Trúc Mã Là Sói

Chương 14: Tiệc Hồng Môn vạch trần sự thật





Hồng Môn là nơi đại quân 400.000 người của Hạng Vũ đóng doanh trại. Sau khi nghe tin Lưu Bang đã chiếm được Hàm Dương - kinh đô nhà Tần, Hạng Vũ và Lưu Bang đã lập giao ước và nói rằng, nếu ai vào được Hàm Dương trước thì người đó sẽ được làm vua. Với 100.000 quân, Lưu Bang biết rõ thế lực của mình quá yếu so với Hạng Vũ, vì thế ông dẫn mưu sĩ Trương Lương và đại tướng Phàn Khoái đến Hồng Môn, nói với Hạng Vũ, mình chỉ là người trông coi Hàm Dương, đợi Hạng Vũ đến làm vua. Hạng Vũ tin Lưu Bang, mở tiệc chiêu đãi. Mưu sĩ Phạm Tăng, người chủ trương bày yến tiệc mời Lưu Bang tới dự để giết chết, ngồi ở bên cạnh Hạng Vũ, mấy lần ra hiệu cho Hạng Vũ giết Lưu Bang, nhưng Hạng Vũ giả vờ khòng nhìn thấy. Phạm Tăng cho đại tướng Hạng Trang vào múa kiếm làm vui, muốn tìm cơ hội để giết hại Lưu Bang. Hạng Bá, chú của Hạng Vũ, thấy tình hình không ổn, cùng rút kiếm ra múa, dùng cơ thể che chở cho Lưu Bang, Hạng Trang không có cơ hội ra tay. Cuối cùng, Lưu Bang nhờ kế mà trở về doanh trại an toàn.
Từ đó, tiệc Hồng Môn được dùng để chi những bữa tiệc "lành ít dữ nhiều", là cuộc đấu trí mà khách mời được may mắn thoát nạn nhờ mưu lược và sự may mắn.
Lúc Nhan Tiếu đến quán cà phê, Trình Mỹ Giai đã yên vị ở vị trí cũ, uể oải thưởng thức cà phê đen.
Đúng như những gì Trình Mỹ Giai nói qua điện thoại, cô ta đã đợi cú điện thoại này của Nhan Tiếu từ lâu lắm rồi. Thấy sắp được vạch tội yêu nghiệt, đôi mắt Trình Mỹ Giai lấp lánh, rạng ngời, nét mặt không giấu được vẻ vui mừng trước cơn hoạn nạn của người khác. Đợi Nhan Tiếu gọi đồ uống xong, Trình Mỹ Giai mới cười hỏi: "Lại thay đổi ý định à? Trước đây không phải em vẫn nói nhất định sẽ phải nghe Văn Dịch kể trực tiếp đó sao?".
Nhan Tiếu nhấp một ngụm cà phê, không nói gì. Thực ra đêm qua trước khi bị dụ dỗ, Nhan Tiếu vẫn giữ ý định muốn Văn Dịch đích thân kể cho mình nghe sự thật, nhưng sau khi ngủ chung giường với nhau... vấn đề nằm ở cái "ngủ chung giường với nhau" này!
Không phải Nhan Tiếu và yêu nghiệt mới quen nhau có một, hai ngày. Cô biết quá rõ tính cách của hắn. Hôm trước, yêu nghiệt đứng ngoài cửa, bất luận hắn có nghe thấy cuộc nói chuyện giữa cô và thái hậu hay không thì thông tin mà hắn nắm bắt được cũng chỉ có một: Nhan Tiếu từng bị sẩy thai.
Bình thường, cái thai này là của ai, Tốt cuộc có phải là con của Ninh Khiêm Nhã như thái hậu nói hay không đều là những chuyện cần phải kiểm chứng. Đêm qua, Nhan Tiếu đưa vấn đề ra trước, nói về chuyện cái thai, nếu theo tính cách của yêu nghiệt thì chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.
Hắn có thể vì một chuyện mà chịu đựng hết lần này đến lần khác, nhung đến cuối cùng sẽ không bỏ qua chuyện này như một số người. Hắn sẽ tìm hiểu đến cùng, dùng mọi biện pháp để tìm hiểu xem cái thai này có liên quan gì với chuyện tình một đêm của ba năm về trước không, hắn sẽ liên lạc lại với Ninh Khiêm Nhã để hỏi cho ra vấn để, thậm chí có thể khai thác thông tin mới nhất từ phía thái hậu.
Từ nhỏ, tính cách yêu nghiệt đã như vậy. Cho dù là chết cũng phải chết một cách rõ ràng, minh bạch. Nếu biết cái thai đó có liên quan đến hắn, có thể hắn sẽ quan tâm đến mình hơn. Nếu cái thai đó có liên quan đến người khác, cho dù đó là anh Ninh Khiêm Nhã mà ngày trước yêu nghiệt rất kính trọng hay là một kẻ lưu manh mà hắn không biết, Nhan Tiếu tin rằng, kẻ đó sẽ không được sống yên ổn.
Tuy nhiên...
Kể từ khi loáng thoáng nghe được chuyện đó ở trước cửa nhà, yêu nghiệt không có hành động gì bất thường, điều này thực sự không giống với phong cách của yêu nghiệt. Tối qua, Nhan Tiếu đã cố tình gợi chuyện, hắn cũng chì thờ ơ cho qua, nét mặt vẫn tỏ ra ăn năn, hối hận, sự ăn năn này khiến Nhan Tiếu sinh nghi.
Sau khi trận PK người thật đầu tiên kết thúc, Nhan Tiếu lại cố tình nhắc lại chuyện cũ, thẳng thắn nói rằng muốn "chia sẻ chuyện cũ với yêu nghiệt", giả bộ muốn tâm sự chuyện đứa con, nhưng vừa nói ra, yêu nghiệt lại xông đến giờ trò, rõ ràng là không muốn nhắc lại chuyện này.
Hai ngươi biết quá rõ về nhau, khi yêu nhau không có gì thú vị, không thể như nhân vật nam chính và nữ chính trong phim truvền hình đoán già đoán non, đoán tâm sự của đối phương sau đó hai người hiểu lầm nhau. Ngay tít đầu, Nhan Tiếu đã phát hiện ra rằng: Trong này chắc chắn phải có điều gì đó mờ ám!!
Không phải cô không cho yêu nghiệt cơ hội, cô đã có ý định giải thích hết lần này đến lần khác, hắn đều không muốn nhắc đến. Thôi được, sự việc đã đến nước này thì cô đành phải dùng biện pháp khác. Nhan Tiếu thở dài liếc nhìn "vũ khí phi thường" phía đối diện. Chưa kịp nói gì, Trình Mỹ Giai đã bất ngờ đứng dậy, đưa những ngón tay thon dài vuốt cổ Tiếu Tiếu. Một cảm giác lành lạnh từ lòng bàn tay lan tỏa ra, Nhan Tiếu giật mình, trước khi phục hồi ý thức, Trình Mỹ Giai đã hỏi một câu rất mờ ám: "Lên giường rồi à?".
Mặc dù là hỏi, nhưng nét mặt đối phương lại lộ rõ vẻ khẳng định. Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu đỏ bừng mặt, lúc này mới sực nhớ ra dường như tối qua mình bị người ta "đánh dấu chứng nhận", vội đưa tay che vẻ e thẹn, càng che càng bị lộ tẩy.
Trình Mỹ Giai nheo mắt cười cười, trêu: "Anh chàng khá đó nhỉ? Thấy gần đây bị chị ép quá nên ra tay trước ư? Tưởng rằng như thế sẽ trói được em ư? Hê! Tiếu Tiếu, nếu thực sự chỉ vì một đêm ân ái mà em tha cho anh ta thì một người đứng ngoài cuộc xem kịch như chị sẽ thấy rất thất vọng đấy".
Nhan Tiếu ngừng lại, đưa mắt nhìn lên nói: "Thế thì cũng phải xem rốt cuộc giữa chị và anh ấy đã xảy ra chuyện gì. Chị cứ yên tâm, cho dù có tha thứ cho anh ấy hay không thì những ngày tháng tới đây của anh ấy sẽ không dễ sống đâu".

Nghe thấy vậy, cuối cùng Trình Mỹ Giai nhướng mày với vẻ hài lòng, ngoáy cà phê, hơi nóng bốc lên, Trình Mỹ Giai bắt đầu kể.
Thực ra câu chuyện không hấp dẫn như Tiếu Tiếu tưởng, cuộc gặp gỡ và phải lòng nhau của hai người rất bình thường. Hai người quen nhau trong một quán bar của một người Trung Quốc. Lúc đó, yêu nghiệt vừa sang Mỹ, cũng không biết là do cảm thấy ức chế vì môi trường xa lạ hay do không muốn xa ông Văn, tóm lại là lúc nào cũng trầm ngâm, không biết là vui hay buồn.
Một lần nọ, bạn học gặp nhau, yêu nghiệt cũng được mời đến tham gia, và hắn gặp chị mãnh Trình Mỹ Giai. Những người đã từng đi du học đều biết, thực ra ở nước ngoài, nhóm người Trung Quốc cũng chỉ đến thế, muốn tìm một người không cần phải thông qua người thứ ba. Nữ vương Mỹ Giai đã ở Mỹ hơn ba năm, nhìn thấy cậu em Văn Dịch khôi ngô, tuấn tú dĩ nhiên là chuyện trò, trêu đùa một hồi. Mặc dù hồi ấy yêu nghiệt không coi trời bằng vung, ăn chơi trác táng như bây giờ, nhưng cũng không thẹn thùng, bẽn lẽn. Rồi hai người đã cho nhau số điện thoại, thỉnh thoảng gặp nhau ở quán bar, uống với nhau một ly.
Mấy tháng sau, nhờ lời giới thiệu của Trình Mỹ Giai, Jodie, bạn thân của nữ vương Mỹ Giai cũng làm quen với yêu nghiệt trong một bữa tiệc, vừa nhìn thấy liền vỗ đùi cái đét, lao tới hôn Văn Dịch, miệng vui vẻ nói: "Hes the!...". Như cách nói trong tiếng Trung là: "Chính là anh ấy! Tớ chấm rồi đấy!".
Hóa ra Jodie là người thích nhiếp ảnh, lúc đó cô và bạn bè đang tổ chức một hoạt động, hứa sẽ chụp được tác phẩm lõa thể đẹp nhất. Đúng vậy, nói toạc ra là tìm một vài chàng trai, cô gái có thân hình đẹp để chụp một số bức ảnh. Sau khi Trình Mỹ Giai chuyển lời tới yêu nghiệt, yêu
nghiệt liền nhảy dựng lên: "Tức là chụp ảnh nuy chứ gì? Đây không làm!".
Dĩ nhiên là nữ vương Mỹ Giai và Jodie không dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Sau một thời gian quen biêt, yêu nghiệt vô cùng sửng sốt khi phát hiện ra rằng Trình Mỹ Giai lại là một hacker cao thủ, sau khi biết Trình Mỹ Giai có thể tùy ý lẻn vào máy tính của mình, tìm các bức ảnh mà mình từng chụp, yêu nghiệt im lặng hồi lâu, không hề giận dữ mà nói với giọng rất mừng rỡ: "Ngồi ở Mỹ có thể thông qua mạng LAN kiểm soát máy tính ở Trung Quốc không?".
Trình Mỹ Giai cười khẩy nói: "Có gì là không được. Cậu không biết hacker đều chạy khắp thế giới thông qua một sợi dây mạng à?".
"Dạy em được không?"
Trình Mỹ Giai hơi ngạc nhiên, không nói gì. Văn Dịch nói tiếp: "Nếu phức tạp quá mà không học được, liệu... có phần mềm nào có thế biết cô ấy đang làm gì vào bất cứ thời điểm nào không? Giông như camera QQ theo dõi từ xa ấy".
"Chỉ cần vào được máy tính của cô ấy, em sẽ đồng ý làm người mẫu cho các chị."
Nghe đến đây, Nhan Tiếu không kìm được nữa bèn nhìn Trình Mỹ Giai rồi lên tiếng: "Nếu em đoán không nhầm thì anh ta muốn lọt vào máy tính của em, đúng không?". Hành động này có nghĩa là gì? Quá yêu cô nên không yên tâm? Thế tại sao năm xưa lại bỏ đi?
Trình Mỹ Giai gật đầu: "Thằng nhỏ đó rất thông minh, chẳng bao lâu đã học được, thực ra chị đã khuyên hắn nên đổi ngành".
Có được câu trả lời rồi, Nhan Tiếu khóc dở mếu dở.
Nếu nói như vậy thì thảo nào mấy năm qua có rất nhiều chuyện trùng hợp lạ lùng xảy ra. Cô vừa cãi nhau với Tề Gia Minh trên MSN, đối phương để lộ thân phận mình đã có bạn gái, yêu nghiệt liền xuất hiện rất đúng lúc mở ngay webcam, mời cô vào chat. Thỉnh thoảng lên mạng tìm kiếm ít tài liệu nào đó mà không tìm thấy thì sau đó không lâu liền nhận được bưu kiện yêu nghiệt gửi, nói là: "Có thể cậu sẽ cần đến nó".
Và những lúc cô đến kỳ còn khuyên cô không nên lên mạng quá muộn, mắng cô đêm qua có phải lại chơi điện tử cả đêm không... Lúc đầu, Nhan Tiếu tưởng là do trùng hợp, hoặc yêu nghiệt cố tình giải thích đó là "cùng chung suy nghĩ", đến giờ nghĩ lại... thảo nào!!
Nhan Tiếu nắm chặt tay thành nắm đấm, lúc đáp án được mở ra, cô chỉ cảm thấy đất trời u ám. Mùa thu năm trước, vì làm thêm giờ quá nhiều nên Nhan Tiếu bị ốm. Sau một thời gian tĩnh dưỡng ở nhà, kỳ kinh của cô ngày càng không chuẩn, thường chậm mười ngày đến nửa tháng.
Nhan Tiếu đã đi khám rất nhiều bác sĩ đều không có kết quả gì, có bệnh vái tứ phương, một ngày nọ cô đã post một lá thư để hỏi trên diễn đàn dành cho phụ nữ. Có member là bác sĩ phụ khoa, tận tình hỏi han các triệu chứng của Nhan Tiếu. Nhan Tiếu nghĩ tất cả đều mang nick riêng, không ai biết ai. Thế là cô đã rất thành thực hỏi lại: "Liệu có phải bệnh có liên quan đến việc hai năm về trước em bị sẩy thai một lần, người yếu hay không?".
Từ đó trở đi, tự dưng mọc đâu ra một bác sĩ tự xưng là "chuyên gia" trong lĩnh vực này, hỏi han rất cặn kẽ, tỉ mỉ, chỉ còn thiếu nước hỏi Nhan Tiếu khai đã làm chuyện đó ở khách sạn nào. Nhan Tiếu ngờ nghệch, lại tưởng rằng mình đã gặp "người chị em nhiệt tình", cũng coi như nói ra cho nhẹ lòng, post chuyện đó lên diễn đàn.
Vì ngang ngạnh, sống khép kín nên ngay cả mấy người bạn thân của Nhan Tiếu cũng không biết chuyện cô bị sẩy thai, phía bên thái hậu lại càng không thể tâm sự. Thực ra tâm sự với người bạn trên mạng không biết là ai về triệu chứng bệnh của mình cũng rất tốt. Nhan Tiếu đã nghĩ như vậy.
Nhưng bây giờ nghĩ lại...
Nhan Tiếu ngửa mặt lên trời thở dài, sai... sai... sai, thực sự là sai lầm lớn! Thảo nào yêu nghiệt không hỏi cái thai đó là của ai, thảo nào hắn có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, thảo nào đêm qua hắn lại tỏ ra ăn năn như vậy, thảo nào hắn muốn lật vội trang đó, mãi mãi không bao giờ nhắc đến nữa, thảo nào hắn luôn hứa hẹn với cô về tương lai nhưng lại không dám đối mặt với quá khứ, thảo nào...
Yêu nghiệt, nhà ngươi giỏi lắm! Giỏi lắm, giỏi lắm! Cô còn sợ hắn hiểu lầm đứa trẻ đó là con của Ninh Khiêm Nhã. Kết quả là, một năm về trước người ta đã biết rõ chuyện này. Giỏi lắm, đúng là cao tay...
Thấy Tiếu Tiếu chìm sâu trong hồi ức, sắc mặt nhợt nhạt, lúc thì tỏ ra buồn bã, lúc lại như muốn nổi cơn điên, Trình Mỹ Giai cũng không lấy gì làm lạ, một lúc lâu sau mới uống cà phê nói tiếp: "Xét trên một phương diện nào đó, ông xã của em là một thiên tài".
"Thiên tài vô liêm sỉ hả chị?"
Trình Mỹ Giai phì cười: "Tiếu Tiếu, em đã bao giờ nghe thấy người ta nói rằng cách đối xử với người vô liêm sỉ là phải vô liêm sỉ hơn chưa?".
Nhan Tiếu im lặng, vẫn kiên nhẫn nghe hết câu chuyện: "Sau đó thì sao? Sau đó chị đã dạy anh ấy cách xâm nhập vào máy tính, và anh ấy đã làm người mẫu cho bọn chị thật à? Hiện tại, chị đang dùng những tấm ảnh scandal này để đe dọa anh ta à?".
Trình Mỹ Giai nhướng mày: "Em nghĩ vậy à?".
Nhan Tiếu lắc đầu: "Theo những gì em hiểu về tính cách tồi tệ của anh ta, chắc là anh ta bỏ chạy rồi chứ?".
Nghe thấy vậy, Trình Mỹ Giai khẽ nghiến răng: "Em nói không sai".
Đó có lẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong cuộc đời mình, nữ vương bệ hạ bị người ta chơi khăm, và đối tượng lại là cậu nhãi ít hơn cô mấy tuổi. Sau khi học được kỹ thuật hacker, để cho vở kịch giống như thật, thậm chí Văn Dịch còn giả vờ từ chối, nói liệu có thể dùng cách khác để thay thế việc làm người mẫu hay không, hắn ta sẵn sàng bỏ tiền ra để trả học phí, hoặc làm trợ lý không công cho Jodie.
Dĩ nhiên là Jodie không chịu, nói vừa nhìn đã ưng ngay ánh mắt toát lên vẻ vô tội, u buồn của yêu nghiệt. Cuối cùng, yêu nghiệt bị dồn đến đường cùng, đành phải đồng ý làm người mẫu cho hai người. Nhưng chỉ có Jodie và Trình Mỹ Giai được có mặt tại hiện trường.

Jodie vô cùng mùng rỡ, đã đồng ý. Một tuần sau liền đưa Trình Mỹ Giai và yêu nghiệt đến nơi chụp ảnh. Tối hôm đó vào nghỉ trong khách sạn đã xảy ra chuyện... Sau khi hai người đẹp uống chai nước khoáng yêu nghiệt mang đến liền hôn mê bất tỉnh, đến khi tỉnh lại yêu nghiệt đã bốc hơi, mẩu giấy để lại cũng đầy sáng tạo, là một khuôn mặt cười vẽ bằng tay, dòng chữ tiếng Anh rất ngắn gọn: "Bye!!".
Trình Mỹ Giai hít một hơi thật sâu và trở về với thực tại, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi: "Đó là lần đầu tiên chị bị người ta lừa, xem hắn ta có tài không, đúng là dạy cho đồ đệ bỏ đói sư phụ, thậm chí trước khi đi hắn ta còn giẫm lên mặt sư phụ một cái".
Khóe miệng Nhan Tiếu giật giật: "Chị có đến trường hoặc qua bạn bè của hắn để tìm hắn không?".
Trình Mỹ Giai cười gằn: "Không phải em hiểu cậu ta hơn chị sao? Đã bỏ đi rồi cậu ta còn chịu để lại dấu vết không? Sau đó bọn chị mới biết, cậu ta không hề nói thật. Hồi đó chị và Jodie không biết chuyện cậu ta là con lai, tin lời cậu ta nói là đang học ở trường ngôn ngữ, kết quả đến nơi kiểm tra mới phát hiện... Hê hê, có cần phải kể tiếp nữa không? Đám bạn rượu chè cùa cậu ta cũng đều là quen trong quán bar, không ai biết được gốc tích của cậu ta. Có quỷ mới biết cậu ta đã về nước hay chuyển đến nơi khác đế tiếp tục lừa đảo".
Nhan Tiếu nuốt nước miếng, hỏi tiếp: "Sau đó, hai người gặp lại nhau ỏ Trung Quốc. Ở... chính hôm chị đánh Tề Gia Minh đó ư?".
Trình Mỹ Giai đã bình tâm trở lại, chậm rãi gật đầu.
"Thế bây giờ chị định thế nào?"
Nghe thấy câu này Trình Mỹ Giai lại nhếch mép, nở nụ cười hạnh phúc: "Tiếu Tiếu, đáng lẽ câu này chị phải hỏi em mới đúng".
Nhan Tiếu im lặng, đưa tay véo cằm nói: "Chị nói đúng, đối với người vô liêm sỉ thì chỉ còn cách phải vô liêm sỉ hơn. Em nghĩ... bọn mình cần phải để cho một kẻ nào đó biết không được tùy tiện đắc tội với phụ nữ".
"Em nói rất đúng."
Chắc chắn yêu nghiệt không biết được câu danh ngôn: không bao giờ được gây sự với loại động vật mỗi tháng bị chảy máu một lần nhưng không chết. Phụ nữ mới là sản phẩm thần kỳ nhất trong vũ trụ.
——Tôi là dải phân cách “tối nay dự tiệc lớn”——
Tiếu Tiếu nói chuyện vói nữ vương đến lức trời nhá nhem tối mới về nhà, vừa mở cửa đã ngửi thấy một mùi thơm nức mũi. Tiểu Thái, kẻ hằng ngày vẫn ngồi yên không nhúc nhích đợi cô về cũng không thấy bóng dáng đâu. Vào bếp ngó thì thấy con mèo phản chủ đang dụi đầu vào ống quần yêu nghiệt để lấy lòng, rõ ràng là rất có hứng thú với món hắn đang để trên đĩa.
Nhớ lại lời yêu nghiệt nói sáng nay, Nhan Tiếu nheo mày. Ông chồng của mình khá đó chứ, đã nói là làm, về nhà nấu cơm, thế nên... đây được coi là đồ phúc lợi sau khi xxoo ư?
Thấy Nhan Tiếu về, Văn Dịch vừa đảo gia vị vừa nghiêng đầu nói: "Em về rồi à? Không phải lần trước bà xã bảo món cơm hải sản mà nhà hàng bên cạnh nấu ngon đó sao? Hôm nay anh sẽ đích thân làm cho em ăn! Mình tự làm còn cho thêm ít hải sản, em xem, anh mua bao nhiêu là tôm và ngao đây này".
Mặc dù hai người đã lấy nhau một thời gian, nhưng mỗi lần nghe thấy yêu nghiệt cười híp mắt nũng nịu gọi mình là "bà xã", Nhan Tiếu vẫn không chịu nổi, cộng với cảnh tượng đêm qua hơi đặc biệt, vẻ ân cần này càng có vẻ mờ ám. Yêu nghiệt vừa nói dứt lời, Nhan Tiếu liền sởn hết cả gai ốc.
"Em đang giảm béo, không ăn đâu."
"Hả?" Dường như yêu nghiệt không nghe rõ Nhan Tiếu đang nói gì, hắn véo cằm nói: "Món cá trong lò chắc cũng được rồi, em lấy hộ anh cái".
Tiêu Thái đứng dưới chân hai người, vừa nghe thấy chữ "cá" liền hào hứng cuộn tròn người rồi lăn. Thấy bực vì sự hèn hạ của nó, Nhan Tiếu liền đá bịch cho nó một cái nói: "Hôm nay anh rỗi nhỉ, vừa nướng cá vừa làm cơm hải sản".
Yêu nghiệt cười hê hê rất gian giảo, chớp mắt nói: "Không chỉ có vậy đâu, anh đã nấu món canh nấm mà em thích ăn nhất. Thế nên việc giảm béo gì đó cứ tạm gác sang một bên. Em mau đi tắm đi, tắm xong chắc là món cánh gà cay rán cũng xong, đến lúc đó em nếm hộ anh xem mùi vị thế nào. Ây, suýt nữa thì quên, còn cả món sa lát hoa quả và bò bít tết nữa. Hê hê, bà xã không biết đâu, hồi anh ở Mỹ, ba anh muốn ăn món bò bít tết nhưng vẫn phải xem anh có vui hay không mới chịu thể hiện đấy!".
Nhan Tiếu vô cùng ngạc nhiên. Văn Dịch bị cấm vận bao lâu rồi, đêm qua ăn mặn một bữa, có cần thiết phải chúc mừng rầm rộ như thế này không? Có phải là hòa thượng hoàn tục đâu chứ! Nhan Tiếu bực mình, lườm một cái, nói:
"Em không muốn nói với anh nữa, mệt chết đi được, thôi, em đi tắm đây!".
Yêu nghiệt vừa nếm canh vừa ậm ờ gật đầu, đợi đến lúc Nhan Tiếu gần bước vào phòng ngủ mới nói thêm:
"Tắm xong em đừng mặc quần áo ngủ, lát nữa có khách đến nhà mình".
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu như người bị sét đánh, đứng nguyên tại chỗ sống lưng lạnh toát: "Khách?". Linh tính của phụ nữ mách bảo Nhan Tiếu rằng không ổn, thực sự không ổn. Khách nào? Ai? Thái hậu hay ông Văn? Yêu nghiệt định thừa thế xông lên, được ngủ chung giường một đêm rồi tuyên bố cho tất cả thiên hạ biết hay sao?
Thấy vậy Văn Dịch hơi nhướng mày, cười rất đắc ý, một hồi lâu mói lắc lư cái đầu nói ra ba chữ: "Hạ - Hà - Tịch".
Nhan Tiếu im lặng ba giây, cuối cùng lên cơn thịnh nộ, tiện thế túm ngay Tiểu Thái đang chui dưới gầm bàn gần chỗ mình ném thẳng vào người yêu nghiệt, mặt hằm hằm quát: "Anh là đồ tồi!".
Rõ ràng là yêu nghiệt biết cô không muốn công khai thân phận đã kết hôn của mình ở công ty, càng không muốn nói cho Hạ Hà Tịch biết sự thật rằng mình đã làm vợ người khác. Được thôi, cô thừa nhận cô hơi ích kỷ, nhưng có một số chuyện không phải nên giải quyết từ từ sẽ tốt hơn sao? Nhan Tiếu nghĩ rằng, nếu Hạ Hà Tịch đã giữ được hình bóng cô trong trái tim anh ta mười năm thì tình cảm này không hể hời hợt như vẻ bề ngoài. Từ hôm Hạ Hà Tịch nói ra tâm sự của mình, Nhan Tiếu luôn nghĩ sẽ từ chối người ta bằng hình thức nhẹ nhàng nhất, không làm tổn thương đến người ta nhất, nhưng bây giờ...
Nhan Tiếu nổi trận lôi đình, lập tức nhớ ngay ra vết đỏ trên cổ mình, bèn đưa tay lên sờ, càng sờ càng tức. Giỏi lắm yêu nghiệt, xem ra tối qua quay về đã lên hết kế hoạch, mấy trò bày mưu tính kế còn ai cao tay hơn hắn?
Thấy bà xã nổi cơn điên, yêu nghiệt vẫn nhẹ nhàng lắc lư cái đầu: "Anh tồi thế nào hả? Hiện giờ bọn mình cũng còn mấy bạn bè cũ ở thành phố này nữa đâu, khó khăn lắm Kính Nhỏ mới tìm được vợ chồng mình, bọn mình mời anh ấy đến nhà ăn cơm, không được sao em?".
Nhan Tiếu nắm chặt tay thành nắm đấm, suy nghĩ một lát liền quay đầu đi về phía cửa, chưa đi được mấy bước thì nghe thấy yêu nghiệt nói sau lưng: "Từ trước đến nay Hạ Hà Tịch rất đúng hẹn, anh hẹn anh ta bảy giờ. Í, em còn khoảng mười phút nữa, nếu mười phút nữa em xóa hết được mọi dấu vết trong phòng em, sau đó biến mất cùng Tiểu Thái thì anh rất phục".
"Văn - Dịch!" Nhan Tiếu nghiến răng ngoái đầu lại, yêu nghiệt đã bê đĩa cá nướng ra khỏi lò.

"Em ở lại để xem hay để mặc anh nói nhăng nói cuội với Kính Nhỏ. Em chọn đi, Tiếu Tiếu!"
“…” Thấy Nhan Tiếu im lặng, yêu nghiệt biết rõ phần thắng đã nắm trong tay, rồi hắn nghiêm mặt lại vẫy tay: "Nào, bà xã, nếm hộ anh xem món cá nướng có ngon không".
——Tôi là dải phân cách “ra tay trước vẫn hơn”——
Lúc Hạ Hà Tịch đến, hai vợ chồng đang trải khăn trải bàn. Nghe thấy tiếng chuông cửa, Nhan Tiếu như người bị điện giật, không thoải mái tí nào. Như người đến thăm bạn cũ, Hạ Hà Tịch còn mua cả hoa, thậm chí tay trái còn xách một giỏ hoa quả. Yêu nghiệt mặc tạp dề, tay cầm xẻng chiên rất ra dáng người đàn ông của gia đình ra mở cửa, vừa mời khách vào nhà vừa gọi vợ ra nhận hoa.
Nhan Tiếu tò bếp đi ra, hết sức ngại ngùng khi chạm mặt Hạ Hà Tịch, hồi lâu mới hắng giọng thốt ra một câu:
"Anh ngồi đi ạ, em đi pha trà".
Chỉ có Hạ Hà Tịch là tự nhiên, anh cười rồi nói: "Không phải phiền hà đâu em, uống nước lọc là được rồi. Anh nghe Văn Dịch nói là sẽ nấu rât nhiều món tủ, anh muốn thử xem thế nào".
Nghe thấy vậy, Văn Dịch đắc ý quay vào bếp, còn không quên tự khen mình: "Nhà ngươi thật có diễm phúc khi đươc ăn cơm do bản thiếu gia nấu đấy!".
Nhan Tiếu chợt nhớ Hạ Hà Tịch còn hơn cô và yêu nghiệt một tuổi, thấy câu "nhà ngươi" của yêu nghiệt nghe rất khó chịu, vội cười xoa dịu tình hình: "Đừng nghe anh ấy nói linh tinh, món tủ của người khác chỉ có một còn anh ấy thì suốt ngày nói các món mình nấu là món tủ. Em ăn thấy như nhau cả thôi".
Nói xong, Nhan Tiếu mới phát hiện ra hình như câu này mờ ám, hạnh phúc gấp trăm ngàn lần so với những điều Văn Dịch nói, khác gì vẽ phác cho Hạ Hà Tịch thấy một bức tranh về những tháng ngày hạnh phúc, ngọt ngào của hai vợ chồng trẻ.
Quả nhiên, yêu nghiệt lập tức nhếch mép cười, mắt đưa đẩy: "Bà xã, em lại bị anh đưa vào tròng rồi nhé!".
Nhan Tiếu cắn chặt môi, chỉ muốn đá bay yêu nghiệt may mà Hạ Hà Tịch đứng ra giảng hòa, mỉm cười nói: "Không phải Văn Dịch nói có rượu ngon đãi mình đó sao? Rượu Chateau Lafite Rothschild của cậu đâu?".
Yêu nghiệt thờ ơ vỗ tay lên đầu nói: "À, tôi để quên trong phòng ngủ nhỏ rồi. Tiếu Tiếu, vào lấy hộ anh đi".
Nhan Tiếu cau mày, không hiểu ý đồ của yêu nghiệt, không phải phòng ngủ nhỏ chính là phòng ngủ hiện cô đang ngủ đó sao? Nếu có cất rượu thì đáng lẽ yêu nghiệt cũng phải để trong phòng hắn chứ, hắn cất vào phòng cô tò bao giờ? Nhan Tiếu bước vào phòng ngủ với vẻ hồ nghi, vừa mở cửa đã biết ngay được đáp án.
Lúc này đây, căn phòng vốn rất sạch sẽ, gọn gàng của Nhan Tiếu bày đầy đồ chơi, và chủ đề chính của đám đồ chơi này vẫn là các ông gấu bông. Với tư cách là nhà thiết kế đồ chơi, từ trước đến nay, "ông gấu" vẫn là một trong những tác phẩm mà yêu nghiệt hài lòng nhất. Nhan Tiếu còn nhớ năm yêu nghiệt thiết kế ông gấu là năm hắn vừa tròn hai mươi mốt tuổi, nhưng ông gấu dưới ngòi bút của hắn chỉ là một ông gâu già đeo một cặp kính lão, miệng hơi móm mém, đi lại có vẻ rất khó khăn.
Chính vì thế Nhan Tiếu không hiểu món đổ chơi cổ hủ như ông gấu tại sao lại giành được giải thưởng thiết kế, càng không thể hiểu tại sao thầy hướng dẫn gọi yêu nghiệt là "nhà thiết kế đầy tiềm năng" trong tương lai. Nhưng Nhan Tiếu không thể không thừa nhận, nhờ có bàn tay của yêu nghiệt, dường như các tác phẩm trở nên sinh động hơn, chúng như được phú cho tâm hồn, có thể giao lưu với con người.
Còn nhớ lần đầu tiên cho Nhan Tiếu xem ông gấu, yêu nghiệt từng hỏi cảm nhận của Nhan Tiếu, lời đánh giá của Nhan Tiếu là: nhìn như một ông già rất ngang ngạnh nhưng lại hiền lành, đáng yêu, nhưng... sao cứ có cảm giác ánh mắt toát lên vẻ lẻ loi vậy nhỉ?
Lúc đó Văn Dịch rất hào hứng nói như thế là đúng, các bạn nhỏ thấy nó lẻ loi nên mang nó về nhà nuôi, làm bạn vong niên. Trong ký ức của Nhan Tiếu, ông gấu cứ lẻ loi mãi như vậy, nhưng hiện tại trên giường cô, bên cạnh ông gấu lại có một bà gấu rất diêm dúa, cũng già cả, hiền lành, đáng yêu như ông gấu, nhưng váy của bà ây... liệu có lòe loẹt quá không có hợp với độ tuổi của bà ấy không?
Ngoài đám đồ chơi bằng bông trên giường, trên bàn máy tính cũng có hộp đựng tiền tiết kiệm có hình ông gấu bà gấu dắt tay nhau, phía lan can, là bồn hoa có hình vợ chồng ông gấu đang cười híp mắt. Do quá bất ngờ, Nhan Tiếu đứng sững lại, không nói được gì, trong khi yêu nghiệt lại lên tiếng: "Sao vậy?". Nói xong, hắn liền bước vào. Hạ Hà Tịch cũng bước vào theo.
Nhan Tiếu trợn tròn mắt không dám tin vào mắt mình: "Ông gấu...".
"À!" Văn Dịch giả vờ vỗ tay lên đầu Nhan Tiếu với vẻ thân thiết, một sự dịu dàng khiến Nhan Tiếu sởn hết gai ốc. "Không phải em đã từng nói ông gấu rất lẻ loi đó sao, anh nghĩ mình đã lấy nhau rồi, nó cũng phải có một người bạn để sống cùng lúc tuổi già."
Âm mưu! Đây chắc chắn là âm mưu! Nhan Tiếu đưa mắt nhìn Văn Dịch vẻ sợ hãi, thảo nào hắn cố tình để rượu vang trong phòng mình, không phải là để đóng màn kịch hạnh phúc trước mặt Hạ Hà Tịch, cho người ta thấy món quà cưới độc nhất vô nhị mà hắn tặng cho vợ sao!
Nhan Tiếu đang không biết phải làm thế nào thì yêu nghiệt đã nói, giọng rất nghiêm túc: "Ông gấu là con vật may mắn của bọn mình, chính vì thế anh quyết định, bà gấu chỉ để trung bày mà không bán, không - bao - giờ - bán".
Nhan Tiếu: -_- III Ê, đủ lắm rồi, anh tưởng đang quay phim tâm lý xã hội à?
Nhan Tiếu thở dài với vẻ bất lực, quay đầu nhìn Hạ Hà Tịch đứng sau lưng Văn Dịch, nét mặt của Hạ Hà Tịch rất tự nhiên, ánh mắt còn dừng lại trước đám đồ chơi bày khắp phòng. Không biết Hạ Hà Tịch nhìn thấy những gì, nhưng Nhan Tiếu luôn có cảm giác rằng, khóe mắt Hạ Hà Tịch... dường như đang cười cười.
Rốt cuộc anh ta đang nghĩ gì? Rõ ràng biết là bữa tiệc Hồng Môn, mà vẫn thản nhiên đến? Sau một hồi tần ngần, cuối cùng Nhan Tiếu nói: "Thôi, mình ra ăn cơm đi".