Trúc Mã Hồ Ly Bẫy Vợ

Chương 74: Bữa tiệc nhà họ Thiệu (1)




Ban đêm biệt thự nhà họ Thiệu đèn đuốc sáng trưng, cửa mở ra Lam Kỳ xuống xe, cho dù trong lòng có chuẩn bị nhưng mà nhìn thấy cảnh sắc trước mắt trong lòng vẫn kinh ngạc một chút, cô biết gia cảnh nhà Thiệu ngốc rất tốt, chỉ là không ngờ bây giờ nhà họ Thiệu lại trở nên tốt như vậy.

Cô xoay người mỉm cười nhìn người đàn ông đứng sau lưng cô, quá nhiều chuyện đều đã thay đổi, nhưng mà cưng chiều của Thiệu ngốc đối với cô đều không có thay đổi, cực kỳ may mắn. (Chị Lam buôn bán lời to rồi, cũng mau mau tìm mối buôn bán có lời giới thiệu cho Kẹo vs nè, người tar sắp chết đói)

"Sao lại nhìn anh cười ngây ngô như vậy?” Ánh mắt Thiệu Tử Vũ dịu dàng, anh có chút hối hận hôm naylại để cho cô ăn mặc xinh đẹp như vậy, sườn xám vừa vặn, tuy một điểm cũng không lộ, nhưng mà dáng người bé con quá bốc lửa, sườn xám cũng bị cô ăn mặc làm thay đổi mùi vị.

"Ai cười chứ.” Lam Kỳ thay đổi nét mặt, nghĩ đến lập tức liền muốn gặp ba mẹ anh trong lòng thật sự là có chút hồi hộp, sớm biết có ngày hôm nay trước đây cô sẽ không nghịch ngợm như vậy.

"Vậy thì đổi lại đi, hôm nay anh đến gặp ba mẹ em.” Thiệu Tử Vũ cười, bé con thật sự không có một chút tin tưởng nào đối với anh, ngày đó đều đã đi đến cửa nhà vẫn ngăn anh lại.

"Không cần, đã đến đây rồi còn sợ cái gì.” Ngày đó là cô đề nghị anh hoãn chút thời gian gặp cha mẹ già, sợ đến lúc đó cha mẹ già đồng ý ba mẹ anh lại không đồng ý, trước đây chuyện bị mẹ Thiệu đuổi ra ngoài ký ức còn mới mẻ, hiện tại nếu lấy thân phận con dâu đứng trước mặt bà, không biết bà ấy có thể không chịu chấp nhận hay không.

"Được rồi, vậy chúng ta đi vào."

Hôm nay nhà họ Thiệu người tới tương đối nhiều, nhân vật có uy tín có danh dự tại thành phố A hầu như đều đến đông đủ, không ít người mang theo phụ nữ xinh đẹp cùng đến, người nào cũng hiểu rõ dụng ý của phu nhân Thiệu, tuy con trai lớn Thiệu Tử Mục ăn chơi trác táng, thanh danh làm cho người ta lùi bước, nhưng như cũ vẫn có không ít phụ nữ đổ xô vào anh ta.

Liễu Phương chu đáo tiếp đãi khách khứa, nụ cười trên mặt khi nhìn thấy Thiệu Tử Vũ tay trong tay cùng Lam Kỳ đi tới liền cứng lại, sắc mặt cũng có chút khó coi.

Con trai của mình thế nhưng mang theo cái con nhóc kia tới đây, lời của bà anh không nghe thấy?

"Mẹ, người xem, con nhỏ chết tiệt Lam Kỳ cũng đến đây.” Cách đó không xa Nhiễm Khả cắn môi đỏ mọng oán hận, Thiệu Tử vũ vậy mà ngang nhiên mang cô ta về nhà, vậy không phải chứng minh cô đã không còn cơ hội? Không được, cô nhất định không để cho chuyện này cứ như vậy phát triển tiếp tục.

Hoàng Yến Linh không thèm để ý chút nào quan sát chiếc nhẫn kim cương vừa mới mua trên tay mình, “Gấp cái gì, một hồi để cho nó xem màn diễn kia không phải càng tốt sao.”

"Mẹ. Người là nói…..” Nếu nói kế hoạch trước đó Nhiễm Khả còn có chút do dự, nhưng hiện tại một con đường lui cũng không có.

"Ừ" Hoàng Yến Linh gật đầu, "Rất nhanh con nhóc kia sẽ trở thành trò cười trong bữa tiệc, bây giờ tức giận vì nó không đáng.” Con gái của bà vẫn còn nhỏ tuổi, thiếu kiên nhẫn, người làm mẹ như bà cần phải giúp một chút.

Trên mặt Nhiễm Khả dần dần lộ ra nụ cười, hiện tại đối với nhà họ thiệu cô có Liễu Phương làm chỗ dựa, nếu xảy ra chuyện gì đối với bà càng có lợi, Thiệu Tử Vũ nghĩ muốn không chấp nhận cũng không được.

Trong phòng khách, vẻ mặt Lam Kỳ uể oải, vẻ mặt mẹ Thiệu thể hiện rõ là không thích cô, chưa nói được mấy câu liền mượn cớ rời đi, thật sự là rất thất bại, uổng công cô tốn nhiều thời gian để ý đến cách ăn mặc như vậy.

"Như thế nào, nản lòng rồi?” Ở bên cạnh Thiệu Tử Vũ trêu ghẹo.

"Ừ"

"Không có việc gì, chỉ cần anh thích là được, người nào đối với hình tượng trước đây của em như thế cũng sợ, hiện tại nói đã sửa lại, ai dám tin."

"Thiệu Tử Vũ” Lam Kỳ cắn răng, anh đây là đang vui sướng khi người gặp họa mà.

"Được rồi, chọc em thôi, hơn nữa cũng không ai muốn em thay đổi.” Ánh mắt Thiệu Tử Vũ mềm mại, anh biết cô đau lòng, nhưng mà cô gả cho anh, có một số việc cần phải đối mặt.

Hai người thấp giọng nói chuyện không có chú ý đến Lý Hạo cầm ly rượu từng bước một tới gần, ánh mắt gần như tối tăm, hắn không thể tin được những gì mình nhìn thấy, tại sao có thể như vậy, mới có thời gian mấy ngày, Kỳ Kỳ lại để cho người đàn ông khác cầm tay cô thân mật như vậy, bọn họ quen biết lâu như vậy, cô cũng chưa từng quyến luyến với hắn như vậy. (Ai mua dưa bở không, có người đang bày sạp bán dưa bở đây này, mại dô mại dô, 10kg/ 1đồng, mua 2 trái tặng 2 trái =)) )

"Kỳ Kỳ" Hắn khàn khàn mở miệng.

"Anh rể” Lam Kỳ có chút kinh ngạc, như thế nào Lý Hạo cũng ở đây? Bây giờ cô rất sợ nhìn thấy hắn, không phải là vì những chuyện lúc trước mà là vì chuyện của chị gái già.

Thiệu Tử Vũ nhìn người đàn ông từng bước một đến gần, nụ cười trên mặt biến thành như có như không, tư thế nắm tay cũng biến thành thân mật ôm eo cô.

Lam Kỳ gọi một tiếng ‘anh rể’ kia khiến Lý Hạo nhíu mày, “Em vẫn gọi anh là anh Hạo.” Giọng nói của hắn biến thành vô lực, đều do mấy ngày nay hắn bận quá, xem nhẹ cô, cho nên cô mới đối với anh lạnh nhạt như vậy, trong lòng hắn không ngừng nói với chính mình, giải quyết những chuyện này xong thì mọi việc đều tốt lại.

"Em....” Lam Kỳ nhìn Lý Hạo, cái loại cảm giác kỳ lạ này lại hiện ta trước mắt, cô muốn nói cái gì đó lại không nói ra lời, có phải là hắn vì chuyện của chị gái già nên mới biến thành như vậy, sau khi chị gái già mất tích hắn mới trở nên kỳ quái như vậy.

Như vậy chuyện của chị gái già có nên nói cho hắn biết hay không? Nghĩ đến những ngày hắn bận bịu trong nhà, trong lòng không dễ chịu, cô thật sự vẫn coi hắn ta là anh rể, cũng hi vọng hắn chính là anh rể của cô, nhưng mà không nghĩ tới mọi việc lại phát triển thành như vậy, tên khốn kiếp Thiệu Tử Mục kia chếm tiện nghi của chị gái già, hắn cùng chị gái già cũng không còn khả năng trở lại bộ dáng trước kia.

"Bé con, chúng ta đi bên kia đi.” Trong lúc Lam Kỳ khó xử, Thiệu Tử Vũ kéo tay cô, tâm tư Lý Hạo anh vừa nhìn liền hiểu ngay, chỉ có cô gái nhỏ ngốc nghếch này là không phát hiện, nhưng mà anh sẽ không để cho hắn nhích lại gần người phụ nữ của anh.

Hai người thân mật rời đi, Lý Hạo muốn ngăn cản cũng không ngăn cản được, quả đấm trong tay hắn nắm chặt, nhắm mắt lại hít thở vài lần mới không để lửa giận choáng váng đầu óc, không được, trường hợp như vậy hắn không thể xằng bậy, sẽ hủy đi chính mình, Tới cuối cùng thì Lam Kỳ nhất định sẽ là của hắn, nhất định là vậy, ai cũng không thể cướp đoạt.

Xuyên qua đám người Thiệu Tử Vũ mang Lam Kỳ tới trước mặt Thiệu Phong, vừa rồi bé con bị đả kích, hiện tại nên khích lệ một chút.

"Ba"

"Tử Vũ, Kỳ Kỳ” Thiệu Phong sửng sốt một hồi mới cười mở miệng.

"Bé con, còn nhớ ba anh hay không."

"Bác Thiệu” Lam Kỳ ngại ngùng nở nụ cười, cô đương nhiên nhớ rõ, trước đây mỗi lần tới nhà họ Thiệu làm chuyện xấu đều bị bác Thiệu tính tình tốt đẹp này bắt được, khi đó ông cũng khôn trách cứ, luôn luôn ôn tồn sờ sờ đầu cô, để cho cô về nhà, khi đó để cho cô cực kỳ xấu hổ, nhưng mà xấu hổ thì xấu hổ, tính nghịch ngợm vẫn không sửa được.

"Cô gái nhỏ giờ đã trưởng thành rồi, cặp mắt giống y như mẹ con.” Giọng điệu Thiệu Phong xúc động.

"Dạ. Người khác cũng nói như vậy." Cô và mẹ cũng chỉ giống nhau ở cặp mắt.

"Nhóc con, phải đối xử tốt với con bé.” Thiệu Phong nhìn Lam Kỳ thành khẩn mở miệng, sau đó vỗ vỗ bả vai Thiệu Tử Vũ tiếp tục đi xã giao.

Vẻ mặt Lam Kỳ nghi hoặc, lời này không phải là cha già cô nói sao? Như thế nào cướp đoạt câu văn rồi, nhưng mà ý tứ của bác Thiệu hẳn là ngầm đồng ý quan hệ của hai người.

"Muốn cười liền cười đi.” Thiệu Tử Vũ nhéo mặt cô, nhìn bộ dáng của cô nhanh không nhịn được, quả nhiên cho một chút ánh sáng mặt trời liền sáng lạn.

"Ai muốn cười.” Lam Kỳ trắng mắt liếc anh một cái, nhưng mà có sự đồng ý của bác Thiệu, trong lòng cô thật sự thoải mái hơn, “Anh đi với em ra ngoài một chút có được hay không, em muốn ra ngoài hít thở không khí.” Cô không quen yến tiệc, càng không thích trở thành tiêu điểm bị người khác dòm ngó, hiện tại đứng cùng một người đàn ông ưu tú như Thiệu ngốc, không ít ánh mắt đều rơi trên người bọn họ, đáng giá, không có ý tốt, nghi ngờ....dạng gì cũng có, làm cho cô cực kỳ không thoải mái.

"Được” Thiệu Tử Vũ cũng không thích ánh mắt của đàn ông khác dừng lại trên người cô, xinh đẹp của cô chỉ có thể cho một mình anh thưởng thức.

“Lam Kỳ, thật là cậu, ăn mặc xinh đẹp như vậy chút nữa tớ đã nhìn không ra.” Lúc gần đến phòng khách, Nhiễm Khả bưng hai ly rượu chặn đường hai người.

Thấy cô, Lam Kỳ không có sắc mặt gì tốt, người phụ nữ Nhiễm Khả này đúng là da mặt đủ dầy, cô đối với cô ta không hề khách khí, nhưng sau mỗi lần đều mặt dày mày dạn lại gần.

"Anh Tử Vũ” Nhiễm Khả dịu dàng chào hỏi cùng Thiệu Tử Vũ.

Thiệu Tử Vũ chỉ hơi hơi gật đầu.

‘Anh Tử Vũ’, xưng hô này làm cho Lam Kỳ cực kỳ khó chịu, hương vị ngọt ngấy làm cho người ta muốn ói, không có việc gì mà ân cần, không phải gian trá tức trộm cắp, cô thật muốn nhìn xem đêm nay người phụ nữ đê tiện này lại muốn làm gì.

"Kỳ Kỳ, chuyện lần trước là tớ sai lầm rồi, cậu tha thứ cho tớ có được hay không, chúng ta vẫn là bạn bè được không?” Nhiễm Khả cẩn thận giải thích, bộ dáng hối hận vạn phần.

Lam Kỳ nhớ lại chuyện lần trước, nếu không phải cô ta thì cô sẽ không hiểu lầm Thiệu ngốc, nhưng mà cũng chính vì chuyện này cô mới hiểu rõ trái tim mình, cô không để trong lòng chuyện kia.

"Chuyện gì?" Thiệu Tử Vũ nhìn Lam Kỳ.

Lam Kỳ cau mày, nếu như để Thiệu ngốc biết chuyện này khẳng định lại đắc ý, cười nhạo cô là cái bình dấm chua.

"Không có gì."

"Vậy là cậu đã tha thứ cho tớ đúng không?” Vốn Nhiễm Khả còn lo lắng chuyện lần trước, Thiệu Tử Vũ sẽ không vui, tuy đã nghĩ vô số lý do vô tội, nhưng vẫn là có chút lo lắng anh xem thường cô, hiện tại Lam Kỳ cũng không muốn nói ra càng tốt.

"Ừ" Lam Kỳ gật đầu, cô không nghĩ muốn trước mặt Thiệu ngốc biểu hiện lòng dạ hẹp hòi.

"Vậy chúng ta cạn một ly, về sau chúng ta vẫn là bạn bè.” Nhiễm Khả đưa ly rượu cầm trên tay cho Lam Kỳ, để tỏ thành ý cô uống cạn ly rượu trong tay.

Lam Kỳ cầm ly rượu khó xử, cô không uống rượu, Nhiễm Khả cũng biết được, cô ta là cố ý muốn cô xấu mặt? Vẫn là muốn thừa cơ hội châm chọc cô hẹp hòi, nếu là như vậy cô ta đã đánh sai bàn tính, hôm nay có Thiệu ngốc ở đây, nếu bị say cũng không thành vấn đề.

"Anh uống thay em.” Lam Kỳ vừa nâng ly rượu, Thiệu Tử Vũ liền lấy ly rượu trong tay cô uống cạn.

Nhìn ly rượu đỏ bị uống đến một giọt cũng không còn, trong mắt Nhiễm Khả hiện lên một tia âm u, đúng vậy, rượu này vốn là chuẩn bị cho Thiệu Tử Vũ, Lam Kỳ không uống rượu, điều này cô đã sớm biết, cô đặt cược Thiệu Tử Vũ sẽ giúp Lam Kỳ, kết quả cô thắng cược.

Dựa theo kế hoạch ban đầu, căn bản là không cần mượng chướng ngại vật Lam Kỳ này.

"Vậy tớ không làm phiền hai người, hai người từ từ tán gẫu.” Nói xong Nhiễm Khả cười yếu ớt rời đi.

"Thiệu ngốc, anh cùng cô ta rất quen thuộc?” Người vừa rời đi Lam Kỳ liền ép hỏi, tiếng ‘anh Tử Vũ’ kia đến giờ cô vẫn còn không thoải mái.

"Không, là quen thuộc với chúng ta.” Thiệu Tử Vũ cười, cô gái nhỏ này cực kỳ thích ăn dấm chua, dạng phụ nữ như Nhiễm Khả không lọt nổi mắt xanh của anh.

"Em đang nói nghiêm chỉnh, không được đùa.” Lam Kỳ nhất quyết không tha.

"Thật ra là lúc trước người lớn bọn họ có chút qua lại, cô ta đã tới nhà anh vài lần.” Thiệu Tử Vũ giải thích, có chuyện lần trước anh cảm thấy nên giải quyết một vài tai họa ngầm, đỡ cho đến lúc đó cô lại nghĩ lung tung.

"Sau đó thì sao. . . Không có?" Cô đoán chính là như vậy, Thiệu ngốc không phải là người do dự.

"Em muốn có sau đó. . . ."

"Anh dám......”

"Bé con, lên lầu, anh mang em lên phòng anh xem một chút.” Thiệu Tử Vũ đột nhiên trầm giọng mở miệng.

"Nhưng em muốn đi dạo vườn hoa một chút.” Lam Kỳ cảm thấy nhiều người như vậy đều ở đây, hai người bọn họ lên lầu cảm thấy kỳ kỳ.

"Anh có chút không thoải mái, cùng anh đi lên.” Thiệu Tử Vũ vươn tay ôm sát eo nhỏ của Lam Kỳ, cúi đầu trên tóc cô ngửi một chút, cặp mắt tại chỗ cô không nhìn thấy lạnh run.....người phụ nữ kia...... (Aaaaaaaaaaaa......Anh Thiệu chắc chắn có vấn đề rồi, con khốn Nhiễm Khả kia đã làm gì rồi)

"Ừ” Lam Kỳ gật đầu, thân thể Thiệu ngốc đột nhiên trở nên nóng quá, cách quần áo cô cũng có thể cảm giác được, hơi thở cũng trở nên dồn dập, Thiệu ngốc như vậy cô chưa thấy qua, anh vẫn cực kỳ khỏe mạnh, vừa rồi còn rất tốt, hẳn là do bị bệnh, lúc này nên dẫn anh trở về nghỉ ngơi.

Trong góc khuất, Nhiễm Khả cười lạnh nhìn chăm chăm vào hai người đang lên lầu. (Cmn, con điên này nếu làm gì tổn hại đến anh Thiệu và chị Lam, Kẹo sẽ thật sự bóp chết nó tại chỗ)

"Mẹ, con cũng đi lên, chuyện kế tiếp phải dựa vào mẹ rồi.” Dựa theo kế hoạch cô chỉ cần lừa gạt Lam Kỳ đi khỏi, như thế Thiệu Tử Vũ liền là của cô.

"Yên tâm đi, giao cho mẹ, con chỉ cần lừa gạt con nhóc Lam Kỳ chết tiệt kia ra ngoài là tốt rồi.” Bà sẽ chiêu đãi thật tốt con nhóc kia.

"Dạ"

Trong phòng Lam Kỳ luống cuống tay chân lấy khăn mặt nhún nước lạnh đắp lên trán Thiệu Tử Vũ, như thế nào thân thể lại trở nên nóng như vậy.

"Em đi tìm bác sĩ.” Cô không có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, lo lắng cứ tiếp tục như vậy anh sẽ bị bóng đến hỏng người mất.

Thiệu Tử Vũ mở mắt, lật người đè Lam Kỳ dưới thân, anh hẳn là bị người hạ thuốc, bác sĩ cũng vô dụng, chỉ có cô có thể giải quyết. (Cmn, con đê tiện Nhiễm Khả kia dám hạ thuốc anh Thiệu, đúng là tiện mà)

"Thiệu ngốc, anh....”

Lam Kỳ nhìn cặp mắt xinh đẹp kia, bên trong là nồng đậm tình dục giống như có thể đem cô thiêu đốt.

"Xuỵt. . ."

Thiệu Tử Vũ làm ra động tác im lặng, cúi đầu hôn đôi môi mềm mại kia, không dịu dàng giống như trước mà vội vàng nôn nóng mang theo chút cuồng dã.

"A....Ưm, không.” Một nụ hôn vô cùng đơn giản lại làm cho toàn thân Lam Kỳ như nhũn ra không một chút sức lực, bị lạc trong tình cảm mãnh liệt như vậy, nhưng mà bộ dáng Thiệu ngốc rất kỳ lạ, cảm giác giống như là một người khác, hẳn là bị bệnh thật nghiêm trọng, nhất định phải tìm bác sĩ, bây giờ không phải là lúc làm loại chuyện này.

Dùng hết sức lực, cô đẩy người trên thân ra, chạy ra ngoài cửa.

"Thiệu ngốc, em đi tìm bác sĩ cho anh." (Chị Lam ngốc, giờ phút này còn đi)

Chưa thỏa mãn dục vọng Thiệu Tử Vũ sững sờ nằm trên giường thở, cô gái nhỏ ngốc nghếch kia, cô không biết thuốc giải của anh chính là cô, đều do mùi vị của cô quá ngọt khiến cho anh đánh mất nhanh nhẹn bình thường, nếu không thì làm sao cô có thể trốn được.

Cười khổ một cái, anh đứng dậy đi về phía nhà tắm.

“Cô là Lam Kỳ phải không?” Vừa đi đến cầu thang liền bị Hoàng Yến Linh chặn lại, nhiệt tình hỏi đông hỏi tây.

"Bà là?” Cô không biết người phụ nữ này, nhưng bà ta làm sao có thể biết tên cô?

“Bác là mẹ của Nhiễm Khả, con bé thường xuyên nhắc đến con, nói các con là bạn tốt.” Nói xong, Hoàng Yến Linh kéo Lam Kỳ xuống lầu, cũng liếc mắt ra hiệu với nơi nào đó trong hành lang, con nhóc này tự mình dâng đến cửa, giảm đi rất nhiều công sức của bọn họ.

Lam Kỳ không giải thích được bị kéo xuống lầu, cô đối với Nhiễm Khả không có ấn tượng gì tốt, nhưng mà đối phương là người bề trên, tuy cô không rõ bà ta muốn làm gì nhưng cũng không tiện rút tay về.

Rất nhanh Lam Kỳ bị Hoàng Yến Linh kéo đến dưới lầu.

Trong hành lang ở mệt chỗ rẽ, Nhiễm Khả mới từ từ đi ra, mọi chuyện đều từng bước tiến hành theo kế hoạch, hiện tại cái đồ vướng bận Lam Kỳ kia đã rời khỏi, trong phòng chỉ có một mình Thiệu Tử Vũ, cái kia là thuốc kích dục nghiên cứu mới nhất của quốc tế, không mấy đàn ông còn có thể giỡ được lý trí bình thường, nhất là ở trước mặt người đẹp như cô.

Nhiễm Khả cười lạnh bỏ đi áo choàng trên người, vì hôm nay, cô cố tình ăn mặc, quần áo trong buổi tiệc là đoan trang nhưng khi bỏ ra có thể làm cho đàn ông phun máu. (Đúng là tiện nhân mà, vì bò lên giường đàn ông mà không từ thủ đoạn nào)

Bỏ lại phía sau áo choàng trên tay, cô từng bước một đi về phía căn phòng, trước kia Liễu Phương đã dẫn cô đến phòng Thiệu Tử Vũ, bà ta cũng không coi cô là người ngoài, Thiệu Tử Vũ, qua hôm nay anh liền là của tôi.

"Khó trách con gái bác mỗi ngày đều khen ngợi con, bộ dáng thật là xinh đẹp....Mọi người nói có đúng không?"

Trong mắt Lam Kỳ đã có lửa giận, người phụ nữ này kéo cô đến đây, lại còn mang đến một đống phụ nữ, chính vì muốn nhàn chán khen ngợi cô.

"Làm phiền bác buông tay ra, tôi còn có việc.” Cô vẫn còn phải tìm bác sĩ cho Thiệu ngốc, không có thời gian ở đây nghe mấy người phụ nữ này nói chuyện tào lao.”

"Đứa nhỏ này, tính tình thật nóng nảy, con phải biết là một cô gái thì tính tình phải tốt, tính tình không tốt cực kỳ làm cho đàn ông không có hứng thú với con, sẽ chịu thiệt thòi.” Hoàng Yến Linh nhìn đồng hồ trên tay cười, con nhóc chết tiệt kia, bây giờ tôi tâng bốc cô lên, đợi lát nữa sẽ cho cô khóc.”

"Tính tình của tôi không tốt cho nên người vẫn là cách xa một chút.” Nói xong Lam Kỳ dùng sức hất tay, bỗng nhiên dùng lực xém chút nữa làm ngã Hoàng Yến Linh, nhờ có người bên cạnh đỡ nên mới không bị mất mặt.

"Con nhóc không có giáo dục.” Vẻ mặt Hoàng Yến Linh tức giận, con nhóc chết tiệt kia, bà là phu nhân nhà họ Nhiễm có biết hay không? Có thể nể mặt nói chuyện với cô đã là tốt lắm rồi.

Lam Kỳ lườm bà ta một cái, trong phòng khách đã có không ít người nhìn qua bên này, cô không muốn dọa người, hơn nữa cũng không có thời gian lãng phí cùng bà ta, thật là dạng phụ nữ gì dưỡng ra con gái đó, đúng là bộ dáng của Nhiễm Khả, cô sớm biết mẹ của cô ta là loại đức hạnh gì.

"Thôi, phu nhân Hoàng đừng so đo với đứa trẻ.”Người xung quanh bắt đầu khuyên can.

Lam Kỳ nhân cơ hội đi ra ngoài, tìm được Tiểu Lý kêu cậu đi tìm bác sĩ.

"Thủ trưởng bị bệnh?" Tiểu Lý nghi ngờ, nhưng là rất nhanh lái xe đi, lúc này Lam Kỳ mới yên tâm đi trở về.

"Kỳ Kỳ" Giọng nói quen thuộc làm cho cô dừng bước.

Lam Kỳ kinh ngạc nhìn cửa sổ kính xe cánh đó không xa lộ ra khuôn mặt của chị gái già.

"Chị, làm sao chị biết chỗ này."

Lam Vũ ngượng ngùng một chút, “Tôi bị Tử Mục nhốt tại đây.”

Da đầu Lam Kỳ tê dại, cái tên Thiệu Tử Mục khốn kiếp này, quả nhiên vẫn là muốn chỉnh chị gái già, lúc trước thật không nên tin tưởng lời anh ta nói.