Trục Lãng

Chương 26: 26





Đôi môi Tuỳ Ý nóng rực, nơi đó vẫn còn xúc cảm kỳ lạ ban nãy.
Nửa người Ninh Lan chui vào chăn, cơ thể vẫn hơi lạnh.

Tay Tuỳ Ý được dẫn dắt trượt từ eo xuống mông, một cách trơn tru không trở ngại.

Ninh Lan không mặc gì.
Không nhận được hồi đáp, Ninh Lan coi như cậu đã ngầm thừa nhận, đưa tay kéo quần cậu.

Tuỳ Ý cảm nhận được nguy hiểm bèn chặn lại theo phản xạ nhưng bị Ninh Lan nhẹ nhàng đẩy ra, mềm mại nắm bàn tay, đặt lại về eo mình.

"Tôi chuẩn bị hết rồi, đừng để tôi mất công nha." Lời vừa dứt liền nắm lấy vật đang thức tỉnh đó.
Nhẹ nhàng x0a nắn một lúc, Ninh Lan nghe thấy tiếng thở d0'c của Tuỳ Ý ngày càng nhanh.

Bàn tay đang đặt lên người anh tăng thêm sức, thậm chí chủ động mân mê chậm rãi.

Bàn tay bỏ qua chiếc eo mẫn cảm, cánh mông tròn trịa, lưu lại một lúc trên chiếc đùi trơn nhẵn, rồi lần về đường cũ.

Cuối cùng cậu siết chặt ngón tay ở đũng qu@n, đầu ngón tay luồn sâu vào da thịt mềm mại, khiến toàn thân Ninh Lan run rẩy.
Anh chưa bao giờ bị sờ nắn cơ thể như thể, nhưng cảm giác lạ lẫm và xấu hổ lại không sánh được với khát vọng ở sâu trong nội tâm.

Ngoài sự k1ch thích tình d*c nguyên thuỷ, phần lớn là bản năng mong muốn được ôm ấp, được chiếm hữu và được sưởi ấm.
Ninh Lan cảm thấy bên ngoài lạnh liền chui vào chăn ấm, cả người áp vào Tuỳ Ý.

Lần này, Tuỳ Ý không chỉ không đẩy anh ra, còn thuận thế ôm anh vào lòng.
Ninh Lan không dừng bên dưới, vuốt đến mức tay mỏi nhừ mà thứ kia vẫn cứng ngắc, hoàn toàn không có dấu hiệu mềm đi.

Mặc dù vẻ mặt của Tuỳ Ý vẫn bình tĩnh nhưng hơi thở nóng rực giữa cánh mũi đã bộc lộ hoàn toàn cảm xúc của cậu.
Thấy thời cơ đến, Ninh Lan thả lỏng tay, lấy ra một túi vuông nhỏ ở đầu giường, đưa lên miệng xé mớ, lấy bao cao su bên trong ra.
Vẻ mặt của Tuỳ Ý rốt cuộc cũng có sự biến hoá, thấy thứ anh đang cắn trên miệng, lộ ra biểu cảm mờ mịt khó hiểu.
Ninh Lan vứt vỏ xuống sàn, ngón cái và ngón trỏ cầm bao cao su hướng xuống dưới.

Thứ đồ chơi này vừa nhỏ vừa trơn, không biết chạm vào cái gì, tuột khỏi ngón tay.
Ninh Lan mò nửa ngày cũng không tìm thấy.

Ngón tay mềm mại và mu bàn tay không tránh khỏi cọ vào dương v*t và túi tinh của Tuỳ Ý đang đâm giữa hai ch@n anh.

Hơi thở phả vào tai càng nặng nề hơn.

Ánh mắt Tuỳ Ý cũng trở nên thâm sâu, âm thầm biểu lộ sự khẩn trương.
Ninh Lan thoả hiệp, cẩn thận rút vật đang nằm giữa hai ch@n anh, nằm ngửa lên giường, đạp Tuỳ Ý, mềm giọng nói: "Lên đi, còn đợi gì nữa?"
Tuỳ Ý không biết mình trèo lên người Ninh Lan thế nào.


Hai chân Ninh Lan mở rộng, kẹp lấy eo cậu.

Ngón tay thon nhỏ cầm lấy vật nóng bỏng đưa đến nơi bí mật bên dưới.

Quy đ@u chạm vào lối ẩm ướt.

Ninh Lan nâng eo lên, cắn môi, cố gắng mấy lần cũng không cho được thứ đó vào trong.
Anh khẽ cau mày, dùng gót chân đá Tuỳ Ý, thấy hơi xấu hổ: "Tôi làm qua lúc tắm rồi...!Không bẩn đâu.

Cậu vào, vào đi...!A~~"
Ninh Lan không phòng bị kêu lên một tiếng.

Eo Tuỳ Ý đột nhiên dùng sức, vật n@m tính mở rộng lối nhỏ đang m*t lấy nó, thoáng cái đâm vào trong.
Ninh Lan liều mạng hô hấp thả lỏng để xua tan cảm giác sợ hãi cơ thể như bị chia làm đôi.

Nhưng Tuỳ Ý không cho anh cơ hội để thở, đẩy mạnh về phía trước khiến toàn bộ vật nóng được đưa vào đường ruột chật hẹp, ẩm ướt.
Ninh Lan nghẹn một tiếng, cánh tay đẩy lồ ng ngực rắn chắc của Tuỳ Ý: "Đừng...!Không được..."
Tuy nhiên, bây giờ đã quá muộn để từ chối.

Tuỳ Ý đã nhấm nháp được cảm giác thoải mái khi được thành ruột bao lấy kín kẽ.

Mắt đỏ bừng, gập chân Ninh Lan ấn về phía trước để eo anh nâng cao hơn, sau đó đâm rút theo bản năng.
"Ưm...!Ha a..." Ninh Lan bị động tác phóng túng mà thô bạo của cậu đẩy lên đầu giường.

Bên trong sưng đau kinh khủng, anh không muốn kêu lên nhưng tiếng r3n rỉ như nước sóng sánh trong cốc, động tác càng mạnh, tràn ra càng nhiều.
Lúc này anh vẫn suy nghĩ viển vông – Kĩ thuật này, trai tân là cái chắc.
Tuỳ Ý không nghĩ gì hết, chỉ cảm thấy thoải mái.

Lỗ chân lông toàn thân mở rộng.

Bàn tay chạm đến làn da mềm mại trơn nhẵn, ngay cả tiếng rên không kìm nén được cũng vô cùng ngọt ngào.

Cậu hạ thấp người, không thể không nhanh chóng chuyển động.
Chăn vẫn che loạn trên cơ thể.

Ninh Lan không nhìn được tình hình bên dưới, chỉ nghe thấy âm thanh da thịt va chạm d@m đãng.

Động tác của Tuỳ Ý rất mạnh, hoàn toàn không kiểm soát lực.

Tuy rằng chưa nhìn kĩ ở nơi ánh sáng tốt nhưng anh biết thứ của Tuỳ Ý rất lớn, nếu không sẽ không cảm thấy mình sắp bị đâm đến tận cổ họng.
Một chân Ninh Lan bị Tuỳ Ý đè trên vai, một chân khác mềm oặt treo trên cánh tay Tuỳ Ý.


Từ eo trở xuống như đang treo lơ lửng.

Điểm nào đó trong lỗ nhỏ cũng sinh ra vài phần sung sướng dưới động tác đâm rút lỗ ma~ng của Tuỳ Ý.

Anh lắc đến chóng mặt, ánh mắt thất thần, giơ tay sờ khuôn mặt của người đang rong ruổi trên mình.
Ngũ quan Tuỳ Ý sắc sảo, sống mũi cao thẳng phủ bóng lên gương mặt cậu.

Đầu ngón tay lướt qua hàng mi dày rậm, khoé môi vẫn cong lạnh lùng mà cứng ngắc, rồi lau đi mồ hôi trên trán.

Ninh Lan cảm thấy bản thân điên rồi.

Lúc này còn cảm thấy cậu thật ấm áp, ấm áp đến mức anh cam tâm tình nguyện cho đi tất cả.
Nếu người này không phải là cậu...
Ninh Lan đột nhiên nghĩ đến tầng hầm tối tăm kia, đôi bàn tay bẩn thỉu ghê tởm chạm vào anh.

Anh không chút đắn đo cắn lưỡi, mùi máu tràn ra khoang miệng vẫn còn vẹn nguyên trong trí nhớ.
Anh ôm chặt cổ người bên trên, bỗng trong lòng thấy sợ hãi.

Nếu không phải người này, nếu không phải Tuỳ Ý...!Anh chỉ có thể tiếp tục làm con kiến mà ai cũng có thể b0'p chết, cuộn mình trong bóng tối, chờ đợi màn đêm nuốt chửng, vĩnh viễn không chạm được vào bình minh ngày mai.
"Nhanh một chút...!Nhanh hơn nữa...!Tôi muốn...!A...." Hai mắt Ninh Lan ngân ngấn nước, phóng túng yêu cầu.

Chỉ cần được đòi hỏi nhiều hơn, anh mới cảm thấy vui vẻ, mới cảm thấy an tâm.
Mỗi tiếng r3n rỉ đều là liều thuốc kích d*c chết người.

Tuỳ Ý mạnh mẽ gia tăng động tác, đâm rút hết sức, mỗi lần đều đâm tới chỗ sâu nhất.

Thân thể Ninh Lan bị va vào đầu giường, bị Tuỳ Ý nắm eo kéo lại.

Hai chân dạng to nhất to thể, run rẩy đón nhận sự va chạm như vũ bão của cậu.
Viền mắt Ninh Lan đỏ quạnh, nốt ruồi dưới khoé mắt cũng ửng hồng, dường như có thể bật khóc bất cứ lúc nào.

Anh lúc thì lắc đầu, lúc thì ngửa cổ, đôi tay run rẩy cầm lấy vật đang giương cao rung lắc của mình, dùng lực vuốt v3 mấy cái, tiếng va chạm d@m đãng vang dội trong căn phòng khách sạn chật chội.
Ninh Lan sợ tiếng kêu của mình vọng sang phòng bên cạnh, liều mạng cắn chặt môi, dùng ánh mắt vừa mê man vừa đáng thương nhìn Tuỳ Ý đang ở trên.

Trong một lần chạm đến đỉnh sâu chưa bao giờ chạm tới, anh ngửa cổ, ưỡn ngực, từ cằm đến ngực kéo thẳng thành một đường thẳng tắp.
Chăn đắp trên người đã sớm tuột xuống dưới sự vận động kịch liệt.

Tuỳ Ý nhìn cơ thể trắng đến phát sáng dưới ánh đèn, dáng vẻ thất thần cùng đôi môi đỏ mọng, lại mạnh mẽ làm thêm mười mấy lần nữa, chôn chặt vật nóng bỏng vào bên trong.


Cậu đè xu0'ng, th@n dưới kết hợp chặt chẽ, cắn bờ vai mảnh khảnh của Ninh Lan, phát ra tiếng rên trầm thấp.
Ninh Lan ôm chặt cậu, âm thanh nghẹn lại trong cổ họng, lơ đãng nhìn trần nhà, đón lấy từng đợt lại từng đợt tinh d1ch bắn vào trong cơ thể.

Đôi chân run rẩy cuối cùng cũng mềm nhũn buông xuống, cơ thể vô lực nằm đó.
Ninh Lan từng nghĩ rằng giãn cơ là sự dằn vặt kinh khủng nhất với cơ thể.

Trải qua đêm nay, mới biết được mình quá ngây thơ.
Mắt vẫn chưa mở nhưng ý thức đã tỉnh.

Cơn đau âm ỉ ở thắt lưng và sự sưng đau kì lạ ở phía sau khiến anh hận không thể ngất ngay lập tức.
Tuỳ Ý không ở trong phòng, có lẽ đi quay phim rồi.

Ninh Lan đỡ eo chậm rì rì ngồi dậy, thấy hai cái chăn đang đắp cơ thể một cách kín mít, thực sự dở khóc dở cười.
Dưới điện thoại ở đầu giường có kẹp một tờ giấy, trên đó có hàng chữ rồng bay phượng múa – Dậy rồi gọi điện thoại cho tôi.
Ba chữ "gọi điện thoại" được sửa lại, ban đầu được viết là "gửi tin nhắn".
Ninh Lan không muốn phiền cậu làm việc nên vẫn gửi tin nhắn wechat: Dậy rồi.
Đặt điện thoại xuống, mông vừa động đậy liền cảm giác một dòng dịch thể nóng bỏng chảy ra từ phía sau.
Trai tân nhỏ không chỉ không biết thương hoa tiếc ngọc, đến việc làm sạch sẽ phía sau cũng không hiểu.
Ninh Lan thở dài một tiếng, chấp nhận số phận bò dậy lê vào nhà vệ sinh, tốn rất nhiều sức mới moi sạch sẽ thứ phía sau ra.

Sau đó uống vài ngụm nước đun sôi từ đêm qua.

Động tác nhẹ nhàng lột bỏ ga giường bẩn, nằm kềnh trên cái giường còn lại, nhắm mắt, điện thoại kêu.
Ninh Lan để điện thoại cạnh gối, trực tiếp mở loa ngoài.
"Dậy rồi à?" Giọng Tuỳ Ý nghe không khác gì bình thường: "Muốn ăn gì không?"
Ninh Lan chẳng có chút khẩu vị nào, chỉ muốn nằm thẳng cẳng nghỉ ngơi.
"Không muốn ăn." Anh ỉu xìu đáp.

Cổ họng khàn kinh khủng, kèm theo một giọng nói trầm thấp.
Tuỳ Ý ở đầu bên kia trầm mặc phút chốc, hỏi: "Có chỗ nào không thoải mái à?"
Ninh Lan ậm ừ hai tiếng, nói: "Không có.

Tôi muốn đi ngủ." Nói xong tuỳ ý cúp máy.
Đến buổi chiều bị toàn thân hầm hập gọi tỉnh, anh mới ý thức được bản thân phát sốt.

Chữ trên màn hình đều đang nhảy nhót, run rẩy nửa ngày mới gõ được bốn chữ "Tôi bị sốt rồi" gửi đi.

Mười phút trôi qua, Tuỳ Ý vẫn không trả lời.
Cho dù Ninh Lan chưa quay phim bao giờ, cũng biết diễn viên trong lúc quay không được thường xuyên cầm điện thoại.

Kết cục hôm nay là do anh tự chuốc lấy, ai bảo tay trơn rơi mất bao cao su, còn lười xé cái mới.
Nói đi cũng phải nói lại, dựa vào mối quan hệ sai sai của anh với Tuỳ Ý hiện giờ, cũng không nên có bất cứ lời phàn nàn nào.
Một lần nữa có ý thức, anh bị người gọi tỉnh dậy.

Ngoài trời vẫn chưa tối, chứng minh giấc ngủ này của anh không lâu.
Một bàn tay to áp lên trán anh, sau đó không chần chừ đỡ anh dậy: "Đi, đi bệnh viện."
Toàn thân Ninh Lan khó chịu, giơ cánh tay mềm oặt đẩy Tuỳ Ý một cái: "Tôi không đi." Sau đó lại chui vào chăn biến mình thành một con nhộng.
Tuỳ Ý không làm phiền anh nữa.


Anh nghe thấy tiếng đóng mở cửa, hai lần.

Trong lúc mơ màng, Tuỳ Ý kéo vai đỡ anh dậy: "Uống thuốc nào, uống xong rồi ngủ."
Mắt Ninh Lan không mở, mặc kệ Tuỳ Ý nhét viên thuốc vào miệng, uống một ngụm nước lớn, nuốt thuốc xuống.
Lúc sốt, giấc ngủ không sâu, không biết sau bao lần bị sờ trán đánh thức, rốt cuộc Ninh Lan cũng không sốt nữa, ngơ ngác ngồi dậy tìm đồ ăn.
Đêm đã khuya, gọi đồ ăn chỉ có thể đặt đồ nướng.

Tuỳ Ý dùng mấy cái cốc nước dùng một lần đổ nước đun sôi, chia nhỏ đồ ăn nhúng qua nước mới cho Ninh Lan ăn.
Căn bản Ninh Lan đã mất vị, bị cậu làm như thế, mặt nhăn cả lại: "Cậu làm gì thế? Tôi cũng chẳng phải Tiểu Hoa của cậu..."
Tuỳ Ý phớt lờ mùi giấm chua nhàn nhạt* trong giọng điệu của anh, cương quyết nhúng miếng thịt ba chỉ vào nước hai lần mới đưa lên miệng Ninh Lan: "Bị ốm không nên ăn đồ quá dầu mỡ, nghe lời."
Ninh Lan bị hai từ cuối đánh bại, ngoan ngoãn mở miệng.
*chỉ sự ghen tuông đó~
Ngày hôm đó, Tuỳ Ý không chợp mắt cả đêm.

Trời vừa sáng, nhiệt độ Ninh Lan hoàn toàn giảm bớt chưa được bao lâu đã có hai ba cuộc điện thoại gọi đến.

Đầu tiên là đoàn phim hỏi cậu khỏi chưa, có thể đi làm không, bên này đều đang đợi cậu.

Sau đó là Trương Phạn, hỏi cậu làm gì thế, khoảng thời gian ngắn mà xin nghỉ mấy lần.

Điện thoại tố cáo của đạo diễn gọi cho bên cô mấy lần rồi.
Thấy Tuỳ Ý bên kia bình tĩnh trả lời bản thân không được khoẻ, Ninh Lan bên này không dám thở mạnh.

Đợi điện thoại kết thúc, Tuỳ Ý đeo túi chuẩn bị đi, Ninh Lan mới kéo góc áo cậu lại, hổ thẹn nói: "Xin lỗi nhé, ảnh hưởng đến công việc của cậu rồi."
Dáng vẻ đáng thương hoàn toàn không phù hợp với vẻ ngạo kiều, chơi xấu của anh tối hôm qua.

Tuỳ Ý cuốn chăn kín mít cho anh, rồi tăng điều hoà lên hai độ, nói: "Do tôi sơ ý khiến cậu sốt...!Xin lỗi."
Tay Ninh Lan cuộn trong chăn, không kịp giơ ra che miệng Tuỳ Ý.

Kim chủ xin lỗi, anh cảm thấy bản thân tổn thọ mất, dứt khoát che tai giả vờ không nghe thấy.

Con ngươi đảo mấy vòng, không nhịn được, nhỏ tiếng nói: "Không trách cậu...!Tôi cũng thoải mái mà."
Bởi vì lúc trước xin nghỉ làm chậm tiến độ nên thời gian quay của Tuỳ Ý hôm nay rất dài.

Mặt trời chưa xuống núi, Ninh Lan đã không thể chờ đợi gửi tin nhắn cho cậu: Buổi tối muốn ăn gì không?
Qua một lúc lâu, Tuỳ Ý mới trả lời: Không cần, có việc khác rồi.
Trái tim Ninh Lan chùng xuống, không vui hồi lâu mới nhận ra câu nói này quen quen.
Đây không phải nội dung tin nhắn anh từ chối Tuỳ Ý mời mọi người đi ăn cơm lúc nhận được vai diễn sao? Một chữ cũng không thiếu!
Ninh Lan cả giận: Vậy tôi tự ăn.
Qua một lúc, Tuỳ Ý đáp: Mì.
Vốn dĩ Ninh Lan muốn mặc kệ cậu, nhưng không nhịn được năm phút, hỏi: Mì nước hay mì lạnh?
Tuỳ Ý: Mì cậu làm.
Ninh Lan ngây người, còn chưa kịp phản ứng, Tuỳ Ý lại gửi một tin nữa: Loại lần trước cậu cho bọn họ ăn.
Hết chương 26.

.