Trục Vương

Quyển 5 - Chương 32




Chương 32:

Đêm khuya, một chiếc xe ngựa dừng trước một căn nhà đổ nát. Vùng đất này là nơi hẻo lánh nhất kinh thành, có đồn rằng phong thủy đại hung nên còn từng có quỷ, gần như không còn ai ở lại nữa, ngay cả quân Cấm Vệ tuần đêm cũng chẳng bao giờ đặt chân tới nơi này.

Sau khi dừng xe, phu xe ngó trái ngó phải trước, sau đó mới bước vào buồng xe. Một lúc sau, gã ôm một nữ tử dáng người yểu điểu từ trong ra, nhảy xuống xe, nhanh chóng lách vào căn nhà, đi thẳng đến một căn phòng xiên vẹo.

Lúc mở cửa, trong phòng có hai người đang đứng, một người trong đó cao to hiếm gặp.

"Yến đại nhân." Phu xe cung kính chào.

Yến Tư Không gật đầu.

Phu xe đặt nữ tử kia lên giường, ánh nến mờ nhạt trong phòng phản chiếu lên dung mạo tuyệt trần của nữ tử.

"Đánh thức ả dậy." Yến Tư Không nói.

Phu xe lấy từ trong ngực ra một lõi gỗ có mùi hương kỳ quái, quơ quơ trước mũi của nữ tử. Trong cơn mê, chân mày ả nhíu lại, liên tục cau mũi và ho khan, cuối cùng tỉnh giấc.

Yến Tư Không liếc A Lực thầm ra hiệu. A Lực liền lấy một thỏi bạc ra, ném cho phu xe. Phu xe vững vàng đón được, sau đó vừa chắp tay vừa nói: "Tiểu nhân chờ ở ngoài."

Người này là thủ hạ của Xà Chuẩn, làm việc nhanh nhẹn, cũng là một trong những người A Lực thường liên lạc nhất.

Nữ tử kia giùng giặng ngồi dậy khỏi giường, hoảng sợ mở to mắt nhìn xung quanh. Khi nhìn đến hai người trong bóng tối, sắc mặt ả ta chợt thay đổi, liền buột miệng gọi: "Yến Tư Không?"

"Dạ Ly cô nương, từ lúc chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?" Yến Tư Không không biến sắc nhìn tiểu mỹ nhân tuyệt diễm trước mắt. Đó chính là danh kỹ kinh thành, hoa khôi của chốn trăng hoa Các Đinh Lan --- Dạ Ly.

Dạ Ly rất thông minh, bây giờ đã đoán ra được phần nào. Ả không còn ngụy trang nữa, lập tức nhảy xuống giường, bày thế phòng ngự, lạnh lùng nói: "Yến đại nhân, người của ngài bắt cóc tôi? Có ý gì đây?"

"Ta bỏ rất nhiều tiền để mua một đêm của Dạ Ly cô nương, sao lại là "bắt cóc" được chứ?" Yến Tư Không bỡn cợt: "Đa tạ quà của Chu công tử, nhưng giá ma ma đưa ra thật chẳng hợp lý như giá thường, làm ta tốn kém biết bao nhiêu."

"Đã như vậy, Yến đại nhân đừng phụ thời gian và tiền bạc, có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi."

"Được." Yến Tư Không nói thẳng: "Chắc ngươi biết phu xe của phủ Tĩnh Viễn Vương - Tiểu Lục phải không?"

Hai mắt Dạ Ly hơi lóe sáng, nhưng khuôn mặt lại không chút thay đổi: "Sao tôi có thể biết một tên phu xe đây?"

"Đương nhiên là ngươi biết, ngươi không những biết, mà còn dùng mị thuật mà ngươi đánh đâu thắng đó, mê hoặc cậu ta đến thần hồn điên đảo, thậm chí còn hứa hẹn trọn đời với cậu ta." Yến Tư Không hơi nheo mắt: "Để cậu ta vì chuộc thân cho ngươi mà không tiếc bán đứng chủ tử."

Con ngươi Dạ Ly ánh tinh quang, "Lời này không khỏi quá hoang đường rồi. Một tên phu xe như cậu ta, ở các Đinh Lan sợ rằng còn không gọi nổi một ly trà. Cậu ta muốn gặp cũng không gặp được tôi."

"Không sai, chính vì cậu ta chưa từng gặp ngươi, cho nên đến nay vẫn không biết ngươi chính là Dạ Ly diễm danh kinh thành. Tạ Trung Nhân phát hiện người này háo sắc, tiền lương tháng đa phần dùng để đi chơi gái, cho nên mới phái ngươi đi câu dẫn cậu ta. Quả thật ngươi đã làm cậu ta xông pha khói lửa vì mình, đến chết rồi vẫn không biết bản thân bị lợi dụng."

Dạ Ly nhếch môi, đôi mắt xinh đẹp bắn ra sát khí.

"Dạ Ly, hay ta nên gọi ngươi là Dương Sở Vân đây?"

Hai mắt Dạ Ly trợn tròn, trêи mặt hiện lên vẻ sợ hãi.

"Ngươi không cần giả bộ tiếp đâu, ta đã sớm nắm rõ ngươi như lòng bàn tay rồi." Yến Tư Không lộ ý cười khiến người ta lạnh sống lưng: "Ngươi là nhân sĩ ở Lương Châu, năm tám tuổi phụ mẫu chết bởi vì nạn đói. Ngươi và đệ đệ được cữu mẫu* nhận nuôi, mười bốn tuổi cữu mẫu bán ngươi vào kỹ viện, vứt đệ đệ bệnh nặng của ngươi bên ven đường chờ chết. Là Tạ Trung Nhân cứu tỷ đệ hai người các ngươi, đưa các ngươi đến kinh thành, dạy võ công cho ngươi. Từ đây ngươi nhận lão làm nghĩa phụ, trở thành tai mắt của lão ở chốn trăng hoa." Y giơ tay lên, chậm rãi mở năm ngón tay ra, một chuỗi xích bạc sáng loáng nằm trong lòng bàn tay.

*Cữu mẫu: mợ

"Ngươi đã làm gì đệ ấy!" Dạ Ly rống to, định xông lên.

A Lực tiến lên trước một bước, thân thể to lớn như núi khiến căn phòng xiên vẹo này có phần chật chội, đồng thời cũng mang đến cho người ta loại cảm giác áp lực vô hình.

Dạ Ly dừng lại, hung tợn trừng Yến Tư Không.

Yến Tư Không ném dây chuyền cho ả: "Cậu ta tốt lắm, bây giờ đang ngủ say sưa, chỉ là, ngày mai có thể tỉnh lại không thì phải xem ngươi đã."

Hai chân Dạ Ly như nhũn ra, ả nắm thật chặt dây xích, nghiến răng nói: "Ngươi muốn ta làm gì?"

"Ta muốn hỏi ngươi một vấn đề trước."

Vẻ mặt Dạ Ly tràn đầy đề phòng và phẫn hận.

"Ngươi có biết nạn đói năm đó hại chết phụ mẫu ngươi và hàng vạn người khác là do Tạ Trung Nhân sai thủ hạ bóc lột tám vạn thạch mà triều đình phát xuống để cứu trợ thiên tai, đến tay bách tính thì không đủ một vạn, không những thế còn trộn lẫn với cát mịn không?"

Dạ Ly ngây ngốc nhìn Yến Tư Không.

"Ngươi thấy Tạ Trung Nhân cứu hai tỷ đệ các ngươi, nên biết rõ lão là tên đại gian đại ác thế nào, ngươi vẫn nhận giặc làm cha, lại không nghĩ tới kẻ làm ngươi tan cửa nát nhà, lưu lạc phong trần chính là lão."

Dạ Ly lắc đầu, vẻ mặt bối rối: "Không..."

"Nếu ngươi không tin, đi thăm dò là biết. Khách các Đinh Lan qua lại nhiều như vậy, kiểu gì cũng có kẻ biết được nội tình, nếu không, Chu Mịch Tinh chắc chắn phải biết."

Dạ Ly lảo đảo lui về sau, trêи mặt đã cắt không còn giọt máu.

"Ngươi làm chó săn và tai mắt cho Tạ Trung Nhân mấy năm nay, tội ác lão chồng chất như thế nào ngươi rõ hơn ai khác, chẳng qua ngươi niệm ơn lão cứu ngươi, lại sợ lão làm hại tỷ đệ ngươi, cho nên cứ vậy nối giáo cho giặc..."

"Đừng nói nữa!" Dạ Ly gào lạc giọng: "Biết thì sao? Mạng ta và đệ đệ như cỏ rác, ngày nào trôi qua cũng đều chỉ là sống qua ngày, ta có thể cứu được ai? Ai có thể cứu được chúng ta?"

Yến Tư Không bình tĩnh đáp: "Ta có đọc thơ ngươi từng viết, biết trong lòng ngươi vẫn còn hướng thiện, nối giáo cho giặc quả thực là đường cùng. Nếu ngươi giúp ta, sau khi chuyện thành công, ta sẽ đưa tỷ đệ hai người các ngươi rời khỏi thành, cho đủ ngân lượng, cao chạy xa bay."

Dạ Ly nhìn Yến Tư Không thật sâu, do dự.

Ánh mắt Yến Tư Không thay đổi: "Ta không ác độc như Tạ Trung Nhân, nhưng cũng không phải hạng nhân từ gì. Một là ngươi quy thuận ta , có ngày ta đưa các ngươi rời khỏi chốn thị phi này, còn hai...Coi như ta không giết ngươi, nếu Tạ Trung Nhân biết thân phận ngươi bị bại lộ, lão còn giữ lại mạng các ngươi sao?"

Dạ Ly cắn môi, hai mắt ngân ngấn nước, vẻ mặt đầy đau thương, rõ ràng là xinh đẹp tuyệt trần nhưng trong lòng Yến Tư Không lại không chút gợn sóng. Ả nắm chặt dây xích bạc, ôm trong lòng, khẽ gật đầu.

"Rất tốt. Ta hỏi ngươi, Tiểu Lục đã nói gì với ngươi, có đề cập đến chuyện giữa ta và Phong Dã không?"

Dạ Ly lắc đầu: "Ta từng hỏi, nhưng cậu ta không muốn nhiều lời."

Yến Tư Không thở phào: "Tạ Trung Nhân biết được bao nhiêu về ta?"

"Không nhiều hơn ta, lão cho rằng ngươi có thể lợi dụng."

"Tạ Trung Nhân sai Tiểu Lục trộm binh phù thế nào?"

Dạ Ly lắc đầu lần nữa: "Ta cũng không rõ."

Yến Tư Không thấy ả không giống như nói láo. Nhiệm vụ của ả chỉ là câu dẫn Tiểu Lục, để cậu ta bằng lòng xả thân vì mình, đương nhiên, chuyện sau đó tất có sắp xếp khác.

Yến Tư Không lại hỏi về chuyện Tạ Trung Nhân, từ đây y mới biết được cái tên chó hoạn quan này chính là ông chủ đứng sau các Đinh Lan, dùng các Đinh Lan để làm nơi tập hợp các tình báo chốn hoa trăng, cực thạo tin, cũng nắm thóp nhiều nhược điểm không muốn người khác biết của đa số các quan viên . Trong kinh có gió thổi hay cỏ lay gì, lão luôn có thể biết ngay lập tức. Mạng lưới tình báo chỉ sợ nhanh nhạy không kém gì Xà Chuẩn.

Chỉ là, đến cùng lão vẫn không cao tay bằng Xà Chuẩn. Trong các Đinh Lan đã sớm có người của Xà Chuẩn cài vào từ lâu, bằng không A Lực đã không tra được tin nữ tử chốn trăng hoa khiến Tiểu Lục phải bán chủ cầu vinh chính là Dạ Ly nhanh đến thế.

Bọn họ trò chuyện đến khuya, Yến Tư Không mới thả Dạ Ly về. Ả đi bằng xe mua lúc đến, được phu xe đưa ả về các Đinh Lan.

Tiễn Dạ Ly đi, Yến Tư Không định thuận đường về nhà bái tế phụ mẫu và dưỡng phụ. Vừa đến gần căn nhà hoang sơ đã lâu không tu sửa, đột nhiên, y cảm thấy chỗ tối có gì đó bất thường.

Y mẫn cảm phát hiện ra gì đó, thấp giọng nói: "Ai?"

Lời còn chưa dứt, y và A Lực

đã xông vào góc ngoặt dưới mái hiên.

Một bóng đen thoáng hiện như ma quỷ, nhanh chóng bay đến góc tường, lưu loát leo lên tường vây, trốn ra ngoài.

Hai người cũng vượt tường vây, ra sức đuổi theo.

Bóng đen kia giỏi khinh công nên tốc độ cực nhanh, đuổi theo hơn trăm trượng đã bỏ lại Yến Tư Không đằng sau, còn A Lực đã bị bỏ ra xa từ lâu.

Yến Tư Không biết mình không đuổi kịp, liền xoay người lăn trêи đất, thuận thế rút chủy thủ trong giày ra, vung về phía bóng đen.

Chỉ thấy phía trước truyền đến tiếng kêu rêи, chủy thủ rạch một vết trêи đùi kẻ kia, nhưng kẻ đó chỉ chậm chạp một chút, lại rất nhanh biến mất trong bóng đêm.

Yến Tư Không đi đến, nhặt chủy thủ kia lên, nhìn máu chảy trêи đó, như có điều suy nghĩ.

A Lực chạy tới, gấp đến độ khua loạn chân tay.

Yến Tư Không phân phó: "Chuyển tất cả bài vị bên trong đi, tòa nhà này đã không còn an toàn nữa, đốt sạch cho ta."

Y thầm nghĩ, vừa rồi rốt cuộc là ai, người này đã để mắt bọn y từ lúc nào, ở trong sân đã được bao lâu, nghe được bao nhiêu, và người này có mục đích gì?

Liên tiếp các câu hỏi tràn vào trong đầu, kẻ xuất hiện ngoài ý muốn này khiến Yến Tư Không rất hoảng hốt. Y vốn đã sứt đầu mẻ trán vì chuyện của Phong gia, thực sự không hi vọng có thêm chuyện gây bất lợi cho y nữa. Nếu kẻ đó là người của Tạ Trung Nhân, vậy thì phiền phức rồi...

Nhưng khinh công kẻ kia cao cường đến vậy, trong đám người y quen biết e chỉ có Phong Dã và Xà Chuẩn là ngang hàng. Nếu Tạ Trung Nhân có thích khách lợi hại như thế, Nhan Tử Liêm có thể sống đến giờ sao?

Kẻ này rốt cuộc là ai, nhất định phải tra cho rõ!

Yến Tư Không nắm chặt thủy chủ, híp mắt thật sâu.