên đường đi, chuyển qua nhiều khúc quanh co, hắn đặt tay lên một góc tường, phát động cơ quan, thẳng đường thoát đi, tổng đường Quỷ Vương Tông Hồ Kỳ Sơn tầng tầng cơ quan được khởi động, dưới ánh sáng thấy rõ Thạch Môn nặng nề từ từ hạ xuống.

 

Ngay giữa lòng Hồ Kỳ Sơn, lúc này thanh âm lao xao khắp nơi, nhưng cũng chỉ có mỗi bóng nhân ảnh của Quỷ Lệ, những người khác ba ngày trước đã theo Quỷ Vương đi đến thánh điện vùng man hoang. Lúc này tại Hồ Kỳ Sơn, lạnh lẽo và tịch mịch, Quỷ Lệ thẳng đường  rời khỏi động, ánh dương quang chiếu lên chỉ làm ấm hắn, nhưng không thể giúp gì cho thân thể đang run rẩy của hắn.

 

Cuối cùng, Thạch Môn cũng chầm chậm đóng lại, khoá kín một động lớn bên trong lòng núi, hoà lẫn cùng thanh âm mờ nhạt của “Hắc Tháp”. Quỷ Lệ lắng tai nghe, biết rằng đó là âm thanh của cơ quan khoá chặn, sau này nếu có người không biết cách mở khoá cơ quan, muốn từ bên ngoài công phá vào, đối diện với vách núi đá vạn cân này, phải là người có đạo hạnh thần tiên mới có thể thực hiện được.

 

Ánh dương quang chiếu lên người, nằm nghiêng trên vai Quỷ Lệ hai tay Tiểu Hôi đưa ra, vừa vươn vai miệng vừa ngáp. Quỷ Lệ quay đầu nhìn nó, vừa cười mỉm vừa nói:”Thế nào, sao ngươi có vẻ buồn bực uể oải vậy?”.

 

Tiểu Hôi “chi chi” kêu lên hai tiếng, trên mặt chớp chớp đôi mắt trắng, rồi tay chân bắt đầu khua khoắng, chỉ về hướng đi ra ngoài núi. Quỷ Lệ cười nói:”Ngươi buồn chán ư, xung quanh hoang vắng, cây cối không nhiều, khó trách ngươi cảm thấy không thoải mái”.

 

Tiểu Hôi lập tức gật đầu, nhảy xuống từ vai Quỷ Lệ, miệng kêu”chi chi”, tay múa vui vẻ. Quỷ Lệ hít thật sâu, quay đầu nhìn Hồ Kỳ Sơn lúc này đã nhập với thế núi thành một thể, căn bản không thể nhìn ra vết tích đông khẩu, gật đầu, nói:” Được, dù sao đi nữa, chúng ta cũng phải đợi một tháng sau mới có thể vào gặp Bích Dao, trong thời gian này, chúng ta nghỉ ngơi thư giãn ở bên ngoài vậy”.

Tiểu Hôi mừng rỡ, nhảy nhót trên mặt đất, nhe răng cười. Quỷ Lệ vui lây, không nén được tâm trạng, đùa: “Được, nếu không leo lên, ngươi phải ở đây một mình bởi vì ở đây cũng tốt”.

 

Tiểu Hôi rụt ngay đầu lại, rít lên, tự trèo lên trên vai Quỷ Lệ, ha ha cười. Quỷ Lệ lắc lắc đầu, nụ cười hiện trên khoé miệng, hai tay phiêu động, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại khởi phát. Quỷ Lệ tựa hồ suy nghĩ mông lung, do dự bất quyết. Tiểu Hôi cảm thấy hơi kỳ lạ khi không thấy Quỷ Lệ bắt đầu cất bước,”chi chi”kêu lên hai tiếng, Quỷ Lệ quay đầu nhìn nó, rồi nở nụ cười, nhẹ nhàng nói:”Nhân sinh tịch mịch, hà tất đa phiền ưu?”.

 

Tiểu Hôi chớp mắt hai cái, hiển nhiên chẳng hiểu rõ hai câu mà Quỷ Lệ đột nhiên nói ra. Quỷ Lệ không nói tiếp nữa, khoa tay một cái, thanh quang khởi phát, Phệ Hồn Bổng phát xuất, đưa một người một khỉ, thẳng lên trời xanh, ly khai Hồ Kỳ Sơn.

 

* * * * * *

 

Từ Hồ Kỳ Sơn đến địa phương gần đó, theo hướng Đông Bắc cách khoảng hai trăm dặm là một tiểu trấn, tên là “Tam Phúc Trấn”. Số nhân khẩu ở Tam Phúc Trấn không nhiều, chu vi chỉ vài thôn trang, nhưng miễn cưỡng cũng đủ sống. Qua thời gian, vì Quỷ Vương Tông muốn bảo toàn bí mật, khi đến mua lương thực rượu nước và vật dụng thường ngày, không hề đến Tam Phúc Trấn mà thường đến các thành xa hơn để mua, đề phòng chính đạo hoặc các hệ phái khác trong Ma Giáo phát hiện vị trí tổng đường. Bất quá đệ tử Quỷ Vương Tông trước khi hồi sơn, nhiều người đều đến Tam Phúc Trấn để nghỉ ngơi.

 

Ngày trước, Quỷ Lệ cùng Tiểu Hôi đã từng đi qua Tam Phúc Trấn, mặc dù số lần không nhiều, nhưng Tiểu Hôi thông minh vô bì, không ngờ nhớ rất rõ, lúc này vừa mới rời khỏi Hồ Kỳ Sơn, Tiểu Hôi đứng trên vai Quỷ Lệ, tay khua khoắng, chỉ thẳng theo hướng Tam Phúc Trấn, hiển nhiên muốn đến Tam Phúc Trấn để được ăn uống. Quỷ Lệ lắc lắc đầu, không nói gì, chuyển hướng bay đến Tam Phúc Trấn.

 

Khoảng cách hai trăm dặm, đối với người tu đạo biết thuật ngự không phi hành mà nói, thì không xa lắm. Giữa tầng trời xanh mây trắng, chỉ thấy mờ mờ một làn thanh quang hắc khí lấp lánh bay vút lên, rạch ngang từng không.

 

Tiểu Hôi không chịu nằm yên trên vai, đầu không ngừng ngó nghiêng, cái đuôi dài lúc lắc rung rung, chắc mẩm trong lòng đang nghĩ đến lúc nhấm nháp hưởng thụ cao lương mỹ vị. Quỷ Lệ vừa điều khiển Phệ Hồn Bổng, vừa nhìn xuống phía dưới chân. Vùng Hồ Kỳ Sơn tuyệt nhiên như một vùng đồi núi cằn cỗi, sau khi rời khỏi vùng Hồ Kỳ Sơn, địa thế như bằng phẳng hơn, nhưng vẫn hoang vu tịch mịch, dường như không có lấy một bóng người, nhìn từ trên cao, xa xa chỉ thấy mỗi một con cổ đạo cô độc trên một vùng hoang vu, cũng chẳng rõ sẽ dẫn đi đâu.

 

Quỷ Lệ thình lình thở dài, nhưng không nói gì, làm cho Tiểu Hôi cảm thấy kỳ quái, hai mắt nhìn sang chủ nhân.

 

Theo hướng Đông bắc bay được nửa thời thần, một người một khỉ đã đến được bên trên Tam Phúc Trấn, xa xa chỉ thấy nhà cửa liên tiếp, cái này nối cái kia. Tiểu Hôi nhìn xuống dĩ nhiên cảm thấy hưng phấn, miệng kê “chi chi”, chỉ xuống bên dưới. Quỷ Lệ cười nói: “Được, chúng ta xuống dưới”.

 

Thanh quang chớp động, từ trên không trung rít lên âm thanh sắc nét, một người một khỉ từ từ hạ xuống trên con đường của Tam Phúc Trấn. Nhưng ngay khi xuống đến mặt đất, Quỷ Lệ liền cau mày lại. Tiểu Hôi nhảy từ trên vai xuống, đưa tay ôm đầu, mắt nhìn bốn phía, dĩ nhiên cảm thấy có gì đó bối rối. Sau một lúc, tựa như đã cảm thấy chút gì đó, tam chỉ nhãn cùng lúc loé sáng lên, miệng kêu “chi chi”, trên mặt thần tình lộ vẻ khẩn trương.

 

Trước mắt, tại Tam Phúc Trấn, dường như đã hoàn toàn biến thành một thị trấn không người, nhà cửa phần lớn vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có một số ít bị hư hại, nhưng toàn bộ người dân trong trấn, tất cả hoàn toàn biến mất. Không khí lạnh lẽo chết chóc bao phủ toàn bộ tiểu trấn.

 

Quỷ Lệ hừ một tiếng, trong tâm ít nhiều minh bạch một chút, không cần phải nói, rõ ràng đã có chuyện xảy ra ở đây, nhiều khả năng đích thị là hạo kiếp do yêu thú gây ra. Người dân trong trấn, hoặc đã sớm chạy lên phía Bắc, nếu chậm trễ, cũng khó tránh khỏi số mệnh trở thành thực vật cho thú yêu. Một toà tiểu trấn nhỏ, đã gặp phải kiếp nạn. Từ đó đến nay, trên khắp vùng thần châu hạo thổ, không biết đã có bao nhiêu trấn thành cũng gặp phải kiếp nạn này?

 

Một cơn gió thổi từ phía xa, tung lên một cơn bão cát nhỏ trên con đường, trong một ngày ấm áp, thổi vào toà tiểu trấn nhỏ, tựa như cuốn theo cả bầu không khí lạnh lẽo. Tiểu Hôi dường như đã thấy được sự bất an, nép sát Quỷ Lệ, đồng thời nhìn khắp mọi hướng, Quỷ Lệ cúi xuống, ôm lấy Tiểu Hôi, chầm chậm nói: “Không sao đâu”.

 

Tiểu Hôi nheo mắt, dường như cùng đồng cảm với Quỷ Lệ nên bình tĩnh trở lại. Quỷ Lệ thở sâu, bước chầm chậm về phía trước, Tiểu Hôi vẫn bám trên vai hắn, không còn nháo nhác như trước nữa, lặng lẽ nhìn xung quanh.

 

Trong tiểu trấn, ngoại trừ tiếng gió thổi ra, bốn bề đều im lặng, Quỷ Lệ bước từng bước trên đường. Đã đi hết nửa con đường, hắn chỉ thấy các cánh cửa sổ và cửa chính đóng im ỉm, một vài cánh cửa khác thì mở toang hoác, không biết là có phải do yêu thú tàn phá hay không. Trên cả quãng đường, hắn không thấy bóng dáng một ai, có lẽ là mọi người đã biết trước tin dữ này nên sớm cao chạy xa bay về phía Bắc.

 

Đúng lúc này, bất thần một cơn gió lạnh buốt thổi đến. Phía bên trái con đường, một cành cây dường như bị một vật gì cắt phăng đi rơi xuống mặt đất, tạo nên một âm thanh khô khốc vang vọng trên con đường vắng tanh. Quỷ Lệ và Tiểu Hôi đồng loạt quay đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy sau cánh cửa, một cánh tay vô lực vắt vẻo phía trên một thanh gỗ, bất động, đồng thời trong không khí ẩn ước mùi máu tanh.

 

Quỷ Lệ âm trầm nhìn về hướng đó, rồi quay đầu tiếp tục bước đi, thỉnh thoảng Tiểu Hôi trên vai hắn lại ngoảnh đầu nhìn về phía cánh tay ấy.

 

Quỷ Lệ đến trước Tam Phúc Trấn, trong tình huống này đã đoán được một hai điều. Hắn bước chầm chậm, trầm mặc một hồi lâu, rồi đột nhiên mở miệng nói: “Ta nhớ phía trước mặt có một tửu quán, chúng ta đến đó, khả dĩ có thể tìm được chút gì đó cho mi lót dạ”.

 

Tiểu Hôi “chi chi” hai tiếng.

 

Âm thanh cước bộ đếm trên con đường, lúc này nghe thấy tựa hồ như một âm thanh rất đặc biệt, một cơn gió thổi lên từ phía sau. Rất nhanh, dọc theo con đường, họ đi đến ngôi tửu quán phía trước. Chiêu bài của tửu quán đã rớt xuống, chắn ngang cửa vào, bên trên phủ một lớp bụi dày. Quỷ Lệ ngẩn nhìn bảng tên hiệu, bước lên, để lại một dấu chân trên mặt tấm bảng hiệu.

 

Đột nhiên, Tiểu Hôi kêu nhỏ, nhìn chằm chằm vào bên trong tửu quán, thân hình Quỷ Lệ đột ngột đình bộ. Một lúc sau, từ trong tửu quán rống lên một tiếng thấp trầm.

 

Là thú yêu ư? Đó là phản ứng đầu tiên của Quỷ Lệ, chỉ là tiếng rống này, tựa hồ nghe rất quen tai.

 

“Hống….”.

 

Tiểu Hôi giật mình rít lên, tung thân vào bên trong tửu quán, Quỷ Lệ thất kinh, không hiểu tại sao Tiểu Hôi lại đột ngột kích động, nhưng Tiểu Hôi đối với hắn nhất mực thân mật, có thể nói là người bạn duy nhất của hắn, cho dù chuyện gì đi nữa hắn cũng không thể để Tiểu Hôi một mình đối mặt với vật thần bí đó. Tiểu Hôi trong một chốc lát đã vào bên trong tửu quán, Quỷ Lệ sắc mặt chợt biến, thân ảnh chớp động, lập tức đuổi theo.

 

Một khắc sau, hắn xuất hiện bên trong tửu quán, sau khi nhìn rõ mọi vật trong tửu quán, không ngăn được sự kinh ngạc.

 

Trong tửu quán bốn phía tán loạn, bình hũ nồi chảo văng khắp nơi, cột nhà gẫy đôi, đồ đạc bàn ghế lộn xộn, chỉ một vài thứ là còn nguyên, trên mặt ghế phủ một lớp bụi dày. Nhưng trong tửu quán điêu tàn này, trên mặt bàn còn nguyên vẹn giữa tửu quán, còn đặt một bình rượu và vài chung rượu, ngồi bên đích thị là một thiếu niên mặc y phục lụa sáng, nhưng ở khoảng giữa Quỷ Lệ và thiếu niên đó, yêu thú đang đối mặt với Tiểu Hôi, bộ dạng hung tợn ghê gớm, âm thanh gầm gừ thấp trầm như có chút kinh ngạc, chính thị là yêu thú Thao Thiết.

 

Ngày đó tại nơi rừn sâu hoang sơn dã lĩnh, Quỷ Lệ đã gặp thiếu niên thần bí này.

 

Thao Thiết vươn cái cổ dài, trừng bốn con mắt to lớn màu đồng thau nhìn Tiểu Hôi, nhưng Tiểu Hôi thần tình dường như chẳng lấy làm khẩn trương, mà rõ ràng nhiều phần cảm thấy phấn khích, “chi chi” kêu lên hai tiếng, nhe răng cười, chầm chậm bước đến trước, tưởng như đang muốn giơ tay lên xoa đầu Thao Thiết.

Thao Thiết gầm lên một tiếng, hiển nhiên không chấp nhận động tác của Tiểu Hôi, Tiểu Hôi hạ xuống, tam chỉ nhãn chớp chớp, bước sang hai bên quan sát ác thú Thao Thiết, từ bên trái đảo sang bên phải, lại từ bên phải đảo sang bên trái. Cái cổ dài của Thao Thiết chuyển động, nhìn theo thân ảnh Tiểu Hôi đang di động qua lại, miệng thỉnh thoảng gầm gừ vài tiếng, nhưng nghe như địch ý ngày càng giảm, rõ ràng đối với Tam Nhãn Linh Hầu, Thao Thiết đương nhiên có vài phần hảo cảm, có lẽ chỉ vì lần gặp và cùng tánh phàm ăn, vì vậy mà có chút ưa thích đặc biệt.

 

Thiếu niên nọ cũng nhìn về phía Quỷ Lệ, ngồi yên chẳng động, nhưng thần tình trong cũng có chút kinh ngạc, hiển nhiên chẳng nghĩ đến việc có thể gặp Quỷ Lệ ở đây một cách bất ngờ như thế này. Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, cười nhạt, hướng về Quỷ Lệ gật đầu. Quỷ Lệ trong bụng kinh ngạc không kém gì thiếu niên đó, hơn nữa lúc này trong lòng đối với thiếu niên thần bí kia càng thêm vài phần nghi ngờ, có thể xuất hiện trong tửu quán của thị trấn chết chóc tịch mịch này, lai lịch người này lại chẳng biết đâu mà hỏi, cực kỳ quỷ dị.

 

Bây giờ Tiểu Hôi đã đứng sát bên Thao Thiết, đột nhiên mở miệng cười, đưa tay ra đặt lên đầu Thao Thiết. Thao Thiết gầm gừ trong miệng, trừng bốn mắt nhìn Tiểu Hôi, bộ dạng hung ác, nhưng Tiểu Hôi tựa hồ không cảm thấy sợ hãi, mà bộ dạng trong rất buồn cười, lại giơ tay đặt lên đầu Thao Thiết, miệng “phì phì” kêu lên vài tiếng hoạt kê.

 

Thao Thiết tựa như không cho phép con khỉ, kêu to một tiếng, giống như tiếng người hừ một cái, nằm xuống, không lý gì đến Tiểu Hôi nữa. Tiểu Hôi dường như thật sự thích thú cái bộ dạng kỳ quặc của con ác thú, thân hình động đậy, dựa sát vào Thao Thiết, động tác rõ ràng rất thân mật.

 

Thiếu niên thần bí thu hồi nhãn quang đang nhìn lên hai con linh thú, chuyển qua Quỷ Lệ, mỉm cười nói: “Nhìn chúng có vẻ rất thoải mái”.

 

Quỷ Lệ gật gật đầu, cũng khẽ cười.

 

Thiếu niên đó vỗ nhẹ lên chiếc ghế bên cạnh, nói: “Quả thực rõ ràng là chúng ta rất có duyên, trời cao đất rộng, lại có thể tương ngộ ở nơi đây. Huynh đài sao không qua đây ngồi, chúng ta cùng cạn một chung, cùng tán gẫu vài câu”.

Quỷ Lệ nhìn về phía bọn Tiểu Hôi và Thao Thiết một cái, chỉ thấy Tiểu Hôi lúc này tập trung chú ý vào trên thân con Thao Thiết, lập tức nhẹ nhàng nói: “Được thôi”, nói xong, bước từng bước chầm chậm, nhưng không phải đến bên cạnh thiếu niên, mà sang phía khác lấy một cái ghế, ngồi xuống một phía của cái bàn.

 

Trên khuôn mặt anh tuấn của thiếu niên xuất hiện một tia vui vẻ, tay cầm lấy một chung rượu không phía trước, đưa lên trước mặt Quỷ Lệ, rồi rót đầy chung rượu, cười nói: “Huynh đài đến tiểu trấn tan hoang không bóng người này, không biết là có việc gì?”.

 

Quỷ Lệ không đáp, đưa mắt nhìn thiếu niên này, trầm giọng hỏi: “Ngươi cũng vì điều gì mà đến?”.

 

Thiếu niên cười nhạt: “Ta đi ngang qua đây, thấy cũng có thể tìm được vài chén rượu xót lại, nên ở đây nghỉ ngơi, tự rót rượu uống”.

 

Quỷ Lệ quay đầu nhìn về phía Tiểu Hôi một lát, nói: “Nếu ta nói, ta mang con khỉ này, cũng đến đây để tìm chút rượu uống, ngươi có tin không?”.

 

Thiếu niên đó kinh ngạc, cũng nhìn về phía Tiểu Hôi một cái, đột nhiên cười to, vỗ tay nói: “Tin, sao lại không tin! Nào nào qua đây, Ngươi và ta cùng uống một chén, nhân sinh bổn tựu tịch mịch, khó mà gặp được người hữu duyên, nơi chân trời góc biển, tìm rượu uống với nhau”.

 

Nói xong, đưa chung rượu hướng về Quỷ Lệ, rồi cạn chén. Quỷ Lệ nhìn hắn khó hiểu, miệng từ từ lặp lại: “Nhân sinh bổn tựu tịch mịch, hê hê, nhân sinh bổn tựu tịch mịch…”.

 

Đột nhiên hắn cũng cười, trên khuôn mặt cười cười chứa đựng thần sắc tang thương, nâng chung rượu uống cạn. Một luồng rượu nóng từ cổ chạy thẳng xuống bụng, rượu của toà tiểu trấn hoang tàn này, không ngờ thực lợi hại.

 

Thiếu niên đó cười nói: “Thế nào?”.

 

Quỷ Lệ liếc mắt, đưa tay cầm lấy bình rượu, rót đầy cả hai chung rượu, nói: “Hảo tửu!”.

 

Thiếu niên càng vui vẻ hơn, vỗ bàn một cái, nói lớn: “Hảo, quả nhiên hảo tửu!”, trong tiếng cười, thiếu niên từ từ bày tỏ thần tình, đột nhiên ngâm lớn:

 

“Cự thờI ý, thương tang quá

Hoàn ký phủ, thương tâm nhân Bạch phát khô đăng tẩu thiên nhai

Nhất triều tịch mịch hoán túc tuý…”

 

(tạm dịch)

“Chuyện ngày xưa, thăng trầm trôi qua

Chẳng nhớ lại, người cảm thương tâm

Tóc bạc khô trốn lên tuyệt cốc

Một nỗi cô đơn lẫn tuyệt vọng…”  

Giọng ngâm về cuối, thanh âm dần dần thê lương, thần sắc không ngờ cũng vài phần sầu não. Ngâm xong, hắn cúi đầu không nói, Quỷ Lệ cũng im lặng nhìn hắn, tự nâng chung rượu trước mặt uống cạn.

 

* * * * * *

 

Đêm xuống, gió lạnh bắt đầu thổi, trong tiểu trấn cô độc lại vang lên âm thanh “hmm”, tựa như khách tha phương yên lặng thổn thức.

 

Đêm đen như mực, bóng tối dâng tràn, mặt đất như chìm xuống. Con khỉ dựa vào thân người Thao Thiết ngủ say, chỉ thấy con yêu thú hung ác, giờ đây uể oải nằm trên mặt đất. Trong tử quán, tối đen một màu, Quỷ Lệ cùng thiếu niên ngồi giữa bóng tối, không hề có ý định đi tìm thắp lấy một ngọn nến.

 

Có lẽ trong bóng tối, dường như họ cảm thấy dễ chịu hơn.

 

Từ khi bất ngờ gặp nhau nơi đây, họ ngồi đối diện nhau, thi thoảng nói vài câu vớ vẩn, uống vài chung rượu, đôi khi lại nhìn nhau đang trầm ngâm, mặc nhiên trầm tư, hồi tưởng lại quãng đời quá khứ.

 

Trong cái đêm lạnh lẽo này, nơi góc trời hoang lạnh, hai kẻ lạ mặt lại tựa như thân quen từ bé, bình thản bên nhau….