Trung Khuyển Nam Thần

Chương 24-3: Thay đổi (3)



Edit: Tô Huyền Ann

Bạch Hiểu Y phục hồi tinh thần lại, gật đầu, tán thưởng từ đáy lòng, “Cũng không tệ.”

Tần Uyên lẽn thở phào nhẹ nhõm, “Vậy là tốt rồi, em ăn nhiều một chút.”

Bạch Hiểu Y nhìn thoáng qua Tần Uyên, tất cả trước mắt quả thực quỷ dị làm cô cảm giác sợ nổi da gà, Tần Uyên thế nhưng biết làm cơm? Hơn nữa cô thế nhưng còn ăn thức ăn Tần Uyên tự mình làm?

Bạch Hiểu Y nuốt nước miếng, không có cách nào khống chế hiếu kỳ trong lòng, “Cái kia... Anh học nấu cơm từ lúc nào vậy?”

Anh vừa ăn cơm vừa đơn giản lưu loát trả lời, “Mấy ngày trước.”

“...” Bạch Hiểu Y thật muốn nói một câu f*ck, mấy ngày trước học nấu cơm có thể làm được tốt như thế, sao anh không lên trời đi?

Nhưng cô ngược lại cũng không nói hoài nghi của mình ra, chỉ nghi hoặc hỏi một câu: “Tại sao đột nhiên anh lại học nấu cơm vậy? Không phải anh rất ghét làm mấy việc lặt vặt này sao?”

Tần Uyên vẻ mặt đương nhiên, “Bà ngoại anh nói, giờ là thời đại mới rồi, đàn ông không vào được phòng bếp, về sau sẽ không lấy được vợ.”

Bạch Hiểu Y nuốt nước miếng theo bản năng, “Từ khi nào anh lại nghe lời bà ngoại đến vậy?”

Anh ngẩng đầu liếc cô một cái, “Anh vẫn luôn hết sức nghe lời mà.”

“...” Bạch Hiểu Y duy trì yên lặng.

Mang theo tâm tình phức tạp tới tận lúc ăn cơm xong, Tần Uyên rửa chén trong phòng bếp, mà Bạch Hiểu Y đi đến ban công nhìn sắc trời dần tối. Nhà Tần Uyên ở tầng 22, kiến trúc xung quanh xem như tương đối cao, từ nơi này nhìn ra, có thể nhìn thấy hết cảnh sắc bên ngoài không sót gì.

Tầm nhìn rộng rãi, cô hít sâu mấy hơi, tâm tình cũng khoáng đạt hơn.

Tần Uyên rửa bát xong cũng đi đến bên cạnh cô, đang đứng xa cô một khoảng.

Bạch Hiểu Y phát hiện Tần Uyên giống như hết sức giữ khoảng cách với cô, đây là chuyện khá tốt, xem ra, anh thật sự đã buông xuống được.

”Em có khỏe không?”

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió mơ hồ thổi qua, mà giọng nói trầm thấp của Tần Uyên đột ngột vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

Bạch Hiểu Y có chút mơ hồ, quay đầu nhìn anh, đã thấy ánh mắt của anh ngắm nhìn xa xa, từ chỗ cô đứng chỉ có thể nhìn được vẻ mặt bên kiên nghị của anh.

Đây vốn là một câu hỏi thăm ân cần, không biết vì sao, Bạch Hiểu Y nghe anh nói lại cảm thấy có chút trầm trọng.

Dường như Tần Uyên cũng ý thức được giọng nói của mình có điểm gì là lạ, vội vàng điều chỉnh một cái, lại quay đầu nói thêm một câu: “Anh muốn hỏi, hiện tại em sống có hạnh phúc không?”

Có lẽ lúc này đứng ở chỗ cao làm người ta cảm thấy lòng yên bình, hoặc có lẽ là ý thức được Tần Uyên đã triệt để buông bỏ làm cho cô có cảm giác thoải mái, cô cũng không ghét ý định nói chuyện phiếm với anh.

Bạch Hiểu Y nghĩ qua, “Cũng tốt, cửa hàng lẩu kinh doanh không tệ, tự mình mở được một cửa hàng trên mạng, mặc dù làm ăn không tốt đến vậy, nhưng cũng thỏa mãn. Chỉ là đôi khi không hiểu tại sao lại có những bình luận ác ý của khách hàng làm tôi có chút đau đầu, mỗi khi bực bội liền muốn đánh người.”

Nói xong lời này, Bạch Hiểu Y mới ý thức hình như đã nói hơi nhiều, mặc dù cô lớn lên cùng Tần Uyên từ nhỏ, nhưng dù sao quan hệ hiện tại của hai người cũng không giống ngày xưa, chỉ duy trì hài hòa ngoài mặt, nhưng cũng nên khách khí.

Bạch Hiểu Y định thần lại, lúng túng ho một tiếng, “Thời gian không còn sớm, tôi đi ngủ đây.”

Mới vừa quay người lại lại đột nhiên nghe thấy Tần Uyên sau lưng có vẻ hơi dồn dập nói một câu: “Lúc em muốn đánh người thì đánh anh đi.”

Bạch Hiểu Y quay đầu nhìn, đã thấy anh nhăn mày đang nhìn mình, vẻ mặt nghiêm trang, lúc nói câu này cũng đặc biệt nghiêm túc. Hơn nữa giọng nói gấp gáp, nghe thế nào cũng làm người ta thấy kỳ quái, giống như đặc biệt mong đợi cô đánh mình?

Người này đang đùa gì vậy?

”Tôi... Đánh anh làm gì?”

Tần Uyên hết lần này tới lần khác tránh né ánh mắt cô, ho một tiếng, điều chỉnh giọng nói có vẻ bình thường một chút, “Không phải em nói lúc em bực bội sẽ muốn đánh người sao? Vậy em có thể đánh anh, anh chịu được.”

Bạch Hiểu Y nhìn người trước mắt cố làm ra vẻ lạnh nhạt nhưng lai có vẻ không được tự nhiên, nhìn thế nào cũng không thể liên hệ tới Tần Uyên kiêu ngạo ngang ngược, vĩnh viễn lạnh lùng làm người khác không đoán được.

Bạch Hiểu Y gượng cười hai tiếng, nửa đùa nói: “Coi như... Coi như thôi đi, dù sao tôi đánh anh cũng vô ích, cuối cùng vẫn là tôi bị đau.”

Nghe cô nói xong lời này, dường như Tần Uyên đột nhiên nghĩ đến cái gì, trực tiếp quay người lại, cầm cái gối ôm trên ghế salon lên, đặt trước ngực mình, lại nghiêm trang nói: “Như này sẽ không đau nữa, em thử đi.”

Kể từ sau khi anh thành lập công ty và lên làm boss, anh đã trưởng thành hơn rất nhiều, lúc này anh mặc trên người một cái áo sơ mi xanh sẫm, dưới thân là quần âu thẳng tắp. Quần áo chỉnh tề, bó lên đường cong trước ngực và phía sau lưng ( THA: tả nam hay nữ đây trời), thậm chí còn có thể thấy đường cong da thịt rắn chắc như ẩn hiện dưới lớp áo, quần cắt khéo léo, phác họa ra đôi chân dài thẳng.

Mái tóc ngắn gọn gàng, không có tóc mái rủ xuống, không che đi gương mặt tuấn tú của anh. Ánh sáng chiếu xuống, lông mi dài đổ bóng xuống quầng mắt khiến một đôi mắt nhìn qua càng hâm thúy mê người, ngũ quan càng hiện ra rõ ràng.

Anh giỏi giang, cẩn thận tỉ mỉ, hẳn là loại boss đứng trên cao tùy tiện nói cũng có thể quyết định sống chết của cấp dưới. Anh cũng có thể là đại thần làm người ta không theo kịp, dùng sự lạnh lùng và lãnh đạm khiến người khác sùng bái.

Nhưng lúc này, trông anh lại cực kỳ tức cười, ôm một cái gối trước ngực, hơn nữa còn trịnh trọng cho cô... Đánh anh?

Loại cảm giác này thực sự Bạch Hiểu Y cảm thấy khủng bố.

Tần Uyên thấy cô bát động, đôi mày rậm nhíu lại, “Sao vậy?” Anh bước lên một bước, nắm cổ tay cô đập vài cái lên ngực anh, “Đánh như vậy có phải sẽ cảm thấy sảng khoái hơn đúng không?” Giống như là ở nghiêm túc nghiên cứu công việc lập trình số liệu, anh dịch gối ôm xuống dưới bụng, lại nắm cô đánh vài cái, “Hình như ở bụng mềm hơn một chút.”

Bạch Hiểu Y: “...”

Này loại hoàn toàn không phải là nói giỡn hơn nữa còn nghiêm trang lại nghiêm túc nghiêm túc nghiên cứu nên làm cho nàng như thế nào đánh hắn bộ dáng, thật sự là thấy thế nào như thế nào kinh hãi...

Bạch Hiểu Y vội vàng rút tay lại, cô nuốt nước miếng, dùng ánh mắt nhìn bệnh nhân tâm thần để nhìn anh, “Tần Uyên anh có thể bình thường một chút hay không, dáng vẻ của anh cực kỳ dọa người đó anh có biết không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.