Trúc Mã Ve Vãn Thanh Mai

Chương 14: Bá đạo




“Tiểu Cẩn...” Tập Ngữ không đành lòng thấp giọng gọi.

Nhan Tập Ngữ bao năm nay ở bên cạnh quan sát Úc Cẩn từ lúc nảy sinh tình cảm đến mỏi mòn chờ đợi, rồi thất vọng che giấu kiềm nén, đến cuối cùng mà nản lòng thoái chí… mãi đến hiện tại rốt cuộc mới được như ý nguyện, thực sự cô không thể cảm nhận hết tâm tình của Úc Cẩn nhưng vẫn hiểu được, khi thật lòng thực dạ yêu một người, cảm giác đau nhói xen lẫn da diết chân thật đến dường nào.

Úc Cẩn khịt mũi, thu lại thần sắc, giả vờ tỏ ra nhẹ nhõm: “Rõ ràng đây là chuyện rất tốt, tại sao lại bị biến thành bầu không khí như vậy? Để ăn mừng vì mình cuối cùng cũng túm được Hứa Vi Mộ, nào bản tiểu thư sẽ mời nhà ngươi một bữa thịnh soạn haha.”

Nhan Tập Ngữ khóe miệng giật giật, Úc Cẩn am hiểu nhất chính là khống chế cảm xúc của mình, lúc nào cũng giả vờ cái gì mà vân đạm phong kinh trăng thanh gió mát không để ý đến sự đời, thật ra chỉ là tỏ ra kiên cường mà che giấu nỗi lòng. Bất quá theo như vậy mà nói, đây cũng là một chuyện tốt, không cần cứ mãi buồn bã như vậy, tất cả đã là chuyện của quá khứ. Nếu như Hứa Vi Mộ dám đối xử tệ với cô ấy, Nhan Tập Ngữ cô nhất định sẽ chỉnh chết hắn!

Thiếu nữ độc thân và phụ nữ đã có chồng đi dạo phố đều mang hai phong cách hoàn toàn khác nhau.

Trước đây khi cô và Nhan Tập Ngữ cùng nhau đi dạo phố, Úc Cẩn nhìn cô nàng cứ lượn qua lượn lại mấy cửa hàng kinh doanh trang phục nam, Lâm Chấp này đúng là được chăm sóc kĩ càng đến tận răng, cô luôn giả vờ ra vẻ buồn nôn mà khinh bỉ Nhan Tập Ngữ, trước mặt gái ế ngàn năm như mình mà diễn trò vợ chồng ân ái, khiến nội tâm của cô vừa hâm mộ lại vừa chua chát!

Nhưng hiện tại đã khác, cô đã có anh, không phải anh trai mà là một Hứa Vi Mộ trọn vẹn chỉ thuộc về cô.

“Chậc chậc, thì ra khi thiếu nữ đang yêu đều có bộ dạng giống như thế nào sao a~” Lời này là của Nhan Tập Ngữ.

Nhìn Úc Cẩn không có phản ứng gì dữ dội như ngày trước, bây giờ chỉ tỏ vẻ hờn dỗi bĩu môi. Trước đây Úc Cẩn còn thường xuyên chế giễu cô. Có đôi khi, nói thật đúng là không cái gì cũng có thể quá vẹn toàn, rồi ai cũng sẽ có một ngày như thế.

Mặc kệ Nhan Tập Ngữ từng có bao nhiêu bất mãn đối với Hứa Vi Mộ, nhưng ít nhất bây giờ anh đã khiến tâm ý của Úc Cẩn trở thành sự thật, làm cho cô nàng rốt cuộc trở thành thiếu nữ đang tắm trong tình yêu ngọt ngào say đắm. Úc Cẩn hiện tại không còn phải luôn cười gượng gạo mà là dáng vẻ tươi cười hạnh phúc từ tận đáy lòng.

Thật ra Nhan Tập Ngữ rất hạn chế khi nhắc đến việc Lâm Chấp đối với mình yêu chiều như thế nào trước mặt Úc Cẩn, không phải cô không muốn cùng bạn thân chia sẻ tâm tình, mà chỉ 8sợ sẽ làm tổn thương đến cô ấy, mặc dù Úc Cẩn luôn cười nhạo rằng Lâm Chấp quá bá đạo, còn nói bản thân cô thì mềm yếu khôn ngoan.

• Page: Eb00k ngôntình miễnphí

“Bạn nói xem mình nên chọn món nào cho Hứa Vi Mộ?” Hình như từ rất lâu rồi cô vẫn chưa tặng anh vật gì, đây là lần đầu tiên cô bước chân vào cửa hàng kinh doanh trang phục nam giới, vả lại từ trước đến giờ cũng chẳng chú ý đến việc anh hay sử dụng trang phục của những thương hiệu nào.

“Hắn ta thường mặc theo phong cách gì?”

Úc Cẩn thuận miệng nói: “Anh ấy cứ như cái móc treo đồ di động, mặc vào cái gì nhìn cũng cảm thấy rất thích hợp.”

Nhan Tập Ngữ nhìn bộ dạng đang chìm đắm trong men say tình ái của cô nàng, đảo cặp mắt trắng dã: “Tôi nói này Úc đại tiểu thư, bạn có thể đừng khoa trương như vậy được không a?”

“Tại sao lại gọi là khoa trương, người đàn ông của mình xuất sắc như vậy thì càng phải nên tự hào chứ lại!”

“...”

Cuối cùng, Nhan Tập Ngữ đề nghị mua cà vạt, dù sao đây cũng là lần đầu tiên tặng quà. Lúc trước mua tặng Lâm Chấp một cái cà vạt, anh ta liền khăng khăng yêu cầu cô phải tự tay đeo vào cho mình, mà bản thân cô thì chưa từng thắt cà vạt cho đàn ông nên chân tay dĩ nhiên có chút vụng về, lại còn không cẩn thật siết vào cổ anh, ấy vậy mà anh lại trưng ra vẻ mặt tà mị thổi khí vào tai mình khiến cô xấu hổ đến ửng đỏ hai má, mờ ám hỏi: “Em muốn cột chặt anh bên cạnh đúng không? Anh rất nguyện ý!”

Bên này, trong đầu Úc Cẩn lại nhớ đến một bộ phim truyền hình mà cô đã từng xem qua, có đoạn nhắc đến việc thắt cà vạt là một trong những hành vi cực kì ám muội...

Nhan Tập Ngữ định hỏi muốn chọn loại nào, lại nhìn thấy vẻ mặt cười như ngố của cô nàng, không hề nói lời nào, đẩy cũng không có phản ứng, đột nhiên hô to: “Đây không phải là Hứa Vi Mộ sao?”

“Đâu đâu? Chổ nào? Chỗ nào?” Úc Cẩn giật mình xoay đầu lại.

“Hồn về rồi à? Quả nhiên ba chữ Hứa Vi Mộ thật vẫn còn công dụng.” Nhan Tập Ngữ nhe răng cười nhạo.

Úc Cẩn bĩu môi, vô pháp phản bác rồi, thế nhưng cũng chẳng có gì phải xấu hổ cả, đối với cô mà nói Hứa Vi Mộ vốn chính là điểm yếu trí mạng của mình.

“Chọn cái này đi.” Cà vạt phối với tây trang, càng tô điểm thêm vẻ lịch lãm cho người mặc, Hứa Vi Mộ thường chọn cà vạt màu trầm, nhìn thế nào cũng có vẻ hơi bị nghiêm túc già dặn. Nhưng hôm nay Úc Cẩn chọn cho anh một cái màu xanh nhạt, màu sắc tươi sáng tràn ngập sinh khí, khiến tâm tình cũng trở nên sảng khoái, miên man bất định.

******

Hơn 5 giờ chiều, Lâm Chấp gọi điện thoại đến.

“Bà xã, em đang ở đâu vậy?”

“Em đang đi mua sắm với tiểu Cẩn.”

“Em trở về đi.”

“Bọn em vẫn chưa mua sắm xong cơ mà! Sau khi ăn xong cơm tối em sẽ về.”

“Bây giờ anh đến đón em.”

“...”

Lâm Chấp nói xong liền treo máy, đôi mi thanh tú của Nhan Tập Ngữ khẽ nhíu lại, miệng lẩm bẩm gì đó, người này tại sao lúc nào cũng bá đạo như vậy chứ!

Úc Cẩn tỏ vẻ đã hiểu: “Cái vị mắc bệnh cuồng vợ nhà bạn sắp đến bắt bạn về?”

“...”

Tình yêu luôn có vô vàng bộ dáng, giống như đôi Nhan Tập Ngữ và Lâm Chấp này, mặc dù Lâm Chấp cố chấp giống hệt như cái tên của hắn, nhưng lại khiến Tập Ngữ lưu luyến đến mức không dứt ra được. Tập Ngữ luôn giận dỗi Lâm Chấp bá đạo vô lý, nhưng hành động lại giống như một người con gái đang chìm đắm trong tình yêu. Đây cũng có thể xem là một loại hạnh phúc, ngoài mặt thì nói thế thôi nhưng Úc Cẩn thật sự rất hâm mộ tình yêu của họ.

Cô và Hứa Vi Mộ thì sao? Hứa Vi Mộ thường đùa bỡn, cùng cô tranh luận, đấu khẩu, nhưng chưa bao giờ anh làm ra những chuyện quá phận với mình. Tình yêu thì làm sao có thể mang ra cân đo đong đếm xem nó nhiều hay ít, vì vậy chỉ cần cả hai đều tự cảm nhận được là đã đủ rồi.

Vừa mới cười nhạo Nhan Tập Ngữ, một lúc sau lại nhận được điện thoại của Hứa Vi Mộ.

“Em đang ở đâu?” Giọng nói ôn nhu như vậy, thật là khác xa với những lần gằng giọng cùng cô đấu võ mồm.

Liếc nhìn Nhan Tập Ngữ đang bát quái vẻ mặt tươi tười hoàn toàn nhìn không ra ý tốt, cô khẽ cúi đầu trả lời: “Cùng Tập Ngữ đi dạo phố.”

“Lúc nào trở về?”

Trở về? sao nghe thật giống bọn họ là một cặp vợ chồng cùng chung sống, cô có về thì cũng trở về nhà mình a, nhớ đến chuyện xảy ra lần trước tại căn hộ của anh, suýt chút nữa thì lau súng cướp cò, nghĩ đến đó mặt Úc Cẩn không khỏi trở nên nóng bừng.

“Hôm nay em sẽ về muộn một chút.”

“Cho anh địa chỉ của các người, anh sẽ chạy qua rồi cùng đi ăn cơm.”

“...”

Trước đây, luôn luôn là cô mượn cớ tìm Hứa Vi Mộ, quấn quít lấy anh, cho dù có cùng anh đấu võ mồm xong mang một bụng bực tức, cô vẫn rất mãn nguyện. Nhưng mà hiện tại, tại sao Hứa Vi Mộ cũng bắt đầu trở nên bám người a?

Úc Cẩn lúng túng cúp điện thoại, đối diện là ánh mắt mập mờ vô cùng ‘không thuần khiết’ của Nhan Tập Ngữ.

Cô nàng cười khẽ: “Thật là lại được mở rộng tầm mắt nha, không ngờ Hứa Vi Mộ lại cũng có một bộ mặt như vậy hehe~.”

Thì ra tình yêu là như thế. Bất kể là thời điểm nào bạn cũng muốn được nhìn thấy đối phương, được ở cùng một chổ với nhau bất kể là làm gì đi chănh nữa thì cũng cảm thấy hạnh phúc. Không gặp lại sinh ra nhớ nhung, bất kể là bao nhiêu vẫn không đủ.

Nhan Tập Ngữ bây giờ thật an tâm, xem ra Hứa Vi Mộ là thật lòng thật dạ đối với Úc Cẩn.

******

Hai người bọn họ tìm một gian phòng, cùng nhau ngồi chờ người đàn ông của bọn họ.

Úc Cẩn đùa dai đề nghị: “Chúng ta đừng nghe bọn họ, bốn người cùng nhau ăn cơm đi.”

Nhan Tập Ngữ tưởng tượng cảnh bốn người ngồi cùng một chỗ, hihi haha thân thiết, da gà nổi hết cả lên rơi lộp bộp xuống đất. Cảnh tượng này thật sự không hề phù hợp với hai anh chàng đẹp trai kia: “Trái lại trước tiên bạn hãy hỏi xem thử hai vị kia có đồng ý không thì hãy nói.”

Lâm Chấp đến trước.

Hắn trực tiếp bước đến bên cạnh Nhan Tập Ngữ kéo cô vào lòng, cũng chẳng buồn nhìn đến Úc Cẩn, ngay cả chào hỏi cũng không.

Nhan Tập Ngữ giãy giụa gào lên: “Này! Anh làm gì vậy? Tiểu Cẩn còn ở đây.”

Lâm Chấp mặt không đổi sắc, sau đó cười khẽ: “Một lúc sau sẽ có người đến thu dọn cô ấy, em đừng lo lắng.”

“...”

Tên xấu xa Lâm Chấp này, rõ ràng là chính hắn nói sau khi về nước sẽ cho bọn họ gặp nhau, hiện tại cả hai vừa mới đi ra khỏi cửa một chút, ngay cả cơm cũng chưa ăn, vậy mà hắn đã vội vã đến bắt người. thật ra Úc Cẩn đã không còn xa lạ gì với hắn, cho nên cũng chẳng thèm tức giận, nhìn thấy trước mắt nhưng không thể khiển trách. Trước đây vừa nhìn thấy Lâm Chấp bá đạo vô lý, liền thầm nhủ trong lòng sống chết cũng không bao giờ dám tìm một tên bạn trai kinh khủng như vậy, ngay cả tự do cơ bản cũng bị tước đoạt...

Thế nhưng, trong cuộc tình này là đắng cay hay ngọt ngào thì chỉ có đương sự mới biết rõ, Nhan Tập Ngữ xem ra vẫn rất hạnh phúc. Không phải Lâm Chấp không có cảm giác an toàn, cũng không phải vì hắn bá đạo cường thế, hắn chỉ muốn khiến Tập Ngữ cảm nhận được rõ ràng sự quan tâm của mình, sẽ không lại lúc lo được lo mất…

Úc Cẩn ngồi ở vị trí đối diện, cắn ống hút nhấm nháp ly trà chanh thơm nồng, thật tuyệt, bọn họ đều rất hạnh phúc.

Vẫn mãi chìm đắm trong tâm tư của chính mình, đến khi Hứa Vi Mộ đi đến bên cạnh, cô cũng không hay.

Hứa Vi Mộ ngồi xuống vị trí đối diện, khóe miệng treo theo ý cười khẽ nhếch lên: “Bé cưng đang nghĩ đến anh đấy à?”

Úc Cẩn không thể phủ nhận gật đầu. Đúng vậy, cô suy nghĩ rất nhiều, Hứa Vi Mộ như thế nào lại xác nhận mối quan hệ với mình? Tại sao anh lại có thể thích mình? Trong lòng anh có còn tồn tại bóng hình của Lâm Khê? Bao nhiêu thắc mắc thế nhưng ngày đó cô chẳng nói được gì cả, mặc dù vẫn an ủi chính mình, quá khứ không quan trọng, không phải bây giờ bọn họ đã trở nên rất tốt rồi sao?? Nhưng mà… lối suy nghĩ kia vẫn luôn bất chợt mà ùa ra trong đầu Úc Cẩn.

Hứa Vi Mộ đối với đáp án của cô nàng rất hài lòng, trên mặt tràn đầy vui mừng: “Chúng ta đi thôi.”

Úc Cẩn bắt đầu lười biến, thuận miệng nói: “Em đã đi bộ suốt cả buổi trưa rồi, giờ mỏi chân lắm a~”

Anh nghe vậy thì nhíu mày, đứng lên bước đến bên cạnh cô, cúi người định bế cô lên.

Úc Cẩn hoảng sợ, đẩy cánh tay anh: “Anh…anh làm gì thế?” Sau đó hoang mang nhìn xung quanh, hai má ửng đỏ, cô vẫn còn chưa thích ứng với việc phơi bày hành động thân mật ở nơi công cộng a….

“Không phải em vừa cố ý làm nũng cùng anh, muốn anh bế em sao?”

“...” Ý của Úc Cẩn cô chính là không cần đổi địa điểm, ở tại nơi này ăn tối là được rồi, ai thèm làm nũng với anh chứ?

Lại nghe anh bổ sung: “Mặc dù anh không có thói quen ở nơi công cộng làm ra hành động buồn nôn như vậy, thế nhưng khi mọi người trông thấy anh một vẻ anh tuấn phóng khoáng như vậy, nhất định sẽ ganh tỵ chết với em.”

“Tự kỉ!”

Hứa Vi Mộ đúng là không được bình thường, chỉ cần sơ hở một chút lại lôi cô ra đùa bỡn. Bình thường rõ ràng Úc Cẩn cũng là người miệng lưỡi bén nhọn, nhưng khi đối mặt với anh bao nhiêu vốn từ phong phú đột nhiên bay mất sạch, chỉ toàn thê thảm mà giương cờ đầu hàng, haiz...

Anh không trở về vịt rí đối diện mà trực tiếp ngồi bên cạnh cô, liếc nhìn mấy cái túi mua hàng để bên cạnh cô, nhìn thấy logo quen thuộc cũng chẳng nói gì.

Sau một hồi, Úc Cẩn ánh mắt mơ hồ, cắm đầu uống ly trà chanh để che giấu dáng vẻ mất bình tĩnh.

Hứa Vi Mộ nghiêng đầu nhìn cô nàng, lơ đễnh phun ra một câu: “Nghe nói những người thích cắn ống hút thì vấn đề tính dục sẽ tương đối mạnh mẽ.”